Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 89: Chương 89: Hai Nhịp Trùng
Chương 89

Chương 89: Hai Nhịp Trùng

Mùng năm tháng mười một. Năm ngày sau vụ kiếm.

Cuộc sống trở lại bình thường, kiểu bình thường mới. Hắn quét sân sáng, nấu cháo trưa, dò phong ấn mỗi tối. Lục Cẩu mua đồ ăn, canh phòng khi cần, đếm bằng chứng khi thấy. Hàn Phong luyện kiếm mỗi sáng, kiếm ý hóa hình ổn định, ánh sáng trên lưỡi kiếm mỗi ngày đều hơn. Tô Mộc Thanh đến mỗi tuần hai lần, hỏi kiếm pháp, nhận xét, quỳ, đi.

Bình thường. Ngoại trừ vài thứ.

Chén trà không rung nữa. Hắn cầm, đặt, nâng, hạ, không rung. Linh lực không rò qua tay nữa, kiểu vòi nước đã vặn chặt. Bước chân trên đá mới không tạo vết lõm. Trúc quanh sân không lay khi hắn ngồi thiền. Kiểu cơ thể đã học kiểm soát mà hắn không chủ ý dạy nó.

Sau vụ kiếm, cơ thể tự điều chỉnh. Kiểu đứa trẻ chạm lửa rồi biết rụt tay. Linh lực vẫn ở trong, vẫn nhiều, nhưng không rò nữa. Kiểu bình nước đầy nhưng nắp đã đóng.

Linh căn vẫn mạnh. Mạnh hơn tuần trước. Bây giờ cảm nhận được linh khí cả khu ngoại môn, không chỉ sân trước. "Nhìn" thấy Hàn Phong luyện kiếm từ trong phòng, kiểu mở cửa sổ nhìn ra. Cảm nhận được Lục Cẩu đi chợ ở ngoại môn, cách ba trăm trượng, kiểu biết Lục Cẩu đang mặc cả mua đậu phụ.

Linh căn mười một tháng trước: không có. Ba tháng trước: mười trượng. Tháng trước: hai mươi trượng. Tuần trước: hai trăm trượng. Bây giờ: ba trăm trượng, có thể hơn. Đường cong này không có dấu hiệu dừng.

Hàn Phong hôm nay đến, luyện xong, ngồi uống trà với hắn. Im, kiểu im quen, hai người ngồi cạnh nhau không cần nói. Hàn Phong uống trà chậm, mắt nhìn mây, kiếm dựng cạnh. Kiếm sáng mờ, kiểu đom đóm ban ngày, kiếm ý hóa hình đã thành bình thường.

– Tiền bối, Hàn Phong nói, giọng nhẹ, không kiểu hỏi mà kiểu nói chuyện. Kiếm đệ hôm nay thuận. Mỗi đường kiếm thuận hơn ngày qua. Đệ cảm tạ.

– Thuận thì tốt, hắn nói.

Hàn Phong gật. Uống trà. Im.

Hàn Phong không hỏi thêm. Hàn Phong kiểu đó, kiểu người đã có câu trả lời thì không cần hỏi nữa. "Kiếm luôn là của người cầm." Hàn Phong nghe xong, hiểu, sống theo. Kiểu người đơn giản: tin thì tin, làm thì làm. Không phân tích, không nghi ngờ. Hàn Phong tin tôi kiểu tôi tin Cố Vân Thâm: không vì biết, vì đã chọn.

Trưa. Mộ Thanh Vân gửi ngọc giản.

"Tiền bối. Phong ấn lớp sáu ổn định nhất từ khi bắt đầu giám sát. Dao động giảm liên tục, tuần này giảm thêm mười phần trăm. Linh khí quanh ngoại môn đã trở về mức bình thường. Đệ ghi nhận: sau sự kiện mùng hai chín, dao động linh lực quanh phòng tiền bối giảm đáng kể, kiểu nguồn phát đã ổn định hoặc kiểm soát tốt hơn."

Mộ Thanh Vân ghi nhận: linh lực không rò nữa. Nàng gọi đó là "kiểm soát tốt hơn." Đúng. Nhưng không phải tôi kiểm soát. Cơ thể tự kiểm soát. Sau vụ kiếm, kiểu cơ thể bị giật mình rồi tự vặn van lại.

Chiều muộn. Gió bắc mạnh hơn, kiểu gió tháng mười một, lạnh thật sự. Hắn ngồi trong phòng, đắp chăn, dò phong ấn.

Cố Vân Thâm hôm nay giao tiếp nhiều. Ý niệm chạy qua linh mạch đều đặn, kiểu nhịp thở cùng tần số. Cố Vân Thâm không gửi hình ảnh, không gửi "tốt", chỉ gửi sự hiện diện: ta ở đây, ngươi ở đây, đủ. Kiểu hai người ngồi cùng phòng không nói gì, nhưng biết nhau ở đó.

Mười một tháng. Cố Vân Thâm từ "cục đá im lặng" thành "người ngồi cùng phòng." Ba trăm năm phong ấn, và ông ta đang tỉnh dần, cử động dần, nói dần. Ông ta kiên nhẫn kiểu kiếm tu: ba trăm năm không vội, mỗi ngày thêm một bước nhỏ.

Hắn gửi nhịp ấm. Cố Vân Thâm nhận, đáp lại. Nhịp ấm qua lại, kiểu hai người chuyền bóng chậm, không cần nhanh, không cần mạnh, chỉ cần đều.

Tối đến. Lục Cẩu nằm, ngủ. Phòng tối, đèn dầu tắt. Gió ngoài lạnh, trúc kêu xào xạc, kiểu trúc đang co mình trong gió.

Hắn nằm, nhắm mắt. Dò hai nhịp đập. Tim, linh mạch. Thói quen mỗi đêm trước khi ngủ.

Đếm khoảng cách: lệch một phần tám phách. Tuần trước, một phần tư. Gần nhất từ trước đến giờ. Hai nhịp chạy gần nhau đến mức gần như nghe thành một, nhưng vẫn hai, kiểu hai tiếng trống đánh gần cùng lúc mà tai vẫn phân biệt được.

Hắn nằm yên. Tập trung vào hai nhịp. Không cố, chỉ nghe. Kiểu nghe mưa, kiểu nghe gió, không cần hiểu, chỉ nghe.

Và đột nhiên: hai nhịp trùng.

Một lần. Nhịp tim và nhịp linh mạch đập cùng lúc, chính xác, kiểu hai bàn tay vỗ vào nhau. Cảm giác: ấm. Sáng. Yên. Kiểu đúng chỗ. Kiểu đi xa lâu rồi về nhà, mở cửa, ngồi xuống ghế quen, thở ra, biết mình thuộc về đây.

Rồi lệch. Hai nhịp tách, chạy mỗi nhịp mỗi nhịp. Kiểu hai bàn tay vỗ hụt.

Rồi trùng lại. Lần hai. Lâu hơn lần đầu, hai nhịp chạy cùng trong ba nhịp thở, rồi lệch.

Rồi trùng. Lần ba. Bốn nhịp thở. Rồi lệch. Rồi trùng. Lệch. Trùng.

Chúng đang tập. Kiểu hai người tập bước cùng nhịp. Thỉnh thoảng khớp, thỉnh thoảng lệch. Nhưng ngày càng khớp nhiều hơn, lâu hơn. Mỗi lần trùng, cảm giác ấm, sáng, yên. Mỗi lần lệch, cảm giác mất, kiểu ngồi ghế quen rồi bị kéo đứng dậy.

Lần trùng cuối cùng trước khi ngủ: năm nhịp thở. Lâu nhất. Trong năm nhịp thở đó, hắn cảm nhận mọi thứ rõ hơn bình thường: gió ngoài, trúc lay, Lục Cẩu thở đều cách hai bước, kiến bò trên tường cách ba thước, mạch nước ngầm chảy dưới đất sâu hai trượng. Kiểu tai mở hết, mắt mở hết, mũi mở hết, cả cơ thể là một giác quan lớn.

Rồi lệch. Mọi thứ mờ lại, kiểu cửa sổ đóng.

Khi hai nhịp trùng, tôi "thấy" mọi thứ. Linh căn cực đại. Giác quan cực đại. Kiểu đó là trạng thái thật, và lúc bình thường là trạng thái giảm.

Khi nào chúng trùng hẳn? Khi nào không lệch nữa? Ngày đó tôi sẽ "thấy" mọi thứ mọi lúc. Ngày đó tôi sẽ trở thành thứ gì?

Không biết. Nhưng cảm giác khi trùng... ấm, sáng, yên. Kiểu nhà. Kiểu đúng chỗ. Kiểu suốt mười một tháng, tôi đi tìm chỗ đứng trong thế giới này, và chỗ đứng đó ở ngay trong ngực tôi.

Nhà không phải nơi. Nhà là nhịp.

Ngủ. Không mơ. Hoặc mơ mà không nhớ. Kiểu giấc ngủ sâu nhất từ ngày xuyên không.

Ngoài phòng, khi hắn ngủ.

Trúc quanh sân lay nhẹ. Không gió. Hoa rụng, vài cánh, kiểu hoa tự nguyện rời cành. Đất rung nhẹ dưới phòng ngoại môn, rung mỏng, kiểu tiếng trống xa.

Mộ Thanh Vân ở trận pháp thất, đang đọc sách, dừng. Linh thức quét: dao động linh khí quanh ngoại môn. Ngắn, nhẹ, kiểu nhịp tim. Rồi tĩnh. Rồi dao động. Rồi tĩnh. Ghi nhật ký:

"Đêm mùng 5 tháng 11. Linh khí ngoại môn dao động nhẹ, kéo dài 0,3 giây mỗi lần, lặp lại không đều. Tần suất dao động trùng khớp với nhịp thở phong ấn lớp 6. Lần đầu tiên ghi nhận hiện tượng cộng hưởng giữa phong ấn và nguồn linh lực bên ngoài. Nguồn: phòng Lâm Nhàn. Cần quan sát thêm."

Mộ Thanh Vân đặt bút. Nhìn trang nhật ký. Lâu. Rồi thêm một dòng:

"Lần đầu tiên trong mười năm theo trận pháp, đệ ghi nhận hiện tượng không có trong bất kỳ sách nào đệ đọc."

Lục Cẩu nằm trong phòng, mắt mở. Nghe trúc lay. Nghe hoa rụng. Nghe đất rung nhẹ dưới lưng. Nhìn huynh nằm cạnh, mặt bình tĩnh, thở đều, ngủ sâu nhất từ ngày quen.

Huynh đang thay đổi trong giấc ngủ. Cả thế giới quanh huynh rung theo nhịp huynh mà huynh không biết. Kiểu trái tim của huynh đang đập cùng nhịp với thứ gì đó dưới đất, và mỗi khi đập, mặt đất thở theo.

Lục Cẩu nhắm mắt. Không sợ. Không lo. Chỉ biết: huynh đang ổn. Huynh ngủ ngon nhất từ trước đến giờ. Và đó là điều quan trọng nhất.

Sáng hôm sau, hắn thức dậy, khỏe nhất từ ngày xuyên không. Lục Cẩu đã dậy, đang nấu cháo.

– Huynh, Lục Cẩu nói, giọng bình thường. Có tin từ bên ngoài. Hắc Thổ có biến.

Ch.89/130
1.494 từ