Bí Mật Ban Đêm
Đêm thứ ba.
Lâm Nhàn ngồi xếp bằng giữa phòng, mắt nhắm. Lục Cẩu ngồi ngoài cửa, lưng dựa vào khung, giả vờ ngủ gật, thật ra đang canh.
Bên trong, linh lực Luyện Khí tầng ba chảy chậm trong kinh mạch. Yếu. Mỏng. Như suối cạn mùa khô.
Theo sách, hít vào, dẫn linh khí vào đan điền. Thở ra, đẩy linh lực qua kinh mạch. Lặp lại.
Hắn làm. Ba vòng. Năm vòng. Mười vòng.
Không có gì xảy ra. Linh lực vẫn yếu ớt như trước. Không tăng, không giảm, không có cảm giác "linh khí thiên địa hội tụ" như sách viết. Chỉ có hơi thở của hắn và tiếng gió ngoài mái.
Bốn năm. Lâm Nhàn gốc mắc kẹt Luyện Khí tầng ba bốn năm. Không phải lười, mà cơ thể không hấp thụ nổi.
Và ta cũng vậy.
Hắn mở mắt, thở ra. Nhìn bàn tay trong bóng tối, bình thường. Không sáng, không rung, không có hiệu ứng đặc biệt nào.
Nhưng ba đêm trước, hắn nhìn thấy đường trận pháp ở Huyền Thiên Thất. Rõ ràng. Sáng. Trong khi Thanh Huyền nghiên cứu hai mươi năm không ra.
Vậy khả năng đó kích hoạt khi nào? Điều kiện gì? Tu luyện không liên quan, hay phải tu luyện theo cách khác?
Hắn nhắm mắt lại. Lần này không tu luyện theo sách. Không dẫn linh khí, không cố ép gì cả. Chỉ ngồi yên. Hít thở. Để thần thức buông lỏng, như đêm đó ở Huyền Thiên Thất, khi hắn không suy nghĩ gì mà chỉ nhìn.
Im lặng. Tối đen sau mi mắt.
Một lúc lâu. Hắn suýt ngủ gật.
Rồi, hắn nhìn thấy.
Không phải bằng mắt. Mắt đang nhắm. Mà là thứ gì đó ở lớp sâu hơn, như khi bạn nhắm mắt trong phòng tối nhưng biết bức tường ở đâu. Cảm giác đó, nhưng sắc nét hơn nhiều.
Dưới sàn phòng, sâu chừng hai thước, có đường sáng. Mờ, xanh nhạt, chạy từ đông sang tây. Và bên cạnh, cách nửa thước, thêm một đường nữa. Song song. Cả hai đều mảnh, bề ngang chưa bằng ngón tay, nhưng dài, chạy xuyên qua phòng rồi tiếp tục ra ngoài, mất hút trong đá.
Linh mạch.
Hắn mở mắt. Mất. Nhắm lại. Thấy.
Mở. Mất. Nhắm. Thấy.
Lần trước ở Huyền Thiên Thất, ta mở mắt vẫn thấy. Nhưng lúc đó trận pháp đang hoạt động, phát sáng mạnh. Bây giờ linh mạch yếu hơn nhiều, chỉ cảm nhận được khi nhắm mắt, buông thần thức.
Phụ thuộc cường độ nguồn. Và trạng thái thần thức.
Vậy nếu nguồn đủ mạnh, ta nhìn thấy bằng mắt thường. Nguồn yếu, phải nhắm mắt, buông lỏng.
Hắn ghi nhớ. Mở mắt, đứng dậy. Chân hơi tê, ngồi lâu. Bước ra hiên.
Lục Cẩu quay đầu ngay:
— Sao?
— Thấy linh mạch dưới phòng. Hai đường, đông – tây, sâu hai thước.
Lục Cẩu nhìn hắn. Không nói ngay. Mắt hắn nheo lại, kiểu đang cố hiểu mức độ nghiêm trọng.
— Huynh biết Thanh Huyền dò linh mạch khu ngoại môn bao lâu không?
— Bao lâu?
— Mười năm trước. Ba tháng. Dùng trận bàn, hai mươi linh thạch, hai mươi đệ tử phụ giúp. Vẽ được sơ đồ linh mạch khu ngoại môn — nhưng chỉ đến độ sâu một trượng. Dưới đó là mù.
— Ta thấy sâu hai thước.
— Hai trượng — tức là gấp đôi. Và huynh dùng... nhắm mắt.
— Đúng.
Lục Cẩu thở dài. Kiểu thở của người đã quen chuyện phi lý nhưng vẫn chưa miễn nhiễm:
— Huynh có kế hoạch gì?
— Tiếp tục thử. Xem linh căn này phạm vi bao xa, điều kiện kích hoạt chính xác thế nào. Nếu nhìn thấy linh mạch, trận pháp — có thể dùng để tránh nguy hiểm. Hoặc ít nhất — không bị bất ngờ.
— Và nếu ai phát hiện huynh tu luyện?
— Không ai phát hiện. Nửa đêm, cửa đóng, ngươi canh.
— Chu Minh?
Lâm Nhàn nhìn ra sân. Gian phòng nhỏ cách đó mười bước, thị giả Trúc Cơ ngủ hay thức, không rõ.
— Chu Minh nghĩ ta là Đại Thừa. Đại Thừa ngồi thiền nửa đêm thì bình thường.
— Nhưng nếu hắn quét linh thức, thấy tu vi Luyện Khí tầng ba đang vận chuyển...
— Hắn không dám quét. Không ai trong tông dám dùng linh thức lên "tiền bối." Đó là đại bất kính.
Lục Cẩu gật. Nghĩ kỹ thì đúng, cái áo "cao nhân" bảo vệ hắn theo cách không ai ngờ. Cái lồng bảo vệ được làm từ chính sự hiểu lầm.
— Được. Vậy ta canh. Mỗi đêm.
— Cảm ơn.
— Nhưng huynh nợ ta một bữa cá nướng. Loại cá suối phía đông, nướng muối.
— Biết rồi.
· · ·
Đêm thứ năm.
Lâm Nhàn mở rộng phạm vi cảm nhận. Linh mạch dưới phòng không chỉ hai đường, mà phân nhánh. Từ hai tuyến chính, tách ra bốn nhánh nhỏ chạy về các hướng. Một nhánh dẫn về phía Linh Mộc Cổ Thụ, đường đó dày hơn, sáng hơn, gần gấp ba các đường khác. Một nhánh chạy lên phía nội môn, mờ dần, vượt tầm cảm nhận.
Linh mạch hội tụ ở Linh Mộc Cổ Thụ. Cây cổ hơn nghìn năm, vì nó mọc trên giao điểm linh mạch.
Không phải ngẫu nhiên.
Hắn cố kéo tầm cảm nhận ra xa. Mười lăm trượng. Hai mươi trượng. Quá hai mươi, mờ hết, như cố nhìn qua kính bẩn.
Giới hạn hiện tại: hai mươi trượng.
Hắn thử khác, tập trung toàn bộ thần thức vào một hướng thay vì quét tròn. Phía đông, nơi suối chảy.
Xa hơn. Ba mươi trượng. Bốn mươi. Linh mạch mờ dần, rồi đột ngột sáng lên.
Ở khoảng bốn mươi trượng, sâu dưới lòng núi, có thứ gì đó. Không phải linh mạch bình thường. Là một khối, kích thước bằng gian phòng, phát sáng ổn định, nhịp nhàng. Như nhịp đập.
Linh mạch xung quanh đổ về phía nó, như sông chảy về biển.
Tất cả linh mạch khu vực này... đều dẫn về khối đó.
Đó là gì?
Hắn cố nhìn rõ hơn. Hình dạng nhòe, rung, rồi mất. Khoảng cách quá xa cho thần thức Luyện Khí tầng ba.
Mở mắt. Mồ hôi trán. Nhức đầu nhẹ, quá tải.
Bốn mươi trượng phía đông. Sâu. Có thứ gì đó tích tụ linh khí toàn núi.
Mỏ linh thạch? Hay thứ gì khác?
Hắn không nói với Lục Cẩu. Chưa.
Chưa biết là gì, nói ra chỉ thêm lo.
· · ·
Sáng hôm sau.
Lâm Nhàn ngồi hiên đọc sách. Chu Minh đứng xa mười bước, lưng thẳng. Nắng sớm, gió nhẹ, yên tĩnh.
Hàn Phong đến. Lần đầu tiên sau năm ngày hồi phục, dáng đi khác hẳn. Trước đây hắn bước nhanh, vội, kiểu người sợ phí thời gian. Bây giờ chậm hơn, vững hơn. Mỗi bước đặt xuống đều, như nền đá dưới chân không đủ trọng lượng giữ hắn lại.
Linh lực tỏa ra rõ rệt. Trúc Cơ hậu kỳ, cách trước khi đột phá hai bước lớn.
— Tiền bối.
— Ừ.
— Đệ tử hồi phục hoàn toàn. Xin được quay lại hầu bên tiền bối.
— Không cần hầu. Ngươi tu luyện đi.
— Đệ tử muốn ở gần tiền bối. Lĩnh ngộ thêm.
Hắn ngồi xuống bậc thềm, không chờ cho phép. Mắt nhắm, hít thở, thiền ngay tại chỗ. Kiểu người không biết khách sáo là gì.
Lâm Nhàn nhìn hắn. Thiên kiêu mười chín tuổi, gần như chết năm ngày trước, bây giờ ngồi thiền dưới hiên nhà mình.
Không ghét. Quen rồi.
Buổi sáng trôi yên ổn. Hắn đọc sách. Hàn Phong thiền. Chu Minh đứng. Lục Cẩu ngủ nướng.
Đôi khi có ngoại môn đệ tử đi ngang, cúi đầu từ xa, không dám bước gần quá mười bước. Có đôi ba người dừng lại, nhìn cảnh tượng: thiên kiêu số một ngồi thiền dưới hiên phòng ngoại môn. Rồi vội vàng bước đi, kiểu người sợ nhìn quá lâu sẽ bị phát hiện.
Mười bước. Quy tắc ngầm. Không ai ra lệnh, nhưng tất cả tuân thủ.
Gần trưa, Hàn Phong mở mắt. Linh lực quanh người hắn dao động nhẹ, kiểu vừa vận chuyển xong. Hắn đứng dậy, dáng thẳng, rút kiếm từ sau lưng.
Một kiếm.
Lâm Nhàn ngẩng đầu khỏi sách. Hàn Phong đứng giữa sân, kiếm vạch ngang, nhẹ, không có sát ý. Nhưng khi lưỡi kiếm đi qua, không khí rung. Lá trúc rơi, bị kiếm phong cắt đôi trước khi chạm đất.
Chỉ một kiếm. Rồi hắn thu kiếm, quay lại ngồi.
Lâm Nhàn nhìn. Hai nửa lá trúc chạm đất, cách nhau vừa đúng.
Kiếm khí.
Trước khi đột phá, Hàn Phong chưa có kiếm khí. Giờ, một kiếm cắt lá đang rơi.
Mạnh hơn rất nhiều.
Và hắn tôn ta làm sư.
Hàn Phong không quay đầu, nhưng nói:
— Đệ tử còn chưa thuần thục. Kiếm khí phân tán quá nhiều.
Hắn đang khiêm tốn. Trước mặt ta.
— Ừ. Chậm lại. Đừng vội.
— Vâng.
Hai chữ. Hàn Phong ghi nhớ, chắc chắn sẽ thêm vào bộ sưu tập "lời dạy của tiền bối." "Chậm lại, đừng vội", hắn sẽ suy ngẫm mười ngày.
Lâm Nhàn biết. Nhưng không sửa được. Nói gì cũng thành kinh điển.
· · ·
Trưa. Tin mới.
Lục Cẩu từ nhà ăn về, mặt hơi khác thường. Không hoảng, nhưng nghiêm túc hơn bình thường:
— Huynh. Có chuyện.
— Gì?
— Nhạc Dương Tông gửi thiệp chính thức. Nội dung: "Nhạc Dương Tông nghe danh Lâm tiền bối, ngưỡng mộ đã lâu. Xin được phái đệ tử đến bái phỏng vào mùa thu."
Im lặng. Hàn Phong mở mắt, hắn ngồi đủ gần để nghe.
— Mùa thu — hai tháng nữa.
— Đúng.
— "Bái phỏng" — gặp ta.
— Đúng.
— Nhạc Dương Tông. Tông phái lớn hơn Thanh Vân Tông.
— Gấp ba. Có Nguyên Anh tọa trấn. Bốn Kim Đan. Đệ tử mấy nghìn.
Lâm Nhàn đặt sách xuống. Nhìn ra sân, cây xanh, mái ngói, bầu trời trong. Thanh bình.
Hai tháng nữa, tông phái có Nguyên Anh sẽ đến.
Nguyên Anh, cao hơn Kim Đan hai bậc. Linh thức mạnh hơn Thanh Huyền gấp mười lần.
Nếu đến gần, quét qua, sẽ ra sao? Giống Thanh Huyền, không cảm nhận gì? Hay Nguyên Anh nhạy hơn, phát hiện ta Luyện Khí tầng ba?
Hoặc, tệ nhất, kết luận ta quá yếu, tông này đang lừa đảo, và giận.
— Vân Thiên phản ứng sao?
Lục Cẩu ngồi xuống, giọng nhỏ:
— Tông chủ chấp nhận. Và ra lệnh chuẩn bị tiếp đãi — nguyên văn: "phù hợp với vị thế tiền bối."
Vân Thiên cũng đang diễn.
Hoặc thật sự tin.
Cả hai khả năng đều đặt ta vào thế không lùi được.
— Thêm gì nữa?
— Có. Không chỉ Nhạc Dương Tông. Nghe nói Vạn Pháp Các cũng đang dò tin. Và Thiên Kiếm Phái — nơi Diệp Thanh kể cho sư bá nghe.
Diệp Thanh.
Ván cờ dở dang đó, câu "ván cờ hay nhất" đó, đã lan xa hơn ta tưởng.
Hàn Phong xen vào, giọng bình thản:
— Tiền bối không cần lo. Nhạc Dương Tông đến là khách. Họ không dám thiếu lễ. Đệ tử sẽ ở bên tiền bối.
Lâm Nhàn nhìn hắn. Hàn Phong, Trúc Cơ hậu kỳ, thiên kiêu, nghĩ rằng sư phụ mình lo bị quấy rầy. Không biết sư phụ lo bị lộ.
— Ừ.
Một chữ. Giọng bình thản. Mặt không đổi.
Nhưng trong đầu, Lâm Nhàn tính: hai tháng. Linh căn đặc dị không giúp tăng tu vi, nhưng có thể phát triển phạm vi cảm nhận, hiểu rõ giới hạn. Và quan trọng hơn, nếu biết trận pháp, linh mạch, có thể chuẩn bị tình huống. Biết trước nguy hiểm. Biết đường thoát.
Hai tháng. Mỗi đêm luyện. Mỗi đêm mở rộng thêm một chút.
Không đủ để thành cao nhân. Nhưng đủ để không chết.
Hy vọng vậy.
· · ·
Tối.
Tông chủ điện, trên đỉnh núi.
Vân Thiên ngồi trước bàn, trước mặt là ba tờ thiệp. Nhạc Dương Tông. Vạn Pháp Các. Và một phong thư không đề tên, đến từ phía bắc.
Lão mở phong thư thứ ba. Đọc. Gấp lại. Đặt xuống.
Tay lão vươn lấy chén trà, nhưng dừng giữa chừng. Ngón tay hơi cong, như muốn nắm thứ gì đó. Rồi thả lỏng.
Ba tông phái dò hỏi trong một tháng.
Tin lan nhanh hơn ta nghĩ.
Diệp Thanh, Nhạc Dương Tông. Rò rỉ nội bộ, Vạn Pháp Các. Phong thư không tên, Thất Ma Cung?
Lão nhìn phong thư. Giấy trắng, mực đen, không dấu ấn. Nội dung ngắn: "Nghe nói Thanh Vân Tông có vị tiền bối ẩn danh. Bên này rất hứng thú."
Không ký. Không yêu cầu gì. Chỉ thông báo.
Thất Ma Cung biết.
Không bất ngờ. Nhưng sớm hơn dự kiến.
Lão đứng dậy, bước đến cửa sổ. Đêm. Thanh Vân Sơn im lặng dưới trăng. Phía xa, khu ngoại môn tối đèn. Ai đó đang ngủ. Hoặc đang ngồi thiền.
Nếu tin này lan đủ rộng, sẽ không chỉ có "bái phỏng."
Sẽ có người đến thử.
Chính đạo thì lịch sự, gửi thiệp, hẹn ngày. Ma đạo thì không.
Ta phải bảo vệ gã.
Ý nghĩ đó xuất hiện tự nhiên. Vân Thiên dừng lại, tự hỏi tại sao. Rồi hiểu:
Không phải bảo vệ gã. Gã là Đại Thừa, ai bảo vệ nổi.
Mà bảo vệ... bí mật. Bảo vệ sự yên ổn. Nếu gã bị quấy rầy, gã có thể đi. Và nếu gã đi, Thanh Vân Tông mất tất cả.
Mất chỗ dựa. Mất uy danh. Mất an toàn.
Lão quay lại bàn. Viết lệnh:
"Từ hôm nay, tăng cường tuần tra khu ngoại môn. Lý do chính thức: phòng thú linh. Lý do thật: bảo vệ tiền bối. Thanh Huyền phụ trách."
Niêm phong. Gửi đi.
Rồi rót trà, uống. Lần này tay không run.
Cứ để gã yên. Nhưng canh chừng, không phải canh gã. Canh những kẻ muốn đến gần gã.
· · ·
Đêm thứ sáu. Phòng ngoại môn.
Lâm Nhàn nhắm mắt, buông thần thức. Tập trung về phía đông, nơi có khối sáng hôm trước.
Ba mươi trượng. Bốn mươi. Bốn mươi lăm, xa hơn hôm qua. Tiến bộ nhỏ.
Khối sáng hiện ra, vẫn ở đó. Nhịp nhàng, ổn định, không thay đổi. Lần này hắn nhìn rõ hơn một chút: hình cầu, không hoàn hảo, bề mặt có đường vân xoắn. Linh mạch đổ vào nó từ mọi hướng.
Không phải mỏ linh thạch. Mỏ linh thạch không có hình cầu, không có nhịp đập.
Giống... trận pháp. Trận pháp khổng lồ dưới lòng núi.
Hay một thứ gì đó bị phong ấn.
Hắn không dám nhìn lâu hơn. Rút thần thức về. Nhức đầu.
Mở mắt, nhìn trần nhà trong bóng tối.
Dưới Thanh Vân Sơn có thứ gì đó.
Bốn mươi lăm trượng phía đông. Sâu. Lớn.
Và chắc chắn, Vân Thiên biết.
Vì sao ta biết Vân Thiên biết? Vì linh mạch dưới Huyền Thiên Thất, nơi đệ tử tu luyện, nối trực tiếp với hệ thống này. Ai đặt trận pháp Huyền Thiên phải biết nguồn linh khí ở đâu.
Tổ sư ba trăm năm trước biết. Vân Thiên, người thừa kế tông môn, chắc cũng biết.
Nhưng ta không biết nó là gì. Và ta không dám hỏi.
Vì "Đại Thừa ẩn thế" mà hỏi bí mật tông môn, hoặc là đã biết rồi (nên không hỏi mới đúng), hoặc là không phải Đại Thừa (lộ).
Vậy thì, tự tìm. Mỗi đêm xa thêm một chút. Mỗi đêm rõ hơn một chút.
Hai tháng nữa, Nhạc Dương Tông đến.
Trước đó, ta phải hiểu mình đang ngồi trên cái gì.
Hắn nằm xuống, nhắm mắt. Ngủ.
Lục Cẩu ngoài cửa, ngáp, rồi cũng ngủ thiếp đi.
Đêm yên tĩnh. Nhưng dưới lòng núi, khối sáng vẫn đập. Đều. Chậm. Như đã đập suốt ba trăm năm qua.