Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 34: Trước Cơn Bão
Chương 34

Trước Cơn Bão

Vân Thiên mở ngọc giản của Mộ Thanh Vân vào lúc trời vừa sáng.

Lão ngồi trong tông chủ điện, nến đã tắt từ canh tư, ánh bình minh lọt qua khe cửa rọi một vệt mỏng trên mặt bàn. Ngọc giản nằm trong khay từ chiều hôm trước, Thanh Huyền gửi lên kèm dòng ghi chú: "Trận Phong trưởng lão gửi gấp, xin tông chủ mở ngay." Lão không mở ngay. Lão ngồi thiền đến sáng, giữ linh thức Hóa Thần ổn định, rồi mới chạm tay vào ngọc giản.

Nội dung ngắn. Mộ Thanh Vân viết gọn hơn mọi lần, chỉ ba đoạn.

Đoạn một: Lâm tiền bối cho hai từ trong lần trao đổi hàng tháng. Từ thứ nhất: "gương." Từ thứ hai: "co."

Đoạn hai: "Gương" có thể ám chỉ lớp thứ năm của phong ấn tổ sư. Nếu đúng, lớp năm có chức năng phản chiếu, giải thích tại sao 40 năm linh thức đệ tử không bao giờ thấy gì bên trong. Mọi tín hiệu đều bị đẩy ngược.

Đoạn ba: "Co" nghĩa là lớp thứ sáu, lõi của trận pháp, đang thu hẹp. Trận pháp tổ sư 300 năm ổn định, giờ thay đổi. Đệ tử không biết nguyên nhân, không dám suy đoán, kính xin tông chủ định đoạt.

Vân Thiên đọc xong, đặt ngọc giản xuống. Lão không đặt mạnh, không đặt nhẹ, chỉ đặt đúng vị trí cũ trên khay. Rồi lão ngồi im.

Co lại.

Phong ấn tổ sư đang co lại. Ba trăm năm không thay đổi, bây giờ co.

Nếu co tiếp, phong ấn sẽ ra sao? Người bên trong sẽ ra sao?

Lão không biết người bên trong là ai. Sư phụ lão, vị tông chủ đời trước, chỉ nói một câu trước khi tọa hóa: "Phía đông có thứ không được chạm. Giữ nguyên, đừng hỏi, đừng mở." Lão giữ nguyên 300 năm. Không hỏi, không mở, không cho ai đến gần. Phó tông chủ biết nhưng đang bế quan ba mươi năm, chưa ra. Thanh Huyền biết một phần, không biết hết. Mộ Thanh Vân nghiên cứu 40 năm từ bên ngoài, không ai nói lão biết bên trong có gì.

Và bây giờ Lâm Nhàn nói "co."

Lão ấy biết phong ấn đang thay đổi. Lão ấy biết trước ta.

Lão ấy cho Mộ Thanh Vân hai từ mỗi tháng. Hai từ. Không hơn. Không giải thích. Không hướng dẫn. Chỉ hai từ, và để bên dưới tự suy ra.

Cách dạy của Đại Thừa.

Lão đứng dậy, đi đến cửa sổ. Ngoài kia, Thanh Vân Sơn phủ sương sớm, đỉnh núi nhô lên như đảo trên biển mây. Phía đông, rừng trúc xanh đen lẫn trong sương, yên tĩnh. Trận pháp tổ sư nằm dưới lớp sương đó, dưới lòng đất, đang co lại mà không ai nhìn thấy.

Ta không biết phải làm gì. Nhưng Lâm tiền bối biết. Lão ấy đang theo dõi, đang can thiệp. "Cũ nhưng vẫn chạy" là lời trấn an. "Gương" và "co" là cập nhật.

Lão ấy đang sửa phong ấn. Hoặc đang chuẩn bị cho điều gì đó. Đều vượt quá khả năng của Hóa Thần.

Việc của ta là giữ yên mọi thứ, để lão ấy làm việc.

Vân Thiên gấp ngọc giản, bỏ vào tủ riêng (bọc da rồng, chỉ tông chủ mở). Lão viết hai ngọc giản mời: Thanh Huyền và Lý Thanh Phong, giờ Tỵ, tông chủ điện. Nội dung giống nhau: "Có chuyện cần bàn."

Buổi họp diễn ra trong tông chủ điện, cửa đóng, trận cách âm kích hoạt.

Ba người ngồi: Vân Thiên ở vị trí chủ, Thanh Huyền bên phải, Lý Thanh Phong bên trái. Lý Thanh Phong mặc đạo bào Kiếm Phong, kiếm truyền thừa đeo sau lưng, mặt bình tĩnh nhưng đứng hơi nghiêng trái. Kiếm tâm có sẹo không ảnh hưởng phong thái bên ngoài, nhưng người hiểu biết nhìn ra.

Thanh Huyền nhìn lão, không hỏi.

Vân Thiên không vòng vo.

– Trận Phong gửi báo cáo gấp. Phong ấn tổ sư đang thay đổi.

Im lặng. Thanh Huyền đặt chén trà xuống, nhẹ nhưng chính xác. Lý Thanh Phong không phản ứng gì ngoài hơi nhíu mày.

– Lâm tiền bối cho Mộ Thanh Vân hai từ: "gương" và "co." "Gương" là lớp năm, phản chiếu. "Co" là lớp sáu, lõi đang thu hẹp.

– Tông chủ...

Thanh Huyền nói chậm, chọn từ cẩn thận.

– Phong ấn tổ sư 300 năm không đổi. Nếu đang co...

– Ta biết. Lão ấy cũng biết. Lão ấy biết trước ta.

Lý Thanh Phong lên tiếng, giọng thấp.

– Tiền bối cho hai từ mỗi tháng. Không giải thích. Nghĩa là tiền bối đang xử lý, không cần chúng ta can thiệp.

Vân Thiên gật.

– Đúng. Đó là cách ta hiểu. Lão ấy nói "cũ nhưng vẫn chạy" khi ta hỏi. Lão ấy nói "gương" và "co" cho Mộ Thanh Vân. Lão ấy không nói "cứu" hay "nguy." Lão ấy chỉ cập nhật.

– Vậy chúng ta...

Thanh Huyền không nói hết câu.

– Không làm gì.

Vân Thiên nói, giọng bình tĩnh nhưng nặng.

– Không hỏi thêm, không xuống phía đông, không thay đổi bất kỳ điều gì. Lão ấy đang kiểm soát. Chúng ta đứng yên.

Lý Thanh Phong gật chậm. Kiếm tâm có sẹo khiến lão hiểu rõ hơn bất kỳ ai trong phòng: đừng can thiệp vào việc của Đại Thừa.

– Còn một chuyện.

Vân Thiên nhìn cả hai.

– Nhạc Dương Tông đến trong năm ngày. Trương Chính Dương, Kim Đan trung kỳ. Ba đệ tử, có Diệp Thanh. Trong thời gian họ ở đây, phong ấn không được nhắc đến. Không ai biết. Không ai đoán.

– Hiểu.

Thanh Huyền gật.

– Hiểu.

Lý Thanh Phong cũng gật.

Ta ra lệnh ba người biết, ba người im. Nhưng Lâm tiền bối biết nhiều hơn cả ba gộp lại. Và lão ấy vẫn ngồi ở ngoại môn, uống trà, nhìn trời.

Nếu phong ấn thật sự gặp vấn đề, Đại Thừa sẽ xử lý. Nếu Đại Thừa không xử lý được... thì Hóa Thần càng không.

Tin lão ấy. Đó là lựa chọn duy nhất.

Cùng lúc, ở phòng ngoại môn, Lục Cẩu đang huấn luyện Lâm Nhàn.

– Quy tắc một: ngồi thẳng, không tựa lưng. Cao nhân không tựa lưng.

– Tôi mỏi lưng.

– Mỏi cũng ngồi thẳng. Nguyên Anh không mỏi lưng. Đại Thừa càng không.

Lâm Nhàn thở dài, ngồi thẳng. Lục Cẩu ngồi đối diện, tay cầm que nhỏ, gõ lên bàn mỗi khi hắn phạm lỗi.

– Quy tắc hai: khi Kim Đan nói, huynh gật. Không gật nhanh, không gật chậm. Gật vừa. Kiểu "ta nghe rồi, tiếp đi."

– Gật thế nào là "vừa"?

Lục Cẩu làm mẫu: cằm hạ nhẹ khoảng hai tấc, giữ nửa nhịp thở, rồi ngẩng lại. Không nhanh đến mức lịch sự, không chậm đến mức trịch thượng. Đúng ở giữa.

– Thử.

Lâm Nhàn gật. Lục Cẩu nhăn mặt.

– Đó là gật đầu nhân viên mới gặp sếp. Gật lại.

Hắn gật lần hai. Lục Cẩu nghiêng đầu.

– Khá hơn. Nhưng mắt huynh né. Đại Thừa không né mắt ai cả. Nhìn thẳng, gật, rồi nhìn đi chỗ khác. Kiểu "ta nhìn ngươi vì ngươi đang nói, không phải vì ta quan tâm."

Kiếp trước tôi từng học kỹ năng phỏng vấn xin việc. Giữ ánh mắt 3-5 giây, gật nhẹ khi người nói dừng, không khoanh tay. Không ngờ kiến thức đó lại dùng được ở đây, chỉ thay "nhà tuyển dụng" bằng "Kim Đan."

– Quy tắc ba: không nói quá mười câu cả buổi. Lý tưởng là dưới năm. Không nói dưới ba, sẽ bị hiểu là khinh thường.

– Ba đến năm câu trong cả buổi tiếp khách?

– Vân Thiên sẽ nói. Thanh Huyền sẽ nói. Huynh chỉ cần ngồi đó, uống trà, thỉnh thoảng gật.

– Giống đi họp mà không cần phát biểu.

– Đúng. Chính xác như vậy.

Lục Cẩu gõ que xuống bàn.

– Ngoại trừ nếu Trương Chính Dương hỏi trực tiếp. Lúc đó huynh phải trả lời, nhưng ngắn. Càng ngắn càng tốt. Hai từ nếu được.

– Hai từ.

– Huynh giỏi hai từ. "Cũ nhưng vẫn chạy" bốn từ đã khiến tông chủ khắc xương. Hai từ cho Kim Đan bên ngoài là thừa sức.

Lâm Nhàn nhìn Lục Cẩu. Gã nói nghiêm túc, không đùa. Mười năm ở Hắc Thổ đóng vai chạy vặt cho gã kỹ năng đọc tình huống mà không trường lớp nào dạy được.

– Quy tắc bốn: nếu ai hỏi tu vi, im lặng. Không trả lời, không cười, không nhíu mày. Im. Người khác sẽ chen vào bảo vệ huynh. Thanh Huyền hoặc Vân Thiên sẽ đổi đề tài.

– Nếu không ai chen vào?

– Sẽ có. Ta đảm bảo. Hàn Phong sẽ đứng sau huynh, sẵn sàng. Tô Mộc Thanh sẽ ở gần. Vân Thiên tự biết phải nói gì. Cả tông diễn giúp, nhớ chưa?

Hắn nhớ. Lục Cẩu đã nói câu này hôm trước, và nó vẫn đúng. Cả Thanh Vân Tông là một bộ máy bảo vệ hình ảnh "Lâm tiền bối Đại Thừa," mỗi người một vai, mỗi người một phần, không ai bảo ai nhưng phối hợp như đã tập.

Vấn đề là tôi không biết kịch bản. Mọi người đều biết mình đang diễn vai gì, trừ nhân vật chính.

– Quy tắc năm. Lục Cẩu dừng lại, giọng hạ thấp. Diệp Thanh.

– Biết rồi. Kỳ thủ, muốn đánh cờ lại.

– Không chỉ vậy. Gã là người duy nhất trong phái đoàn chưa kết luận về huynh. Trương Chính Dương sẽ quét linh thức, thấy trống, và tự não bổ. Lưu Trường Thanh theo sư thúc, sẽ nghe theo. Nhưng Diệp Thanh đã gặp huynh, đã đánh cờ, đã nói chuyện. Gã có dữ liệu riêng.

– Gã chưa tin tôi.

– Gã chưa kết luận. Khác nhau. Chưa tin có thể thuyết phục. Chưa kết luận nghĩa là đang tìm bằng chứng. Và gã sẽ tìm bằng cách đánh cờ.

Cờ vây. Kiếp trước tôi chơi trên điện thoại, trình độ nghiệp dư, thắng máy ở mức trung bình. Lần trước đánh với Diệp Thanh, tôi mở thiên nguyên vì không biết mở gì, dừng giữa chừng vì mệt. Cả hai đều bị hiểu là "cao thâm." Lần này nếu đánh tiếp, tôi không có yếu tố bất ngờ nữa.

– Nếu gã đòi đánh cờ?

– Huynh từ chối. Nói "lần này không hứng." Hoặc "cờ cũ chưa xong." Hoặc im lặng. Ba lựa chọn, đều an toàn.

– Nếu gã không chịu?

Lục Cẩu nhìn hắn, mắt bình tĩnh.

– Thì đánh. Nhưng đánh theo kiểu huynh: chậm, ít nước, dừng sớm. Đừng cố thắng, đừng cố thua. Để ván cờ lơ lửng. Huynh giỏi cái đó.

– Tôi không giỏi. Tôi chỉ không biết đi tiếp.

– Kết quả giống nhau.

Gã đứng dậy, cất que, rót trà cho cả hai.

– Năm ngày nữa. Huynh nhớ: ngồi, trà, gật. Không nói nhiều, không nói ít. Và nếu có ai hỏi điều gì huynh không hiểu, huynh nhìn ra cửa sổ. Kiểu "câu hỏi này không đáng để ta trả lời."

– Nhìn ra cửa sổ.

– Đúng. Thanh Huyền sẽ hiểu là "tiền bối muốn đổi đề tài." Vân Thiên sẽ hiểu là "tiền bối không muốn nói." Trương Chính Dương sẽ hiểu là "Đại Thừa khinh thường câu hỏi của Kim Đan." Mỗi người hiểu một kiểu, đều có lợi cho huynh.

Nhìn ra cửa sổ. Kiếp trước, đó là dấu hiệu người ta chán cuộc họp. Kiếp này, đó là uy áp của Đại Thừa.

Thế giới tu tiên thật sự là nơi kỳ lạ nhất tôi từng sống.

Chiều hôm đó, Lâm Nhàn lên Vân Đỉnh Các như mọi ngày.

Hắn leo 300 bậc, thở nặng ở bậc 200 (Luyện Khí tầng 3, thể lực có giới hạn), nghỉ một lát ở bậc 250, rồi lên tiếp. Bàn trà đã được dọn sẵn, chén úp, ấm đầy. Hắn ngồi xuống, rót trà, nhìn về phía đông.

Sương chiều phủ rừng trúc, mờ mờ. Phía xa, nơi trận pháp nằm dưới lòng đất, mọi thứ yên tĩnh. Hắn không dùng linh căn quét, chỉ nhìn bằng mắt thường. Gió chiều mang mùi lá trúc tươi, lạnh nhẹ, kiểu cuối hè chuyển thu.

Năm ngày nữa. Nhạc Dương Tông đến. Trương Chính Dương, Kim Đan trung kỳ, mạnh hơn Thanh Huyền. Diệp Thanh, Trúc Cơ sơ kỳ, nhưng mắt sắc hơn bất kỳ Kim Đan nào.

Lục Cẩu nói cả tông diễn giúp. Đúng. Nhưng sân khấu càng lớn, sai sót càng dễ thấy.

Hắn nhấp trà. Chén đầu là nước, chén sau mới là trà. Hắn đã quen với nghi thức này, đổ chén đầu tự nhiên như rửa tay trước khi ăn.

Ngồi, trà, gật. Không quá mười câu. Nhìn ra cửa sổ nếu không biết trả lời. Đơn giản.

Đơn giản nếu tim không đập nhanh.

Ba mươi trượng phía dưới, trong rừng trúc phía đông, Ninh Dạ nằm bất động trên một cành cây lớn.

Nàng mặc thường phục thôn nữ, tóc buộc thấp, mặt nạ che khí tức ép sát da. Đã bốn ngày kể từ khi nàng dời vị trí từ rìa bãi đất vào sâu hơn, nương theo rừng trúc. Từ đây, nàng nhìn thấy con đường lên Vân Đỉnh Các, thấy bậc thang đá xám, thấy người đi lên mỗi chiều.

Hôm nay cũng vậy. Người đàn ông mặc áo ngoại môn cũ, một mình, không ai đi cùng.

Lại lên. Mỗi chiều đều lên. Hóa Thần không theo, không canh, không nhìn. Lão ấy đi lên đỉnh núi như đi dạo ngoài sân.

Nếu lão ấy là ngoại môn đệ tử thật, Hóa Thần sẽ không cho đi một mình. Nhưng Hóa Thần không những cho, mà còn dọn bàn trà sẵn trên đỉnh.

Kết luận cũ vẫn đúng: đối tượng tu vi cao hơn Hóa Thần. Ít nhất Đại Thừa.

Ninh Dạ ghi nhớ thời gian: giờ Thân, lên khoảng hai khắc rưỡi (thở nặng ở giữa, chứng tỏ thể chất hạn chế hoặc đang che giấu). Ở trên khoảng một canh giờ. Xuống lúc gần tối.

Thể chất hạn chế? Hoặc cố ý tạo ấn tượng yếu ớt.

Nàng nhắm mắt, điều chỉnh hô hấp, tan vào màu xanh đen của rừng trúc. Năm ngày nữa, nàng biết sẽ có khách. Tình báo Thất Ma Cung đã báo: Nhạc Dương Tông bái phỏng, Kim Đan dẫn đầu.

Khi có khách, tông môn sẽ tập trung tiếp đón. Tuần tra sẽ thay đổi. Và đối tượng sẽ phải xuất hiện trước người ngoài.

Đó là lúc ta xem mặt thật.

Nàng mở mắt, nhìn bóng người trên đỉnh núi nhỏ dần trong sương chiều. Yên lặng. Kiên nhẫn. Như con thú đợi mồi bước vào tầm.

Ch.34/130
2.514 từ