Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 118: Thiên Lôi
Chương 118

Thiên Lôi

Tin đến vào buổi tối, giữa bữa cơm.

Cá kho mặn vừa, cơm trắng, rau luộc. Ba bát, ba đôi đũa, một đĩa dưa muối Lục Cẩu cắt chiều nay. Bữa ăn giống mọi bữa, kiểu bữa ăn của người không biết thế giới bên ngoài vừa thay đổi.

Bước chân ngoài sân. Nhanh. Không phải kiểu nhanh của Hàn Phong mang tin thường, kiểu nhanh bình tĩnh có kiểm soát. Kiểu nhanh khác. Kiểu người cố bước đều nhưng chân tự ý vượt nhịp, kiểu cơ thể biết trước miệng rằng tin này không thể chậm.

Cửa mở. Hàn Phong đứng ngưỡng cửa, ánh đèn dầu rọi nửa mặt. Nửa còn lại trong bóng tối sân ngoài.

Mặt trắng.

Hắn nhìn Hàn Phong mười bốn tháng, qua bốn mùa, qua hai trận, qua ba lần suýt chết. Chưa bao giờ thấy mặt Hàn Phong trắng. Hàn Phong kiểu người mặt không đổi, kiểu đá: nóng không đỏ, lạnh không xanh, sợ không nhăn. Kiếm tu mười chín tuổi, xương kiếm gần hoàn chỉnh, mặt là mặt kiếm.

Hôm nay mặt trắng. Lần đầu.

– Tiền bối.

Giọng đều. Nhưng tay phải nắm vạt áo, chặt, kiểu người kiểm soát giọng bằng cách nắm tay.

– Tống Cửu chết.

Đũa dừng giữa chừng. Hạt cơm trên đầu đũa rung nhẹ rồi rơi xuống bát, tiếng nhỏ, kiểu tiếng thế giới đang bình thường lần cuối trước khi không bình thường nữa.

Chết. Tống Cửu chết.

Lục Cẩu đặt chén trà xuống bàn. Chậm, nhẹ, kiểu người đang cân nhắc từng cử động vì biết cử động nào cũng có thể lộ điều đang nghĩ. Mặt phẳng, nhưng ngón tay giữ chén hơi trắng đốt, kiểu người nắm chặt thứ gì đó để không nắm thứ khác.

– Nói lại.

– Tống Cửu chết. Hôm nay. Tại Đại Phong Tông.

Đại Phong Tông. Hai trăm dặm phía tây. Nơi Tống Cửu được phó tông chủ Quách Phong Minh bảo trợ, nơi ông ta chuẩn bị bước ba trong kế hoạch ba bước mà Lục Cẩu phân tích tuần trước. Gieo, đứng, nói. Ông ta chưa kịp nói.

– Ngồi.

Hàn Phong ngồi xuống, lưng thẳng, kiếm ngang đùi, kiểu kiếm tu ngồi báo cáo. Nhưng vai hơi cứng hơn bình thường, kiểu người cố giữ tư thế mà cơ thể muốn co lại.

– Chi tiết.

Hàn Phong hít. Thở ra. Bắt đầu, giọng đều, kiểu báo cáo quân sự.

– Chiều nay. Tống Cửu thuyết trình tại đại sảnh Đại Phong Tông. Hơn ba mươi tu sĩ từ bảy tông phái nhỏ phía tây, phần lớn Trúc Cơ, một số Kim Đan. Phó tông chủ Quách Phong Minh chủ trì, ngồi ghế chính, kiểu người bảo trợ cho nhà nghiên cứu mà mình tin. Tống Cửu đứng giữa sảnh, mở sổ ghi, sổ cũ, bìa da, kiểu sổ đã theo ông ta từ khi bắt đầu nghiên cứu. Bắt đầu trình bày.

Hàn Phong dừng. Nuốt nước bọt, cổ họng nhấp rõ trong im lặng.

– Ông ta nói được ba câu. Câu đầu: "Tại hạ đã đến Thanh Vân Tông." Câu hai: "Tại hạ đã quan sát ba ngày." Câu ba chưa xong.

– Câu ba là gì?

– "Và tại hạ kết luận..."

Kết luận. Câu kết luận. Ông ta sắp nói kết luận, sắp nói tôi giả, sắp nói trước ba mươi tu sĩ rằng Thiên Hạ Đệ Nhất Cao Nhân là một Luyện Khí tầng ba quét sân.

– Câu ba chưa nói xong?

– Chưa. Sét đánh.

Im lặng. Dài. Tiếng dế ngoài sân nghe rõ hơn bình thường, kiểu âm thanh lấp vào khoảng trống mà người không ai lấp.

Sét. Sét đánh Tống Cửu. Giữa đại sảnh. Giữa câu nói.

Hắn đặt đũa ngang miệng bát, chậm.

– Trời hôm nay thế nào?

– Trong. Không mây. Không gió. Nắng chiều, vàng loãng. Không sấm trước, không sấm sau.

Trời trong. Sét đánh giữa trời trong. Không sấm, không mây, không gió. Sét từ hư không.

Không phải từ hư không.

Lục Cẩu hỏi, giọng phẳng, kiểu người đã biết đáp án nhưng cần xác nhận từng chi tiết:

– Sổ ghi?

– Cháy. Sét đánh trúng Tống Cửu, sổ ghi trên tay bốc cháy ngay lập tức. Không phải cháy chậm kiểu lửa, cháy kiểu tro. Một nhịp thở, sổ thành tro, tro rơi xuống sàn sảnh. Không còn gì.

Sổ ghi cháy. Sổ ghi chứa toàn bộ nghiên cứu của Tống Cửu về tôi, toàn bộ ghi chép ba tháng quan sát, toàn bộ bằng chứng. Tro. Không còn gì để ai đọc, ai sao chép, ai trích dẫn.

Linh mạch không chỉ giết người. Linh mạch hủy bằng chứng.

– Thi thể?

– Nguyên vẹn. Sét đánh trúng tay cầm sổ trước, qua cánh tay, qua ngực, qua đầu. Chết ngay. Không kịp phản ứng. Mắt mở, miệng mở, kiểu người đang nói giữa chừng rồi dừng. Không đau đớn, không co giật. Sét nhanh hơn phản xạ Trúc Cơ trung kỳ.

Nhanh hơn phản xạ Trúc Cơ. Linh mạch giết một Trúc Cơ trung kỳ nhanh hơn Trúc Cơ trung kỳ kịp nhận ra mình đang chết.

Lục Cẩu nhìn hắn. Hắn nhìn Lục Cẩu. Ánh đèn dầu lay nhẹ, bóng hai người trên tường dao động, kiểu bóng cũng đang run mà cố giấu.

Mắt Lục Cẩu. Tôi thấy trong mắt Lục Cẩu cái tôi đang nghĩ. Cái cả hai đang nghĩ mà không ai nói. Linh mạch. Mạch đất. Hai trăm dặm.

– Ba mươi tu sĩ chứng kiến? Lục Cẩu hỏi.

– Hơn ba mươi. Tất cả đều thấy. Sét từ trần sảnh, xuyên qua mái, đánh thẳng xuống Tống Cửu. Một tia, trắng, không âm thanh trước, không sấm sau. Chỉ ánh sáng. Trắng, sạch, kiểu ánh sáng không thuộc về trời mà thuộc về thứ gì đó khác. Rồi Tống Cửu nằm xuống. Sổ thành tro. Mùi khét nhẹ. Im lặng.

– Phản ứng?

– Gần nửa quỳ tại chỗ. Số còn lại đứng, không nhúc nhích, kiểu người vừa thấy thần phạt mà không biết mình có bị phạt tiếp không. Quách Phong Minh ngồi ghế chính, mặt xám, hai tay nắm tay ghế. Không ai nói gì trong mười nhịp thở.

Ba mươi nhân chứng. Ba mươi người sẽ kể lại rằng trời đánh Tống Cửu vì dám nghi ngờ Lâm tiền bối. Ba mươi câu chuyện sẽ biến linh mạch giết người thành thiên phạt, sẽ lan nhanh hơn bất cứ bài luận nào.

Và tôi không thể sửa. Vì sửa nghĩa là giải thích, giải thích nghĩa là nói linh mạch, nói linh mạch nghĩa là nói tôi liên quan.

Hắn đặt bát cơm sang bên. Không ăn nữa. Cơm nguội, cá kho mặn, dưa muối Lục Cẩu cắt, tất cả vẫn nguyên trên bàn, kiểu bàn ăn đông cứng giữa chừng.

– Lục Cẩu.

– Dạ.

– Linh mạch.

Một từ. Đủ.

Lục Cẩu gật. Chậm, nặng, kiểu gật xác nhận điều cả hai đều biết từ lúc nghe "trời trong, không mây" nhưng không muốn nói thành lời vì nói thành lời thì nó thật hơn.

– Linh mạch. Lục Cẩu nói, giọng thấp, kiểu nói cho ba người trong phòng nghe, không cho tường nghe. Mạch đất. Thanh Vân Sơn nối với hệ mạch đất toàn vùng, em đọc trong tài liệu của Mộ Thanh Vân trưởng lão. Mạch đất có nút, nút ở các đỉnh núi lớn. Đại Phong Sơn cũng trên mạch đất, nằm trên trục tây, nối với Thanh Vân Sơn qua ít nhất ba nút trung gian.

Mạch đất. Hệ thống linh mạch ngầm nối các ngọn núi như mạch máu nối các cơ quan. Thanh Vân Sơn là tim. Đại Phong Sơn là một đầu ngón tay. Và linh mạch vừa gửi một xung điện từ tim đến ngón tay, đốt cháy thứ chạm vào ngón tay.

Linh mạch của tôi. Linh mạch đã nhận tôi làm chủ.

Và linh mạch đã giết Tống Cửu.

– Khoảng cách Thanh Vân đến Đại Phong Sơn? hắn hỏi, dù biết đáp án. Hỏi vì cần nghe con số từ miệng người khác, kiểu cần xác nhận thực tại không phải mộng.

– Hai trăm dặm. Lục Cẩu đáp, ngón tay gõ nhẹ trên mặt bàn, đếm. Trong phạm vi mạch đất nếu linh mạch đủ mạnh. Và linh mạch Thanh Vân Sơn, sau khi hộ tông lành, sau trận chiến mùa đông, đủ mạnh.

Hai trăm dặm. Linh mạch vươn hai trăm dặm qua mạch đất để giết một Trúc Cơ trung kỳ. Vì Trúc Cơ trung kỳ đó đứng giữa đại sảnh, mở miệng, sắp nói rằng chủ nhân của nó là giả.

Bảo vệ chủ. Kiểu hệ miễn dịch phát hiện vi khuẩn xâm nhập từ xa, gửi kháng thể qua máu, tiêu diệt trước khi vi khuẩn kịp sinh sôi.

Tống Cửu là vi khuẩn. Và ông ta không hại ai. Ông ta chỉ muốn nói sự thật.

Hắn nhìn xuống tay mình. Tay quét sân, tay chai, tay Luyện Khí tầng ba. Mười ngón xòe trên mặt bàn gỗ, ánh đèn dầu vẽ bóng ngón tay dài trên gỗ.

Tay run.

Nhẹ. Không phải run sợ, không phải run lạnh. Run kiểu người vừa nhận ra thứ mình đang cầm không phải thứ mình tưởng. Kiểu cầm con dao gọt hoa quả rồi phát hiện đó là kiếm, và kiếm đã chém ai đó mà mình không biết.

Tay tôi run. Vì tôi vừa hiểu: linh mạch giết người mà tôi không ra lệnh. Tôi không nghĩ đến việc giết Tống Cửu, không muốn Tống Cửu chết, thậm chí không biết Tống Cửu thuyết trình hôm nay. Linh mạch tự quyết định. Linh mạch tự hành động.

Linh mạch bảo vệ tôi. Và tôi không kiểm soát nó.

Kiểu nuôi chó giữ nhà rồi chó cắn chết người đi ngang. Nhưng linh mạch không phải chó. Linh mạch là thứ sống dưới lòng đất, cổ hơn mọi tông phái, mạnh hơn mọi tu sĩ tôi biết, và nó gọi tôi là chủ.

Và tôi Luyện Khí tầng ba.

Hàn Phong ngồi im. Mắt nhìn xuống sàn gỗ, kiểu kiếm tu đang xử lý thông tin mà kiếm không giải quyết được. Kiếm chém được người, chém được yêu thú, chém được trận pháp. Kiếm không chém được sét từ lòng đất.

– Tiền bối có cần thêm gì không?

– Không. Đi nghỉ.

Hàn Phong đứng dậy. Cúi đầu. Quay lưng. Bước ra. Bước chân đều hơn lúc vào, kiểu người đã trút xong tin nặng, vai nhẹ hơn một chút dù nặng vẫn còn.

Cửa đóng. Tiếng bước chân xa dần trên sân đá.

Đêm. Khuya. Không ngủ.

Hắn ngồi ở hiên, lưng dựa cột gỗ, chân duỗi trên bậc thềm đá lạnh. Trăng tròn, sáng, ánh bạc loãng trải trên sân trống, vẽ bóng cây cổ thụ góc sân thành hình thù dài ngoẵng trên mặt đất. Gió đêm mang mùi hoa đào từ sườn nam, nhẹ, ngọt, kiểu mùi không hợp với đêm có người chết.

Lục Cẩu ngồi cạnh. Chân xếp bằng, tay ôm đầu gối, mặt hướng về phía trăng nhưng mắt không nhìn trăng. Không nói. Lâu.

Tiếng côn trùng đêm kêu đều, tiếng suối nhỏ phía sau viện chảy qua đá, tiếng gió qua tán thông. Thanh Vân Sơn đêm giống mọi đêm. Linh mạch dưới chân rung đều, nhịp thở sâu, kiểu thú lớn vừa ăn xong ngủ lại, bụng no, hài lòng.

Hài lòng. Linh mạch hài lòng sau khi giết. Hay tôi tưởng tượng? Nhịp rung không khác mọi đêm. Nhưng tôi cảm thấy khác. Kiểu biết con chó vừa cắn người thì nhìn con chó nằm ngủ bình thường cũng thấy khác.

– Huynh.

– Gì.

– Ông ta xứng đáng chết không?

Câu hỏi đúng nhất có thể hỏi lúc này. Không phải "linh mạch làm sao kiểm soát," không phải "thế cục thay đổi thế nào." Câu hỏi về đạo đức. Câu hỏi tôi đang trốn mà Lục Cẩu kéo ra.

Tống Cửu. Trúc Cơ trung kỳ. Nhà nghiên cứu. Ông ta không hại ai, không muốn hại ai. Ông ta quan sát, phân tích, viết bảy câu hỏi, mỗi câu đúng.

Ông ta làm đúng. Và ông ta chết vì làm đúng.

– Không.

Giọng hắn phẳng. Nhưng từ "không" nặng hơn bình thường, kiểu từ mang trọng lượng mà người nói không muốn mang.

– Em cũng nghĩ vậy.

Lục Cẩu nói nhẹ, mắt vẫn nhìn phía trước, tay phải vô thức xoa đầu gối, kiểu người đang xử lý điều khó mà cơ thể tự tìm cách giải tỏa.

Im lặng. Gió lạnh nhẹ, mang thêm mùi đất ẩm từ rừng thông phía bắc, trộn với hoa đào, thành mùi mùa xuân lạ, kiểu mùa xuân của đêm có người chết cách hai trăm dặm.

– Huynh có ra lệnh không?

– Không.

– Em biết. Nhưng em cần nghe huynh nói.

Lục Cẩu cần nghe. Không phải vì nghi. Lục Cẩu biết tôi Luyện Khí tầng ba, biết tôi không ra lệnh được cho linh mạch.

Nhưng nếu tôi nói "không" mà linh mạch vẫn giết, nghĩa là linh mạch hành động độc lập. Nghĩa là tôi không kiểm soát được vũ khí của mình.

Nghĩa là tôi nguy hiểm. Không phải vì tôi mạnh. Vì thứ bảo vệ tôi mạnh, và tôi không kiểm soát nó. Kiểu đứng giữa bãi mìn do ai đó chôn để bảo vệ mình, nhưng không biết mìn ở đâu, không biết khi nào nổ.

Tống Cửu dẫm phải.

Lục Cẩu quay đầu nhìn hắn. Ánh trăng rọi nửa mặt Lục Cẩu, mắt sáng, kiểu mắt người mười bảy tuổi đang nghĩ điều mà người ba mươi tuổi cũng phải nghĩ lâu.

– Lần sau, Lục Cẩu nói, giọng nhẹ nhưng rõ. Lần sau ai đó nghi ngờ huynh, linh mạch có giết tiếp không?

Câu hỏi thứ hai. Câu hỏi tệ hơn câu đầu. Vì đáp án là: có thể. Rất có thể. Linh mạch đã giết một lần, sẽ giết lần hai. Hệ miễn dịch không giết một vi khuẩn rồi dừng. Hệ miễn dịch giết mọi vi khuẩn.

– Không biết.

– Huynh nói thật.

– Ta luôn nói thật với ngươi.

Câu duy nhất tôi nói mà hoàn toàn đúng. Với Lục Cẩu, tôi không giả. Với Lục Cẩu, tôi là Luyện Khí tầng ba, tay run, không kiểm soát được linh mạch, không kiểm soát được tình huống, không kiểm soát được bất cứ thứ gì ngoài chổi quét sân.

Lục Cẩu gật. Nhẹ. Quay lại nhìn trăng.

Cố Vân Thâm gửi đêm.

Hai chữ. Nhẹ, kiểu thì thầm qua linh thức, kiểu hơi thở lạnh chạm gáy.

"Bảo vệ."

Hắn ngồi thẳng lưng. Tay nắm mép bậc thềm, đá lạnh dưới lòng bàn tay.

Bảo vệ. Cố Vân Thâm nói "bảo vệ." Không phải hỏi. Không phải giải thích. Không phải an ủi. Một từ, kiểu xác nhận hành động: linh mạch bảo vệ.

Ông biết. Ông biết linh mạch giết Tống Cửu. Ông biết trước khi tôi biết, trước khi Hàn Phong mang tin, có thể trước khi sét đánh.

"Sắp rồi." Hôm qua. Cố Vân Thâm nói "sắp rồi" bằng giọng cảnh báo. Sắp rồi không phải sắp Hàn Phong đột phá. Sắp rồi là sắp linh mạch giết. Ông biết từ hôm qua. Ông biết linh mạch sẽ hành động. Ông biết Tống Cửu sẽ chết.

Và ông không ngăn.

Ông để nó xảy ra. "Sắp rồi" là cảnh báo cho tôi chuẩn bị tâm lý, không phải cảnh báo để tôi ngăn. Vì ông biết tôi không ngăn được. Hoặc vì ông không muốn tôi ngăn.

"Bảo vệ." Một từ. Kiểu người gật đầu sau khi việc xong: đúng, đây là bảo vệ, đây là điều cần xảy ra, đây là linh mạch làm đúng chức năng.

Cố Vân Thâm nghĩ linh mạch giết Tống Cửu là đúng. Vì Tống Cửu đe dọa chủ nhân linh mạch. Và chủ nhân linh mạch cần được bảo vệ.

Tôi không đồng ý. Nhưng tôi không kiểm soát Cố Vân Thâm. Kiểu tôi không kiểm soát linh mạch.

Kiểu tôi không kiểm soát bất cứ thứ gì.

Hai nhịp đập. Quen. Hai nhịp trong linh căn, đều, gần.

Một phần mười phách.

Gần hơn. Trước đây một phần chín. Hôm nay một phần mười. Khoảng cách giữa hai nhịp ngắn hơn. Gần hơn.

Gần hơn sau khi giết.

Kiểu mỗi lần giết, hai nhịp tiến thêm một bước về phía nhau. Kiểu giết là nhiên liệu.

Cái gì đến gần hơn sau khi giết?

Cái gì cần giết để đến gần?

Hắn nhìn tay mình. Ánh trăng bạc rọi trên mu bàn tay, da sạm, chai, vết sẹo nhỏ từ lần gọt khoai tháng trước. Tay Luyện Khí tầng ba. Tay quét sân.

Vẫn run.

Lục Cẩu ngồi cạnh, mắt nhắm, thở đều, kiểu người giả ngủ để cho huynh yên. Hắn biết Lục Cẩu chưa ngủ vì ngón tay Lục Cẩu trên đầu gối vẫn khẽ gõ, nhịp không đều, kiểu người đang đếm thứ gì đó trong đầu.

Trăng trôi. Gió dừng. Hoa đào rụng một cánh trên bậc thềm, nhẹ, không tiếng, kiểu thế giới vẫn đẹp mà không biết vừa có người chết vì nói sự thật.

Hắn nhắm mắt.

Dưới chân, linh mạch rung đều.

Bình thản. Kiểu thú lớn vừa giết mồi, nằm xuống, thở đều, chờ con mồi tiếp theo.

Ch.118/130
2.937 từ