Sau Khi Ông Ta Đi
Tống Cửu đi được ba ngày.
Thanh Vân Tông trở lại bình thường. Hàn Phong mài kiếm ở hiên đông, tiếng thép trên đá vọng qua sân mỗi sáng kiểu đồng hồ quả lắc. Tô Mộc Thanh luyện kiếm trong nội môn, kiếm ý Kim Đan tỏa nhẹ qua ranh giới ngoại môn mỗi chiều, mỏng nhưng rõ, kiểu hơi nước từ nồi nấu bay sang phòng bên. Vân Thiên họp ở Vân Đỉnh Các, tiếng bàn bạc vọng xa khi gió đông thổi, nhỏ nhưng không dứt. Lục Cẩu nấu cơm, rửa bát, phơi quần áo trên dây giăng ngang hiên tây.
Hắn quét sân.
Chổi tre trên gạch, tiếng cào quen thuộc, nhịp đều. Lá ngô đồng khô cuộn ở góc tường, vàng sẫm, mùi mục. Tuyết đã tan hết, đất ẩm, gió mang mùi đầu xuân: đất ướt, cỏ non, hoa đào chưa nở nhưng đã có mùi nhựa cây ngọt lẫn trong gió.
Ba ngày trước, có người ngồi bậc đá xem tôi quét. Cuốn sổ bìa đen trên đùi, bút lông nhỏ trong tay, viết. Bây giờ bậc đá trống. Phiến đá vẫn ở đó, vẫn phẳng, vẫn lạnh, nhưng không có ai ngồi.
Nhưng cảm giác bị quan sát không mất.
Vì tôi biết ông ta đang viết. Ở đâu đó trên đường mòn phía tây, dưới tán trúc, cạnh suối, Tống Cửu đang viết về tôi trong cuốn sổ bìa đen. Bảy trường hợp trước, sáu giả. Tôi là trường hợp thứ tám. Và những gì ông ta viết sẽ quyết định rất nhiều thứ mà tôi không kiểm soát được.
Lục Cẩu mang trà ra. Hai chén, ấm đất nhỏ đặt trên khay gỗ. Ngồi cạnh bậc thềm, rót, đưa hắn một chén.
– Huynh. Có tin.
– Gì.
– Đại Phong Tông, phía tây, có cuộc hội đàm giữa các tông phái nhỏ. Bàn về "hiện tượng Thanh Vân." Hai ngày trước.
Hắn nhận chén trà. Nóng, bốc hơi, vị đắng nhẹ kiểu trà Thanh Vân đặc trưng. Uống một ngụm.
Hai ngày trước. Tống Cửu rời đây ba ngày trước. Trúc Cơ trung kỳ, đi bộ, không ngự kiếm. Từ Thanh Vân Sơn đến Đại Phong Sơn đi bộ mất năm đến bảy ngày. Ông ta chưa kịp đến. Nghĩa là cuộc hội đàm không phải do ông ta khởi xướng.
Nghĩa là nghi ngờ đã có từ trước. Tống Cửu chỉ là người đào sâu nhất.
– Ai tổ chức?
– Không rõ. Hàn Phong nghe từ đệ tử ngoại môn đi chợ Bạch Vân Thành. Nội dung: liệu "Thiên Hạ Đệ Nhất Cao Nhân" có thật hay không.
Câu hỏi tôi tự hỏi mỗi ngày. Bây giờ các tông phái nhỏ phía tây cũng hỏi. Câu hỏi của tôi và câu hỏi của họ giống nhau, nhưng đáp án họ muốn nghe thì khác.
– Và?
– Đa số tin. Vì ba Đại Thừa. Nhưng có một nhóm nhỏ không tin. Lý do: không ai từng thấy Lâm Nhàn xuất thủ. Mọi chiến tích đều gián tiếp, qua đệ tử, qua linh mạch, qua lời kể. Không có bằng chứng trực tiếp.
Lục Cẩu đặt chén trà xuống bậc thềm, tay phải gõ nhẹ trên đùi, kiểu đếm. Mặt bình, nhưng vai hơi căng, kiểu người đang kiểm soát lo lắng bằng cách phân tích.
Đúng. Không ai thấy tôi đánh. Vì tôi không đánh được. Luyện Khí tầng ba không đánh được ai. Mười canh giờ đứng trên tường là linh mạch giữ, không phải tôi giữ. Tô Mộc Thanh đột phá Kim Đan là nàng tự giỏi, không phải tôi dạy. Hàn Phong kiếm ý cấp Nguyên Anh là hắn luyện mười một tháng, tôi chỉ nói "đừng luyện nữa."
Trừ lần vung kiếm bảo Lý Thanh Phong. Nhưng lần đó chỉ Lý Thanh Phong thấy, và ông ta tin tôi mạnh, nên không kể theo hướng "có thể giả." Ông ta kể theo hướng "kiếm tâm nứt vì tiền bối ra tay." Cùng một sự kiện, hai cách kể.
– Nhóm không tin, bao nhiêu người?
– Ít. Mười, có thể mười lăm. Toàn Trúc Cơ và Kim Đan sơ kỳ, tông phái nhỏ. Tiếng nói hạn chế.
Lục Cẩu ngồi cạnh hắn trên bậc thềm. Mắt nhìn ra sân, cây ngô đồng trơ cành, bóng cành in trên gạch kiểu xương ngón tay. Gió nhẹ thổi mùi đất ẩm qua hiên.
– Nhóm không tin nhỏ, huynh. Chưa đáng lo. Nhưng khi Tống Cửu nói, nhóm đó sẽ có bằng chứng. Ông ta có sổ ghi. Ông ta có phương pháp. Sáu cao nhân giả trước ông ta đều bóc trần được. Và ông ta có kiểu viết khiến người đọc tin: không tuyên bố, chỉ trình bày, để người đọc tự kết luận.
Kiểu viết nguy hiểm nhất. Vì người ta tin kết luận mình tự đi đến hơn kết luận người khác đưa cho.
– Bao lâu?
Lục Cẩu nghĩ. Ngón tay gõ trên đùi dừng, đếm xong, kết luận xong.
– Tống Cửu đi bộ, Trúc Cơ trung kỳ, không ngự kiếm. Đến Đại Phong Sơn mất năm đến bảy ngày. Nếu ông ta nói ngay khi đến, tin sẽ lan trong mười ngày. Nếu ông ta viết bài luận chi tiết rồi mới phát, hai mươi ngày.
– Ông ta sẽ viết luận.
– Em cũng nghĩ vậy. Tống Cửu kiểu người có kỷ luật. Ông ta ngồi ba ngày ghi sổ mà không vội, không tắt, không nhảy kết luận. Ông ta sẽ không nói miệng ở quán trà. Ông ta sẽ viết, chỉnh, sắp xếp, rồi phát. Hai mươi đến ba mươi ngày.
Hai mươi đến ba mươi ngày. Tháng ba. Đầu xuân. Hoa đào nở trên sườn nam. Tin đồn "Thiên Hạ Đệ Nhất Cao Nhân có thể là giả" sẽ lan vào lúc đẹp nhất năm.
Buổi chiều. Vân Đỉnh Các.
Ba trăm bậc đá lên đỉnh, quen rồi nhưng hôm nay nặng hơn, không phải vì chân mệt mà vì đầu nặng. Gió lạnh thổi qua bậc đá, tóc bay ngang mặt.
Vân Thiên mời hắn lên. Trà nóng, ấm đất, hai chén. Mặt lo, kiểu lo quen thuộc nhưng sâu hơn tháng trước, sâu kiểu đáy giếng thêm vài thước nước.
– Tiền bối. Tống Cửu đã đi.
– Ừ.
– Bổn tông chủ đã cho người theo dõi. Tống Cửu đi hướng tây, qua thung lũng trúc, đường mòn cũ. Hướng Đại Phong Sơn.
Vân Thiên cho người theo. Dự đoán được. Ông ta là tông chủ ba trăm năm, không để bất kỳ biến số nào rời tầm mắt mà không có người canh.
– Đại Phong Sơn là nơi các tông phái nhỏ phía tây hay họp, Vân Thiên nói, tay xoay chén trà nhẹ trên bàn đá, kiểu người đang sắp xếp suy nghĩ bằng cử chỉ. Nếu Tống Cửu nói ở đó, tin sẽ lan rất nhanh. Đại Phong Tông nằm ở ngã ba đường thương mại phía tây, mọi tin đồn qua đó đều nhân lên gấp ba vì lái buôn kể cho nhau.
– Tông chủ muốn gì?
Vân Thiên đặt chén trà xuống. Mắt nhìn thẳng hắn, lần đầu trong lâu lắm không cúi, kiểu nhìn người quyết định hỏi thẳng dù biết câu trả lời có thể không muốn nghe.
– Bổn tông chủ muốn hỏi tiền bối: có cần bổn tông chủ xử lý không?
Xử lý. Vân Thiên nói "xử lý." Không nói rõ cách nào, không nói rõ mức nào. Nhưng nghĩa hiểu được. Ngăn Tống Cửu nói. Bằng cách nào thì tùy tông chủ quyết.
Một Trúc Cơ trung kỳ. Bất kỳ Kim Đan nào của Thanh Vân cũng dư sức. Tống Cửu biến mất trên đường mòn, suối chảy qua, rừng trúc phủ, không ai hỏi.
Im lặng. Trà bốc khói giữa hai người. Gió thổi qua Vân Đỉnh Các, lạnh, mang hơi tuyết từ đỉnh bắc.
Nếu tôi nói "xử lý," Vân Thiên sẽ cho người chặn Tống Cửu. Và Tống Cửu sẽ im. Vĩnh viễn hoặc tạm thời.
Nhưng nếu Tống Cửu biến mất sau khi rời Thanh Vân, người ta sẽ hỏi. Mười lăm người ở cuộc hội đàm Đại Phong Tông biết Tống Cửu đi Thanh Vân. Nếu ông ta không về, câu hỏi không phải "ông ta sai hay đúng" nữa. Câu hỏi thành "Thanh Vân Tông giết người để giấu sự thật."
Câu hỏi đó tệ hơn bất kỳ bài luận nào Tống Cửu có thể viết.
– Không, hắn nói.
Vân Thiên nhìn hắn. Lâu. Mắt Vân Thiên phức tạp: lo, tin, sợ, tôn trọng, kiểu mắt người nhìn quyết định của người mình kính trọng mà mình không chắc đúng nhưng không dám cãi.
– Tiền bối chắc?
– Chắc.
Không chắc. Nhưng giữa hai lựa chọn tệ, tôi chọn cái tệ chậm hơn. Tống Cửu nói thì tin đồn lan. Tống Cửu mất tích thì tin đồn nổ. Lan có thể kiểm soát được. Nổ thì không.
Và vì tôi không muốn ông ta chết. Tống Cửu không hại ai. Ông ta nghiên cứu, ông ta hỏi, ông ta tìm sự thật. Ông ta làm đúng việc của ông ta. Giết người vì họ làm đúng thì tôi không phải giả cao nhân nữa, tôi thành thật kẻ ác.
Vân Thiên cúi đầu. Gật nhẹ, kiểu gật tuân lệnh dù không đồng ý.
– Bổn tông chủ hiểu. Tiền bối muốn để ông ta nói.
Không. Tôi không muốn ông ta nói. Tôi chỉ không muốn ông ta chết. Hai thứ khác nhau mà Vân Thiên không phân biệt, vì trong đầu ông ta, tiền bối Đại Thừa có đủ sức kiểm soát hậu quả. Tiền bối Luyện Khí tầng ba thì không.
Đêm. Phòng ngoại môn.
Cá kho. Cơm. Rau luộc. Muối vừa mua từ chợ Bạch Vân Thành, hạt to, trắng đục, mùi biển.
Hai người ăn. Đèn dầu trên bàn, lửa nhỏ, ánh vàng rung nhẹ trên mặt bàn gỗ. Bóng hai người trên tường, lớn, chậm.
Lục Cẩu ăn xong trước, đặt bát xuống, lau miệng, nhìn hắn.
– Huynh. Em có kế hoạch.
– Nói.
– Tống Cửu sẽ nói. Không thể ngăn. Nhưng có thể kiểm soát phản ứng. Tin đồn nghi ngờ sẽ lan, nhưng nếu cùng lúc có tin tức khác mạnh hơn, tin nghi ngờ sẽ bị lấn át. Kiểu tiếng sấm nuốt tiếng mưa.
– Tin gì?
Lục Cẩu nghiêng người tới, khuỷu tay chống bàn, giọng thấp hơn, kiểu người nói chiến lược trong phòng kín dù phòng không có ai khác.
– Hàn Phong sắp đột phá. Xương kiếm gần vai, kiếm ý cấp Nguyên Anh ổn định, mỗi ngày mạnh hơn. Nếu Hàn Phong phá Nguyên Anh, mười chín tuổi, đệ tử ngoại môn, thì "Lâm Nhàn dạy ra Nguyên Anh mười chín tuổi" sẽ là tin mạnh hơn "Lâm Nhàn có thể giả."
Lục Cẩu. Lục Cẩu nghĩ nhanh hơn tôi. Lục Cẩu nghĩ trước tôi. Lục Cẩu đang bảo vệ tôi bằng chiến lược thay vì bằng sức mạnh, bằng tin tức thay vì bằng kiếm. Kiểu bảo vệ mà thế giới cũ của tôi gọi là "quản lý truyền thông."
Và Lục Cẩu Luyện Khí tầng năm, chưa từng học quản lý truyền thông. Hắn tự nghĩ ra.
– Hàn Phong sắp đột phá thật?
– Em không chắc. Nhưng xương kiếm gần hoàn chỉnh. Kiếm ý từ toàn thân tỏa ra không kiểm soát, kiểu nước sắp tràn bờ. Nếu đột phá trong tháng này, tốt. Trùng thời điểm Tống Cửu nói, tin Hàn Phong sẽ đè tin Tống Cửu.
– Nếu không?
– Nếu không đột phá tháng này, em có phương án khác.
– Phương án nào?
Lục Cẩu mỉm cười. Mỏng, nhanh, kiểu mỉm cười có dao giấu trong tay áo, không phải dao giết người mà dao cắt tình huống.
– Huynh không cần biết trước. Biết trước thì mặt huynh sẽ khác, và mặt huynh phải giữ kiểu cũ: không biết gì, không lo gì, quét sân uống trà.
Lục Cẩu có phương án tôi không cần biết. Kiểu câu nói khiến tôi vừa yên tâm vừa lo. Yên tâm vì Lục Cẩu có kế hoạch. Lo vì Lục Cẩu giấu kế hoạch.
Nhưng Lục Cẩu đúng. Nếu tôi biết, mặt tôi sẽ khác. Và mặt tôi là vũ khí duy nhất tôi có. Mặt bình thản, mặt không biết, mặt kiểu cao nhân không cần quan tâm chuyện thường. Mặt đó bảo vệ tôi tốt hơn hộ tông đại trận.
Hắn ra hiên ngồi. Đêm muộn, trăng mỏng, gió nhẹ. Sân ngoại môn im, gạch ướt sương phản ánh trăng nhạt.
Cố Vân Thâm gửi đêm: hai chữ.
"Để yên."
Để yên. Để yên Tống Cửu? Để yên tin đồn? Để yên tôi? Để yên linh mạch?
Cố Vân Thâm nói ít nhất, nhưng mỗi chữ nặng nhất. "Để yên" có thể là mệnh lệnh, có thể là lời khuyên, có thể là dự đoán. Ba trăm năm dưới lòng đất, ông đã thấy đủ thứ đến và đi. Tin đồn cũng đến và đi. Tông phái cũng đến và đi. Ông nói "để yên" kiểu người đã thấy bão đến rồi tan đủ lần để biết bão không phải thứ đáng sợ nhất.
Thứ đáng sợ nhất là gì?
Ông không nói.
Hai nhịp đập. Một phần chín phách. Đều. Không thay đổi, kiểu hai dòng nước chảy song song trong lòng đất, không vội, không chệch.
Linh mạch không quan tâm đến tin đồn. Linh mạch chỉ quan tâm đến chủ. Nhịp đập thứ hai đều, ấm, kiểu ấm mỗi tối, kiểu ấm không biết ngoài kia có người đang viết sổ bìa đen về chủ nhân của nó.
Nhưng chủ thì rất quan tâm đến tin đồn. Chủ Luyện Khí tầng ba, sợ chết, thích yên ổn, và đang ngồi trên hiên phòng ngoại môn nghĩ về hai mươi ngày tới.
Hắn nhìn ra hiên. Trăng mỏng, gió nhẹ. Mùa xuân đang đến. Cành ngô đồng trơ lá bắt đầu nứt mầm, chồi xanh nhỏ bằng hạt gạo, mọc ở đốt cành, kiểu cây không biết chủ nhân nó đang lo.
Hàn Phong mài kiếm ở hiên đông. Tiếng thép trên đá dừng, rồi lại, kiểu nhịp thở. Xương kiếm gần vai, kiếm ý dày, nặng, kiểu sóng trước bão. Mười chín tuổi, sắp đột phá hoặc không, và cả tương lai của tôi có thể phụ thuộc vào đêm nào đó kiếm ý Hàn Phong bùng.
Mùa xuân đến. Và cùng nó, câu hỏi: Lâm Nhàn có thật không?
Câu trả lời tôi vẫn chưa có cho chính mình.
Nhưng Lục Cẩu có kế hoạch. Cố Vân Thâm nói "để yên." Hàn Phong mài kiếm.
Và tôi ngồi đây, Luyện Khí tầng ba, uống trà nguội, nhìn trăng.
Đây là cuộc sống của Thiên Hạ Đệ Nhất Cao Nhân.