Sương Phía Đông
Ninh Dạ đến rìa đông Thanh Vân Sơn lúc cuối canh tư, khi sương còn dày và ánh trăng bị nuốt mất trong mây thấp.
Nàng mặc thường phục thôn nữ: áo nâu vá vai, quần vải thô, tóc buộc thấp bằng dây gai. Kiếm giấu sau lưng, bọc vải, trông như cuốn chiếu. Mặt nạ che khí tức bám sát cổ, mỏng như da, gần như không nhìn thấy trong bóng tối. Kim Đan sơ kỳ, nhưng khí tức hiện tại giống dân thường chưa tu luyện.
Phía bắc, tuần tra tăng gấp đôi. Nàng đã quan sát ba đêm liền, đếm được sáu lượt qua mỗi canh, mỗi lượt hai người Luyện Khí hậu kỳ hoặc Trúc Cơ sơ kỳ. Phòng thủ của tông phái trung bình, không có gì đặc biệt. Nhưng tập trung lệch hẳn về bắc.
Phía đông, không ai tuần tra. Địa hình hiểm: suối sâu, rừng trúc dày, vách đá chắn. Tông này cho rằng không ai xâm nhập từ hướng đó.
Sai. Ta xâm nhập mười ba tông, chưa tông nào đúng khi đoán hướng ta đến.
Nàng vượt suối bằng khinh công, không chạm nước. Rừng trúc phía đông dày hơn nàng nghĩ, gốc trúc chen nhau, rễ nổi trên mặt đất như bẫy chân. Linh khí ở đây dày bất thường, đặc hơn phía bắc và tây mà nàng đã quét qua. Với tông phái hạng trung, mật độ linh khí thế này vô lý.
Linh khí đặc biệt dày ở phía đông. Tại sao? Linh mạch tự nhiên, hay có thứ gì đó hút linh khí về đây?
Nàng tiến sâu thêm, chậm, mỗi bước cân nhắc. Thuật ẩn thân Kim Đan che hoàn toàn khí tức và dấu vết linh lực, nhưng không che tiếng bước chân. Nàng đi bằng mũi bàn chân, trọng lượng phân đều, kiểu người đã luyện xâm nhập từ nhỏ.
Rừng trúc thưa dần. Phía trước, bãi đất trống hiện ra trong sương: một khoảng đất phẳng, giữa có phiến đá rộng hai chiếu, rêu phủ dày. Bình thường. Nhưng linh khí ở đây không bình thường. Nó đặc, ấm, và có quy luật, như hơi thở đều đặn từ dưới lòng đất phả lên.
Ninh Dạ dừng lại ở bìa rừng trúc, cách bãi đất khoảng ba mươi trượng. Mở linh thức Kim Đan, quét nhẹ.
Gì thế này?
Linh thức chạm vào thứ gì đó dưới lòng đất và bị đẩy ngược lại, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Không phải phòng thủ chủ động, mà là phản xạ tự nhiên của trận pháp cổ, kiểu cỗ máy vẫn chạy dù người vận hành đã rời đi từ lâu.
Nàng quét lần hai, mạnh hơn, tập trung vào một điểm. Lần này cảm nhận rõ hơn: cấu trúc phong ấn, nhiều lớp, lồng nhau. Lớp ngoài cùng khóa linh khí, mười hai điểm phân phối đều xung quanh. Lớp hai giữ hình dạng vật lý. Sau đó mờ dần, linh thức Kim Đan không đủ xuyên sâu hơn.
Trận pháp phong ấn. Cấp cao. Rất cao.
Ninh Dạ rút linh thức, tim đập nhanh hơn. Nàng đã xâm nhập mười ba tông, bao gồm ba tông đệ nhất cấp. Nàng biết trận pháp phong ấn trông như thế nào. Trận pháp trước mặt nàng không thuộc cấp của Thanh Vân Tông hiện tại.
Cấu trúc này ít nhất Hóa Thần mới đặt được. Có thể cao hơn. Mười hai điểm phân phối đều nghĩa là người thiết kế hiểu rõ phân bố linh khí toàn bộ ngọn núi. Thanh Vân Tông bây giờ chỉ có một Hóa Thần, và tông chủ không có dấu hiệu từng đặt trận pháp cấp này. Vậy trận này từ thời cổ.
Thanh Vân Tông là cổ tông.
Kết luận này đến nhanh, nhưng bằng chứng đủ vững. Ninh Dạ đã xâm nhập Vạn Pháp Các hai năm trước, tông đệ nhất cấp, có trận pháp bảo hộ năm lớp do Hóa Thần đời thứ ba đặt. Trận đó mạnh, nhưng cấu trúc thô hơn thứ nàng vừa chạm. Vạn Pháp Các dùng phương pháp gia cố lớp ngoài, dày nhưng cứng, như tường thành. Trận pháp phía đông Thanh Vân dùng phương pháp khác: mỏng, linh hoạt, mỗi lớp một chức năng, phối hợp như cơ quan trong cơ thể. Tinh vi hơn. Cổ hơn. Và vì thế, nguy hiểm hơn.
Nàng thở chậm. Thông tin này thay đổi mọi thứ.
Khi Thất Ma Cung giao nhiệm vụ xâm nhập Thanh Vân Tông, hồ sơ ghi rõ: tông phái hạng trung, một Hóa Thần, năm Kim Đan (gồm một Nguyên Anh vừa tự nứt kiếm tâm), mấy chục Trúc Cơ, vài trăm Luyện Khí. Mục tiêu: xác minh tin đồn "cao nhân ẩn thế", một ngoại môn đệ tử được đối đãi như thượng khách, Hóa Thần cúi đầu trước Luyện Khí. Đánh giá mức độ đe dọa. Thời gian: một tháng. Mức nguy hiểm: trung bình.
Nàng nhớ khi nhận nhiệm vụ, sư tổ nói: "Thanh Vân Tông suy tàn, không đáng lo. Nhưng tin đồn cao nhân lạ quá, cần xác minh." Giọng bình thản, kiểu việc nhỏ.
Nhưng hồ sơ không nói gì về trận pháp cổ dưới lòng núi. Không nói gì về linh khí phía đông đặc gấp ba phía tây. Không nói gì về mười hai điểm phân phối đều mà nàng vừa cảm nhận. Và không nói gì về cảm giác lạnh sống lưng khi linh thức bị đẩy ngược bởi thứ gì đó vượt quá hiểu biết của Kim Đan sơ kỳ.
Tin tình báo thiếu. Nghiêm trọng.
Nàng lùi lại, chậm, từng bước. Ba mươi trượng biến thành năm mươi, rồi trăm. Rừng trúc lại dày, ánh sương che bóng nàng.
Kế hoạch ban đầu: tiếp cận cao nhân, dùng thuật mê hoặc cấp Kim Đan, thử phản ứng. Nếu hắn phản kháng bằng tu vi cao hơn Kim Đan, xác nhận mạnh, rút. Nếu không phản kháng, bóc trần, báo cáo.
Kế hoạch đó dựa trên giả định: Thanh Vân Tông là tông phái bình thường, cao nhân là biến số duy nhất.
Giả định sai. Tông này có trận pháp cổ, nghĩa là có lịch sử, có bí mật, có thứ đáng bảo vệ. Cao nhân ở đây có thể không phải khách trú, mà là người canh giữ.
Nàng ngồi xuống gốc trúc, lưng tựa thân cây lạnh. Sương ướt vai áo nâu, lạnh ngấm qua vải. Dưới chân, rễ trúc nổi lên mặt đất, cứng và ẩm, bám bùn. Gió đông thổi qua tán trúc tạo tiếng rì rào liên tục, đều đến mức nghe lâu quên mất đang nghe. Nàng không để ý cái lạnh hay tiếng gió. Đầu đang chạy nhanh hơn cả hai.
Hai khả năng. Một: cao nhân là thật, tu vi Đại Thừa trở lên, đang canh giữ trận pháp. Hai: cao nhân là giả, tông này dựng lên để bảo vệ bí mật trận pháp.
Nếu một, ta không nên tiếp cận. Kim Đan chạm Đại Thừa, không khác kiến đạp voi.
Nếu hai, trận pháp cổ là thứ có giá trị thật, và tin tức này đáng giá hơn mười lần nhiệm vụ ban đầu.
Dù là trường hợp nào, ta cần thêm thông tin trước khi hành động.
Nàng quyết định: không xâm nhập sâu hơn. Quan sát từ xa. Ít nhất cho đến khi hiểu rõ mối liên hệ giữa cao nhân và trận pháp.
Thất Ma Cung giao ta một tháng. Đã mất mười ngày quan sát từ phía bắc, và hai đêm di chuyển sang đông. Còn khoảng mười tám ngày. Đủ.
Nhưng ta cần thay đổi phương pháp. Không thể dùng sức. Kim Đan trước trận pháp cổ giống trẻ con trước cửa thành. Ta cần dùng đầu.
Bước một: xác nhận cao nhân có phải người canh giữ trận pháp không. Nếu hắn thường xuyên đến phía đông, câu trả lời là có.
Bước hai: quan sát hắn ở khoảng cách an toàn. Hành vi, thói quen, ai tiếp xúc, ai bảo vệ.
Bước ba: tùy kết quả bước hai, quyết định tiếp cận trực tiếp hay rút lui báo cáo.
Kiên nhẫn. Đó là thứ phân biệt gián điệp sống và gián điệp chết.
Cùng lúc, trên Vân Đỉnh Các, Lâm Nhàn ngồi uống trà một mình.
Bàn trà được dọn sẵn mỗi ngày dù không ai yêu cầu, chén sạch, ấm nóng, trà mới. Hắn đã quen lên đây mỗi chiều, ngồi một canh giờ, nhìn phía đông. Từ đỉnh núi, có thể thấy rừng trúc phía đông trải dài, rồi vách đá, rồi suối, rồi cánh rừng tối hơn phía ngoài.
Hắn không quét linh căn. Khoảng cách quá xa, linh căn đặc dị của Luyện Khí tầng ba vươn tối đa mười hai trượng, còn rừng trúc phía đông cách đỉnh núi mấy dặm. Nhưng hắn nhìn, như mỗi chiều, mắt thường nhìn rừng trúc xanh nhạt dần trong sương, mái ngói Kiếm Đài lấp ló phía dưới, vách đá xám xa xa, rồi cánh rừng tối hơn bên ngoài ranh giới tông.
Nhưng hôm nay có gì đó khác.
Hắn không giải thích được. Không phải linh căn, không phải thần thức, không phải giác quan tu luyện nào. Chỉ là một cảm giác mơ hồ, loại cảm giác mà kiếp trước hắn gọi là "linh tính." Kiểu khi đi đường vắng, biết có ai nhìn mình mà không nhìn thấy ai.
Phía đông có gì đó lạ hôm nay. Linh khí có vẻ... xáo động hơn bình thường. Hay tôi tưởng tượng?
Hắn uống trà, nhìn thêm một lúc. Không thấy gì. Gió đông mang mùi trúc tươi và hơi ẩm sương, giống mọi chiều khác.
Có thể tôi đang quá nhạy cảm. Sau chuyện "co," tôi nhìn đâu cũng thấy vấn đề.
Hắn đặt chén xuống, đứng dậy. Trời sẩm tối, bóng núi kéo dài sang đông, nuốt rừng trúc vào bóng tối từng mảng. Hắn quay bước đi xuống. Ba trăm bậc đá, bước quen đến mức đếm mà không cần nhìn. Qua Kiếm Đài (trống, Tô Mộc Thanh không ở đó hôm nay, có lẽ đang ở Kiếm Phong xử lý việc tạm quyền), qua khu nội môn (đèn lồng vàng, tiếng chuyện trò lẫn tiếng luyện kiếm xa xa, mùi cơm chiều), qua ranh giới vô hình giữa nội và ngoại mà hắn đã quen đến mức bước qua không còn cảm giác gì, về phòng.
Lục Cẩu đang nấu cháo trên bếp nhỏ, mùi gừng tươi lan trong phòng.
– Huynh lên Vân Đỉnh Các lâu hơn bình thường.
– Phía đông có gì đó lạ.
Lục Cẩu ngẩng lên. Mắt sáng, kiểu người nghe thấy từ "lạ" là bật chế độ cảnh giác.
– Lạ kiểu nào?
– Không biết. Linh cảm thôi.
– Linh cảm của huynh thường đúng.
– Linh cảm của tôi thường là lo lắng.
– Cũng là một dạng đúng.
Hắn ngồi xuống, chân gác lên ngạch cửa, tư thế mà Lục Cẩu bảo "không giống cao nhân chút nào" nhưng hắn mặc kệ vì trong phòng chỉ có hai người biết sự thật. Lục Cẩu múc cháo, đặt trước mặt. Gừng cay, nóng, xuống bụng ấm dần.
Mười lăm ngày nữa. Nhạc Dương Tông đến. Kim Đan. Diệp Thanh. Và phía đông có thứ gì đó khiến tôi không yên.
Mộ Thanh Vân đang tính toán. Vân Thiên sắp nhận thư. Lý Thanh Phong vẫn trong bế quan.
Tôi ngồi ở phòng ngoại môn, ăn cháo gừng, và linh cảm rằng có gì đó đang đến.
Linh cảm không phải bằng chứng. Nhưng trong bốn tháng qua, mỗi lần tôi có cảm giác này, đều có chuyện xảy ra.
Hắn ăn hết bát cháo. Lục Cẩu múc thêm mà không hỏi, đặt trước mặt rồi ngồi đối diện, cũng ăn. Hai người ăn trong im lặng. Kiểu im lặng quen thuộc giữa hai người đã sống cùng phòng bốn tháng, đã qua đủ loại khủng hoảng, không cần nói mà biết người kia đang nghĩ gì.
Bên ngoài, đêm sâu, Hàn Phong ngồi trước hiên, linh thức mở rộng, mặt hướng đông bắc. Gió đêm lạnh hơn tuần trước, mùa đang chuyển.
Và ở rìa đông, cách phòng ngoại môn hơn ba dặm, Ninh Dạ vẫn ngồi dưới gốc trúc, mắt nhìn về phía ngọn núi mà nàng vừa hiểu là không đơn giản như ai cũng nghĩ.
Sương tan dần. Trời sáng sẽ đến trong một canh giờ nữa, và nàng cần rời khỏi phạm vi tông trước khi ánh sáng lộ bóng. Nàng đứng dậy, phủi bùn trên quần vải, kiểm tra mặt nạ che khí tức, rồi quay bước. Nhẹ, nhanh, không dấu chân trên mặt đất ẩm.
Nhưng trước khi rời hẳn, nàng ngoái lại nhìn bãi đất trống lần cuối. Phiến đá phẳng nằm giữa sương, rêu xanh đậm, ấm bởi linh khí từ dưới lòng đất. Nơi đó, sâu bên dưới, sáu lớp trận pháp bao quanh thứ gì đó mà ngay cả Hóa Thần cũng không dám đụng.
Cao nhân ẩn thế ở tông này. Và trận pháp cổ ở phía đông. Hai thứ có liên quan không?
Tình báo nói: Nguyên Anh tự nứt kiếm tâm gần cao nhân. Hóa Thần đối đãi như thượng khách. Tông chủ cấm linh thức quét ngoại môn.
Cấm linh thức quét. Tại sao? Bảo vệ cao nhân? Hay bảo vệ thứ mà linh thức có thể chạm phải nếu quét quá sâu?
Nếu là trận pháp phía đông... thì lệnh cấm không phải bảo vệ cao nhân. Mà bảo vệ trận pháp.
Hai thứ có liên quan. Phải có.
Ta cần biết bằng cách nào.