Thật
Ngày thứ ba sau trận. Hắn đi được rồi, chậm, phải nghỉ mỗi năm mươi bước, nhưng đi được.
Sáng. Quét sân. Chổi quen tay, lá ngô đồng quen mắt, gạch nứt dưới chân mới lạ. Linh mạch vẫn đang hồi, nhịp chậm, nhẹ, kiểu người mới ngủ dậy chưa tỉnh hẳn.
Cố Vân Thâm tỉnh hơn hôm qua. Gửi qua linh mạch: không phải lời, mà cảm giác. Kiểu người nằm giường bệnh vươn vai, xương kêu, thoải mái.
Cố Vân Thâm thoải mái. Sau mười bốn canh giờ xả linh khí, ông ta thoải mái. Kiểu người chạy xong đường dài, mệt nhưng sướng.
Hắn quét lá. Lá rụng nhiều hơn bình thường. Linh khí bùng lên đã ảnh hưởng cây ngô đồng, kinh lạc trong thân cây giãn, lá vàng sớm.
Lục Cẩu từ nhà bếp ra, tay cầm hai chén cháo.
– Huynh. Nghỉ đi. Thanh Huyền nói bảy ngày.
– Quét sân không phải tu luyện.
– Ừ. Nhưng huynh đang thở gấp.
Hắn nhìn xuống. Đúng. Thở gấp. Quét sân mà thở gấp, kiểu người bình thường leo sáu tầng cầu thang.
Kinh mạch giãn. Luyện Khí tầng ba quét sân mà thở gấp. Nếu ai nhìn thấy: "Cao nhân đang luyện nội tức qua quét sân." Nếu biết sự thật: Luyện Khí tầng ba kiệt sức vì linh khí quá tải.
Hắn ngồi xuống hiên. Lục Cẩu đưa cháo. Ăn. Im.
Nắng sáng trải trên sân ngoại môn. Gạch vỡ chưa sửa. Cây ngô đồng trơ cành, lá vàng phủ mặt đất. Gió nhẹ mang mùi đất ẩm từ phía đông, nơi tường thành sụp hai đoạn.
– Lục Cẩu.
– Ừ.
Hắn đặt bát cháo xuống. Nhìn sân. Nhìn cây ngô đồng. Nhìn vết nứt trên gạch, vết nứt do linh khí bùng ra từ dưới đất, qua chân hắn, qua sân, qua mọi thứ.
– Ta muốn nói một chuyện.
Lục Cẩu nhìn hắn. Không ngạc nhiên. Kiểu nhìn người đã đợi câu này lâu rồi.
– Ta nghe.
Hắn im. Lâu. Tìm cách nói điều mình đã giấu mười bốn tháng bằng ngôn ngữ mà Lục Cẩu sẽ hiểu.
– Ta không mạnh.
Lục Cẩu không phản ứng. Mắt không thay đổi. Kiểu mắt người nghe điều đã biết.
– Ta biết.
Lục Cẩu biết?
– Biết từ bao giờ?
Lục Cẩu uống cháo. Nghĩ. Kiểu nghĩ người đang chọn nói bao nhiêu.
– Không biết rõ. Không biết huynh mạnh cỡ nào hay yếu cỡ nào. Nhưng biết huynh không phải Đại Thừa.
Lục Cẩu biết tôi không phải Đại Thừa. Lục Cẩu, người ở cạnh tôi từ ngày đầu, người nghe tôi nói "ừ" và "không" và "cá kho hơi mặn", người viết danh sách trước mỗi ngày nguy hiểm.
Lục Cẩu biết.
– Từ khi nào?
– Tháng thứ hai. Huynh ăn cá kho mà không dùng linh lực giữ nhiệt. Đại Thừa không cần ăn, mà nếu ăn thì không cần giữ nhiệt bằng tay. Huynh giữ bát bằng khăn vì nóng.
Tháng thứ hai. Mười hai tháng trước. Lục Cẩu biết từ tháng thứ hai và không nói.
– Sao không nói?
Lục Cẩu đặt bát xuống. Nhìn sân. Nắng trên gạch nứt, kiểu nắng không biết gạch vỡ vì gì.
– Nói rồi sao? Huynh đi à? Hay ta đi? Hay báo Vân Thiên? Rồi tông môn mất tiền bối, ta mất bạn, Hàn Phong mất thầy, linh mạch mất chủ.
Lục Cẩu tính. Lục Cẩu luôn tính.
– Và huynh không hại ai. Huynh quét sân, nấu cá, nói "ừ" và "không." Mọi thứ tốt lên vì huynh ở đây. Ta không cần biết huynh tu vi bao nhiêu.
Hắn nhìn Lục Cẩu. Lục Cẩu nhìn lại. Hai người ngồi trên hiên ngoại môn, cháo gừng, nắng sáng, mười bốn tháng bên nhau.
– Huynh là Luyện Khí tầng ba, Lục Cẩu nói nhẹ. Phải không.
Lục Cẩu biết luôn tầng mấy.
– Sao biết?
– Huynh hụt hơi khi quét sân. Kim Đan không hụt hơi. Trúc Cơ cũng không. Luyện Khí thì có. Và huynh không tăng lên từ ngày đầu đến giờ.
Hắn cười. Không phải cười buồn. Cười kiểu nhẹ người, kiểu thở ra sau khi nín thở lâu quá.
– Tầng ba.
– Ta biết.
– Mười bốn tháng.
– Ta biết.
– Tông chủ quỳ trước Luyện Khí tầng ba.
– Ta biết. Huynh cũng biết.
Im. Gió thổi lá ngô đồng lăn trên gạch vỡ. Mùi đất ẩm. Tiếng chim từ rừng thông phía bắc.
– Lục Cẩu.
– Ừ.
– Tại sao ở lại?
Lục Cẩu nghĩ. Không lâu lần này. Kiểu người đã nghĩ câu trả lời từ lâu, chỉ chờ lúc nói.
– Vì huynh nấu cá kho ngon. Và vì từ ngày huynh đến, ta có bạn.
Có bạn. Lục Cẩu ở Hắc Thổ bốn mươi năm, có đồng đội nhưng không có bạn. Ở Thanh Vân Tông hơn một năm, có huynh đệ nhưng không có bạn. Rồi tôi đến, Luyện Khí tầng ba, và Lục Cẩu có bạn.
Đơn giản vậy thôi.
Chiều. Cố Vân Thâm gửi qua linh mạch. Lần này rõ hơn mọi lần.
Không phải lời. Không phải hình. Một cảm giác phức tạp, kiểu ký ức trộn cảm xúc trộn hiểu biết, nén lại thành một khối, truyền qua.
Hắn nhắm mắt. Ngồi trên hiên. Để cảm giác tràn vào.
Linh mạch chọn cậu vì yếu. Nhưng yếu không phải lý do duy nhất.
Ba trăm năm. Linh mạch nằm dưới đất ba trăm năm. Mạnh thì có mạnh. Nhưng cô. Kiểu cô của thứ sống mà không ai nói chuyện.
Rồi cậu đến. Yếu, đúng. Nhưng ấm. Linh mạch thích hơi ấm. Cậu nấu cá trên bếp, hơi nóng xuống sàn, xuống đất, xuống linh mạch. Ba trăm năm lần đầu có ai nấu ăn ngay trên đầu nó.
Nó chọn cậu không phải vì cậu yếu. Nó chọn cậu vì cậu ấm.
Hắn mở mắt. Tay đặt trên sàn gỗ, lòng bàn tay nóng nhẹ. Nhịp đập thứ hai rung, kiểu mèo kêu, kiểu thứ sống thấy chủ nhìn nó.
Linh mạch chọn tôi vì tôi nấu cá.
Ba trăm năm. Sáu lớp phong ấn. Đại Thừa. Kiếm ý. Mạch đất. Và lý do linh mạch chọn tôi là vì hơi ấm từ nồi cá kho.
Nếu thiên hạ biết, họ sẽ cười hay khóc?
Cố Vân Thâm gửi thêm. Nhẹ hơn, kiểu ghi chú cuối trang.
Bây giờ không quan trọng vì sao chọn. Quan trọng là cậu ở lại. Và cậu đứng.
Cậu đứng, không phải vì ta giữ. Cậu đứng vì muốn đứng. Lần đầu tiên, cậu muốn.
Giả thành thật không phải vì giỏi giả. Giả thành thật vì sống đủ lâu với thật, giả tự biến.
Hắn im. Ngồi trên hiên. Nắng chiều xiên, bóng cây ngô đồng dài trên sân.
Giả thành thật vì sống đủ lâu với thật.
Tôi giả làm cao nhân. Nhưng tôi sống với Lục Cẩu thật. Tôi dạy Hàn Phong thật. Tôi đứng trên tường thật. Tôi nấu cá kho thật.
Những thứ thật đó, chồng lên nhau, mười bốn tháng, và bây giờ tôi nhìn lại thì thấy: tôi không còn giả nữa.
Không phải vì tu vi tăng. Tu vi vẫn tầng ba. Nhưng tôi thuộc về nơi này. Người ở đây tin tôi, và tôi không muốn phản bội lòng tin đó.
Đó có phải là thật không?
Nhịp đập thứ hai rung. Mạnh hơn một chút. Kiểu trả lời.
Có.
Vân Thiên đến trước hoàng hôn. Áo tông chủ, kiếm trên lưng, vết thương nhẹ ở trán đã kéo da non. Hắn quỳ một gối trước hiên.
– Tiền bối. Trận đã xong. Tông môn ổn.
Vân Thiên quỳ. Hóa Thần quỳ trước Luyện Khí tầng ba. Mười bốn tháng trước điều này sẽ khiến tôi muốn chui xuống đất. Bây giờ...
Bây giờ tôi chỉ muốn bảo ông ta đứng dậy.
– Đứng dậy.
Vân Thiên đứng. Mắt nhìn hắn, kiểu nhìn Vân Thiên quen thuộc: kính trọng, tin tưởng, tuyệt đối. Kiểu nhìn tông chủ nhìn người mình coi là bề trên.
Ông ta nhìn tôi và thấy thiên hạ đệ nhất cao nhân. Tôi nhìn ông ta và thấy người vừa đánh Hóa Thần mười bốn canh giờ để bảo vệ tông môn.
Ai mới là cao nhân?
– Mười ba người, hắn nói.
Vân Thiên im. Mắt tối đi một chớp rồi sáng lại, kiểu mắt người quen mất đệ tử.
– Mười ba. Bảy Trúc Cơ, sáu Kim Đan. Tên tuổi đã ghi.
– Gia đình họ?
– Đã lo. Tông môn cấp bù tu linh thạch, con cái được nhận vào nội môn, không phải thi.
Hắn gật.
– Tường đông?
– Đang sửa. Ba tháng. Hộ tông đại trận sẽ bao khu tường sụp trong lúc chờ.
– Thiên Ma Cung?
– Rút ba trăm dặm bắc. Hắc Uyên bị thương, cần ít nhất nửa năm hồi phục. Tông sẽ không bị tấn công trong thời gian này.
Nửa năm. Nửa năm bình yên. Nửa năm nữa để hai nhịp tiến gần hơn, để linh mạch hồi phục, để Hàn Phong quen với Nguyên Anh, để Lý Thanh Phong... sống thêm được bao lâu?
– Lý Thanh Phong.
Vân Thiên im. Lâu hơn lần trước.
– Kiếm tâm sẹo rộng. Thanh Huyền nói... nếu đánh tiếp, lần sau sẽ không phải mười canh giờ. Sẽ là ba. Có thể hai.
Ba canh giờ. Rồi hai. Rồi không. Lý Thanh Phong đang chết dần vì kiếm tâm sẹo, và mỗi lần đánh để bảo vệ tông môn là thêm một lần gần hơn.
Ông ta biết. Ông ta đánh vì biết.
– Bảo Lý Thanh Phong đến gặp ta.
Vân Thiên nhìn hắn. Một chớp gì đó trong mắt. Hy vọng? Mong đợi? Kiểu mắt người nghĩ tiền bối sẽ chữa kiếm tâm sẹo cho Lý Thanh Phong.
Tôi không chữa được. Tôi Luyện Khí tầng ba, tôi không biết kiếm tâm là gì. Nhưng tôi muốn nhìn ông ta. Muốn nói cảm ơn. Muốn nói thứ gì đó mà tôi không biết nói gì.
Rồi Lý Thanh Phong sẽ đến, tôi sẽ nói "ừ" hoặc "ngồi", và ông ta sẽ não bổ thành điều gì đó vĩ đại.
Và lần này, tôi không muốn sửa.
– Dạ.
Vân Thiên cúi đầu. Quay lưng. Bước đi, bước chân nhẹ, kiểu Hóa Thần đi trên đất bình thường.
Hắn nhìn bóng lưng Vân Thiên khuất sau con đường lên Vân Đỉnh Các. Áo tông chủ bay trong gió chiều.
Mười bốn tháng trước, tôi sẽ nghĩ: "Lại thêm một người bị lừa."
Bây giờ tôi nghĩ: "Lại thêm một người tôi không muốn làm thất vọng."
Khác nhau. Rất khác.
Tối. Lục Cẩu nấu cá kho. Mặn vừa. Mùi tỏi phi trên bếp bay ra hiên, xuống sân, có lẽ xuống đất, có lẽ đến linh mạch.
Hàn Phong đến ăn cơm. Vai trái bớt sưng. Kiếm trên lưng, không rung nữa, tĩnh.
Tô Mộc Thanh đến. Tay phải băng, tay trái cầm bát. Không nói, ngồi, ăn. Kiểu kiếm tu ăn cơm: nhanh, gọn, không thừa.
Bốn người. Phòng ngoại môn. Cá kho mặn vừa. Một Luyện Khí tầng ba, một Trúc Cơ, một Kim Đan, một Nguyên Anh.
Và không ai hỏi tu vi tôi bao nhiêu. Lục Cẩu biết rồi. Hàn Phong không quan tâm. Tô Mộc Thanh chỉ quan tâm kiếm.
Bốn người ăn cá kho trong phòng ngoại môn.
Thật.
Nhịp đập thứ hai êm. Ấm. Một phần mười phách, gần nhưng không gấp. Kiểu hai người đi bên nhau đã quen bước, không cần vội, biết sẽ đến cùng một chỗ.
Hắn ăn cơm. Cá kho mặn vừa. Gió tối thổi qua cửa sổ, mang mùi thông từ phía bắc.
Ngữ Lục bốn mươi bốn câu. Không thêm.
Hôm nay chỉ ăn cơm.