Lối Cũ
Hành lang kết thúc ở ba ngã rẽ.
Trái, giữa, phải. Ba lối đi giống nhau: rộng bằng hai người, cao gấp đôi đầu, linh thạch trần sáng xanh nhạt, tường khắc chữ cổ. Không có biển chỉ dẫn, không có dấu hiệu phân biệt. Ngọc giản bản đồ không ghi đoạn này.
Thanh Huyền dùng thần thức quét cả ba lối.
– Trái và phải có tàn dư linh khí mạnh hơn. Giữa yếu hơn nhưng ổn định. Đệ tử đề nghị chia nhóm.
Lâm Nhàn lắc đầu.
– Đi cùng.
Không phải vì tôi dũng cảm. Mà vì tôi Luyện Khí tầng ba, đi một mình chết chắc.
Thanh Huyền gật, không hỏi lý do. Tiền bối muốn giữ đoàn, đoàn ở cùng.
– Lối nào? cô hỏi.
Lâm Nhàn nhìn ba lối. Mắt thường không thấy khác biệt, cả ba đều giống nhau: cùng rộng, cùng cao, cùng ánh sáng xanh. Nhưng linh căn, thứ vẫn đang mở từ lúc bước vào bí cảnh, cảm nhận rõ: lối trái có linh khí đặc nhất, nặng, ấm, kéo nhẹ như nam châm gọi sắt. Giữa và phải nhạt hơn, lạnh hơn, giống nhánh phụ không dẫn đến đâu quan trọng.
Hắn không biết linh căn có đang lừa hắn hay không. Bốn tháng qua, linh căn chưa từng sai, nhưng cũng chưa từng bị thử ở nơi như thế này.
Hắn rẽ trái. Không giải thích.
Bốn người theo.
Lối trái hẹp hơn hành lang chính, trần thấp hơn nửa đầu, linh thạch thưa hơn nên bóng tối nhiều hơn. Bước chân vang gần, gấp, không còn vọng xa. Linh khí ở đây đặc đến mức Lục Cẩu bắt đầu thở nặng, mỗi hơi hít vào đều có trọng lượng.
– Huynh, linh khí chỗ này nặng quá. Luyện Khí tầng năm chịu được, nhưng không dễ chịu.
Lâm Nhàn cũng cảm nhận, nhưng lạ thay, không khó chịu. Linh khí đi qua hắn mà không tạo áp lực, giống nước chảy qua lưới. Có lẽ vì tu vi quá thấp, giống cách bẫy bên ngoài không kích hoạt với người yếu.
Hoặc vì linh căn. Linh khí ở đây quen linh căn tôi.
Hắn không chắc, nhưng ghi nhớ.
Lục Cẩu đi sát Lâm Nhàn, siết quai túi vải, cố giữ nhịp thở đều. Hắn không phải người nhát, mười năm sống ở Hắc Thổ bằng cách giả ngu đã rèn cho hắn bản lĩnh chịu đựng. Nhưng Hắc Thổ là nơi của người sống, lừa lọc nhau bằng ngôn ngữ và thủ đoạn, thứ hắn hiểu. Còn đây là lòng đất ba trăm năm, trận pháp cổ, linh khí đặc như nước, tường đá ấm như có mạch máu. Thứ này ngoài tầm hiểu biết.
Hắn liếc sang Lâm Nhàn. Huynh ấy bước đều, mặt không biểu cảm, giống mọi khi. Lục Cẩu biết đó là mặt nạ. Biết bên trong, Lâm Nhàn cũng sợ, cũng không hiểu, cũng đang liều. Nhưng biết và thấy là hai chuyện khác nhau. Nhìn từ ngoài, Lâm Nhàn trông giống cao nhân thật.
Có khi diễn nhiều thành thật. Có khi huynh ấy sợ mà bước tiếp, đó cũng là một loại dũng cảm.
Chỉ là không phải loại ai nghĩ.
Đi thêm khoảng hai trăm bước. Hành lang mở rộng thành một gian phòng hình bầu dục, trần cao, bốn bức tường khắc ký hiệu dày đặc hơn bất kỳ chỗ nào trước đó. Chính giữa phòng trống, sàn đá phẳng nhẵn, không có bệ, không có vật gì.
Nhưng có thứ khác.
Lâm Nhàn bước vào phòng và linh căn rung lên, nhẹ, giống chuông gió chạm. Ký hiệu trên tường nhấp nháy, không đồng đều, theo nhịp không rõ. Rồi dừng.
Hàn Phong bước vào sau, và dừng lại.
Mắt hắn mở to, nhìn thẳng vào khoảng không trước mặt, như thấy thứ gì đó không ai khác thấy. Tay hắn nắm chặt chuôi kiếm, lưng cong nhẹ về phía trước, tư thế kiểu sắp lao đi.
Thanh Huyền bước vào, và cũng dừng.
Đứng yên, mắt nhìn xa, đồng tử giãn. Tay buông hai bên, kiếm trên lưng không rút. Thần thức cô co lại, không lan ra quét nữa.
Tô Mộc Thanh bước vào. Và ngay lập tức, kiếm trên lưng cô rung, phát ra tiếng ngân nhẹ. Cô rút kiếm theo phản xạ, chĩa vào khoảng không, mắt sáng rực rồi mờ dần.
Lục Cẩu bước vào, nhìn quanh, nhìn ba người đứng bất động.
– Huynh? Họ sao vậy?
Lâm Nhàn nhìn. Ba người đứng yên, mỗi người một tư thế, mắt mở nhưng không nhìn thấy thực tại.
Hắn không hoảng. Bốn tháng ở Thanh Vân Tông đã dạy hắn rằng hoảng loạn dẫn đến sai lầm, và sai lầm ở đây có thể chết. Thay vào đó, hắn quan sát. Nhìn kỹ hơn, bằng mắt trước, rồi bằng linh căn.
Linh căn quét qua: mỗi người bị bao bọc bởi một lớp linh khí mỏng, trong suốt, dao động theo ký hiệu trên tường. Lớp linh khí này không tấn công, không gây đau. Nó len vào thần thức, dùng linh lực trong cơ thể nạn nhân làm nhiên liệu, rồi dựng lên ảo ảnh. Trận pháp huyễn cảnh. Tinh vi, cổ, và hoàn toàn tự động.
Ảo trận. Tạo ảo ảnh riêng cho mỗi người. Không giết, chỉ giữ.
Hắn nhìn Lục Cẩu. Không bị. Nhìn lại mình. Cũng không bị.
Tại sao?
Câu trả lời đến nhanh: linh khí huyễn cảnh bám vào người có tu vi, dùng chính linh lực trong cơ thể làm nhiên liệu cho ảo ảnh. Tu vi càng cao, ảo ảnh càng mạnh. Thanh Huyền là Nguyên Anh, có lẽ đang thấy ảo cảnh phức tạp nhất. Tô Mộc Thanh Trúc Cơ đỉnh phong, thứ nhì. Hàn Phong Trúc Cơ hậu kỳ, thứ ba.
Lục Cẩu Luyện Khí tầng năm, tu vi quá thấp, ảo trận không đủ linh lực để tạo ảo ảnh.
Và hắn, Luyện Khí tầng ba, thấp nhất, dưới ngưỡng kích hoạt.
Tôi không bị vì tôi yếu quá. Bẫy thiết kế cho tu sĩ, không thiết kế cho phàm nhân.
Thật mỉa mai. Thứ cứu tôi mỗi lần đều là sự yếu kém.
Nhưng không thể nói ra.
Hắn bước đến Hàn Phong trước, vì hắn gần nhất và tu vi thấp nhất trong ba người bị ảnh hưởng. Đặt tay lên vai. Vai Hàn Phong nóng, cơ bắp căng cứng dưới lớp áo, kiếm khí trong kinh mạch chạy loạn. Linh căn đẩy nhẹ vào lớp linh khí bao quanh, tìm điểm mỏng nhất, ấn. Lớp linh khí run, mỏng đi, rồi vỡ như bọt xà phòng.
Hàn Phong chớp mắt. Nhìn xung quanh, nhìn Lâm Nhàn, mặt đỏ bừng. Tay vẫn nắm chuôi kiếm, lồng ngực phập phồng.
– Đệ tử... đệ tử xin lỗi. Đệ tử thấy...
– Không cần nói, Lâm Nhàn ngắt. Mọi người đều bị.
Hàn Phong cúi đầu, xấu hổ sâu sắc. Hắn đã thấy ảo cảnh: mình quỳ trước ai đó, giống tiền bối nhưng cao lớn hơn, mặc áo trắng, ngồi giữa trận pháp phát sáng. Hắn quỳ mãi không đứng lên được, và đáng sợ nhất là hắn không muốn đứng. Trong ảo cảnh, quỳ là bình yên, là đúng chỗ. Hắn biết đó là ảo, nhưng cảm giác thần phục đó thật hơn bất kỳ thứ gì hắn từng trải.
Lâm Nhàn bước đến Tô Mộc Thanh. Cô đứng yên, kiếm trong tay chỉ thẳng, mắt mở nhìn khoảng không. Linh căn đẩy, lớp huyễn vỡ, cô giật mình, kiếm xoay nhanh suýt chém vào Lâm Nhàn.
Hắn lùi đúng lúc. Lưỡi kiếm dừng cách mũi hắn nửa tấc.
Tô Mộc Thanh nhận ra, thu kiếm ngay, mắt dao động.
– Tiền bối... xin lỗi.
– Không sao.
Cô đứng im một lúc, mắt nhìn kiếm trong tay mình. Trong ảo cảnh, cô thấy mình cầm kiếm, nhưng kiếm gãy. Gãy ngang giữa lưỡi, sắc bén bao nhiêu cũng vô dụng. Và cô đứng giữa chiến trường rỗng, không có đối thủ, không có đồng minh, chỉ có kiếm gãy và bầu trời xám.
Cô không nói. Cất kiếm lại, lưng thẳng, mặt lạnh trở lại. Nhưng tay siết chuôi kiếm chặt hơn trước.
Lâm Nhàn đến Thanh Huyền cuối cùng. Nguyên Anh, tu vi cao nhất, ảo cảnh dày nhất. Linh căn đẩy lần đầu, lớp huyễn run nhưng không vỡ, dày gấp ba lần Hàn Phong. Lần hai, hắn tập trung hơn, đẩy mạnh. Lớp huyễn nứt, rồi vỡ.
Thanh Huyền mở mắt. Mắt cô đỏ, ướt, nhưng không khóc. Nguyên Anh không khóc trước mặt người khác.
– Đa tạ tiền bối.
Cô không nói thấy gì. Lâm Nhàn không hỏi. Nhưng linh căn thoáng cảm nhận: ảo cảnh của cô có lửa. Và tiếng đổ.
Cô ấy thấy tông môn cháy.
Năm người đứng lại trong gian phòng bầu dục. Ảo trận đã tắt, ký hiệu trên tường trở lại nhấp nháy đều đặn, giống nhịp thở bình thường. Phòng trống, yên tĩnh, ánh sáng xanh chiếu đều.
Hàn Phong quỳ.
– Tiền bối không bị ảnh hưởng. Ảo trận cấp Nguyên Anh cũng không chạm tới tiền bối. Đệ tử hổ thẹn.
Lâm Nhàn muốn nói: tôi không bị vì tôi yếu quá, bẫy không kích hoạt. Nhưng câu đó sẽ kết thúc mọi thứ. Bốn tháng diễn vai, tông chủ quỳ, Kim Đan cúi đầu, trận pháp mở cửa, tất cả sẽ sụp đổ.
Hắn chọn câu quen.
– Không ai hoàn hảo.
Hàn Phong ngẩng mặt, mắt sáng. Tiền bối an ủi đệ tử. Tiền bối nhân từ.
Tôi chỉ không biết nói gì khác.
Lục Cẩu đứng cạnh, im lặng. Hắn hiểu. Hắn là người duy nhất ở đây hiểu tại sao Lâm Nhàn không bị ảo trận. Không phải vì mạnh. Mà vì yếu.
Và sự thật đó, giữa bốn người đang quỳ hoặc cúi đầu hoặc hoang mang, cô đơn hơn bất kỳ ảo cảnh nào.
Lục Cẩu nuốt nước bọt, quay đi, giả vờ kiểm tra túi đồ ăn.
Huynh ấy không bị vì huynh ấy yếu nhất. Và huynh ấy sẽ không bao giờ được nói điều đó với bất kỳ ai. Ngoại trừ ta.
Đoàn nghỉ ngắn trong gian phòng bầu dục. Lục Cẩu phát cơm vắt, nước. Hàn Phong ăn nhanh, nuốt vội, không nhai kỹ, kiểu người vừa trải qua cơn ác mộng cần thức ăn để xác nhận mình tỉnh. Thanh Huyền ăn chậm, từng miếng nhỏ, mắt nhìn xuống. Ảo trận không gây thương tích thân thể, nhưng tinh thần cần vài phút hồi phục.
Tô Mộc Thanh ăn chậm, mắt nhìn Lâm Nhàn. Ảo trận không chạm tới hắn. Cả Nguyên Anh cũng bị, mà hắn thì không. Cô đã thấy nhiều thứ khó giải thích ở người này: cửa đá mở, tông chủ cúi đầu, kiếm ý đột phá. Nhưng hôm nay, cô thấy thêm một điều.
Khi hắn đặt tay lên vai cô để phá ảo trận, cô cảm nhận thoáng qua: không có linh lực. Tay hắn ấm, nhưng không có linh khí chảy trong kinh mạch. Giống phàm nhân.
Nhưng phàm nhân không phá được ảo trận Nguyên Anh cấp.
Mâu thuẫn. Cô không giải được. Sư phụ nói đừng dò xét, nhưng sư phụ không nói đừng nghĩ.
Cô gạt ý nghĩ, đứng dậy, sẵn sàng đi tiếp. Kiếm trên lưng vẫn rung nhẹ, như chưa hết dư chấn từ ảo cảnh kiếm gãy.
Phía trước, hành lang tiếp tục dẫn sâu hơn vào lòng đất. Linh thạch trên trần nhấp nháy nhanh hơn, như đang đếm nhịp cho thứ gì đó sắp đến.
Hàn Phong lấy lại bình tĩnh, đứng dậy, chắp tay hướng về Lâm Nhàn.
– Tiền bối, đệ tử xin đi cạnh tiền bối từ đây. Nếu có thêm ảo trận, đệ tử muốn gần để được tiền bối giải cứu nhanh hơn.
Cậu ta muốn đi gần để tôi giải cứu. Tôi, Luyện Khí tầng ba, bảo vệ Trúc Cơ hậu kỳ.
– Được.
Lâm Nhàn đứng dậy, phủi quần.
Ảo trận cấp Nguyên Anh, tôi miễn dịch vì yếu quá. Cửa đá mở vì linh căn. Linh khí không ép tôi vì tu vi không đủ ngưỡng.
Mọi thứ "phi thường" của tôi đều là vì tôi bình thường.
Và đó là trò đùa lớn nhất mà vũ trụ từng chơi với ai.
Hắn nhìn bốn người quanh mình. Thanh Huyền đã lấy lại bình tĩnh, mặt đá trở lại, nhưng vai hơi thấp hơn trước. Tô Mộc Thanh im lặng, kiếm trên lưng đã ngừng rung, mắt nhìn thẳng phía trước, không nhìn ai. Hàn Phong đi cạnh hắn, gần hơn trước, kiếm đã rút nửa phần, sẵn sàng. Lục Cẩu đi cuối, tay cầm túi vải, miệng mím, mắt liếc Lâm Nhàn mỗi vài bước.
Năm người. Bốn mức tu vi khác nhau, bốn lý do khác nhau để ở đây, nhưng cùng đi về một hướng.
Ít nhất, nếu chết, có bạn.
Hắn bước tiếp. Đoàn theo sau. Hành lang dẫn sâu hơn, tối hơn, linh khí đặc hơn. Mỗi bước đi, nhiệt độ tăng thêm một chút, không đáng kể nếu đo từng bước, nhưng sau vài trăm bước, da trán Lục Cẩu đã lấm tấm mồ hôi.
Lâm Nhàn linh căn cảm nhận: nhịp đập ở dưới sâu rõ hơn. Không còn mờ như trên mặt đất. Gần, chậm, đều, và ấm. Giống trái tim của ngôi nhà, giấu ở tầng sâu nhất, đập cho cả tòa nhà sống.
Chúng tôi đang đi vào lồng ngực của nó.
Và ở đâu đó phía trước, thứ đang ngủ cảm nhận họ đến gần hơn nửa bước.