Trước Cổng
Mùng hai mươi sáu tháng chín. Chiều.
Thanh Vân Sơn hiện ra sau mây, xa, xanh, đỉnh phủ sương trắng. Lâm Nhàn nhìn ngọn núi quen, nơi có phòng ngoại môn, sân quét mỗi sáng, bãi đất phía đông. Bảy tháng trước hắn không muốn ở đó. Bây giờ hắn muốn về.
Nhịp đập thứ hai rung mạnh hơn, kéo, kiểu sợi dây thun căng suốt ba tuần đang co lại. Linh mạch biết nó gần nhà. Hắn cũng biết.
Vân Thiên dừng bước trên đèo cao, nơi nhìn xuống thung lũng dẫn vào chân núi Thanh Vân. Ông ta đứng im ba giây, mắt nhắm, thần thức quét. Rồi mở mắt. Mắt khác.
– Có người ở chân núi phía nam. Không phải tông nhân.
Tô Mộc Thanh bước lên ngang, kiếm ý bung ra, lạnh, kiểu kiếm tu sẵn sàng chiến đấu trong vòng một hơi thở. Hàn Phong rút kiếm, cầm tay, mắt hẹp.
Lục Cẩu không nhìn phía nam. Nhìn hắn.
– Bao nhiêu, Lục Cẩu hỏi Vân Thiên. Giọng bình thản, kiểu người hỏi số liệu, không phải hỏi mối đe dọa.
Vân Thiên quét lần nữa, chậm hơn, kỹ hơn.
– Hai mươi ba. Trúc Cơ đến Kim Đan. Ba Kim Đan. Đóng trại rìa nam, cách trận pháp bảo hộ tông môn năm dặm. Không di chuyển, không tấn công. Đợi.
Hai mươi ba. Ba Kim Đan. Nhiều hơn nhóm ở Vọng Hà. Và đã đến trước.
– Nhóm Vọng Hà mười bốn, nhóm này hai mươi ba. Cộng lại ba mươi bảy, Lục Cẩu nói. Năm Kim Đan. Đối với tông trung bình, đây là chiến tranh.
Đối với tông trung bình. Thanh Vân Tông, bên ngoài nhìn vào, là tông trung bình.
Vân Thiên quay lại nhìn hắn. Mắt không kính cẩn. Đang hỏi.
– Tiền bối, đệ tử xin ý.
Ý gì? Tôi không có ý. Tôi muốn về phòng nấu cháo.
Hắn nhìn Thanh Vân Sơn. Sương trắng trên đỉnh, rừng thông xanh sẫm, linh khí quen thuộc tỏa nhẹ trong gió. Và phía nam chân núi, một đám linh lực lạ, nặng, tanh, nén lại như nắm tay siết chặt.
Nhịp đập thứ hai rung nhanh hơn. Không phải sợ. Phản ứng. Linh mạch cảm nhận kẻ lạ gần lãnh thổ nó.
– Về.
Một từ. Vân Thiên gật. Không hỏi thêm.
Đoàn đến cổng bắc Thanh Vân Tông trước hoàng hôn. Cổng bắc ít dùng, đường hẹp, dốc, qua rừng trúc rậm. Bình thường không ai đi lối này, nhưng lối nam đang bị chặn.
Thanh Huyền đợi ở cổng. Nguyên Anh, mắt sâu, tóc bạc, kiểu trưởng lão đã thức nhiều đêm liên tiếp. Bà ta cúi đầu với Vân Thiên, rồi cúi sâu hơn với hắn, rồi nói, nhanh, gọn, kiểu báo cáo quân sự.
– Tông chủ. Tiền bối. Ma tu xuất hiện từ ngày hai mươi ba, ba ngày trước. Ban đầu năm người, Trúc Cơ, đóng phía nam cách năm dặm. Mỗi ngày thêm. Hôm qua lên hai mươi, hôm nay hai mươi ba. Ba Kim Đan xác nhận. Phù ấn trên y phục: Thất Ma Cung.
Thất Ma Cung. Xác nhận.
Lục Cẩu hít nhẹ bên cạnh hắn, kiểu người nghe đúng điều đã đoán.
Thanh Huyền tiếp:
– Chúng không tấn công. Không hô hào. Không gửi thư. Đóng trại, lập trận pháp phòng thủ riêng, và đợi. Tuần tra của ta cách hai dặm, không ai vi phạm đường biên. Nhưng từ sáng nay, một người rời trại đi về phía đông, men theo rìa ngoài tầm thần thức tuần tra, dừng ở khu vực gần bãi đất.
Phía đông. Bãi đất. Nơi trận pháp phong ấn cổ nằm dưới lòng đất.
Vân Thiên mắt hẹp. Thanh Huyền tiếp, giọng thấp hơn:
– Người đi phía đông là Kim Đan. Ẩn thân tốt, nhưng không qua được thần thức của đệ tử. Gã dừng ở rìa đông khoảng một canh giờ, quét linh thức, rồi quay về trại.
Đang dò. Biết trận pháp ở đâu. Ninh Dạ đã chỉ cho chúng.
– Còn điều nữa, Thanh Huyền nói. Mộ trưởng lão gửi thư gấp. Lớp sáu co nhanh hơn dự kiến. Kể từ khi tiền bối nhận chủ, tốc độ co tăng gấp ba. Mộ trưởng lão dùng chữ "gấp."
Im lặng. Gió thổi qua rừng trúc, lá xào xạc, nhẹ, kiểu tiếng ồn nền che đi sự nặng nề trong không khí.
Lâm Nhàn đứng giữa cổng bắc, nghe Thanh Huyền báo cáo, mặt bình thản. Bên trong, hai luồng lo lắng chạy song song: ma tu ở ngoài, trận pháp co ở dưới. Hai mối nguy, một lúc, và cả hai đều liên quan đến hắn, liên quan đến thứ hắn không kiểm soát được.
Nhịp đập thứ hai rung trong ngực, mạnh hơn kể từ khi bước vào phạm vi Thanh Vân Sơn. Linh mạch nhận ra chủ về. Và linh mạch đang co.
Họp kín tại Vân Đỉnh Các. Tối.
Năm người quanh bàn đá: Vân Thiên, Thanh Huyền, Lý Thanh Phong, Lâm Nhàn, Lục Cẩu. Trà nóng, không ai uống. Đèn linh thạch sáng nhạt, bóng dài trên tường đá.
Lý Thanh Phong ngồi góc, kiếm trên bàn, mặt lạnh. Kiếm tâm có sẹo, nhưng mắt vẫn sắc, kiểu Nguyên Anh kiếm tu đã qua chấn thương mà ý chí không giảm. Khi hắn bước vào, Lý Thanh Phong đứng dậy, cúi đầu, sâu, kiểu cúi trước người đã vô tình thương mình mà vẫn mang ơn.
Vân Thiên mở đầu.
– Tình hình. Thất Ma Cung gửi ba mươi bảy ma tu, năm Kim Đan, bao vây rìa nam. Có người dò phía đông. Chúng biết trận pháp cổ. Chúng đến vì trận pháp.
Im lặng. Tất cả nhìn hắn. Hắn ngồi ở đầu bàn, vị trí mà Vân Thiên dành sẵn, chén trà trước mặt, tay đặt trên đùi, mặt bình thản.
Tôi đang ngồi ở cuộc họp chiến tranh. Luyện Khí tầng ba. Và bốn người trong phòng này, mỗi người đủ mạnh để giết tôi bằng một cái nhíu mày, đang chờ tôi nói.
Thanh Huyền nói:
– Trận pháp bảo hộ tông môn chịu được tấn công Kim Đan trong ba ngày. Nếu đối phương có Nguyên Anh, thời gian giảm. Hiện tại chưa phát hiện Nguyên Anh trong nhóm.
Lý Thanh Phong:
– Chưa phát hiện không có nghĩa không có. Thất Ma Cung gửi ba mươi bảy người mà không gửi Nguyên Anh là thiếu logic. Trừ khi Nguyên Anh chưa đến. Hoặc ẩn.
Vân Thiên gật.
– Đệ tử cũng nghĩ vậy. Cung chủ Thất Ma Cung là Nguyên Anh đỉnh phong. Nếu Cung chủ đích thân đến, trận pháp bảo hộ chịu được một ngày. Nếu thêm năm Kim Đan hỗ trợ, nửa ngày.
Nửa ngày. Trận pháp bảo hộ cả tông chỉ chịu được nửa ngày.
– Lựa chọn, Vân Thiên nói, nhìn hắn. Có ba.
Một: đàm phán. Giao thứ chúng muốn. Nhưng thứ chúng muốn là trận pháp cổ, hoặc bí cảnh, hoặc linh mạch. Không giao được.
Hai: chiến đấu. Thanh Vân Tông có một Hóa Thần, hai Nguyên Anh (Thanh Huyền + Lý Thanh Phong, Lý Thanh Phong sẹo kiếm tâm giảm 5-10%), bốn Kim Đan (Mộ Thanh Vân, ba trưởng lão khác), và tiền bối. Nếu đánh, có thể thắng nhóm hiện tại. Nhưng nếu Cung chủ đến...
Ba: uy áp. Nếu đối phương tin Thanh Vân Tông có Đại Thừa, chúng sẽ không dám đánh. Cung chủ Nguyên Anh đỉnh phong, nhưng Đại Thừa là cách biệt tuyệt đối. Không ai dùng Nguyên Anh đánh Đại Thừa.
– Lựa chọn ba, Vân Thiên nói, phụ thuộc vào tiền bối.
Phụ thuộc vào tôi. Vào việc tôi đứng ra, cho chúng thấy "Đại Thừa" tồn tại. Cho chúng quét. Cho chúng thấy trống. Và hy vọng chúng sợ.
Lục Cẩu ngồi cạnh hắn, im từ đầu. Bây giờ mới nói, giọng bình thản, kiểu người đã tính xong và chờ lượt.
– Lựa chọn ba. Nhưng có điều kiện.
Tất cả nhìn Lục Cẩu. Thanh Huyền mắt hẹp, kiểu không quen hầu cận phát biểu trong họp kín. Nhưng Vân Thiên gật, kiểu cho phép, vì hầu cận của tiền bối không phải hầu cận bình thường.
– Huynh đứng trên tường thành. Không nói. Không ra tay. Chỉ đứng. Để đối phương thấy, quét, và tự sợ. Nếu chúng rút, xong. Nếu chúng không rút, Vân Thiên ra tay. Huynh không cần làm gì ngoài đứng.
Đứng. Đứng trên tường thành. Cho ma đạo nhìn. Giống bù nhìn trong ruộng lúa.
Hắn nhìn Lục Cẩu. Lục Cẩu nhìn lại, mắt tĩnh, không cười, không lo, kiểu người đã tính tất cả các nước và đây là nước tốt nhất.
Vân Thiên chờ. Thanh Huyền chờ. Lý Thanh Phong chờ.
Lâm Nhàn nâng chén trà. Uống một ngụm. Đắng nhẹ, nước Vân Đỉnh. Vị quen. Vị nhà.
– Được.
Một từ. Vân Thiên thở ra, nhẹ, kiểu người vừa nhận được câu trả lời mà mình mong nhưng không dám chắc. Thanh Huyền cúi đầu. Lý Thanh Phong gật, kiếm trên bàn rung nhẹ theo chủ nhân, kiểu kiếm tu biểu lộ quyết tâm qua vũ khí.
Họp kết thúc. Vân Thiên nán lại, đợi hắn ra trước, kiểu tông chủ không bao giờ bước trước tiền bối. Thanh Huyền cúi đầu ở cửa. Lý Thanh Phong cầm kiếm, đứng nửa giây nhìn hắn, rồi gật, rồi đi, bước dài, nhẹ, kiểu kiếm tu vẫn mang vết sẹo nhưng đã chấp nhận nó như một phần của kiếm.
Hắn đi xuống Vân Đỉnh Các. Ba trăm bậc đá, quen thuộc, mỗi bậc nhớ dấu chân. Lục Cẩu đi cạnh, im lặng nửa đoạn, rồi nói:
– Mộ trưởng lão nói lớp sáu co nhanh gấp ba. Trước khi huynh nhận chủ, lớp sáu co khoảng một phần trăm mỗi năm. Bây giờ ba phần trăm. Nghĩa là trong vòng mười năm, lớp sáu sẽ co hết. Và khi lớp sáu co hết...
– Linh mạch lộ hoàn toàn.
Lục Cẩu gật.
– Lộ nghĩa là bất kỳ ai có thần thức Kim Đan trở lên đều cảm nhận được. Và linh mạch cổ, có ý thức, đã nhận chủ, đang phát triển trong ngực huynh... sẽ biến Thanh Vân Sơn thành mục tiêu lớn nhất trong vùng.
Mười năm. Hoặc nhanh hơn, nếu linh mạch tiếp tục tăng tốc.
– Nhưng đó là mười năm nữa. Bây giờ là ngày mai.
– Đúng. Ngày mai trước. Mười năm sau đó.
Hắn bước xuống bậc cuối. Phía nam, ngoài tầm mắt, ma khí lẩn trong sương đêm. Phía dưới chân, sâu trong lòng núi, nhịp đập thứ hai rung đều, ấm, kiểu linh mạch đang chờ chủ nhân quyết định thứ mà chủ nhân không biết cách quyết.
Đêm. Phòng ngoại môn. Phòng cũ, giường cũ, bàn cũ, bốn bức tường quen. Bộ sưu tập đồ không dùng được vẫn ở góc: linh đan, áo bào, kiếm ngọc, ngọc bội, thêm ngọc giản Lưu Ngọc Hà chưa mở. Năm món, bốn người tặng, không món nào dùng được.
Lục Cẩu ngồi trên giường đối diện, chân xếp bằng, mắt nhìn hắn.
– Ngày mai, Lục Cẩu nói. Huynh đứng trên tường phía nam. Mặc áo bào tông chủ. Lần đầu mặc. Nhưng phải mặc, vì đứng trên tường bằng áo ngoại môn thì không ai sợ.
– Tôi không thích áo đó.
– Ta biết. Áo rộng, vải dày, cổ cao, mang kiểu người quen mặc đồ đắt tiền từ nhỏ. Huynh mặc sẽ trông như mượn áo. Nhưng từ xa năm dặm, không ai thấy vải rộng. Chỉ thấy trắng, thẳng, đứng.
Hắn nhìn áo bào ở góc phòng. Trắng, viền bạc, thêu hoa văn sóng mây, chất vải linh thảo, phát quang nhẹ dưới ánh trăng. Áo tông chủ tặng từ tháng đầu tiên, chưa mặc lần nào. Bốn tháng treo ở góc, bụi phủ mỏng trên vai.
– Huynh không đứng cho huynh. Huynh đứng cho tông.
Im lặng. Gió đêm thổi qua cửa sổ, mang mùi thông và sương.
– Khi đứng, Lục Cẩu nói, nhìn thẳng. Đừng nhìn xuống. Đừng nhìn chúng. Nhìn xa, qua đầu chúng, kiểu người nhìn thứ mà người khác không thấy. Đó là cách cao nhân nhìn. Tay chắp sau lưng. Lưng thẳng. Gió thổi áo. Đủ rồi.
– Nếu chúng không rút?
– Thì Vân Thiên đánh. Huynh đứng yên. Cao nhân không tự tay đánh đệ tử Trúc Cơ.
Cao nhân không đánh. Cao nhân không sợ. Cao nhân nhìn xa. Cao nhân chắp tay sau lưng.
Tôi không phải cao nhân. Tôi run.
Hắn nằm xuống. Nhịp đập thứ hai rung trong bóng tối, đều, ấm, kiểu linh mạch không biết chủ nhân đang sợ. Nó chỉ biết chủ nhân đã về, và nó đang chờ.
Phía nam, năm dặm ngoài trận pháp bảo hộ, hai mươi ba bóng đen ngồi quanh lửa xanh, ma khí cuộn lên trời đêm, kiểu khói từ lò luyện đan bị đổ.
Hàn Phong gõ cửa, nhẹ, đúng ba tiếng, kiểu quen. Lục Cẩu mở.
– Tiền bối, Hàn Phong nói, đứng ngoài, kiếm cắm đất trước mặt, tay trên chuôi. Đệ tử xin canh đêm nay.
Hắn nhìn Hàn Phong. Mặt trẻ, nghiêm, mắt sáng trong bóng tối, kiểu người sẵn sàng chết nhưng không nghĩ đến chết, chỉ nghĩ đến nhiệm vụ. Mười một tháng trước, gã quỳ trước phòng này xin bái sư. Bây giờ gã canh phòng này trước ma tu.
– Cảm ơn.
Hàn Phong cúi đầu, quay ra, đứng trước hiên, lưng thẳng, kiếm cắm đất. Kiếm ý tỏa nhẹ, bao quanh hai mươi trượng, lạnh, tĩnh, kiểu lưới vô hình mà bất kỳ linh lực nào xâm nhập đều sẽ chạm.
Lục Cẩu đóng cửa. Nhìn hắn.
– Ngủ đi. Ngày mai dài.
Hắn nhắm mắt. Không ngủ được. Nhịp đập thứ hai rung trong bóng tối, đều, ấm, kiểu linh mạch không biết ngày mai chủ nhân sẽ đứng trên tường thành, mặc áo trắng, nhìn xa, chắp tay sau lưng, và hy vọng rằng run sợ, nhìn từ xa, giống bình thản.