Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 45: Chữ Trên Tường
Chương 45

Chữ Trên Tường

Hành lang kết thúc không bằng cánh cửa, mà bằng ánh sáng.

Linh thạch trên trần bỗng sáng gấp ba, xanh rực, chiếu rõ từng đường gân trên vách đá. Bước cuối cùng của Lâm Nhàn đặt xuống một gian phòng lớn, trần cao gấp năm hành lang, hình chữ nhật, dài ít nhất mười trượng. Bốn bức tường kín chữ. Không phải ký hiệu rời rạc như hành lang, mà từng cột dọc, hàng ngang, đều đặn, giống thư viện khắc thẳng vào đá.

Thanh Huyền bước vào sau, hít nhẹ.

– Thư phòng.

Cô đưa mắt lướt nhanh qua tường. Chữ cổ, rất cổ, nét khắc sâu nhưng không thô, từng nét đều có linh lực tàn dư chảy theo. Cô đọc được khoảng bốn phần mười, đủ để hiểu đây không phải ghi chép bình thường.

– Là ký lục trận pháp. Cấu trúc, nguyên lý, lịch sử. Toàn bộ.

Hàn Phong đứng cạnh tường, ngẩng đầu nhìn lên. Chữ khắc cao quá tầm với, kéo dài đến gần trần, ánh xanh chiếu lên mặt hắn. Hắn không đọc được, nhưng cảm nhận rõ: nơi này thiêng. Không phải thiêng kiểu đền thờ, mà kiểu phòng thí nghiệm của người đã chết ba trăm năm, mọi thứ vẫn nguyên vẹn, đợi ai đó quay lại.

Tô Mộc Thanh đi dọc tường trái, tay không chạm nhưng mắt lướt nhanh. Cô đọc được ít hơn Thanh Huyền, Trúc Cơ đỉnh phong chưa đủ vốn chữ cổ. Nhưng cô nhận ra cấu trúc: mỗi cột dọc là một lớp trận pháp, mỗi hàng ngang là ghi chú kỹ thuật. Sáu cột lớn.

– Sáu lớp phong ấn. Từng lớp được ghi riêng.

Lâm Nhàn đứng giữa phòng, quay chậm một vòng. Mắt thường thấy chữ cổ, đẹp, đều, và hoàn toàn không hiểu. Hắn không biết chữ cổ. Bốn tháng ở Thanh Vân Tông, hắn học được cách đọc ngọc giản cơ bản, nhận mặt khoảng trăm chữ thông dụng, đủ đọc bảng thông báo nhà ăn. Thứ trên tường này vượt xa trình độ đó vài trăm năm.

Nhưng linh căn thì khác.

Hắn nhắm mắt. Linh căn lan ra, chạm vào tường, và chữ cổ bỗng có thêm một lớp. Không phải dịch, không phải âm thanh, mà là cảm nhận: ý nghĩa chảy vào qua linh căn giống nước ngấm qua vải. Không rõ ràng từng chữ, nhưng đủ để hiểu khái niệm. Giống đọc tóm tắt thay vì nguyên văn.

Hắn mở mắt.

Đây là ghi chép của người đặt trận pháp. Không phải tổ sư đời nhất. Cũng không phải đời hai. Trận pháp này có trước cả Thanh Vân Tông.

Hắn nhìn sáu cột dọc. Linh căn đã cho hắn hiểu sơ bộ: sáu lớp không phải sáu tầng chồng lên nhau, mà sáu mặt của một hình lập phương, phong kín thứ ở giữa. Mỗi lớp có chức năng riêng, nhưng tất cả cùng phục vụ một mục đích.

Mục đích duy nhất: giữ. Không nhốt, không trấn áp. Giữ cho an toàn.

Thanh Huyền đọc chậm, dịch cho cả đoàn nghe. Giọng cô đều, không biểu cảm, nhưng mỗi câu dịch xong, cô dừng lâu hơn câu trước.

– Lớp một: Thiên Khóa. Khóa linh khí từ trên xuống, ngăn tản ra bốn phía. Lớp hai: Địa Tỏa. Khóa từ dưới lên, ngăn thấm vào đất.

Hàn Phong ghi, bằng bút và giấy mang theo, nét chữ nhanh, gọn, quen tay. Hắn không hiểu trận pháp, nhưng ghi là bản năng. Tiền bối sẽ cần tài liệu sau này.

– Lớp ba: Hô Hấp Trận. Cho phép linh khí bên trong dao động có chu kỳ, giống... thở. Người viết dùng từ "dưỡng." Lớp bốn: Cố Định Trận. Giữ trung tâm không dịch chuyển.

Thanh Huyền dừng. Nhíu mày.

– Lớp năm: Phản Chiếu. Phản xạ mọi thần thức, linh thức, hoặc bất kỳ dạng cảm nhận nào từ bên ngoài. Ngăn ai nhìn thấy thứ ở giữa.

Cô quay sang Lâm Nhàn.

– Tiền bối. Lớp năm giải thích vì sao Lý trưởng lão tự thương khi quét linh thức. Linh thức đi qua lớp năm bị phản ngược.

Lâm Nhàn gật. Hắn đã biết điều này từ tháng trước, khi Mộ Thanh Vân mô tả trong ghi chú. Nhưng không thể nói "tôi biết rồi" mà không giải thích tại sao.

– Tiếp.

Thanh Huyền quay lại tường, đọc cột thứ sáu.

Im lặng lâu.

– Lớp sáu: Ấn Chủ. Trận... ấn phong trực tiếp vào mục tiêu. Mục tiêu không phải vật thể. Là... linh mạch.

Cô quay lại, mắt nghiêm.

– Toàn bộ sáu lớp phong ấn... là để phong ấn một mạch linh khí. Không phải trận pháp bảo vệ. Là trận pháp giam giữ.

Lục Cẩu đứng cạnh Lâm Nhàn, nghe từ đầu. Hắn không hiểu trận pháp, nhưng hiểu từ "giam giữ."

Giữ linh mạch. Sáu lớp phong ấn, ba trăm năm, chỉ để giữ một mạch linh khí. Linh mạch gì mà cần giữ?

Tô Mộc Thanh đã đi đến bức tường cuối phòng. Cô đọc chậm hơn Thanh Huyền, nhưng cô không đọc chữ, cô đọc cấu trúc. Kiếm tu nhìn thế giới bằng đường thẳng và điểm cắt, và cấu trúc trên tường này có logic rõ ràng.

Cô dừng trước một đoạn khắc riêng, tách biệt sáu cột, nằm ở góc phải dưới cùng. Chữ nhỏ hơn, nét khắc nông hơn, như viết thêm sau.

– Tiền bối, cô gọi, giọng phẳng nhưng hơi gấp hơn bình thường.

Lâm Nhàn bước đến. Nhìn. Chữ cổ, nhỏ, nông. Mắt thường không đọc được.

Nhắm mắt. Linh căn chạm.

Và lần này, cảm nhận rõ hơn tất cả những gì trước đó. Người viết đoạn này để lại không chỉ chữ, mà cả cảm xúc. Lo lắng. Mệt mỏi. Và một thứ giống tiếc nuối, nhưng không hẳn buồn, mà gần với chấp nhận.

"Mạch này có ý thức."

Bốn chữ. Rõ ràng, không mập mờ.

"Không phải linh mạch thông thường. Nó biết. Nó chọn. Nó chờ."

Lâm Nhàn mở mắt.

Linh mạch có ý thức. Không phải dòng chảy linh khí tự nhiên. Là thứ gì đó sống, hoặc gần sống, bị phong ấn sáu lớp trong ba trăm năm.

Hắn nhìn Thanh Huyền.

– Đọc đoạn này.

Thanh Huyền đến, đọc. Mắt cô mở rộng dần. Nguyên Anh không dễ dao động, nhưng bốn chữ đầu tiên đủ khiến cô lùi nửa bước.

– "Mạch này có ý thức." Cô đọc to, giọng kiềm chế nhưng không giấu được rung nhẹ ở cuối câu.

Hàn Phong ngừng bút. Nhìn lên.

– Có ý thức?

Thanh Huyền tiếp tục, chậm hơn.

– "Ba trăm năm, nó sẽ đủ mạnh để tự phá ấn. Trước đó, phải có người nhận chủ. Chủ không phải mạnh nhất. Chủ là người nó chọn."

Im lặng.

Phòng thư viện rộng mười trượng, năm người đứng, không ai nói. Linh thạch trên trần nhấp nháy đều, giống nhịp thở của thứ gì đó rất lớn, rất cũ, rất kiên nhẫn.

Lâm Nhàn nhắm mắt lại. Linh căn quét đoạn ghi chú một lần nữa, sâu hơn.

"Nếu không có chủ khi ấn vỡ, linh mạch sẽ phá tán. Hút hết linh khí nghìn dặm. Đất chết, cây chết, người chết."

Hắn mở mắt. Không nói phần cuối. Bốn người trước mặt không cần biết thêm.

Ba trăm năm. Đúng bây giờ. Phong ấn đang co. Mộ Thanh Vân nói: co là nhường chỗ. Bây giờ tôi hiểu. Không phải nhường chỗ cho thứ gì đó lớn lên. Mà phong ấn đang yếu đi, và linh mạch đang đẩy ra.

Một năm nữa, ấn vỡ.

Và nếu không có chủ, Thanh Vân Sơn, tất cả mọi người ở đây, sẽ chết.

Hàn Phong nhìn tiền bối. Lâm Nhàn đứng trước đoạn ghi chú, mặt không biểu cảm, mắt nhắm rồi mở. Hắn đã thấy biểu cảm đó nhiều lần: tiền bối đang suy nghĩ điều gì đó sâu xa, thứ mà Trúc Cơ hậu kỳ không chạm tới được.

Tiền bối đã biết.

Hàn Phong chắc chắn. Tiền bối đã biết trước khi xuống đây. "Đất luôn giấu nhiều hơn ta tưởng" không phải câu nói ngẫu nhiên. Tiền bối biết có linh mạch, biết nó có ý thức, biết ba trăm năm là thời hạn. Vì sao mới đồng ý dẫn đoàn. Vì sao không sợ khi cửa đá mở. Vì sao ảo trận không chạm tới.

Không phải tiền bối miễn dịch. Là ảo trận nhận ra chủ nhân.

Hắn ghi vào sổ. Nhanh, gọn, không do dự.

"Ba trăm năm. Chủ là người nó chọn."

Rồi thêm dưới, nét nhỏ hơn, riêng cho mình:

"Tiền bối không nói phần cuối. Nhưng đệ tử đoán: nếu không có chủ, sẽ rất tệ. Tiền bối bảo vệ tông môn theo cách không ai biết."

Ngữ Lục bây giờ hai mươi mốt câu. Hàn Phong không biết con số chính xác có ý nghĩa gì. Nhưng hắn tin rằng mỗi câu tiền bối nói đều có trọng lượng vượt quá mặt chữ, và việc của hắn là ghi lại đủ để người sau hiểu.

Tô Mộc Thanh đi lại bức tường, đọc thêm. Cô tìm thấy thêm một đoạn, cũng viết riêng, nằm đối diện đoạn trước, góc trái dưới cùng.

– Ở đây có thêm. Không phải cùng người viết. Nét khác.

Thanh Huyền đến đọc.

– "Tổ sư dặn: không mở, không chạm, không tìm. Nhưng nếu phải tìm, nhớ: nó chọn người không có gì. Vì người không có gì mới không lấy."

Im lặng lần nữa.

Lục Cẩu nhìn Lâm Nhàn. Mặt hắn trắng.

Người không có gì. Luyện Khí tầng ba. Không môn phái, không sư phụ, không tu vi đáng kể. Linh căn mạnh nhưng không ai biết. Xuyên không từ thế giới khác, không tham vọng tu tiên, không muốn quyền lực.

Huynh ấy đúng là người không có gì.

Và điều đó có nghĩa...

Hắn nuốt nước bọt. Không dám nghĩ tiếp.

Thanh Huyền quay sang Lâm Nhàn, giọng thấp.

– Tiền bối. Nếu linh mạch có ý thức, và phong ấn đang yếu... cần người nhận chủ. Người viết nói: chủ là người nó chọn.

Cô dừng. Mắt nhìn thẳng Lâm Nhàn, nửa kính sợ nửa lo lắng.

– Cửa đá chỉ mở cho tiền bối. Ảo trận không chạm tới tiền bối. Linh khí ở đây không ép tiền bối. Nếu đệ tử hiểu đúng...

Cô không nói hết. Không cần.

Lâm Nhàn hiểu. Tất cả đều hiểu.

Họ nghĩ nó đã chọn tôi.

Và phần đáng sợ là: có lẽ đúng.

Đoàn nghỉ trong phòng thư viện. Thanh Huyền tiếp tục đọc và dịch, ghi chép vào ngọc giản trống mang theo. Hàn Phong phụ ghi, bút không ngừng. Tô Mộc Thanh đi vòng quanh phòng, tìm thêm ghi chú riêng, đọc cấu trúc trận pháp bằng logic kiếm tu.

Lục Cẩu ngồi cạnh Lâm Nhàn, lưng dựa tường, giả vờ ăn cơm vắt.

– Huynh, hắn nói nhỏ, miệng nhai, mắt nhìn thẳng.

– Gì?

– "Người không có gì." Huynh nghe thấy chứ?

– Nghe.

– Huynh nghĩ gì?

Lâm Nhàn nhìn trần. Linh thạch xanh nhấp nháy đều.

Tôi nghĩ gì? Tôi nghĩ linh mạch ba trăm năm tuổi đang chọn tôi, một người Luyện Khí tầng ba xuyên không từ thế kỷ hai mươi mốt, để làm chủ nhân. Và nếu tôi không nhận, nó sẽ phá ấn, hút hết linh khí nghìn dặm, giết tất cả mọi người. Và nếu tôi nhận, tôi không biết nó sẽ làm gì với tôi.

– Chưa biết.

Lục Cẩu gật, không hỏi thêm. Hắn biết "chưa biết" của Lâm Nhàn nghĩa là "biết rồi nhưng chưa sẵn sàng nói." Mười năm Hắc Thổ dạy hắn phân biệt "không biết" thật và "không biết" giả. Của Lâm Nhàn luôn là loại thứ hai.

Nhưng lần này, có lẽ lần đầu tiên, loại thứ nhất.

Hắn cắn cơm vắt, nhai chậm.

Linh mạch chọn người không có gì. Huynh ấy Luyện Khí tầng ba, không tu vi, không tham vọng, đúng là không có gì. Nhưng tổ sư viết "chọn", không phải "bắt." Có nghĩa linh mạch có tiêu chí, và huynh ấy đáp ứng.

Huynh ấy vẫn nói mình yếu. Nhưng cửa đá mở cho huynh ấy, ảo trận bỏ qua huynh ấy, linh khí ở đây quấn quanh huynh ấy mà không ép.

Có phải yếu thật không? Hay yếu theo cách ta hiểu, mạnh theo cách ta chưa hiểu?

Hắn nhìn sang. Lâm Nhàn ngồi dựa tường, mắt nhắm, thở đều. Trông giống người ngủ trưa, không giống chủ nhân tương lai của linh mạch cổ. Nhưng Lục Cẩu đã học được: ở Thanh Vân Tông, mọi thứ đều không giống vẻ ngoài.

Kể cả ta. Kể cả huynh ấy.

Thanh Huyền kết thúc ghi chép, đến trước mặt Lâm Nhàn.

– Tiền bối. Đệ tử đã ghi đủ nội dung sáu lớp và hai đoạn ghi chú. Có một vấn đề.

Lâm Nhàn mở mắt.

– "Ba trăm năm" trong ghi chú. Tông môn lập từ thời tổ sư đời nhất, đến nay đúng ba trăm lẻ hai năm. Nếu trận pháp đặt trước khi tông môn lập...

Cô ngừng, tính nhẩm.

– Phong ấn có thể đã quá hạn. Lớp sáu đang co, đúng với mô tả: ấn yếu, linh mạch đẩy ra. Thời gian không còn nhiều.

Tô Mộc Thanh đứng cạnh, bổ sung:

– "Co" mà Mộ trưởng lão mô tả trong thư... bây giờ có nghĩa. Không phải phong ấn tự co. Là linh mạch tỉnh dậy, đẩy phong ấn ra. Phong ấn không chống nổi nên co lại.

Thanh Huyền lùi một bước. Mắt cô nghiêm, giọng thấp.

– Nếu linh mạch thức dậy hoàn toàn mà không có chủ...

Cô không nói hết. Nhưng mắt nhìn Lâm Nhàn, và trong đó không còn chỉ kính sợ. Có cả cầu xin.

Họ muốn tôi nhận.

Lâm Nhàn đứng dậy. Nhìn bốn người. Thanh Huyền nghiêm trang, Tô Mộc Thanh lạnh nhưng mắt dao động, Hàn Phong tay nắm chặt sổ, Lục Cẩu mặt trắng tay cầm nửa cơm vắt.

Hắn nhìn bức tường cuối phòng. Ở đó, linh căn cảm nhận rõ: phía sau tường, hành lang tiếp tục dẫn sâu hơn. Linh khí đặc hơn. Ấm hơn. Nhịp đập dưới sâu mạnh hơn.

Nó đang đợi.

– Đi tiếp.

Hai chữ. Thanh Huyền cúi đầu. Hàn Phong đứng dậy ngay. Tô Mộc Thanh cất kiếm. Lục Cẩu nhét nửa cơm vắt vào túi, đứng theo.

Năm người rời phòng thư viện, bước vào hành lang phía sau. Hẹp hơn, nóng hơn, tối hơn. Linh thạch trên trần nhấp nháy nhanh hơn, giống đếm ngược.

Lâm Nhàn đi đầu, linh căn mở, cảm nhận nhịp đập phía trước gần hơn từng bước.

Linh mạch ba trăm năm. Có ý thức. Chọn người không có gì.

Tôi Luyện Khí tầng ba. Không tu vi. Không tham vọng. Không biết mình đang làm gì.

Đúng tiêu chuẩn.

Phía trước, nhiệt độ tăng thêm. Đá dưới chân ấm như da người.

Ch.45/130
2.542 từ