Lão Vẫn Câu Cá
Mùng mười sáu tháng mười. Sương sớm.
Quét sân. Hai chổi, hai bên. Lão Cố không dừng giữa nhát nữa, quét đều, quét nhanh, kiểu người đã đọc xong linh mạch bằng chổi và bây giờ quét vì thích quét. Hắn quét cạnh, nhịp đồng bộ không cần bàn, kiểu hai người đã sống cùng nhau sáu ngày mà quen như sáu tháng.
Sân sạch, trà nóng, bậc thềm quen.
– Tôi sẽ truyền hôm nay, hắn nói. Không vòng vo. Sáu ngày đủ để hai người bỏ qua phần dạo đầu.
Lão Cố nhìn hắn. Mắt hẹp, kiểu đánh giá cơ thể hắn chứ không phải lời nói.
– Hôm kia cậu mặt trắng.
– Hôm nay sẽ tệ hơn. Lần trước truyền hai chữ. Lần này năm chữ.
– Năm chữ nào?
– "Lão vẫn câu cá."
Lão Cố không nói. Mười giây. Nhìn xuống chén trà. Rồi nhìn lên, mắt không hẹp nữa, mở, kiểu người muốn nói thêm nhưng không biết nói gì.
– Khi nào? ông lão hỏi.
– Tối. Nhịp trùng dễ hơn lúc yên tĩnh.
Lão Cố gật. Chậm. Đứng dậy, cầm cần câu, đi ra phía bờ tường. Đứng đó nhìn phía đông, lâu, kiểu sáu ngày nay ông ta vẫn nhìn. Nhưng hôm nay vai ông lão hơi thẳng hơn, kiểu người đang đợi thứ gì đó mà biết sẽ đến.
Sáng. Hàn Phong luyện kiếm.
Hắn ngồi sân nhắm mắt, đọc kiếm qua linh mạch. Hôm nay kiếm ý Hàn Phong hướng đông rõ hơn hôm qua: mỗi nhát cắt, kiếm khí lan ra rồi quay về phía đông, kiểu la bàn chỉ nam mà kim không cần ai điều chỉnh. Hàn Phong không kháng, như hắn dặn. Để kiếm tự nhiên.
Lão Cố ngồi cạnh, nhìn.
– Kiếm ý gã thay đổi, Lão Cố nói nhỏ. Hôm đầu: rung, kiểu sợ. Hôm qua: hướng đông, kiểu gọi. Hôm nay: đông rõ hơn, kiểu nghe được đáp.
Kiếm nghe được đáp. Cố Vân Thâm kiếm tu, kiếm ý thuần túy bốn mươi hai năm, bị phong ấn ba trăm năm mà kiếm ý vẫn tỏa qua sáu lớp. Kiếm Hàn Phong gọi, kiếm Cố Vân Thâm đáp. Qua linh mạch, qua đất, qua phong ấn.
– Hắn cũng luyện kiếm ý, hắn nói. Không phải hỏi. Nhận xét để Lão Cố biết: tôi hiểu.
– Kiếm ý thuần túy, Lão Cố nói. Gã kia luyện kiếm pháp rồi chạm ý. Hắn ngược: luyện ý rồi bỏ pháp. Hai đường khác nhau, nhưng cuối cùng cũng gặp.
Hai đường khác nhau, cuối cùng cũng gặp. Hàn Phong và Cố Vân Thâm, ba trăm năm cách nhau, hai phương pháp ngược, nhưng kiếm ý gặp nhau qua linh mạch. Kiểu sông chảy ngược chiều mà đổ về cùng biển.
Trưa. Cháo, trứng, rau luộc. Lão Cố ăn chậm, kiểu mọi ngày. Lục Cẩu ăn nhanh, kiểu lo.
– Huynh, Lục Cẩu nói nhỏ sau bữa ăn, khi Lão Cố ra bờ tường nhìn phía đông. Lần trước huynh truyền hai chữ mà mặt trắng tim nhanh. Lần này năm chữ.
– Tôi biết.
– Huynh Luyện Khí tầng ba. Cơ thể phàm nhân, linh căn đặc dị, nhưng thể chất không khác người thường.
– Tôi biết.
– Nếu chịu không nổi?
– Thì dừng. Linh mạch sẽ tự ngắt nếu tải quá lớn. Tôi cảm nhận được ngưỡng.
– Huynh cảm nhận được ngưỡng, Lục Cẩu lặp, giọng không tin lắm. Huynh cũng nói "nó tự luyện" mà cả tông môn thì khác.
– Lần này tôi nói thật.
Lục Cẩu nhìn hắn. Lâu. Mắt nói: huynh nói "dừng" nhưng ta không chắc huynh sẽ dừng.
– Ta sẽ ngồi cạnh. Nếu huynh chảy máu mũi hoặc ngất, ta kéo ra.
– Được.
Lục Cẩu lo. Đúng. Tôi cũng lo. Nhưng "lão vẫn câu cá" là thứ Lão Cố muốn gửi cho bạn cũ ba trăm năm. Và tôi là sợi dây duy nhất. Sợi dây mỏng, nhưng vẫn là dây.
Chiều. Vân Đỉnh Các.
Mộ Thanh Vân gửi báo cáo qua Thanh Huyền: L6 dao động giảm so với hôm qua, ổn định hơn, kiểu vật thể bên trong đang chờ thay vì phát tín hiệu. Lớp ba và bốn không thay đổi. Lớp năm (gương phản chiếu) yên. Trận pháp tổng thể ổn định.
Ông ta đang chờ. Cố Vân Thâm đang chờ. Biết sẽ có thêm. Kiểu người nghe được lời gọi đầu tiên và bây giờ im, lắng tai, đợi lời thứ hai.
Vân Thiên không gọi hắn lên. Gửi tin qua Thanh Huyền: tông chủ tin tiền bối. Bốn chữ. Đủ.
Chiều muộn. Lão Cố đứng bờ tường, nhìn phía đông, cần câu gác vai. Hắn đến đứng cạnh.
– Tiền bối, hắn nói. Tại sao quay lại bây giờ? Ba trăm năm lang bạt, tại sao bây giờ?
Lão Cố nhìn hắn. Mắt hẹp. Nghĩ. Lâu.
– Vì nghe, Lão Cố nói. Sáu tháng trước, lão đang câu cá ở hồ phía tây, cách đây ba ngàn dặm. Bỗng nghe. Không phải tai nghe. Kiểu mà lão không giải thích được. Kiểu xương biết. Linh mạch núi này thay đổi. Không phải yếu đi, không phải mạnh lên. Thay đổi. Kiểu nhịp thở đổi nhịp.
Sáu tháng trước. Tôi nhận chủ linh mạch cách đây khoảng mười một tháng. Nhưng sáu tháng trước là khoảng tháng tư. Lúc đó linh mạch bắt đầu tự tối ưu, lớp ba bốn thay đổi, vật thể bên trong bắt đầu phản ứng. Ông ta cảm nhận được từ ba ngàn dặm.
– Sáu tháng, hắn nói. Tiền bối đi sáu tháng mới đến?
– Lão già. Đi chậm. Và dừng nhiều nơi. Không vội. Ba trăm năm mà vội gì.
– Nhưng cuối cùng vẫn đến.
– Cuối cùng vẫn đến, Lão Cố lặp, giọng thấp. Vì linh mạch thay đổi nghĩa là phong ấn thay đổi. Phong ấn thay đổi nghĩa là hắn có thể thay đổi. Và lão, ba trăm năm, không bao giờ quên: hắn ở dưới đó.
Ông ta cảm nhận linh mạch thay đổi từ ba ngàn dặm. Kiểu liên kết vượt qua linh thức. Kiểu người sống trên cùng mặt đất với bạn cũ ba trăm năm mà đất truyền tin. Không phải phàm nhân. Chắc chắn không phải phàm nhân.
Gió chiều mang mùi trúc. Lão Cố nhìn phía đông lần cuối, rồi quay lại, ngồi bậc thềm, đặt cần câu cạnh.
– Lão không biết cậu là ai, Lão Cố nói. Không biết cậu mạnh hay yếu, thật hay giả. Nhưng lão biết: linh mạch chọn cậu. Và linh mạch ba trăm năm không chọn bừa.
"Thật hay giả." Ông ta dùng chữ đó. Không phải hỏi. Là nhận xét. Ông ta không biết, và ông ta không cần biết. Vì linh mạch chọn là đủ.
Và lần đầu trong mười một tháng, ai đó nói "không biết cậu mạnh hay yếu" mà không quan tâm đáp án.
Tối. Trăng mười sáu, tròn.
Hắn ngồi bậc thềm. Lục Cẩu ngồi cạnh, khăn ướt trên đùi, sẵn sàng. Lão Cố ngồi ở ghế đá ngoài sân, cách mười trượng, cần câu trên đùi, nhìn trăng. Ông ta không ngồi gần vì không cần, và vì hắn không mời. Khoảng cách là phép lịch sự giữa người đang chịu tải và người đang đợi kết quả.
Nhắm mắt. Hít thở sâu. Ba nhịp. Tim (đều), linh mạch (ấm), thứ bên trong (yên, chờ). Ba bên yên cùng lúc, kiểu hiếm, kiểu đủ điều kiện.
Hắn tập trung vào nhịp đập thứ hai. Đợi nhịp trùng. Lần trước cần mười phút. Lần này, có lẽ vì ba bên yên cùng lúc, có lẽ vì linh mạch đã quen, nhịp trùng sau ba phút.
Bây giờ.
Nghĩ: Lão vẫn câu cá.
Không phải hai chữ lần trước. Năm chữ. Nặng hơn. Kiểu cầm hai viên đá thay vì một, tay đã mỏi sẵn. Nhưng nhịp trùng mang theo, linh mạch mang theo, qua lớp một, hai, ba, bốn, năm, đến rìa lớp sáu.
Và lớp sáu mở.
Không phải mở cửa. Kiểu nước thẩm thấu qua màng mỏng: "lão vẫn câu cá" ngấm vào, chậm, từng chữ, kiểu mực thấm vào giấy.
Ba giây.
Phản hồi.
Mạnh. Mạnh hơn lần trước nhiều. Không phải hình ảnh tĩnh. Mà động. Ký ức chạy.
Bờ suối. Nắng chiều. Hai đứa trẻ ngồi bờ đá, chân nhúng nước, cần câu trúc non (không phải cần câu cũ ba trăm năm, mà cần câu mới, cán xanh, kiểu mới chặt). Đứa vai rộng cầm cần, kiên nhẫn, mắt nhìn mặt nước, kiểu đợi mà không cần kết quả. Đứa cao gầy ngồi cạnh, không cầm cần, chỉ ngồi, chân đá nước, kiểu buồn chán nhưng không muốn đi vì bạn đang câu.
Rồi cá cắn. Đứa vai rộng giật cần, cá nhảy lên, nhỏ, bằng ngón tay, vảy bạc lấp lánh trong nắng chiều. Cả hai cười. Cười to, kiểu trẻ con, kiểu chưa biết phong ấn là gì, kiểu chưa biết một đứa sẽ bị giam ba trăm năm dưới đất.
Rồi tiếng gọi từ xa. Sư phụ. Giọng già, giận. "Hai đứa!" Cả hai nhìn nhau. Đứa cao gầy đứng dậy trước, chạy. Đứa vai rộng chậm hơn, nhặt cá nhỏ bỏ lại suối, vỗ nước, kiểu tạm biệt con cá, rồi mới chạy theo.
Bảy mươi hai roi. Hôm đó. Trốn đi câu cá, bị phạt bảy mươi hai roi. Và ba trăm năm sau, nghe "lão vẫn câu cá," ông ta gửi lại hôm đó.
Ký ức tắt. Đột ngột, kiểu đèn mất điện.
Đau. Đầu đau. Không phải đau bình thường, mà đau sâu, kiểu ai đó bóp thái dương từ bên trong. Tim nhanh, rất nhanh, kiểu chạy leo dốc. Mũi ấm, kiểu chất lỏng chảy xuống.
Máu mũi.
– Huynh!
Lục Cẩu dùng khăn ướt áp mũi hắn. Tay Lục Cẩu run, kiểu sợ thật. Hắn nắm tay Lục Cẩu, siết nhẹ, kiểu nói "ổn" mà miệng chưa nói được.
Mười giây. Hai mươi giây. Tim chậm lại. Đầu bớt đau. Máu mũi ngưng.
Hắn mở mắt. Trăng tròn trên đầu, sáng quá, kiểu mắt vừa ra khỏi bóng tối. Mặt ướt mồ hôi. Tay run.
– Thành công? Lục Cẩu hỏi, giọng khàn.
– Thành công. Ông ta gửi lại. Nhiều hơn lần trước.
– Huynh chảy máu mũi.
– Tôi biết.
– Lần sau, Lục Cẩu nói, giọng cứng, kiểu ra lệnh chứ không phải đề nghị. Không quá hai chữ. Hoặc không truyền.
Lục Cẩu ra lệnh. Lần đầu trong mười một tháng. Không phải "huynh nên," mà "không truyền." Sợ thật.
– Được, hắn nói.
Lão Cố đứng dậy từ ghế đá. Đi lại. Chậm, dép cỏ trên đá, kiểu người không muốn đến nhanh vì sợ nghe tin xấu. Đứng trước hắn, nhìn xuống: máu trên khăn, mồ hôi trên mặt, tay run.
Mắt ông lão thay đổi. Không hẹp, không đánh giá. Mà kiểu gì đó hắn chưa thấy ở Lão Cố: lo. Kiểu lo của người lớn tuổi nhìn đứa trẻ bị thương vì mình.
– Đủ rồi, Lão Cố nói. Giọng nhẹ, kiểu nói với con cháu chứ không phải nói với cao nhân.
– Ông ta nghe, hắn nói, mắt nhìn lên Lão Cố. Ông ta gửi lại ngày hôm đó. Bờ suối. Hai đứa trẻ. Cần câu. Con cá nhỏ. Tiếng sư phụ gọi.
Lão Cố không nói.
Im lặng kéo dài. Trăng tròn chiếu xuống sân, bóng ông lão dài trên đá. Tay trên cần câu siết chặt, đốt ngón trắng.
Rồi ông lão ngồi xuống. Ngồi bệt, ngay trên đá, cạnh hắn, không chọn chỗ, kiểu chân không đứng nổi nữa. Cần câu rơi cạnh, lăn một vòng trên đá.
Không khóc. Nhưng vai rung. Nhẹ, rất nhẹ, kiểu nước trong ly rung khi bàn lay. Và lần này, hắn nhận ra: Lão Cố rung giống Cố Vân Thâm cười trong ký ức. Vai rung, không ra tiếng. Kiểu hai người sống cùng nhau lâu đến mức cách biểu lộ cảm xúc cũng giống.
Ba trăm năm. Ông ta đi khắp nơi ba trăm năm. Và bây giờ ngồi trên sân đá, nghe bạn cũ nhớ ngày hai đứa câu cá, và vai rung.
Hắn không nói. Lục Cẩu không nói. Cả ba ngồi dưới trăng mười sáu, một trẻ một già một trung niên, và dưới đất sâu, ba mươi trượng, người bạn cũ nằm yên, nhịp thở đều, kiểu người vừa kể xong câu chuyện mà muốn kể.
Gió đêm mang mùi suối. Lão Cố ngồi lâu. Rồi đứng dậy, nhặt cần câu, lau bụi, kiểu người nhặt thứ quý rơi.
– Lão cảm ơn, Lão Cố nói. Giọng khàn, thấp, kiểu người vừa nuốt thứ gì đó nặng. Cậu mười tám tuổi. Chảy máu mũi vì giúp ông lão ba trăm năm gọi bạn. Lão không biết nói gì ngoài cảm ơn.
– Không cần, hắn nói.
Lão Cố nhìn hắn. Lâu. Mắt đỏ nhẹ, nhưng trong. Kiểu người đã khóc xong bên trong mà bên ngoài chỉ đỏ mắt.
– Cậu, Lão Cố nói, nhẹ. Cậu là người tốt. Lão sống ba trăm năm, gặp nhiều người mạnh. Nhưng người tốt thì ít.
Rồi đi. Dép cỏ trên đá, nhẹ, xa dần. Về phòng.
Hắn nằm xuống bậc thềm. Tay trên ngực. Ba nhịp. Tim (chậm lại, mệt), linh mạch (ấm, rất ấm, kiểu cảm ơn), thứ bên trong (yên, kiểu người vừa gặp bạn cũ qua giấc mơ).
Ông ta nói tôi là người tốt. Tôi Luyện Khí tầng ba. Cả tông môn nghĩ tôi Đại Thừa. Ông ta ba trăm năm, Đại Thừa thật, nói tôi tốt. Không nói mạnh, không nói giỏi, không nói thâm sâu. Nói tốt.
Và đó có lẽ là lời khen thật nhất tôi nhận được mười một tháng nay.
Ngủ. Không mơ. Cơ thể quá mệt để mơ. Nhưng linh mạch trong ngực ấm suốt đêm, kiểu chăn bông trong mùa đông, kiểu ai đó ôm mà không cần tay.