Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 122: Giấy Thứ Năm
Chương 122

Giấy Thứ Năm

Tin Hàn Phong đột phá Nguyên Anh lan nhanh hơn gió.

Không phải vì ai kể. Kiếm ý phủ nửa núi giữa đêm, cả tu chân giới phía đông cảm nhận. Dao Huyền Tông gửi thư chúc mừng ngày thứ hai. Thanh Liên Tông ngày thứ ba. Vạn Kiếm Các gửi kiếm thạch kèm một câu: "Kiếm này chờ kiếm tu xứng đáng."

Ngày thứ năm, tin đến Đại Phong Sơn.

Lục Cẩu ngồi ở hiên, đọc thư, mỉm cười kiểu người vừa thắng ván cờ mà không cần đi nước nào.

– Huynh.

– Gì.

– "Bảy Câu Hỏi" chết rồi.

Tôi nhìn hắn. Lục Cẩu không cười thường xuyên, nhưng khi cười thì kiểu này: miệng hẹp, mắt sáng, vai hơi nghiêng. Kiểu cười của người đã tính trước ba bước.

– Giải thích.

– Tống Cửu viết bài luận đặt nghi vấn về huynh. Bốn điểm bất thường, phải không? Linh mạch phản ứng với Luyện Khí tầng ba, Cố Vân Thâm giao tiếp, ba Đại Thừa bái phỏng, kiếm khí Nguyên Anh từ ngoại môn.

– Ừ.

– Bây giờ thêm điểm thứ năm. Hàn Phong mười chín tuổi Nguyên Anh. Đệ tử của tiền bối mười bốn tháng, từ Trúc Cơ lên Nguyên Anh. Ai đọc "Bảy Câu Hỏi" xong rồi nghe tin này, huynh nghĩ họ tin bài luận hay tin kết quả?

Kết quả. Luôn luôn là kết quả. Tống Cửu viết lý luận, nhưng Hàn Phong viết sự thật. Mười chín tuổi Nguyên Anh không cần lý luận.

Và tôi không dạy hắn gì. Tôi nói "đừng luyện nữa" vì muốn hắn đi. Hắn ở lại. Hắn luyện. Hắn đột phá.

Kết quả thật. Quá trình giả. Nhưng kết quả không quan tâm quá trình.

– Lục Cẩu.

– Dạ.

– Cá kho tối nay mặn vừa phải.

Lục Cẩu nhìn hắn. Gật. Kiểu gật của người biết huynh đang chuyển đề tài, và để huynh chuyển.

Ngày thứ bảy sau đột phá. Hàn Phong ổn định Nguyên Anh trên hiên phòng ngoại môn, kiếm ý nén chặt, không tỏa, không rung. Kiểm soát tốt đến mức Tô Mộc Thanh đứng ở cổng năm bước mà không cảm nhận áp lực.

Lâm Nhàn ngồi trong phòng, chén nước, mắt nhìn ra sân. Nhịp đập thứ hai đều, ấm, kiểu nhịp đập sau một tuần tốt lành.

Lục Cẩu mang cơm trưa vào. Đặt xuống. Không nói. Đặt thêm một thứ.

Giấy đen.

Giấy đen. Lần thứ năm.

Hắn nhìn tờ giấy. Đen, mỏng, mép thẳng. Giống bốn lần trước: cùng loại giấy, cùng cách gấp, cùng kiểu đặt ở nơi không ai thấy nhưng ai cần thấy sẽ thấy.

– Ở đâu?

– Trên bậu cửa sổ phòng ngoại môn. Sáng nay. Không ai thấy ai đặt.

Lục Cẩu nói bình tĩnh. Nhưng tay phải nắm hơi chặt, kiểu tay người đã lo từ trước khi mở miệng.

Hắn mở giấy.

Hai chữ. Mực đen trên giấy đen, nhìn nghiêng mới thấy.

"Tôi biết."

Tôi biết. Hai chữ. Lần một: không lời. Lần hai: "Thật thú vị." Lần ba: "Tôi đến mùng mười." Lần bốn: "Thú vị hơn tôi nghĩ." Lần năm: "Tôi biết."

Ngắn hơn. Gần hơn. Và lần này đặt trên bậu cửa sổ phòng tôi. Không phải cổng tông, không phải sân, không phải hiên. Cửa sổ. Trong phạm vi hộ tông đại trận. Trong phạm vi tuần tra bốn tổ. Trong phạm vi linh mạch.

Linh mạch không phát hiện.

Lục Cẩu ngồi xuống. Mắt nhìn tờ giấy, không nhìn hắn.

– Phân tích.

– Lần bốn, giấy sạch, không bụi, người gửi học từ lần trước. Lần năm: trên bậu cửa sổ phòng huynh. Nghĩa là người này đã vào khu ngoại môn, đi ngang Hàn Phong đang thiền, đi ngang hộ tông đại trận, đi ngang linh mạch. Không ai thấy, không ai cảm nhận.

– Hàn Phong?

– Em hỏi rồi. Hàn Phong không cảm nhận ai đến gần đêm qua. Kiếm ý Nguyên Anh quét mười trượng xung quanh, không có gì.

Nguyên Anh không thấy. Linh mạch không thấy. Hộ tông không thấy.

Người này mạnh hơn Nguyên Anh.

– "Tôi biết." Biết gì?

Lục Cẩu nhìn hắn. Lâu.

– Huynh biết câu trả lời.

Biết tôi là giả. Biết tôi Luyện Khí tầng ba. Biết mọi thứ là hiểu lầm.

Tống Cửu nghi ngờ. Người này biết.

Nhịp đập thứ hai thay đổi.

Không phải nhanh hơn. Không phải chậm hơn. Thay đổi kiểu nước sông khi biết mưa sắp đến. Linh mạch dưới chân ấm lên, rồi lạnh, rồi ấm lại. Dao động mà mười bốn tháng nay hắn chưa từng cảm nhận.

Hắn nhắm mắt. Đặt tay lên ngực. Hai nhịp đập, lệch một phần mười một phách. Nhịp tim. Nhịp linh mạch. Bình thường thì đều, ấm, kiểu hai người bạn đi cùng đường.

Bây giờ nhịp linh mạch hơi nhanh. Hơi gấp. Kiểu bước chân người vừa nghe tiếng động phía sau.

Linh mạch lo.

Linh mạch giết Tống Cửu vì Tống Cửu nghi ngờ. Người này không nghi ngờ. Người này biết. Và linh mạch không tìm được người này.

Lần đầu tiên, linh mạch lo.

Hắn mở mắt. Nhìn Lục Cẩu.

– Hỏi Cố Vân Thâm.

Lục Cẩu gật. Không hỏi bằng cách nào. Hắn đã học: huynh hỏi Cố Vân Thâm bằng cách đặt tay lên mặt đất, truyền qua linh mạch, nhận lại bằng nhịp đập.

Hắn ngồi xuống sàn. Tay phải đặt trên gạch, lòng bàn tay áp mặt phẳng. Nhắm mắt. Truyền câu hỏi không bằng lời mà bằng ý: tờ giấy đen, hai chữ, cảm giác lo của linh mạch.

Ba nhịp thở. Năm nhịp. Mười nhịp.

Cố Vân Thâm trả lời.

Không phải một từ. Không phải hai từ. Một chuỗi dài nhất từ khi kênh mở.

"Hắn đến rồi. Ba trăm năm. Đợi hắn lâu rồi."

Hắn mở mắt. Tay hơi run, kiểu run khi nhận quá nhiều thông tin qua kênh hẹp. Máu mũi ứa ra một giọt, lau bằng mu tay.

Lục Cẩu đưa khăn. Không hỏi. Đợi.

– Cố Vân Thâm nói: "Hắn đến rồi. Ba trăm năm. Đợi hắn lâu rồi."

Lục Cẩu không nói. Mắt nhíu. Tay nắm, mở, nắm lại.

– Ba trăm năm. Người bị phong ấn ba trăm năm. Người gửi giấy đen cũng liên quan ba trăm năm trước.

– Ừ.

– Lão Cố đến vì bạn cũ. Người này cũng đến vì bạn cũ. Nhưng Lão Cố uống trà. Người này gửi giấy đen.

Đúng. Lão Cố đến vì nhớ. Người này đến vì biết. Hai loại người khác nhau, cùng nhớ Cố Vân Thâm, nhưng cách nhớ khác.

Lão Cố quỳ lạy bạn cũ. Người này quan sát sáu tháng rồi viết "tôi biết."

– Cố Vân Thâm nói "đợi hắn lâu rồi." Nghĩa là Cố Vân Thâm biết người này sẽ đến. Chữ "chờ" lần trước là chờ người này.

Hắn gật.

– Nhưng Cố Vân Thâm không nói tên.

– Không.

Lục Cẩu đứng dậy. Đi ra hiên. Đi vào. Kiểu đi của người đang sắp xếp lại bàn cờ trong đầu.

– Huynh. Người này mạnh hơn Nguyên Anh. Qua mặt linh mạch. Qua mặt hộ tông đại trận. Qua mặt Hàn Phong Nguyên Anh. Đặt giấy trên cửa sổ phòng huynh mà không ai biết. Cấp bậc tối thiểu...

– Hóa Thần.

– Hoặc cao hơn.

Hóa Thần hoặc cao hơn. Quan sát sáu tháng. Biết tôi là giả. Và Cố Vân Thâm đợi người này.

Tống Cửu: Trúc Cơ, nghi ngờ, bị sét đánh. Người này: ít nhất Hóa Thần, biết chắc, linh mạch không tìm được.

Linh mạch giết được Trúc Cơ qua mạch đất hai trăm dặm. Linh mạch tìm không ra Hóa Thần đứng ngoài cửa sổ.

Câu hỏi không phải "tôi có lộ không." Câu hỏi là "người này muốn gì."

Chiều. Hàn Phong vào phòng.

Quỳ một gối, kiểu cũ, nhưng kiếm ý Nguyên Anh nén chặt hơn. Mắt sáng, trong, mạnh hơn một tuần trước.

– Tiền bối. Đệ tử cảm nhận thứ gì đó đêm qua.

Hắn nhìn Hàn Phong. Không nói.

– Không phải người. Không phải thú linh. Kiếm ý Nguyên Anh quét mười trượng, trống. Nhưng có thứ gì đó chạm kiếm ý rồi lướt qua. Nhẹ. Nhanh. Kiểu gió, nhưng gió không có ý chí.

Hàn Phong cảm nhận. Không thấy. Nhưng cảm nhận. Kiếm ý Nguyên Anh đủ nhạy để biết có thứ gì đó, nhưng không đủ mạnh để giữ.

– Tiền bối biết đó là gì không?

Tôi biết. Đó là người gửi giấy đen. Đó là kẻ mà Cố Vân Thâm đợi ba trăm năm. Đó là ít nhất Hóa Thần, có thể cao hơn, và hắn đi ngang phòng tôi đêm qua nhẹ như gió.

– Hàn Phong.

– Dạ.

– Nếu gió chạm kiếm mà kiếm không gãy, kiếm đã mạnh hơn gió.

Hàn Phong nhìn hắn. Lâu. Rồi gật. Kiểu gật của người vừa nhận Ngữ Lục câu mới.

Không. Đó không phải Ngữ Lục. Đó là tôi nói bừa vì không biết trả lời sao. Gió không gãy kiếm vì gió lượn qua, không phải vì kiếm mạnh.

Nhưng Hàn Phong sẽ ghi. Hàn Phong luôn ghi.

Ngữ Lục bốn mươi ba câu.

Đêm. Phòng ngoại môn.

Hắn nằm trên giường, mắt mở, nhìn trần. Lục Cẩu nằm bên cạnh, mắt nhắm, chưa ngủ.

Hai nhịp đập trong bóng tối. Một phần mười một phách. Nhịp linh mạch vẫn hơi nhanh, hơi gấp, kiểu nhịp đập người ngồi canh trong đêm có tiếng động.

Cố Vân Thâm đợi người này ba trăm năm. Đợi, không phải sợ. "Đợi hắn lâu rồi" không phải câu của người lo. Đó là câu của người chờ.

Nhưng linh mạch lo. Linh mạch là một phần Cố Vân Thâm, nhưng không phải Cố Vân Thâm. Cố Vân Thâm đợi. Linh mạch lo. Hai thứ cùng một nguồn, khác ý.

Giống tôi. Bên ngoài bình thản. Bên trong, Luyện Khí tầng ba đang đếm nhịp thở.

– Huynh.

– Gì.

– Nếu người này muốn hại, đã hại rồi. Sáu tháng quan sát, năm lần gửi giấy, không tấn công. Không vạch mặt. Không báo ai.

– Ừ.

– Ông ta muốn gặp. Nhưng chưa gặp. Đợi cái gì đó.

Đợi cái gì. Cố Vân Thâm cũng đợi. Hai người cùng đợi. Đợi nhau? Đợi tôi? Đợi thứ gì đó chưa xảy ra?

– Lục Cẩu.

– Dạ.

– Cá kho tối nay vừa.

Lục Cẩu cười nhẹ trong bóng tối. Tiếng cười mỏng, kiểu tiếng cười giữa hai cơn lo.

Ngoài hiên, Hàn Phong mài kiếm. Kiếm Nguyên Anh, im hơn, sắc hơn. Đêm nay kiếm ý không chỉ quét mười trượng. Quét rộng hơn, mỏng hơn, kiểu lưới giăng mà không ai thấy.

Hắn cũng biết có thứ gì đó.

Mười chín tuổi, Nguyên Anh, và hắn vẫn ngồi ở hiên, canh cho tôi ngủ. Đêm nay hắn canh kỹ hơn.

Hai nhịp đập. Một phần mười một phách. Gần, nhưng lệch. Ấm, nhưng gấp.

Tờ giấy đen nằm trong ngăn kéo, cạnh bốn tờ trước. Năm tờ. Hai mươi chữ cộng lại. Và người viết vẫn chưa có tên.

Cố Vân Thâm biết tên. Nhưng không nói.

"Đợi hắn lâu rồi."

Ba trăm năm chờ. Và tôi, Luyện Khí tầng ba, nằm giữa.

Hắn nhắm mắt. Hai nhịp đập đều trong bóng tối. Ngoài cửa sổ, đêm yên. Nhưng đêm yên của Thanh Vân Sơn bây giờ không giống đêm yên mười bốn tháng trước.

Mười bốn tháng trước, đêm yên vì không có gì.

Đêm nay, đêm yên vì thứ gì đó đang chờ.

Ch.122/130
1.959 từ