Hỏa Đạo
Mùng mười ba tháng chín. Tối. Ngày giao lưu thứ ba.
Ba ngày. Lâm Nhàn dùng tổng cộng bốn câu. Lục Cẩu thống kê: ngày một ba từ ("nó tự luyện"), ngày hai bốn từ ("kiếm ở trong tâm" khi một trưởng bối hỏi bí quyết kiếm đạo Thanh Vân), ngày ba hai từ ("đi đi" khi một thiên kiêu quỳ trước cửa phòng xin bái kiến).
Bảy câu trong ba ngày. Lục Cẩu ghi sổ: ba câu ngày đầu (tính cả "không" và "được" khi Vân Thiên hỏi có muốn ăn tối ở đại sảnh), hai câu ngày hai, hai câu ngày ba. Trung bình 2.3 câu mỗi ngày, dưới ngưỡng an toàn.
Nhưng bảy câu đó đã sinh ra mười một diễn giải, ba bài thơ, và một cuộc tranh luận về "kiếm ở trong tâm" kéo dài cả buổi chiều ở khu luận đạo.
– Huynh, Lục Cẩu nói, đặt bát cơm trước mặt hắn. Ngày mai giao lưu cuối. Hai ngày nữa chuyển sang luận đạo. Luận đạo nguy hiểm hơn giao lưu.
– Tại sao?
– Giao lưu, người ta đánh nhau. Huynh ngồi trên tầng uống trà, không ai bắt huynh đánh. Luận đạo, người ta nói chuyện. Trưởng bối tham gia. Ai đó sẽ mời huynh luận.
Lâm Nhàn nhìn bát cơm. Cơm trắng, rau luộc, đậu phụ kho. Lục Cẩu mua từ quán phàm nhân ở phố nam, mang về bọc khăn, còn nóng.
– Tôi nói không biết luận đạo?
– Huynh nói không biết, mọi người hiểu: Đại Thừa siêu việt ngôn ngữ. Đạo không thể luận, chỉ có thể ngộ. Huynh trở thành tổ sư mới.
Hắn ăn. Đậu phụ mặn vừa, giống đậu phụ bà lão hôm trước nhưng kho thay vì chiên.
– Lục Cẩu.
– Hm?
– Tôi muốn ăn lẩu.
Im lặng.
– Lẩu, Lục Cẩu lặp lại.
– Ba ngày ăn cơm trắng với rau. Trước đó bảy ngày đường ăn cơm nắm. Tôi muốn ăn thứ gì có nước, có rau, có thịt, nóng. Lẩu.
Lục Cẩu nhìn hắn. Mười giây. Rồi gật.
– Được. Ta tìm chỗ. Nhưng có điều kiện.
– Gì?
– Ăn trong phòng. Không ăn ngoài. Ta mua nguyên liệu, nấu tại đây. Huynh là Đại Thừa, Đại Thừa không ngồi quán phàm nhân ăn lẩu.
– Tôi đã ngồi quán phàm nhân ăn đậu phụ.
– Đó là khi không ai biết. Giờ cả Bạch Vân Thành biết mặt huynh. Huynh ngồi quán lẩu, ngày mai cả đại hội thảo luận huynh ăn gì.
Đúng. Hắn biết.
– Được. Nấu trong phòng.
Lục Cẩu đi chợ. Mua thịt dê, rau cải, nấm linh chi giá rẻ (loại phàm nhân ăn được, không có linh khí), đậu phụ, mì sợi, gia vị. Mang về một bao lớn. Hắn mượn nồi đồng từ nhà bếp khách xá, xin thêm than.
Phòng Lâm Nhàn không có bếp. Nhưng có bàn đá, và Lục Cẩu có hỏa phù cấp thấp (loại Luyện Khí dùng nhóm lửa nấu ăn). Hắn đặt nồi lên bàn đá, kích hoạt hỏa phù, lửa nhỏ, đều, ấm.
Nước sôi. Lục Cẩu cho xương dê vào, hớt bọt, thêm gừng, hành. Mùi xương hầm tỏa ra, thơm, béo, kiểu thơm mà linh đan và ngọc bích không thể tạo ra.
Lâm Nhàn ngồi bên nồi, nhìn nước sôi.
Bong bóng nhỏ nổi lên, vỡ, hơi nước bốc lên. Đơn giản. Quen thuộc. Giống bếp nhà ăn ngoại môn, giống nồi cá kho tối thứ năm hàng tuần, giống tất cả những thứ bình thường mà hắn nhớ.
Hắn thả rau cải vào. Xanh chìm trong nước vàng, cuộn lại, mềm dần. Rồi nấm, đậu phụ, mì sợi, lần lượt.
Lục Cẩu ngồi đối diện, gắp thịt dê nhúng, đếm ba giây, vớt ra, chấm tương.
Ăn. Nóng. Mặn vừa. Ngọt nước xương. Thịt dê mềm, rau cải giòn sần sật, nấm dai ngọt, đậu phụ thấm nước dùng vàng sóng sánh. Hắn ăn chậm, kỹ, không vội, gắp từng miếng, thổi nguội, nhai, nuốt. Mỗi miếng là một lời nhắc: hắn vẫn là người bình thường. Vẫn thích ăn ngon. Vẫn biết phân biệt thịt dê tươi và thịt dê ướp muối. Lần đầu tiên trong mười ngày, hắn thấy bụng ấm thật sự, kiểu ấm mà linh khí và trận pháp tụ linh không tạo ra được.
Nhịp đập thứ hai rung nhẹ. Không phải phản ứng với linh khí (nồi lẩu không có linh khí). Chỉ ấm. Cơ thể ấm, nhịp đập theo.
Lục Cẩu gắp mì, húp nước, mặt đỏ vì nóng.
– Ngon không?
– Ngon.
– Thịt dê ở đây khác Thanh Vân Sơn. Béo hơn, ít gân hơn. Có lẽ vì dê nuôi trong thung lũng linh khí, ăn cỏ linh, thịt tự nhiên mềm hơn.
Hắn không trả lời. Chỉ ăn tiếp.
Lẩu. Thứ duy nhất không bị hiểu lầm.
Nhưng trận pháp cách âm của phòng khách xá không cách mùi.
Mùi xương dê hầm tỏa qua hành lang. Nhẹ thôi, nhưng tu sĩ có giác quan nhạy hơn phàm nhân gấp mười lần. Mùi lẩu bay qua phòng Hàn Phong (kiếm khí rung nhẹ, hắn mở mắt, hít sâu, rồi nhắm lại). Bay qua phòng Tô Mộc Thanh (nàng nhíu mày, không hiểu). Bay ra hành lang, xuống cầu thang, đến sân khách xá.
Và đến mũi hai người đang ngồi ở sân.
Trần Diệp Thanh và một thiên kiêu khác, Lưu Ngọc Hà, Đan tu Kim Đan sơ kỳ, Thanh Liên Tông. Hai người đang uống trà sau bữa tối, thảo luận về trận giao lưu chiều nay.
Chiều mùng mười ba, Tô Mộc Thanh đã ra tay lần đầu. Hai thiên kiêu Trúc Cơ đỉnh phong từ Huyền Thiên Các liên thủ thách đấu cô, tự tin vì hai đánh một. Tô Mộc Thanh rút kiếm, chém tám nước, hạ cả hai. Kiếm ý lạnh đến mức trận pháp bảo vệ kích hoạt sớm hai nước, tưởng một bên đã thua. Nhưng cô chưa dừng. Hai nước cuối không chạm vào đối thủ, chỉ cắt qua không khí phía trước mặt họ, kiếm ý phủ lên da như sương lạnh. Hai thiên kiêu quỳ xuống không phải vì bị thương, mà vì chân không đứng nổi.
Sau trận, không ai hỏi Tô Mộc Thanh tu kiếm bao lâu. Ai cũng nhìn lên tầng trưởng bối, nơi cao nhân Thanh Vân Tông đang uống trà, và nghĩ cùng một điều: một tông phái có hai kiếm tu như vậy, người dạy họ phải mạnh đến mức nào.
Mùi lẩu bay đến. Trần Diệp Thanh ngẩng lên, nhìn về phía cửa sổ tầng hai, phòng trung tâm.
– Phòng cao nhân Thanh Vân Tông, hắn nói nhỏ.
Lưu Ngọc Hà nhìn theo.
– Cao nhân đang... nấu ăn?
Trần Diệp Thanh nhìn cửa sổ. Ánh lửa nhỏ, hơi nước bốc lên, mùi xương hầm. Bình thường. Hoàn toàn bình thường. Nhưng hắn vừa quét linh thức lên phòng đó ba ngày trước, và thấy trống hoàn toàn. Hóa Thần ngồi bên cạnh người đó. Trúc Cơ hậu kỳ tu kiếm mười một tháng mà kiếm ý như người tu mười năm.
Và bây giờ, người đó đang nấu lẩu.
Trần Diệp Thanh đặt chén trà xuống. Nhắm mắt.
Hỏa phù. Lửa nhỏ. Kiểm soát nhiệt độ bằng hỏa phù, từ thấp đến cao, nước sôi rồi giữ nhỏ lửa, không để trào. Nguyên liệu cho vào theo thứ tự: xương trước (lâu nhất), rau sau (nhanh nhất), thịt cuối (nhúng). Mỗi loại có nhiệt độ riêng, thời gian riêng, nhịp riêng.
Giống luyện đan. Giống kiểm soát hỏa hầu.
Hắn mở mắt. Nhìn Lưu Ngọc Hà.
– Lưu sư muội tu hỏa hệ?
– Ừ. Tại sao hỏi?
– Ngửi kỹ đi.
Lưu Ngọc Hà hít sâu. Mùi xương, gừng, hành, thịt dê. Bình thường. Nhưng nàng là Đan tu, quen kiểm soát lửa trong đan lò hàng trăm lần. Nàng nhận ra: lửa trong phòng đó đều, không dao động, nhiệt độ duy trì chính xác ở mức nước sôi nhẹ, không mạnh hơn, không yếu hơn. Kiểm soát hỏa hầu cấp thấp nhưng hoàn hảo.
– Kiểm soát lửa rất tốt, nàng nói. Tốt hơn đệ tử nhập môn Đan Phong.
Trần Diệp Thanh gật.
– Cao nhân đang dùng hỏa phù cấp thấp nhất, nhưng kiểm soát nhiệt như dùng chân hỏa. Nấu lẩu mà hỏa hầu không dao động một phân. Nếu đây không phải lẩu mà là đan dược, ngươi nghĩ đan thành bao nhiêu phần trăm?
Lưu Ngọc Hà ngẫm nghĩ.
– Nếu hỏa hầu thật sự đều như vậy... tám mươi phần trăm trở lên.
Trần Diệp Thanh im. Tám mươi phần trăm. Đan thành tám mươi phần trăm, đan sư bậc năm trở lên mới làm được. Và người đó đang dùng kỹ năng đó để nấu lẩu.
Cao nhân dùng hỏa đạo nấu lẩu. Không, cao nhân dùng lẩu để tu hỏa đạo. Hay cao nhân đã siêu việt hỏa đạo đến mức nấu lẩu và luyện đan không khác nhau.
Hắn không biết đáp án nào đúng. Nhưng hắn biết: người ở trên tầng hai đó không đơn giản. Từ đệ tử (kiếm ý mười một tháng) đến bản thân (hỏa hầu hoàn hảo), không gì về Thanh Vân Tông là ngẫu nhiên.
Lưu Ngọc Hà nhìn cửa sổ, mắt sáng. Nàng đang nghĩ về đan lò. Về lửa. Về việc nấu lẩu và luyện đan dùng cùng một nguyên lý.
– Ta muốn hỏi cao nhân về hỏa đạo, nàng nói.
– Hàn Phong nói tiền bối không tiếp khách.
– Nhưng ta có thể quan sát.
Trần Diệp Thanh nhìn nàng. Rồi nhìn lên cửa sổ. Hơi nước vẫn bốc lên, đều, nhẹ. Lửa vẫn cháy, không dao động.
– Quan sát được. Nhưng đừng quét linh thức. Lần trước ta quét, gặp trống. Loại trống mà Kim Đan chạm vào thấy lạnh sống lưng. Nếu cao nhân phát hiện, ta không chịu trách nhiệm.
Lưu Ngọc Hà gật. Mắt nàng đã khác. Sáng hơn. Kiểu sáng của Đan tu gặp lửa mới.
Họ ngồi ở sân khách xá, uống trà, nhìn lên cửa sổ tầng hai, nơi một người đang ăn lẩu với bạn cùng phòng. Không nói. Không quét linh thức. Chỉ ngồi, ngửi mùi xương hầm bay theo gió, và quan sát hơi nước bốc lên đều đặn qua khe cửa sổ. Không biết rằng bên trong, Lâm Nhàn đang gắp đậu phụ bỏ vào bát Lục Cẩu, và Lục Cẩu đang kể chuyện cười về một trưởng lão Nguyên Anh bị dị ứng tôm hùm linh.
Đêm. Phòng khách xá.
Nồi lẩu đã hết. Lục Cẩu rửa nồi, dọn bàn. Lâm Nhàn nằm trên giường, bụng no, ấm, thoải mái lần đầu tiên kể từ khi rời Thanh Vân Sơn.
Nhịp đập thứ hai rung đều. Ấm hơn mọi ngày. Biên độ lớn nhưng êm, giống ai đó thở dài mãn nguyện.
Gõ cửa. Hàn Phong.
– Tiền bối, đệ tử báo: tối nay có hai người ngồi ở sân khách xá nhìn lên phòng tiền bối suốt hai canh giờ.
Lâm Nhàn mở mắt.
– Ai?
– Trần Diệp Thanh, Dao Huyền Tông. Và Lưu Ngọc Hà, Thanh Liên Tông, Đan tu Kim Đan sơ kỳ.
– Họ làm gì?
– Ngồi. Uống trà. Nhìn lên.
Lâm Nhàn nhìn Lục Cẩu. Lục Cẩu nhìn lại. Im lặng ba giây.
– Lẩu, Lục Cẩu nói.
– Lẩu, Lâm Nhàn xác nhận.
– Họ nhìn huynh ăn lẩu hai canh giờ.
– Đúng vậy.
Lục Cẩu ngồi xuống ghế. Đưa tay lên trán.
– Ta đã nói. Ta đã nói từ đầu. "Huynh ăn cá kho, ai đó viết tiền bối ngộ hỏa đạo từ bếp lò." Ta đã nói.
Lâm Nhàn nhắm mắt.
– Lần này là lẩu.
– Lẩu, cá kho, hay mì gói cũng vậy. Có lửa là có hỏa đạo. Có nước sôi là có kiểm soát hỏa hầu. Có cao nhân nấu bếp là có thiên cơ. Ta cá rằng ngày mai Lưu Ngọc Hà sẽ thay đổi cách luyện đan, và cô ta sẽ nói "cảm ơn cao nhân Thanh Vân Tông khai sáng."
– Tôi chỉ ăn lẩu.
– Huynh chỉ quét sân, Hàn Phong viết bảy mươi hai nhát bằng bảy mươi hai niệm. Huynh chỉ nói "đừng luyện nữa," Hàn Phong phá chấp. Huynh chỉ nói "kiếm không ở trong kiếm," Tô Mộc Thanh đột phá vô hình kiếm ý. Huynh chỉ, Lục Cẩu nhấn mạnh từ "chỉ," và mọi thứ xung quanh huynh tự biến thành ngộ đạo.
Lục Cẩu đã đúng. Ngay từ đầu. Thứ duy nhất tôi tưởng không bị hiểu lầm, cũng bị hiểu lầm. Vì vấn đề không nằm ở thứ tôi làm, mà nằm ở việc tôi là ai trong mắt họ.
Hắn thở dài. Nhẹ nhưng dài, kiểu thở dài mà Lục Cẩu đã nghe nhiều lần trong bảy tháng qua.
Ngoài cửa sổ, Bạch Vân Thành yên dần. Nhưng ở sân khách xá, hai người vẫn ngồi. Lưu Ngọc Hà đang vẽ lại hình dạng ngọn lửa trên giấy, từ trí nhớ, ghi chú: "hỏa hầu không dao động, nhiệt đều, nhịp ổn định." Trần Diệp Thanh uống trà, nhìn trời, nghĩ về kiếm ý và lửa, và tự hỏi: hai thứ đó có cùng gốc không.
Lâm Nhàn không biết điều này. Hắn đã ngủ. Bụng no, lẩu ấm, mùi gừng còn phảng phất trên đầu ngón tay. Nhịp đập thứ hai đếm nhịp trong bóng tối, gần hơn bao giờ hết, giống hai người đi bộ cạnh nhau sắp bước cùng nhịp.