Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 28: Người Ngã Không Vì Kiếm
Chương 28

Người Ngã Không Vì Kiếm

Tô Mộc Thanh đến vào giờ Thìn, ba ngày sau khi sư phụ rút lệnh cấm.

Nàng không vội. Ba ngày, nàng dùng để sắp xếp câu hỏi. Không phải nhiều, chỉ ba câu, viết ra giấy rồi xé, viết lại rồi xé, đến khi còn đúng một câu thôi. Câu duy nhất nàng thật sự muốn hỏi.

Hàn Phong thấy nàng từ xa, đứng dậy.

– Tô sư tỷ.

– Lâm tiền bối có rảnh không?

– Ta vào hỏi.

Hàn Phong biến vào phòng, ra sau một lúc. Gật.

– Tiền bối nói: vào.

Tô Mộc Thanh bước qua ngưỡng cửa. Phòng ngoại môn quen thuộc, nàng đã đến đây lần trước khi mời tiền bối lên Kiếm Đài. Lần đó, nàng run. Lần này, nàng bình tĩnh hơn, nhưng tim vẫn đập nhanh hơn thường.

Lâm Nhàn ngồi bên bàn, trước mặt có cuốn sách mở, chén trà nguội, và một tập giấy ghi chú bằng nét bút nhỏ li ti, tập giấy Mộ Thanh Vân gửi lần trước mà hắn đang đọc lại lần thứ tư. Hắn ngẩng lên khi nàng vào. Không đứng dậy. Không mỉm cười. Chỉ nhìn, đợi.

Ánh sáng buổi sáng rọi qua cửa sổ hẹp, rơi lên bàn, chia phòng thành hai nửa: bên sáng có bàn trà và sách, bên tối có giường và tủ nhỏ. Tô Mộc Thanh đứng ở ranh giới, ngưỡng cửa vừa đủ để thấy cả hai phía.

Tô Mộc Thanh. Lần trước gặp, nàng đứng đợi ở Kiếm Đài khi tôi lên gặp tông chủ. Sư phụ nàng vừa rút lệnh cấm. Lục Cẩu nói Kiếm Phong cần nàng như con bài duy nhất.

Nhưng nhìn mắt nàng, không giống người đến vì sứ mệnh. Giống người đến vì cần.

– Ngồi.

Tô Mộc Thanh ngồi xuống ghế đối diện. Bạch y thường nhật, kiếm không mang theo, tóc buộc gọn. Không có vẻ như đệ tử Kiếm Phong đến chấp hành nhiệm vụ.

– Tiền bối, con có một câu hỏi.

– Hỏi.

Nàng hít một hơi nhẹ. Ba ngày sắp xếp, cuối cùng chỉ còn câu này:

– Tiền bối nói "vòng quanh." Con đã thử vòng quanh. Buông rồi giữ, giữ rồi buông. Kiếm ý dày hơn, nhưng con không biết vòng đến đâu. Có điểm dừng không?

Lại câu này. "Vòng quanh" mà tôi nói lần trước, bản chất là lặp lại từ cuối câu của nàng. Nàng nói "vòng quanh," tôi nói "vòng quanh," nàng lĩnh ngộ.

Bây giờ nàng hỏi: vòng đến đâu?

Tôi không biết. Tôi không hiểu kiếm đạo. Tôi chỉ biết một thứ: mọi vòng lặp trong tự nhiên đều không đóng hoàn toàn. Vòng xoắn ốc, không phải vòng tròn.

Lâm Nhàn im một lúc. Rồi nói, giọng đều:

– Ngươi nghĩ vòng tròn?

– Vâng. Buông, giữ, buông, giữ. Quay lại chỗ cũ.

– Sai.

Tô Mộc Thanh chớp mắt. Nàng không ngờ tiền bối sẽ nói thẳng như vậy.

– Dạ?

– Không ai quay lại chỗ cũ. Ngươi buông lần hai khác buông lần một. Vòng, nhưng cao hơn.

Nàng im. Mắt nhìn xuống bàn, nhưng thần trí đang quay. Vòng, nhưng cao hơn. Không phải vòng tròn. Vòng xoắn.

Kiếm ý buông lần hai, giữ lần hai, không phải lặp lại. Là tầng mới. Mỗi vòng, kiếm dày thêm một lớp. Giống leo cầu thang xoắn, mỗi lần quay trở lại hướng cũ nhưng cao hơn một bậc.

Nếu đúng... thì không có điểm dừng. Chỉ có tầng kế tiếp. Và mỗi tầng, kiếm gần hơn một chút với thứ mà tiền bối gọi là "tâm."

– Con hiểu rồi.

Lâm Nhàn gật. Nhẹ. Trong bụng nghĩ: tôi vừa nói kiến thức vật lý lớp 10 về chuyển động xoắn ốc. Nàng vừa lĩnh ngộ kiếm đạo từ đó.

Thế giới này thật sự kỳ lạ.

Tô Mộc Thanh ngồi thêm một lúc, không nói. Không phải lịch sự, mà đang tiêu hóa. Kiếm ý tỏa nhẹ quanh người, mỏng như sương, nhưng Lâm Nhàn không cảm nhận được vì tu vi quá thấp.

Hàn Phong bên ngoài cảm nhận rõ: kiếm ý sư tỷ dày hơn lúc vào. Tiền bối lại chỉ điểm rồi.

Sau năm phút, Tô Mộc Thanh đứng dậy, cúi đầu sâu.

– Đa tạ tiền bối.

– Ừ.

Nàng lui ra, bước qua cửa, và suýt va vào Lục Cẩu đang bưng trà mới.

– Ồ, Tô sư tỷ.

– Xin lỗi.

Nàng đi, bước nhẹ, lưng thẳng, nhưng ai nhìn kỹ sẽ thấy góc môi nàng hơi cong. Không phải cười, mà là dấu hiệu của người vừa tìm được thứ mình tìm.

Lục Cẩu nhìn theo, rồi quay vào.

– Huynh nói gì mà sư tỷ đi kiểu đó?

– Kiếm đạo.

– Huynh biết kiếm đạo?

– Không.

Lục Cẩu đặt trà, thở dài.

– Vậy mà nàng tin.

– Tất cả mọi người đều tin. Đó là vấn đề.

· · ·

Lý Thanh Phong không hẹn Tô Mộc Thanh báo cáo. Lão nói rõ: "đi vì ngươi, không phải vì Kiếm Phong."

Nhưng lão vẫn biết nàng đi.

Và lão vẫn theo.

Không theo sát. Nguyên Anh linh thức rộng hàng dặm, lão ngồi trên Kiếm Phong, thu linh thức mỏng như tơ, quét qua khu ngoại môn. Ở khoảng cách này, lão chỉ cảm nhận được ba thứ: Tô Mộc Thanh (kiếm ý quen thuộc), Hàn Phong (Trúc Cơ, rõ ràng), và một vùng trống nơi Lâm Nhàn ngồi.

Trống hoàn toàn.

Không phải "yếu." Không phải "Luyện Khí." Trống, như không có ai.

Lão đã chuẩn bị cho điều này. Thanh Huyền nói: Kim Đan hậu kỳ không cảm nhận tu vi. Vân Thiên xử sự như đối mặt Đại Thừa. Lão biết kết quả sẽ là "trống."

Nhưng biết và cảm nhận là hai thứ khác nhau.

Trống. Hoàn toàn trống. Ngay cả Nguyên Anh ta cũng không thấy gì.

Lão tập trung hơn. Thu hẹp phạm vi linh thức, tăng mật độ, chỉ quét đúng phòng Lâm Nhàn. Nén. Nén nữa. Như dùng kiếm chọc vào bóng tối, cố tìm đáy.

Không có đáy.

Kiếm ý bắt đầu rung. Không phải rung nhẹ như lúc lau kiếm. Rung sâu, trong kinh mạch, trong đan điền, nơi kiếm tâm đặt gốc rễ. Lý Thanh Phong đã luyện kiếm bốn trăm năm. Kiếm tâm của lão vững như núi. Nhưng núi nào cũng rung khi đứng trước vực không đáy.

Gã ở ngay đó. Ngồi uống trà. Bình thường. Nhưng ta quét bằng linh thức Nguyên Anh, cùng cách ta quét nghìn lần trước đây, và không thấy gì.

Thanh Huyền nói đúng. Vân Thiên nói đúng. Gã không phải Nguyên Anh. Gã ở trên cả Nguyên Anh.

Nhưng cao bao nhiêu? Đại Thừa? Hay hơn?

Lão nén thêm một lần nữa. Không phải cố ý. Bản năng. Kiếm tu suốt đời tìm kiếm giới hạn, tìm đáy, tìm thứ để chém. Kiếm ý của lão chọc sâu vào vùng trống, cố đọc, cố phân tích.

Và vùng trống không đáp.

Kiếm ý chọc vào hư vô, không gặp phản hồi, không có lực đẩy ngược, không có rào cản, không có gì. Giống vung kiếm chém nước, lưỡi đi qua mà không chạm. Nhưng kiếm ý cần phản hồi để ổn định, giống mắt cần ánh sáng để thấy. Không phản hồi nghĩa là mất phương hướng. Mất phương hướng nghĩa là kiếm ý quay ngược.

Lý Thanh Phong cảm nhận đòn đánh trước khi hiểu nó đến từ đâu.

Kiếm tâm rung, rung mạnh, và vỡ một vết nứt nhỏ.

Đau buốt. Từ đan điền lan lên ngực, qua cánh tay phải. Lão hít vào sắc, thanh kiếm truyền thừa rơi khỏi tay, đập xuống sàn đá với tiếng keng. Hai đệ tử bên ngoài chạy vào.

– Sư phụ!

Lý Thanh Phong giơ tay, ngăn. Mặt tái xanh, môi mím chặt, nhưng lưng vẫn thẳng.

– Không sao. Ra ngoài.

Đệ tử do dự. Lão gầm nhẹ:

– Ra.

Họ lui. Cửa đóng. Lão ngồi xuống, tay phải run, nhặt kiếm bằng tay trái, đặt lên đùi. Kiếm rung nhẹ, cộng hưởng với kiếm tâm bất ổn của chủ nhân.

Kiếm tâm nứt. Không lớn. Nhưng nứt.

Bốn trăm năm luyện kiếm. Không ai chém ta nứt kiếm tâm. Không ai.

Nhưng gã không chém. Gã không làm gì. Gã ngồi uống trà.

Và ta nứt.

Lão nhắm mắt. Hít thở. Kiếm ý rút về, thu gọn, ổn định. Vết nứt không lan, nhưng cũng không liền. Cần ít nhất bảy ngày tĩnh dưỡng, uống linh dược, ổn định kiếm tâm.

Bảy ngày. Nguyên Anh trung kỳ, bốn trăm năm kiếm tu, tĩnh dưỡng bảy ngày vì quét qua một gã ngồi uống trà.

Ta hiểu tại sao Vân Thiên lui trước rồi. Không phải khiêm tốn. Là tự vệ.

· · ·

Tin Lý Thanh Phong bị thương lan trong nội môn trước hoàng hôn.

Không ai biết chính xác chuyện gì xảy ra. Đệ tử Kiếm Phong chỉ biết: sư phụ đang ngồi thiền, đột nhiên thanh kiếm rơi, mặt tái xanh, và ra lệnh đóng cửa bảy ngày. Kiếm Phong ngưng mọi hoạt động. Tô Mộc Thanh nhận tạm quyền quản lý, vẻ mặt bình thản nhưng mắt lo lắng. Nàng không nói với ai, nhưng trong lòng biết: sáng nay nàng vừa gặp tiền bối, chiều sư phụ bị thương. Hai sự kiện có liên quan không? Nàng không dám nghĩ tiếp.

Bản Triệu Vân Phi (nhà ăn ngoại môn, giọng thì thầm hơn thường lệ): "Lý trưởng lão bị thương. Nguyên Anh trung kỳ. Không ai đánh lão. Lão tự nứt kiếm tâm."

Ngô Đại (đặt đũa): "Sao tự nứt?"

Triệu Vân Phi nhìn sang phòng ngoại môn, nơi đèn dầu vẫn sáng.

"Ngươi không nghe sao? Tô sư tỷ vừa gặp tiền bối sáng nay. Rồi Lý trưởng lão nứt kiếm tâm buổi chiều. Ngươi nghĩ hai chuyện không liên quan?"

Im lặng.

"Tiền bối không làm gì. Tiền bối chỉ... ở đó. Và Nguyên Anh trung kỳ tự nứt."

Bản Ngô Đại (sau một phút): "Bảo mà."

Bản Triệu Vân Phi (gật): "Bảo mà."

Không ai hỏi "bảo gì." Vì lần này, thật sự không ai hiểu.

· · ·

Tối hôm đó. Phòng ngoại môn.

Lục Cẩu mang tin vào cùng với cơm tối.

– Huynh, Lý Thanh Phong nứt kiếm tâm. Nguyên Anh trung kỳ. Đang bế quan bảy ngày.

Lâm Nhàn dừng đũa.

– Ai đánh?

– Không ai đánh. Nghe nói tự nứt.

– Tại sao?

– Ta không biết. Nhưng ngoại môn đang đồn: tiền bối ngồi uống trà, Nguyên Anh tự nứt. Kiểu... uy áp không cần phát.

Uy áp không cần phát. Tôi đang ăn cơm với rau luộc mà bị cho là phát uy áp nứt kiếm tâm Nguyên Anh.

Tôi không có uy áp. Tôi Luyện Khí tầng ba. Tôi phát uy áp thì con kiến cũng không sợ.

– Huynh có làm gì hôm nay không? Ngoài gặp Tô sư tỷ?

– Không.

– Thật?

– Thật. Uống trà, đọc sách, nói chuyện với Tô sư tỷ, ăn cơm.

Lục Cẩu nhìn hắn lâu.

– Huynh biết điều đáng sợ nhất không? Ta tin huynh. Ta tin huynh không làm gì. Nhưng ngoài kia, Nguyên Anh nứt kiếm tâm. Và huynh thì ngồi đây ăn cơm.

– Đó là vấn đề của ta hay của lão?

Lục Cẩu mở miệng, đóng lại, mở lại.

– Câu đó nghe rất giống cao nhân.

– Không phải cao nhân. Là người không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

– Hai thứ đó giống nhau hơn huynh nghĩ.

Lâm Nhàn không đáp. Hắn nghĩ đến Lý Thanh Phong, người mà hắn chưa từng gặp mặt, chưa từng nói chuyện, và bây giờ đang bế quan vì nứt kiếm tâm.

Một người tôi không biết, tự làm mình bị thương, vì lý do liên quan đến tôi mà tôi không hiểu.

Ba tháng trước, không ai biết tôi tồn tại. Bây giờ, Nguyên Anh nứt vì tôi.

Tốc độ leo thang này... không bền.

Lâm Nhàn ăn tiếp. Rau luộc, đậu phụ, cơm trắng. Bên ngoài, Hàn Phong ngồi góc đông bắc, kiếm ngang đùi, linh thức quét hai mươi lăm trượng. Hắn không biết chuyện Lý trưởng lão. Hắn chỉ biết: tối nay gió phía đông lạnh hơn hôm qua, và trận pháp dưới lòng núi vẫn thở.

Ở Kiếm Phong, Lý Thanh Phong ngồi bế quan trong bóng tối. Kiếm ngang đùi, rung nhẹ. Vết nứt trong kiếm tâm đau âm ỉ, không dữ dội, nhưng không ngưng.

Bốn trăm năm. Không ai nứt ta.

Gã không chém. Không phát uy áp. Không nhìn ta. Gã uống trà.

Và ta nứt.

Đó mới là Đại Thừa. Không cần động, không cần biết, vẫn khiến người khác tự nứt.

Lão thở ra, chậm, nặng.

Người ngã không vì kiếm.

Mà vì nhìn vào thứ kiếm không chạm tới.

Gió đêm thổi qua khe cửa Kiếm Phong, mang theo mùi tùng bách quen thuộc bốn trăm năm. Thanh kiếm truyền thừa dần ngưng rung. Lão đặt tay lên lưỡi kiếm, lạnh, mỏng, vẫn sắc. Kiếm vẫn nguyên. Chỉ người cầm kiếm là nứt.

Lão sẽ lành. Bảy ngày, có thể mười. Nhưng vết nứt trong kiếm tâm, dù liền, vẫn để lại sẹo. Và sẹo sẽ nhắc lão, mỗi lần rút kiếm, mỗi lần quét linh thức, mỗi lần nghĩ đến phòng ngoại môn nhỏ xíu ở chân núi: có những thứ kiếm không nên chạm.

Không phải vì cấm. Mà vì không cần.

Ch.28/130
2.281 từ