Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 123: Tên
Chương 123

Tên

Sáng. Hắn chưa mở mắt thì nhịp đập thứ hai thay đổi.

Không phải gấp như hôm qua. Ngược lại. Chậm. Đều. Kiểu nhịp đập người vừa thở ra sau khi nín thở rất lâu.

Linh mạch bình tĩnh lại. Hôm qua lo, hôm nay tĩnh. Có gì đó thay đổi qua đêm.

Hắn mở mắt. Đặt tay lên sàn, linh căn mở. Không cần hỏi. Cố Vân Thâm gửi trước.

Một cái tên.

Hứa Thanh Nguyên.

Ba chữ. Rõ, sắc, không lặp. Kiểu truyền của người đã chuẩn bị sẵn câu này từ lâu.

Hứa Thanh Nguyên. Tôi không biết ai.

Hắn đợi. Cố Vân Thâm gửi thêm.

Sư huynh.

Lục Cẩu ngồi dậy. Mắt chưa mở hẳn nhưng tai đã nghe.

– Huynh?

– Cố Vân Thâm gửi tên. Người gửi giấy đen.

Lục Cẩu tỉnh hẳn. Mắt sáng, kiểu mắt người nghe tin quan trọng lúc nửa đêm.

– Tên gì?

– Hứa Thanh Nguyên. Cố Vân Thâm gọi "sư huynh."

Im. Lục Cẩu nhìn trần nhà. Tay gấp chăn, thói quen, nhưng chậm hơn bình thường.

– Sư huynh. Tổ sư nhận mười hai đệ tử, còn bảy. Cố Vân Thâm là một. Lão Cố là một. Người này là một nữa.

– Ừ.

– Ba trăm năm. Lão Cố câu cá. Cố Vân Thâm bị phong ấn. Hứa Thanh Nguyên... ở đâu ba trăm năm?

Ở đâu. Làm gì. Tại sao bây giờ mới đến. Tại sao theo dõi sáu tháng thay vì gõ cửa. Tại sao gửi giấy đen thay vì hỏi.

– Cố Vân Thâm nói "đợi hắn lâu rồi." Đợi, không phải sợ. Sư huynh, không phải kẻ thù.

Lục Cẩu gật. Chậm.

– Nhưng cũng không phải bạn. Lão Cố quỳ lạy rồi uống trà. Hứa Thanh Nguyên gửi giấy đen sáu tháng rồi viết "tôi biết."

Đúng. Lão Cố là bạn. Hứa Thanh Nguyên là sư huynh. Hai loại khác nhau. Bạn đến vì nhớ. Sư huynh đến vì cần biết.

Canh giờ thứ hai sau khi mở mắt.

Hàn Phong bước vào phòng. Nhanh hơn bình thường, kiếm ý nén nhưng rung.

– Tiền bối. Có người trong sân.

Hắn nhìn ra cửa. Lục Cẩu đã đứng ở hiên, lưng thẳng, mắt nhìn xuống sân ngoại môn.

Hắn bước ra.

Sân ngoại môn. Bậc thềm đá. Cây ngô đồng góc trái đã rụng hết lá, chỉ còn cành trơ. Nắng sáng, xiên, chiếu nửa sân.

Một người ngồi trên phiến đá dưới cây ngô đồng. Lưng thẳng, chân vắt, tay đặt trên đầu gối. Áo xám, cũ, giống áo Lão Cố nhưng sạch hơn. Tóc trắng búi cao, kẹp trâm gỗ. Mặt gầy, xương gò má cao, mắt hẹp, nhắm nửa.

Chén trà trước mặt. Trà của ông ta, không phải trà ngoại môn.

Ông ta ngồi đó như người đã ngồi đó ba trăm năm. Không xin phép, không gõ cửa, không báo trước. Ngồi, uống trà, đợi.

Hàn Phong bước tới. Kiếm chưa rút nhưng kiếm ý Nguyên Anh tỏa ra, dày, lạnh, kiểu kiếm ý người sẵn sàng chém.

Người ngồi dưới cây mở mắt. Nhìn Hàn Phong. Mắt hẹp, sáng, kiểu mắt người nhìn mọi thứ chậm vì đã sống đủ lâu.

Kiếm ý Hàn Phong dừng. Không phải bị đẩy. Không phải bị chặn. Kiếm ý chạm vào thứ gì đó xung quanh người ngồi rồi tự tản ra, kiểu nước chảy quanh đá. Tự nhiên. Không ép.

Hàn Phong lùi nửa bước. Không chủ ý. Kiếm ý tự rút.

Hàn Phong, Nguyên Anh mười chín tuổi, kiếm ý dày nhất tông. Kiếm ý của hắn chạm người này rồi tự tản. Không phải yếu. Kiếm ý tự biết không nên chạm.

– Hàn Phong.

– Dạ, tiền bối.

– Đứng sang bên.

Hàn Phong nhìn hắn. Lâu. Rồi lui, đứng bên phải hiên, kiếm ý nén chặt, mắt không rời người ngồi dưới cây.

Hắn bước xuống bậc thềm. Chân đất, áo ngủ, tay cầm chén nước. Kiểu bước ra sân mỗi sáng, không kiểu đón khách.

Không đón vì không mời. Ông ta tự đến. Tôi tự bước ra. Bình đẳng.

Người dưới cây nhìn hắn. Từ chân lên đầu. Chậm. Kiểu nhìn người đọc sách, không đọc người.

– Nhỏ hơn tôi tưởng.

Giọng trầm, khô, kiểu giọng người ít nói trong thời gian dài. Không sắc, không ấm, chỉ rõ.

Hắn ngồi xuống bậc thềm. Không ngồi đối diện, không ngồi cạnh. Ngồi trên bậc thềm nhìn xuống sân, kiểu chủ nhà ngồi quen.

– Ông là ai?

Tôi biết ông là ai. Cố Vân Thâm đã nói. Nhưng tôi hỏi vì muốn nghe ông tự nói.

Người dưới cây hơi nghiêng đầu. Mắt hẹp nhíu, kiểu người nghe câu hỏi bất ngờ.

– Cậu biết.

– Tôi muốn nghe ông nói.

Im. Gió thổi qua cành ngô đồng trơ, không lá nên không tiếng. Người dưới cây nhìn hắn, lâu hơn, kiểu nhìn người đang đánh giá lại đánh giá ban đầu.

– Hứa Thanh Nguyên. Đệ tử đời một, Thanh Vân Tông. Sư huynh Cố Vân Thâm.

Ông ta nói. Nói thẳng. Không giấu, không vòng vo. Kiểu nói của người không cần giấu vì không ai đủ mạnh để dùng thông tin này chống lại ông ta.

– Ông gửi giấy đen.

– Năm lần.

– "Tôi biết." Biết gì?

Hứa Thanh Nguyên nhìn hắn. Mắt hẹp mở rộng hơn, không nhiều, vừa đủ để thấy đồng tử: sâu, tối, cũ.

– Cậu Luyện Khí tầng mấy?

Câu hỏi đó. Câu hỏi mà mười bốn tháng nay tôi né. Câu hỏi mà Lục Cẩu lo mỗi đêm. Câu hỏi mà Tống Cửu viết bảy trang để hỏi gián tiếp rồi bị sét đánh chết.

Và ông ta hỏi thẳng. Ngồi dưới cây ngô đồng, uống trà, hỏi thẳng. Vì ông ta đã biết câu trả lời.

Hắn nhìn Hứa Thanh Nguyên. Nhìn lâu. Nhịp đập thứ hai đều, tĩnh, kiểu nhịp đập linh mạch khi biết câu trả lời sẽ không gây hại.

– Tầng ba.

Sân im. Gió im. Hàn Phong ở hiên không nghe, quá xa. Lục Cẩu ở trong phòng, mắt nhắm, tai nghe, nhưng khoảng cách đủ để chỉ nghe âm không nghe chữ.

Hứa Thanh Nguyên không ngạc nhiên. Không cười. Không khinh. Mắt nhìn hắn, kiểu mắt người xác nhận thứ đã biết.

– Tầng ba. Và linh mạch Thanh Vân Sơn chọn cậu.

– Tôi không chọn.

– Tôi biết. Nó chọn. Vì cậu không có gì.

"Người không có gì mới không lấy." Câu ghi trên tường bí cảnh. Tổ sư dặn. Ba trăm năm trước.

Và ông ta biết câu đó. Vì ông ta cũng là đệ tử tổ sư.

Hứa Thanh Nguyên nhấp trà. Chậm. Đặt chén xuống.

– Sáu tháng. Tôi đến vì cảm nhận Vân Thâm tỉnh. Ba trăm năm, phong ấn giữ. Bây giờ phong ấn mỏng. Linh mạch có chủ mới. Tôi cần biết chủ mới là ai.

– Bây giờ ông biết.

– Bây giờ tôi biết.

Im. Hứa Thanh Nguyên nhìn lên cành ngô đồng trơ. Mắt xa, kiểu mắt người nhớ thứ gì đó cũ hơn cây này.

– Vân Thâm mạnh nhất đời chúng tôi. Mạnh đến mức tổ sư phải phong ấn. Tổ sư chết vì phong ấn đó. Trần Cố đi câu cá ba trăm năm. Tôi... đi xa hơn.

Ông ta dừng. Không phải ngập ngừng. Dừng kiểu người chọn lời.

– Tôi không đồng ý phong ấn. Vân Thâm cũng không. Nhưng tổ sư nói: nếu không phong ấn, linh mạch sẽ phá núi. Vân Thâm mạnh quá, linh mạch khuếch đại, hai thứ cộng hưởng sẽ vỡ. Nên Vân Thâm tự nguyện.

Tự nguyện bị phong ấn ba trăm năm. Vì nếu không, cả núi vỡ.

– Và bây giờ ông ta tỉnh.

– Bây giờ ông ta tỉnh. Vì linh mạch có chủ mới. Chủ yếu đến mức linh mạch không bị khuếch đại. Cộng hưởng không vỡ vì không đủ mạnh để vỡ.

Linh mạch chọn tôi vì tôi yếu. Luyện Khí tầng ba. Nếu chọn Hóa Thần, cộng hưởng sẽ vỡ như ba trăm năm trước. Chọn người không có gì thì không có gì để vỡ.

Ba trăm năm chờ người yếu nhất.

Hắn nhìn xuống tay mình. Tay cầm chén nước, bình thường, không run. Nhịp đập thứ hai đều, ấm, kiểu nhịp đập đồng ý với những gì vừa nghe.

– Ông muốn gì?

Hứa Thanh Nguyên đứng dậy. Chậm, kiểu người già mà không già. Phủi áo, nhặt chén trà, nhìn hắn.

– Muốn xem. Vân Thâm chọn đúng hay không.

– Ông đã thấy.

– Tôi thấy cậu Luyện Khí tầng ba. Tôi thấy linh mạch chọn cậu. Tôi thấy đệ tử Nguyên Anh mười chín tuổi canh cửa cho cậu. Tôi thấy cả tông môn quỳ. Nhưng tôi chưa thấy cậu chịu nổi khi thật sự cần chịu.

Chưa thấy. "Chưa" không phải "không." "Chưa" là đợi.

– Tôi ở lại vài ngày.

Không hỏi. Không xin. Nói, kiểu người nói thời tiết.

Hắn nhìn ông ta. Nhịp đập thứ hai đều. Cố Vân Thâm không gửi gì thêm. Im, kiểu im của người đã nói hết.

– Ông biết Lão Cố đến rồi đi.

– Biết. Trần Cố luôn vậy. Đến, khóc, đi.

– Ông khác.

Hứa Thanh Nguyên nhìn hắn. Mắt hẹp, sáng.

– Tôi khác. Tôi không khóc. Tôi đếm.

Đếm. Ông ta đếm sáu tháng. Đếm năm lá giấy đen. Đếm mười chín tuổi Nguyên Anh. Đếm Luyện Khí tầng ba.

Lão Cố đến bằng tình. Hứa Thanh Nguyên đến bằng lý.

– Phòng trống cạnh hiên. Lục Cẩu sẽ nấu cơm.

Hứa Thanh Nguyên gật. Kiểu gật nhẹ, không cúi, đúng một milimet. Rồi quay lưng, đi về phía phòng trống, bước chân không có tiếng.

Ba trăm năm. Đệ tử tổ sư. Sư huynh Cố Vân Thâm. Đại Thừa, hoặc cao hơn. Và ông ta vừa nói thẳng với tôi rằng ông ta biết tôi Luyện Khí tầng ba.

Ông ta không vạch mặt. Không khinh. Không báo ai.

Ông ta muốn xem.

Trưa. Lục Cẩu nấu cơm cho bốn người. Cá kho, rau muống, đậu phụ rán, thêm một bát canh rong biển vì có khách.

Hứa Thanh Nguyên ăn hết phần, không khen, không chê. Kiểu ăn người quen ăn gì cũng được.

Hàn Phong ngồi đối diện, kiếm đặt ngang đùi, mắt không rời vị khách. Kiếm ý nén chặt, nhưng rung nhẹ, kiểu kiếm biết người trước mặt nguy hiểm.

Hắn ăn cơm. Bình thường. Nhịp đập thứ hai đều, ấm, kiểu nhịp đập người đã quyết rồi.

Ông ta biết tôi giả. Và ông ta ở lại. Nghĩa là giả hay thật không phải câu hỏi của ông ta.

Câu hỏi của ông ta là: tôi chịu nổi không.

Chịu gì. Chịu khi nào. Tôi không biết. Nhưng ông ta đếm, và ông ta đợi.

Cố Vân Thâm cũng đợi.

Hai người cùng đợi. Cùng một thứ.

Và tôi, Luyện Khí tầng ba, ngồi ăn cá kho giữa hai cuộc chờ đợi ba trăm năm.

Ngữ Lục bốn mươi ba câu.

Hai nhịp đập. Một phần mười một phách. Đều. Tĩnh. Lần đầu tiên trong mười bốn tháng, linh mạch không lo, không vui, không gấp.

Linh mạch chờ.

Ch.123/130
1.895 từ