Lời Tiên Tri Vô Tình
Kiếm khí rung.
Hàn Phong đứng trên bãi đất phía bắc ngoại môn, nơi cỏ dại mọc ngang hông và không ai lui tới sau giờ Ngọ. Tay phải nắm kiếm, mũi kiếm hướng xuống, linh khí từ đan điền chảy dọc kinh mạch rồi tụ vào lưỡi thép. Nhịp rung đều, chậm, ổn định.
Gần đây kiếm khí của hắn mạnh hơn rõ rệt. Kể từ ngày theo tiền bối, đan điền như được mở thêm một van, linh lực chảy dồi dào hơn trước. Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng kiếm khí đã chạm ngưỡng đỉnh phong.
Hắn tăng nhịp.
Lưỡi kiếm rung nhanh hơn, linh khí xoáy thành vòng nhỏ quanh mũi kiếm. Cảm giác rất tốt. Mỗi dao động đều cộng hưởng với đường kinh mạch phụ ở cổ tay, linh lực chảy nhanh, mạnh, và ngày càng nóng.
Hắn đẩy thêm.
Kiếm khí bùng lên, lưỡi kiếm rung đến mức phát ra tiếng vo. Linh lực từ đan điền bị kéo ra quá nhanh, nhanh hơn tốc độ hắn kiểm soát được. Cảm giác như đang cưỡi ngựa phi nước đại mà buông cương.
Mạnh đến mức say, say đến mức quên cả cảnh giác.
Và rất quen.
Hắn đã từng cảm nhận điều này. Nửa năm trước, trên Kiếm Đài, khi kiếm ý tràn ngập và thế giới thu nhỏ lại chỉ còn một đường thẳng. Khi mọi thứ rực sáng. Khi hắn suýt chết.
"Tu luyện giống uống nước, nóng lạnh tự biết."
Nước đang sôi.
Hàn Phong thu kiếm. Không do dự, không tiếc. Rút toàn bộ linh lực khỏi lưỡi kiếm trong một nhịp thở, ngồi xuống bãi cỏ, đặt kiếm ngang đùi.
Kinh mạch ở cổ tay nhói. Nhẹ thôi, như bị kim châm, nhưng hắn biết ý nghĩa của cơn nhói đó. Hai nhịp thở nữa, kinh mạch sẽ rạn. Ba nhịp, linh lực xoáy ngược. Bốn nhịp, tẩu hỏa.
Hắn ngồi im, mắt nhắm, cho đến khi nhịp đập trong tai trở lại bình thường.
Lần trước, tiền bối đã cứu hắn bằng một câu. Lần này, câu đó cứu hắn khi tiền bối không ở đây.
Hàn Phong mở mắt, nhìn lưỡi kiếm trên đùi. Thép vẫn ấm. Hắn lấy bút tre từ túi áo, mở cuốn sổ nhỏ bọc vải, lật đến trang ghi câu thứ hai.
"Tu luyện giống uống nước, nóng lạnh tự biết."
Bên dưới, hắn thêm một dòng: Mùng 4 tháng 8. Nước sôi. Ta dừng.
Gấp sổ, cất vào ngực. Ngồi thêm nửa khắc, cho đến khi cổ tay hết nhói hoàn toàn.
Trương Chính Dương không ngủ được.
Khách xá phía tây yên tĩnh, trà ấm, chăn sạch, linh khí vừa đủ dễ chịu. Mọi thứ Thanh Vân Tông chuẩn bị đều chu đáo. Nhưng tâm trí lão không nằm ở Thanh Vân Sơn.
Nó ở Nhạc Dương.
Tin từ Lưu Trường Thanh chiều nay: Ngô trưởng lão và Phương trưởng lão lại tranh cãi về vị trí Chấp Sự Đường chủ. Ngô phái muốn cải cách tài nguyên phân phối, Phương phái muốn giữ nguyên truyền thống. Cả hai đều có lý, cả hai đều không nhường, và cả hai đều kéo đệ tử của mình vào cuộc.
Trương Chính Dương là Kim Đan trung kỳ, trưởng lão ngoại giao, đứng giữa hai phe. Không phải vì lão muốn, mà vì không ai khác chịu đứng. Tông chủ Nhạc Dương bế quan nửa năm nay, để lại mọi việc cho ba trưởng lão tự xử. Ba người, hai phe, một vị trí. Phép tính không bao giờ ra kết quả chẵn.
Lão ngồi dậy, rót trà, nhưng trà đã nguội.
Chiều nay, sau ván cờ của Diệp Thanh, Hàn Phong đã tiễn Trương Chính Dương về khách xá. Trên đường, lão hỏi bâng quơ:
– Hàn tiểu huynh, nghe nói tiền bối có nhiều lời dạy sâu sắc?
Hàn Phong gật, ánh mắt sáng lên theo cách chỉ đệ tử cuồng tín mới có.
– Tiền bối từng dạy: "Nơi nào cũng giống nhau."
Bốn chữ. Trương Chính Dương lúc đó chỉ gật đầu lịch sự, không nghĩ nhiều.
Nhưng bây giờ, giữa đêm, bốn chữ đó quay lại.
Nơi nào cũng giống nhau.
Nhạc Dương Tông tranh giành. Thanh Vân Tông cũng từng tranh giành, ba phong ba trưởng lão, ai cũng muốn gần cao nhân. Các tông khác chắc cũng vậy. Ngô trưởng lão muốn Chấp Sự Đường để kiểm soát linh thạch. Phương trưởng lão muốn giữ Chấp Sự Đường để bảo vệ truyền thống. Cả hai đều nghĩ mình đúng, cả hai đều sẵn sàng hy sinh đệ tử.
Nơi nào cũng giống nhau.
Đại Thừa nhìn xuống, chắc thấy mọi tông phái đều giống nhau. Cùng những tranh chấp, cùng những lý do, cùng những kết cục. Kiến ở gò này hay gò kia, vẫn là kiến.
Trương Chính Dương đặt chén trà xuống.
Lão cũng từng thấy Thanh Vân Sơn trong chuyến đi này. Sơn đạo cũ kỹ, ngoại môn đơn sơ, nhưng mọi thứ vận hành trơn tru. Linh khí dồi dào, đệ tử lễ phép, trưởng lão không tranh giành công khai. Có một trật tự không ồn ào nhưng vững chắc, như ngôi nhà cũ mà nền móng vẫn chắc.
Cũ nhưng vẫn chạy.
Lão nghe Thanh Huyền nói câu đó trong buổi tiếp kiến, khi giải thích về lịch sử tông môn. Hoặc lão tự suy ra từ những gì mắt thấy. Trương Chính Dương không nhớ rõ, nhưng bốn chữ đó bám vào tâm trí như rêu bám đá.
Nhạc Dương Tông mới hơn Thanh Vân, giàu hơn Thanh Vân, đệ tử đông hơn. Nhưng nội bộ đang rạn. Còn Thanh Vân, nghèo và cũ, lại có thứ mà Nhạc Dương thiếu: một trung tâm.
Lâm tiền bối ngồi đó, không nói, không làm, không can thiệp. Nhưng cả tông quay quanh lão. Hóa Thần rót trà, Nguyên Anh tặng kiếm, Trúc Cơ thề đạo tâm. Không phải vì lão ra lệnh, mà vì lão ở đó.
Nhạc Dương Tông thiếu một người như vậy. Tông chủ bế quan, để lại khoảng trống, và khoảng trống sinh ra tranh chấp.
Trương Chính Dương rót lại trà, lần này nước nóng. Uống một ngụm, đặt chén xuống.
Lão cần hỏi tiền bối. Không phải về cờ, không phải về tu luyện. Về cách giữ một ngôi nhà đứng vững khi gió thổi từ bên trong.
Sáng mùng 5, Lục Cẩu mang tin.
– Trương Chính Dương xin gặp huynh riêng. Không có Diệp Thanh, không có tùy tùng. Chỉ lão một mình.
Lâm Nhàn đang gắp miếng đậu hũ. Đũa dừng giữa không trung.
– Tại sao?
– Không nói. Chỉ nói "có việc muốn thỉnh giáo." Thanh Huyền trưởng lão chuyển lời, nói giọng lão rất nghiêm túc.
Kim Đan trung kỳ muốn thỉnh giáo Luyện Khí tầng 3. Thế giới này thật sự có vấn đề.
– Tôi nói gì bây giờ?
Lục Cẩu nhai đậu hũ, mắt nhìn lên trần.
– Quy tắc không đổi. Không quá năm câu. Im lặng tốt hơn nói sai. Nếu bí, nhìn ra cửa sổ. Nhưng...
Gã dừng lại, gắp thêm miếng dưa muối.
– Lần này khác. Gã không hỏi chuyện cờ hay tu luyện. Gã hỏi "thỉnh giáo" bằng giọng nghiêm túc. Nghĩa là gã đang gặp chuyện thật, không phải xã giao.
– Chuyện thật thì tôi càng không giúp được.
– Ta biết. Nhưng huynh không cần giúp. Huynh chỉ cần nói thứ gì đó nghe có vẻ sâu, và để gã tự suy ra phần còn lại. Giống mọi lần.
Giống mọi lần. Tôi nói bừa, người ta tự điền chỗ trống. Cơ chế não bổ kinh điển.
– Có gợi ý gì không?
Lục Cẩu đặt đũa xuống, nghiêm mặt.
– Tự nhiên. Đừng cố gắng nói hay. Mỗi lần huynh cố gắng, kết quả đều tệ hơn lúc huynh nói bừa. Não bổ hoạt động tốt nhất khi nguyên liệu đầu vào mơ hồ vừa đủ. Nếu huynh nói quá cụ thể, gã sẽ bắt bẻ. Nếu huynh nói quá mơ hồ, gã sẽ nghi. Mơ hồ vừa đủ, có chủ ngữ, có vị ngữ, nhưng thiếu tân ngữ. Để gã tự thêm tân ngữ.
Tôi đang được dạy cách nói bí ẩn bởi Luyện Khí tầng 5. Cuộc đời tu tiên của tôi thật đáng tự hào.
Trương Chính Dương bước vào phòng tiếp khách phía nam. Giống hôm qua, bàn trà đã bày sẵn, trà nóng, hai chén. Nhưng hôm nay không có Vân Thiên, không có Thanh Huyền, không có Hàn Phong đứng sau lưng. Chỉ Lâm Nhàn ngồi bên cửa sổ, áo ngoại môn bạc màu, chén trà trước mặt.
Trương Chính Dương hành lễ. Không quỳ, nhưng cúi rất sâu.
– Lâm tiền bối, Chính Dương mạo muội xin gặp riêng. Không phải chuyện hai tông, mà là chuyện riêng của Nhạc Dương.
Lâm Nhàn gật đầu nhẹ. Không nói.
Được. Bước một: gật. Bước hai: im. Bước ba: chờ.
Trương Chính Dương ngồi xuống, rót trà cho mình, uống một ngụm. Rồi đặt chén xuống, hai tay chắp trước ngực.
– Nhạc Dương Tông nội bộ bất hòa. Hai trưởng lão tranh chấp vị trí Chấp Sự Đường chủ. Tông chủ bế quan, không ai phân xử. Đệ tử chia phe, tông môn rạn nứt. Chính Dương cố gắng nửa năm, không giải quyết được.
Lão dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lâm Nhàn.
– Xin tiền bối một lời.
Một lời. Lão muốn một lời. Từ tôi. Người không biết Nhạc Dương Tông có bao nhiêu trưởng lão, Chấp Sự Đường là cái gì, và tông chủ bế quan nghĩa là gì cụ thể.
Im lặng kéo dài. Trương Chính Dương chờ, mắt không rời.
Lâm Nhàn nhấp trà. Đặt chén xuống. Nhìn ra cửa sổ.
Nghĩ đi. Nghĩ gì đó. Bất cứ thứ gì nghe có vẻ sâu.
Ngoài cửa sổ, gió thổi qua rừng trúc. Lá trúc lay, một chiều, rồi đổi chiều khi gió đổi hướng.
Gió đổi chiều.
Lâm Nhàn quay lại, nhìn Trương Chính Dương. Nói chậm, giọng đều:
– Gió từ ngoài thổi vào, gió từ trong thổi ra. Gió nào mạnh hơn, nhà ấy đứng.
Rồi im.
Ý tôi là: tôi vừa nhìn thấy gió, và bịa ra một câu có vẻ triết lý. Nếu ông hiểu được gì thì giỏi hơn tôi.
Trương Chính Dương không nói. Mắt lão mở rộng dần, rồi nhắm lại. Hai tay đang chắp trước ngực siết chặt.
Gió từ ngoài, ngoại hoạn. Ma đạo, tông phái đối địch, thiên tai, linh mạch cạn kiệt. Mối đe dọa bên ngoài.
Gió từ trong, nội loạn. Tranh chấp, chia phe, bất phục, tham lam.
Gió nào mạnh hơn, nhà ấy đứng.
Nếu gió ngoài mạnh hơn gió trong, mọi người co cụm lại, nhà đứng vững. Nếu gió trong mạnh hơn, nhà tự đổ, không cần kẻ thù.
Nghĩa là: đừng dẹp gió trong bằng cách chặn gió. Hãy tìm gió ngoài. Khi có mối đe dọa chung, gió trong sẽ tự dừng.
Nhạc Dương Tông tranh chấp vì không có kẻ thù. Nửa năm yên ổn, tông chủ bế quan, không ai gây áp lực. Hai trưởng lão có thừa thời gian để tranh giành. Nếu... nếu có một thử thách bên ngoài, một nhiệm vụ chung, một mục tiêu cần cả hai phe hợp lực...
Hợp tác tuần tra biên giới với Thanh Vân Tông. Giao lưu đệ tử nửa năm một lần. Tiền bối không nói thẳng, nhưng lão đã sắp xếp sẵn đáp án ngay trong đàm phán hôm qua.
Trương Chính Dương mở mắt. Nhìn Lâm Nhàn. Nhìn chén trà. Nhìn cửa sổ nơi gió vẫn thổi.
Rồi lão đứng dậy, quỳ xuống. Một đầu gối chạm đất, hai tay chắp cao ngang trán.
– Tiền bối chỉ dạy, Chính Dương hiểu rồi.
Lâm Nhàn nhìn Kim Đan trung kỳ quỳ trước mặt.
Ông hiểu cái gì? Tôi cũng không hiểu tôi vừa nói gì.
Nhưng hắn không nói ra. Chỉ gật đầu, nhẹ, đúng một lần. Như Lục Cẩu dặn.
Trương Chính Dương đứng dậy, cúi thêm một lần nữa, rồi lùi ra cửa. Trước khi bước qua ngưỡng, lão dừng lại.
– Tiền bối, Nhạc Dương Tông sẽ nhớ ơn này.
Cửa đóng.
Lâm Nhàn ngồi im một lúc lâu. Rồi nhấp trà, đặt chén xuống, và thở ra.
Gió. Tôi nói về gió. Vì tôi nhìn thấy gió.
Và bây giờ Nhạc Dương Tông nợ tôi. Vì gió.
Hàn Phong đứng ngoài hành lang khi Trương Chính Dương bước ra.
Hắn không nghe được cuộc trò chuyện bên trong. Phòng tiếp khách có trận pháp cách âm cơ bản, và hắn không dám dùng linh thức dò. Nhưng hắn thấy khuôn mặt Trương Chính Dương.
Mắt đỏ. Không phải khóc, mà là xúc động mãnh liệt bị nén lại. Bước chân vững nhưng hơi nhanh hơn bình thường. Tay phải nắm chặt, như đang giữ thứ gì đó vô hình.
Kim Đan trung kỳ, người đã sống hơn hai trăm năm, trông như đứa trẻ vừa được thầy khen.
Hàn Phong cúi chào. Trương Chính Dương dừng lại, nhìn hắn.
– Hàn tiểu huynh, Ngữ Lục của tiền bối... có bán bản sao không?
Hàn Phong lắc đầu ngay lập tức.
– Ngữ Lục là vật cá nhân, đệ tử không dám phổ biến khi chưa có lệnh tiền bối.
Trương Chính Dương gật đầu, không ép.
– Hiểu. Nhưng nếu tiền bối cho phép, Nhạc Dương Tông sẵn sàng đổi ba viên Kim Nguyên Đan.
Ba viên Kim Nguyên Đan. Đan dược cấp Kim Đan. Mỗi viên trị giá hơn trăm linh thạch trung phẩm. Đổi lấy một cuốn sổ nhỏ bọc vải mà Hàn Phong viết bằng bút tre.
Hàn Phong không dao động.
– Đệ tử sẽ chuyển lời đến tiền bối.
Trương Chính Dương gật, bước đi. Hàn Phong nhìn theo cho đến khi bóng lão khuất sau hành lang.
Rồi hắn mở cửa phòng tiếp khách.
Tiền bối ngồi bên cửa sổ, chén trà trước mặt, mắt nhìn rừng trúc. Trông rất bình thản. Trông rất sâu.
– Tiền bối, Trương trưởng lão đã đi.
– Ừ.
– Có chuyện gì xảy ra không ạ?
Lâm Nhàn quay lại, nhìn Hàn Phong. Im một lúc.
– Không có gì. Gió thổi.
Hàn Phong đứng im ba nhịp thở. Rồi cúi đầu, lùi ra ngoài, đóng cửa nhẹ nhàng.
Về đến phòng, hắn lấy sổ. Lật qua trang ghi buổi sáng, đến trang mới.
Ngữ Lục câu 18: "Không có gì. Gió thổi."
Diễn giải: Kim Đan ngoại tông quỳ, xin một lời. Tiền bối cho. Kim Đan ra đi, mắt đỏ, tay run. Hỏi tiền bối: có chuyện gì? Tiền bối nói: gió thổi.
Gió thổi. Không phải sự kiện. Không phải thành tựu. Chỉ là gió.
Tiền bối không coi việc chỉ dạy Kim Đan là chuyện đáng nhớ. Với tiền bối, đó chỉ là gió đi qua.
Hắn gấp sổ, cất vào ngực, và ngồi im rất lâu.
Ba mươi trượng bên ngoài ngoại môn, trong bụi trúc rậm, một bóng người nằm sấp trên cành cao.
Ninh Dạ không thở.
Nàng đã nằm ở vị trí này từ sáng sớm, khi Trương Chính Dương rời khách xá một mình, không mang tùy tùng, bước nhanh về phía ngoại môn. Hành vi bất thường. Kim Đan trung kỳ, trưởng lão ngoại giao của Nhạc Dương Tông, đi một mình vào lãnh địa người khác. Không có lý do chính đáng nào để làm vậy, trừ khi lão đang đi gặp ai đó mà lão không muốn người khác biết.
Nàng theo, ẩn nấp ở khoảng cách an toàn. Linh thức Kim Đan sơ kỳ mở nhẹ, chỉ đủ để cảm nhận, không đủ để bị phát hiện.
Trương Chính Dương vào phòng tiếp khách. Nàng không nghe được gì. Trận pháp cách âm.
Nhưng nàng thấy lão bước ra.
Và quỳ.
Linh thức Kim Đan trung kỳ lúc Trương Chính Dương quỳ đã dao động rõ rệt, như mặt hồ bị ném đá. Không phải sợ hãi, không phải khuất phục. Mà là thần phục. Kiểu dao động chỉ xảy ra khi một tu sĩ tự nguyện hạ mình trước người mà họ thật sự coi là bề trên.
Ninh Dạ siết chặt cành trúc.
Trong phòng đó, nàng quét. Nhẹ nhất có thể, chỉ một tia linh thức mỏng như sợi tóc, xuyên qua khe cửa sổ.
Trống rỗng.
Người ngồi trong phòng đó, người khiến Kim Đan trung kỳ quỳ, không có linh lực. Hoặc linh lực ẩn sâu đến mức Kim Đan sơ kỳ không cảm nhận nổi.
Ninh Dạ nằm im, chờ cho đến khi mọi người rời khỏi khu vực. Chờ thêm nửa canh giờ nữa. Rồi mới nhẹ nhàng trượt xuống, lùi vào bóng rừng.
Kim Đan ngoại tông cúi đầu trước một người mà ta quét không thấy.
Nàng lùi từng bước, không tạo tiếng động. Mắt vẫn dán vào phòng tiếp khách, nơi bóng người bên cửa sổ vẫn ngồi im.
Đối tượng này... thật sự là gì?