Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 117: Tin Từ Phía Tây
Chương 117

Tin Từ Phía Tây

Thêm mười ngày.

Bài luận "Bảy Câu Hỏi" lan khỏi phía tây. Đông đến Vạn Kiếm Các, nam đến Thanh Liên Tông, bắc chạm Thất Ma Cung. Không nhanh, không ồn ào, kiểu nước ngấm qua tường: không thấy nước chảy nhưng tường ẩm dần, rêu mọc, mùi mốc. Phần lớn người đọc bỏ qua vì ba Đại Thừa nặng hơn bảy câu hỏi, kiểu cân đo trong đầu nghiêng về phía bằng chứng lớn. Nhưng một phần nhỏ ghi nhớ. Ghi nhớ rồi kể. Kể rồi bàn. Bàn rồi thêm ý, thêm câu hỏi, thêm nghi ngờ.

Một phần nhỏ là đủ. Vì lửa cháy bắt đầu từ tàn lửa, không từ đống củi. Và tàn lửa không cần nhiều, chỉ cần gió đúng hướng.

Hàn Phong mang tin mới vào buổi chiều, lúc hắn đang quét sân. Bước chân nhanh, kiểu bước có chuyện nhưng không gấp, mặt bình tĩnh nhưng vai hơi căng. Hàn Phong đã học cách mang tin xấu: không hoảng, không giấu, trình bày rồi đợi tiền bối phản ứng.

– Tiền bối. Tống Cửu đang ở Đại Phong Tông.

Hắn dừng chổi. Dựa vào tường, tay vẫn cầm cán chổi, kiểu người nghe tin mà không muốn ngồi xuống.

– Ở hay ghé?

– Ở. Không phải khách qua đường. Được mời ở lại bởi phó tông chủ Đại Phong Tông, Kim Đan trung kỳ, tên Quách Phong Minh. Quách Phong Minh quan tâm đến nghiên cứu của Tống Cửu. Đặc biệt quan tâm.

Đặc biệt. Từ đó có nghĩa gì? Nghĩa là Quách Phong Minh không chỉ đọc bài luận, ông ta mời Tống Cửu ở lại, cung cấp chỗ ở, cung cấp nền tảng. Tống Cửu từ du khách đơn độc Trúc Cơ trung kỳ thành khách mời của Kim Đan phó tông chủ. Tiếng nói nặng khác hẳn.

– Đại Phong Tông. Tông phái trung bình, không mạnh, nhưng ở vị trí giao thoa phía tây. Tin đồn qua Đại Phong Tông sẽ lan nhanh gấp ba, hắn nói, kiểu nói cho mình nghe hơn là nói cho Hàn Phong.

Hàn Phong gật. Không bổ sung. Kiểu người đã nói hết, phần còn lại là của tiền bối.

– Và Tống Cửu đang được phó tông chủ bảo trợ. Nghĩa là ông ta không còn là du khách đơn độc nữa. Ông ta có nơi đứng, có sân khấu, có khán giả.

Đại Phong Tông là ngã ba đường thương mại phía tây. Lái buôn, hành khách, tu sĩ, phàm nhân, tất cả qua đó. Tin đồn phát từ Đại Phong Tông giống tin phát từ đài phát thanh giữa chợ: ai cũng nghe dù không muốn nghe.

Hắn buông chổi. Ngồi xuống bậc thềm.

Lục Cẩu bước ra từ nhà bếp, tay cầm khăn lau ướt, kiểu người đang rửa bát nghe thấy chuyện quan trọng nên bỏ bát giữa chừng. Ngồi cạnh hắn. Phân tích, ngắn:

– Tống Cửu bước hai. Bước một: bài luận ẩn danh, gieo nghi ngờ mà không lộ mặt. Bước hai: tìm bảo trợ, có nơi đứng, có danh tính chính thức. Bước ba sẽ là: thuyết trình công khai tại Đại Phong Tông, trình bày bằng chứng chi tiết trước khán giả. Sổ ghi, phân tích, so sánh với sáu trường hợp giả trước.

Ba bước. Gieo, đứng, nói. Kiểu nhà nghiên cứu phát biểu ở hội thảo: trước hết đăng bài tóm tắt, rồi xin tài trợ, rồi thuyết trình. Tống Cửu dùng quy trình giống hệt thế giới cũ của tôi mà ông ta không biết thế giới cũ của tôi tồn tại.

Hoặc mọi thế giới đều vận hành giống nhau khi có người muốn nói sự thật.

– Bao lâu?

– Bước ba cần chuẩn bị. Tống Cửu kiểu người kỹ, ông ta sẽ soạn bài kỹ lưỡng, sắp xếp bằng chứng theo thứ tự, luyện lời nói, thậm chí luyện cách đứng. Mười ngày nữa, có thể mười lăm.

Mười đến mười lăm ngày. Giữa tháng ba hoặc cuối tháng ba. Đầu xuân. Hoa đào nở trên sườn nam. Chim kêu trong rừng thông. Và Tống Cửu đứng giữa đại sảnh Đại Phong Tông nói cho ba mươi tu sĩ nghe rằng Thiên Hạ Đệ Nhất Cao Nhân có thể là giả.

– Phương án?

Lục Cẩu mỉm cười. Mỏng, kiểu cười có kế hoạch đang chạy mà không muốn nói quá sớm.

– Đang chạy, huynh.

– Chạy gì cụ thể?

– Em gửi thư cho Trần Diệp Thanh. Vạn Kiếm Các. Ba ngày trước.

Trần Diệp Thanh. Kim Đan sơ kỳ, kiếm tu, người từng đến Thanh Vân Tông, từng ăn lẩu với Lục Cẩu, từng cúi đầu trước tôi, từng nhận ra Lục Cẩu mới là người đáng gặp. Vạn Kiếm Các ở phía đông, tiếng nói lớn, kiếm tu nhiều, nói gì người ta nghe.

– Lý do?

– Trần Diệp Thanh là người phía đông có tiếng nói. Ông ta từng đến Thanh Vân, từng gặp huynh, từng cúi đầu. Nếu Trần Diệp Thanh công khai nói "Lâm Nhàn thật," phía đông sẽ tin phía đông hơn tin bài luận ẩn danh phía tây. Người ta tin người quen hơn tin giấy lạ.

Lục Cẩu đang xây liên minh. Không phải liên minh quân sự kiểu mười ba tông phái ký kết. Liên minh tiếng nói. Liên minh kiểu "tôi đã thấy, tôi tin, và tôi nói cho người khác nghe." Nhẹ hơn kiếm nhưng nhanh hơn kiếm.

– Trần Diệp Thanh sẽ đồng ý?

– Ông ta sẽ đồng ý vì ông ta tin. Không phải vì em nhờ.

Lục Cẩu đặt khăn lau xuống bậc thềm, tay phải gõ nhẹ trên đùi, kiểu đếm bước tiếp.

– Và em đang soạn thêm ba lá thư. Lưu Ngọc Hà, Thanh Liên Tông. Trương Chính Dương, Nhạc Dương Tông. Và Lý Đạo Huyền, Dao Huyền Tông.

Ba lá thư. Ba tông phái. Ba hướng. Đông, nam, tây nam. Khi Tống Cửu nói ở phía tây, ba hướng còn lại sẽ nói ngược. Kiểu bao vây bằng tiếng nói thay vì bao vây bằng quân.

Lục Cẩu Luyện Khí tầng năm. Không biết kiếm, không biết đan, không biết trận pháp. Nhưng biết nấu cháo, biết viết thư, biết đọc người.

Kiểu vũ khí thế giới cũ của tôi. Kiểu vũ khí tôi hiểu.

– Trần Diệp Thanh sẽ tin vì ông ta đã thấy, hắn nói, nửa câu hỏi nửa xác nhận. Nhưng ông ta thấy gì?

Lục Cẩu nhìn hắn. Mắt sáng, kiểu mắt người sắp nói điều đúng mà đau.

– Kiếm ý cấp Nguyên Anh. Linh mạch rung. Sóng Cố Vân Thâm. Ông ta thấy bằng chứng huynh mạnh.

– Nhưng bằng chứng tôi mạnh cũng chính là bằng chứng linh mạch mạnh.

Lục Cẩu gật. Chậm, kiểu gật người biết điều đó từ lâu nhưng không biết cách giải.

– Tống Cửu hỏi đúng câu thứ sáu: tại sao linh mạch phản ứng với Luyện Khí? Ông ta hỏi đúng. Nhưng câu trả lời đúng không quan trọng bằng câu trả lời người ta tin.

Câu trả lời người ta tin: vì Lâm Nhàn mạnh hơn cả linh mạch. Câu trả lời thật: vì linh mạch chọn tôi, tôi yếu nhất, cộng hưởng không vỡ. Hai đáp án, một nghe giống thần thoại, một nghe giống trò đùa.

Người ta sẽ chọn thần thoại. Luôn luôn.

Trưa. Vân Đỉnh Các.

Vân Thiên mời hắn lên ăn trưa. Không phải kiểu ăn trưa bình thường, kiểu ăn trưa có mục đích: bàn đá đặt bốn đĩa, hai chén, một bình rượu gạo ủ linh lực, kiểu bàn tiệc thu nhỏ cho hai người.

Hắn ngồi đối diện Vân Thiên. Gió lạnh qua Vân Đỉnh Các, mây trôi ngang tầm mắt, kiểu ngồi trên mây mà mây không biết.

– Tiền bối, Vân Thiên rót rượu, tay nghiêng bình chậm, kiểu người sắp nói chuyện khó. Bổn tông chủ nhận được thư từ Dao Huyền Tông.

– Nội dung?

– Lý Đạo Huyền chưởng môn hỏi: Thanh Vân Tông có biết về bài luận "Bảy Câu Hỏi" đang lan ở phía tây không?

Lý Đạo Huyền. Dao Huyền Tông. Tông phái lớn phía đông nam, liên minh chặt với Thanh Vân sau hai trận. Ông ta hỏi là để cho Vân Thiên biết: tin đã đến tai lãnh đạo các tông lớn.

– Tông chủ trả lời sao?

Vân Thiên đặt bình rượu xuống. Nhìn thẳng hắn, mắt già nhưng không mệt, kiểu mắt người đã quyết định trước khi hỏi.

– Bổn tông chủ chưa trả lời. Đợi tiền bối chỉ đạo.

Chỉ đạo. Vân Thiên chờ tôi chỉ đạo cách trả lời. Hóa Thần ba trăm năm, tông chủ, chờ Luyện Khí tầng ba chỉ đạo.

Hắn uống rượu. Nhẹ, ngọt, hơi ấm ở cổ họng, kiểu rượu nấu chậm.

– Trả lời biết. Và nói thêm: Thanh Vân Tông không cấm hỏi, không cấm nghi ngờ. Ai muốn hỏi thì đến hỏi.

Vân Thiên nhìn hắn. Lâu. Mắt Vân Thiên phức tạp: nửa lo, nửa kính phục, kiểu mắt người thấy quyết định bạo dạn mà mình không dám đưa ra.

– Tiền bối muốn mở cửa cho kẻ nghi ngờ.

– Đóng cửa thì nghi nhiều hơn.

Đúng. Đóng cửa kiểu sợ. Mở cửa kiểu tự tin. Tôi không tự tin. Nhưng tôi biết đóng cửa sẽ tệ hơn. Và Lục Cẩu đang xây liên minh tiếng nói phía đông. Nếu phía tây nghi, phía đông tin, thì hai tiếng nói triệt tiêu nhau, và bằng chứng thật (Hàn Phong, Tô Mộc Thanh, ba Đại Thừa) sẽ nặng hơn bài luận.

Hoặc Hàn Phong đột phá. Thì mọi thứ khác không cần nữa.

Vân Thiên gật. Cúi đầu nhẹ, kiểu gật tuân lệnh mà thấy lệnh hợp lý.

– Bổn tông chủ hiểu. Sẽ viết thư cho Lý Đạo Huyền chiều nay.

Hắn ăn xong. Bốn đĩa chỉ đụng hai, rượu chỉ uống một chén. Đứng dậy.

– Tông chủ.

– Dạ.

– Mười ba người chết trận trước. Gia đình họ ổn không?

Vân Thiên chớp mắt. Câu hỏi bất ngờ, kiểu tiền bối hỏi không theo mạch, kiểu người nghĩ chuyện khác giữa chuyện đang bàn.

– Ổn. Con cái đã vào nội môn. Linh thạch bù hàng tháng. Nhà trên sườn tây, mới sửa mùa đông.

– Tốt.

Mười ba người. Chết vì bảo vệ tông mà tôi giả làm trụ cột. Chết vì tin tôi mạnh. Chết vì não bổ lan ra trở thành quyết tâm chiến đấu.

Gia đình họ ổn. Là điều tối thiểu tôi có thể làm. Và tôi thậm chí không làm, Vân Thiên làm.

Buổi chiều muộn. Hiên đông.

Hắn đứng dựa tường, tay cầm chén nước nguội, nhìn Hàn Phong mài kiếm. Kiếm ý từ toàn thân Hàn Phong tỏa ra dày hơn tuần trước, kiểu sương sáng gần thành mưa. Xương kiếm vươn lên cổ, rõ ràng hơn mỗi ngày.

Nắng chiều xiên qua mái hiên, vạch sáng ngang lưng Hàn Phong. Bóng Hàn Phong trên gạch dài, lớn hơn người, kiểu bóng chiều luôn lớn hơn thật.

Mười chín tuổi. Xương kiếm gần hoàn chỉnh. Kiếm ý dày kiểu sóng trước bão. Nếu Hàn Phong đột phá, Nguyên Anh mười chín tuổi sẽ là tin mạnh nhất tu chân giới kể từ khi Tiêu Nguyên Hóa quỳ. Bảy câu hỏi sẽ trở thành bảy câu đùa. Vì đáp án nằm trước mặt: sư phụ dạy ra Nguyên Anh mười chín tuổi, giả kiểu gì?

Nhưng tôi không dạy Hàn Phong. Hàn Phong tự giỏi. Tôi chỉ nói "đừng luyện nữa" mười bốn tháng trước vì muốn hắn đi để tôi yên. Hắn ở lại. Hắn luyện. Hắn mài kiếm bốn trăm ngày trên hiên phòng ngoại môn.

Và tôi đứng đây nhìn, Luyện Khí tầng ba, cầm chén nước nguội, dựa tường.

Não bổ tối thượng. Não bổ lớn nhất. Không phải vì tôi gây ra. Vì Hàn Phong tự tạo.

Đêm. Phòng ngoại môn.

Cá kho mặn vừa. Cơm trắng. Rau cải luộc. Bữa ăn giống mọi bữa, đũa giống mọi đũa, bát giống mọi bát.

Hàn Phong ăn nhanh, dọn, ra hiên. Kiếm ngang đùi. Mài. Đều.

Lục Cẩu rửa bát ở chậu đồng, tiếng nước chảy nhẹ. Hắn nằm trên giường, mắt mở, nhìn trần nhà tối.

Cố Vân Thâm gửi đêm: ba chữ.

"Sắp rồi."

Sắp rồi. Lần hai. Cùng hai chữ. Nghĩa không đổi: có gì đó sắp xảy ra mà Cố Vân Thâm biết và tôi không biết.

Nhưng lần trước "sắp rồi" nghe kiểu chờ đợi. Lần này "sắp rồi" nghe kiểu cảnh báo. Cùng chữ, khác nhịp. Nhịp nhanh hơn một chút. Nóng hơn một chút. Kiểu người nói "sắp mưa" lần đầu thì bình thường, lần hai thì đang nhìn mây đen.

Sắp cái gì? Sắp Hàn Phong đột phá? Sắp Tống Cửu nói? Sắp người giấy đen hành động? Sắp hai nhịp trùng?

Hay sắp tất cả. Cùng lúc.

Ngữ Lục câu thứ bốn mươi mốt: "Kiếm không cần người khác tin." Hàn Phong ghi trước khi ngủ, ngồi ở hiên, ánh trăng mỏng, bút lông nhỏ nhúng mực mài tay. Chữ đều, gọn, kiểu chép kinh. Mười bốn tháng, bốn mươi mốt câu, mỗi câu hắn ghi bằng chữ kiểu người ghi lời thánh mà không biết lời đó đến từ người quét sân sợ chết.

Hai nhịp đập. Một phần chín phách. Đều. Gần. Kiểu hai bước chân đêm, đều, không vội, biết sẽ gặp nhau nhưng chưa biết khi nào.

Ngoài hiên, tiếng kiếm mài đá dứt. Hàn Phong gấp sổ, giắt bút vào bìa, đặt kiếm ngang đùi. Im lặng kiểu kiếm tu sau khi chép xong, kiểu người vừa hoàn thành nghi lễ mà chỉ mình hiểu.

Sắp rồi. Và tôi vẫn Luyện Khí tầng ba, nằm đây, đếm nhịp thở, chờ thứ gì đó đến mà tôi không biết tên.

Ch.117/130
2.332 từ