Phía Đông
Mùng mười bảy tháng mười. Trời trong.
Hắn tỉnh dậy muộn hơn bình thường. Cơ thể nặng, kiểu ngủ sâu mà không đủ, kiểu pin sạc chưa đầy. Máu mũi đêm qua đã ngưng, nhưng đầu còn nhẹ đau, kiểu đau sau khi tập trung quá lâu.
Lục Cẩu đã dọn sân. Một chổi, một bên. Lão Cố ngồi bậc thềm, cần câu trên đùi, chén trà trong tay. Nhìn hắn bước ra, mắt dừng ở mặt hắn, kiểu đánh giá sức khỏe.
– Sáng, hắn nói.
– Sáng, Lão Cố đáp. Mặt cậu bớt trắng.
– Ngủ được.
Ngồi bậc thềm. Trà. Lục Cẩu mang cháo, đặc hơn mọi ngày, có thêm nấm và gừng, kiểu cháo dưỡng bệnh.
Ăn. Im lặng. Gió sáng mang mùi đất ẩm và cỏ khô.
Hắn quyết định. Không phải quyết định lâu. Giấc mơ mượn đêm kia, ký ức bờ suối đêm qua, dòng ấm trong ngực suốt đêm. Tất cả dẫn đến một điểm.
– Hôm nay tôi đưa tiền bối đi phía đông, hắn nói.
Lão Cố không phản ứng bên ngoài. Chén trà trong tay không rung, mắt không đổi, vai không thẳng hơn. Nhưng hắn cảm nhận qua linh mạch: khi câu nói rơi vào không khí, nhịp đập thứ hai nhanh hơn một phần trăm, và ở lớp sáu, nhịp thở thay đổi, kiểu người đang ngủ bỗng thức.
Cả hai nghe. Lão Cố nghe bằng tai. Cố Vân Thâm nghe qua linh mạch. Cả hai phản ứng cùng lúc, kiểu hai đầu dây cùng rung khi giữa dây lay.
Lão Cố uống trà. Đặt chén. Chậm.
– Phía đông, Lão Cố nói. Chỗ phong ấn.
– Đúng. Bãi đất cấm. Ngay trên đầu ông ta.
– Tông chủ cho phép?
– Tông chủ nói "tin tiền bối."
Và "tiền bối" là tôi. Luyện Khí tầng ba, mười tám tuổi, chảy máu mũi vì truyền năm chữ, đang dẫn ông lão Đại Thừa đi phía đông đến chỗ phong ấn ba trăm năm.
Lão Cố gật. Đứng dậy. Cần câu gác vai. Sẵn sàng.
Hắn dẫn đường. Ra khỏi khu ngoại môn, qua sân tập, qua rừng trúc. Con đường mòn hắn đi mỗi tuần để dò phía đông, bây giờ đi cùng Lão Cố. Lục Cẩu theo sau, cách ba bước, mặt nghiêm.
Rừng trúc dày dần. Ánh sáng xuyên tán lá thành vệt dài trên đất. Linh khí đặc hơn ở đây, đặc gấp hai phần so với khu ngoại môn, kiểu không khí gần biển mang vị muối.
Hắn dò qua linh mạch: lớp một hiện rõ, lớp hai mờ hơn, lớp ba và bốn rung nhẹ. Và lớp sáu, nhịp thở thay đổi: nhanh hơn, kiểu người biết ai đó đang đến gần, không phải sợ, kiểu hồi hộp.
Ông ta biết. Cố Vân Thâm biết Lão Cố đang đến gần. Không cần tôi truyền. Ông ta cảm nhận qua cách riêng, kiểu hai người sống cùng nhau bốn mươi hai năm mà không cần linh thức để biết nhau ở đâu.
Bãi đất cấm. Cỏ ngắn, đá phẳng, vòng tròn tự nhiên giữa rừng trúc, kiểu bàn tay khổng lồ ép xuống mặt đất mà cỏ không dám mọc cao. Vân Thiên cấm khu này từ tháng tám, chỉ main và Mộ Thanh Vân có quyền đến.
Hắn dừng ở rìa bãi. Lão Cố dừng cạnh. Nhìn.
Im lặng. Gió thổi trúc, tiếng lá xào xạc, kiểu tiếng thì thầm. Dưới đất, ba mươi trượng, sáu lớp phong ấn, người bạn cũ ba trăm năm.
Lão Cố bước vào bãi đất.
Bước chậm. Dép cỏ trên đá phẳng, mỗi bước đều, kiểu đếm. Năm bước. Mười bước. Đến giữa bãi, dừng.
Hắn cảm nhận qua linh mạch: khi Lão Cố đứng giữa bãi, ngay trên vị trí phong ấn, mọi thứ thay đổi. Nhịp đập thứ hai nhanh hơn rõ rệt, ấm hơn bất kỳ lúc nào kể từ ngày nhận chủ. Linh mạch trong ngực rung, kiểu sợi dây giữa hai đầu mà cả hai đầu kéo mạnh cùng lúc. Và lớp sáu phản ứng: nhịp thở dài, rất dài, kiểu thở ra mà nín quá lâu, kiểu người vỡ oà.
Ông ta ở ngay trên đầu bạn cũ. Ba mươi trượng đất. Sáu lớp phong ấn. Nhưng gần nhất trong ba trăm năm.
Lão Cố đứng yên. Mắt nhắm. Tay buông xuôi, cần câu rơi cạnh chân, ông lão không nhặt. Gió thổi tóc trắng bay, áo xám rung, nhưng ông lão không động, kiểu tượng đá, kiểu người đang lắng nghe thứ gì đó mà chỉ mình nghe được.
Rồi ông lão quỳ.
Chậm. Một đầu gối, rồi hai. Hai tay đặt trên đá. Cúi đầu. Trán chạm mặt đất.
Lão Cố, ba trăm năm, Đại Thừa (hoặc hơn), quỳ giữa bãi đất cấm, trán trên đá, kiểu người lạy Phật. Nhưng không lạy Phật. Lạy bạn cũ dưới đất.
Cỏ quanh chỗ ông lão quỳ rung nhẹ. Không phải gió. Linh khí quanh Lão Cố loãng đến mức cỏ mất chỗ bám, kiểu rễ cây bỗng không còn đất. Khoảng trống linh khí ông lão lan rộng hơn bình thường, kiểu người mở tấm khiên mà không biết mình mở, kiểu cảm xúc quá mạnh phá vỡ lớp giấu tu vi.
Ông ta đang lộ. Không phải lộ tu vi. Lộ sự hiện diện. Khoảng trống mở rộng, linh khí xung quanh bị đẩy ra, kiểu hố nước sâu hơn khi có thứ gì đó đè xuống. Cảm xúc của ông ta đang ảnh hưởng trường linh khí.
Hắn đứng ở rìa bãi. Lục Cẩu đứng cạnh. Cả hai im. Không phải im vì lịch sự. Im vì không có gì để nói trước ba trăm năm gói vào một cái quỳ.
Dưới đất, lớp sáu phản hồi. Không phải hình ảnh, không phải ký ức. Mà dòng ấm. Mạnh nhất từ trước đến nay. Ấm lan từ lớp sáu qua lớp năm, bốn, ba, hai, một, ra mặt đất, vào ngực hắn, ra ngoài da, ra không khí. Hắn cảm nhận: dòng ấm không dành cho hắn. Dành cho ông lão đang quỳ. Linh mạch truyền tải, hắn là ống dẫn, dòng ấm chảy qua hắn đến Lão Cố.
Và Lão Cố cảm nhận. Hắn biết vì vai ông lão rung. Rung kiểu quen: không ra tiếng, chỉ rung, kiểu nước trong ly.
Ông ta cảm nhận được. Dòng ấm từ Cố Vân Thâm, qua phong ấn, qua linh mạch, qua tôi, đến ông ta. Không cần tôi truyền gì. Chỉ cần hai bên đủ gần, linh mạch tự dẫn.
Và tôi đứng giữa, kiểu cây cầu giữa hai bờ, run theo trọng lượng hai bên, nhưng không gãy.
Lão Cố quỳ lâu. Một khắc. Hai khắc. Gió thổi, trúc rung, nắng dịch chuyển trên mặt đất.
Rồi ông lão ngẩng lên. Mắt đỏ nhưng khô. Đứng dậy, chậm, nhặt cần câu. Nhìn mặt đất dưới chân, kiểu nhìn xuyên đá, xuyên đất, xuyên phong ấn.
– Ba trăm năm, Lão Cố nói, giọng khàn. Lão đi khắp nơi ba trăm năm. Bây giờ đứng đây, cách hắn ba mươi trượng, và gần nhất.
Hắn gật. Đợi.
– Phong ấn, Lão Cố nói, giọng thay đổi, bình tĩnh hơn, kiểu người đã nén xong cảm xúc và bắt đầu dùng lý trí. Lão cảm nhận sáu lớp. Nhưng khác ba trăm năm trước.
– Khác thế nào?
– Mỏng hơn. Lỏng hơn. Kiểu tường thành ba trăm năm mà gạch bắt đầu rệu. Không phải sập, nhưng không còn chắc như ngày đầu.
Phong ấn mỏng hơn. Lão Cố cảm nhận bằng cách nào tôi không biết, nhưng ông ta đúng. Mộ Thanh Vân cũng nhận ra: lớp sáu co rồi dày, lớp ba bốn tự tối ưu. Phong ấn đang thay đổi, từ tĩnh sang động, từ giữ cứng sang thích nghi. Và linh mạch mạnh hơn, nuôi phong ấn tốt hơn, nhưng cũng nuôi vật thể bên trong tốt hơn.
– Linh mạch mạnh hơn ba trăm năm trước, hắn nói. Tự tối ưu. Lớp ba và bốn đã thay đổi cấu trúc.
Lão Cố nhìn hắn. Mắt hẹp. Kiểu đánh giá nhưng khác: đánh giá kiến thức, không đánh giá tu vi.
– Cậu biết nhiều, Lão Cố nói.
– Linh mạch nói cho tôi biết.
– Linh mạch không nói. Linh mạch cho cảm nhận. Cậu đọc cảm nhận thành kiến thức. Đó là khả năng, không phải thông tin.
Ông ta phân biệt rõ: cảm nhận và kiến thức. Đúng. Tôi cảm nhận linh mạch rung, ấm, lạnh, rồi đọc thành "lớp ba thay đổi" hoặc "vật thể đang thở." Đó là đọc, không phải nghe. Và đọc có thể sai.
– Tiền bối, hắn nói. Phong ấn có thể phá không?
Câu hỏi lớn nhất. Hắn hỏi không phải vì nghĩ đến đáp án. Hỏi vì cần biết Lão Cố nghĩ gì.
Lão Cố im. Lâu. Nhìn mặt đất. Nhìn hắn. Nhìn lại đất.
– Có thể, Lão Cố nói. Nhưng không phải bây giờ. Và không phải bằng lực.
– Bằng gì?
– Bằng thời gian. Linh mạch đang thay đổi. Phong ấn đang thích nghi. Hắn bên trong đang tỉnh dần. Ba thứ đang hội tụ. Cần đợi đến khi cả ba sẵn sàng cùng lúc.
Đợi. Kiểu cần câu đợi. Kiểu Lão Cố ba trăm năm. Không phải phá bằng lực. Phá bằng thời gian. Bằng sự hội tụ.
Và tôi ở giữa cả ba: chủ linh mạch, cầu nối phong ấn, người duy nhất giao tiếp được với Cố Vân Thâm. Nếu "ba thứ hội tụ" thì tôi là điểm hội tụ.
– Bao lâu? hắn hỏi.
Lão Cố nhìn cần câu trong tay. Xoay, chậm, kiểu nhìn thứ mình quen nhất mà tìm câu trả lời.
– Chưa biết. Có thể một năm. Có thể mười năm. Có thể ngày mai. Lão đã đợi ba trăm năm. Thêm một năm hay mười năm, không khác. Lão câu cá ba trăm năm chưa câu được gì. Thêm một con cá nữa, lão đợi được.
Hắn gật. Đứng. Nhìn bãi đất phẳng lần cuối. Dưới chân, ba mươi trượng, người kiếm tu thuần ý ngồi kiết già ba trăm năm, bạn cũ vừa quỳ lạy, và linh mạch truyền ấm suốt buổi.
Đường về. Rừng trúc. Im lặng.
Lục Cẩu đi cạnh hắn, nhỏ:
– Ông ta quỳ.
– Tôi thấy.
– Đại Thừa quỳ lạy bạn cũ bị phong ấn. Ta thấy nhiều thứ mười một tháng nay, nhưng hôm nay là nặng nhất.
Hắn không trả lời. Vì Lục Cẩu nói đúng. Kiếm sợ ông lão (Hàn Phong). Linh mạch mừng ông lão (ngày đầu). Ông lão quỳ lạy đất (hôm nay). Mỗi thứ một kiểu nặng, và hắn mang tất cả trong ngực cùng ba nhịp đập.
Về ngoại môn.
Tô Mộc Thanh đứng ở góc sân. Kiếm sau lưng, mặt bình thường, nhưng tay phải khẽ đặt lên chuôi kiếm, kiểu phản xạ khi cảm nhận thứ gì đó bất thường.
– Tiền bối, Tô Mộc Thanh nói, giọng nhẹ, ít chữ kiểu cô ta. Phía đông rung. Xương đệ rung theo.
– Tôi biết.
– Mạnh hơn mọi khi.
– Tôi biết.
Tô Mộc Thanh nhìn hắn. Nhìn Lão Cố (đang đi chậm về phía phòng khách). Nhìn lại hắn.
– Vị khách đi phía đông?
– Đúng.
Tô Mộc Thanh không hỏi thêm. Gật. Bước đi. Kiểu người đã xác nhận đủ và không cần biết thêm. Nhưng khi quay lưng, hắn nhận ra: cô ta đi chậm hơn bình thường, kiểu xương vẫn rung, kiểu dư chấn sau trận động đất nhỏ.
Xương kiếm tu cộng hưởng. Tô Mộc Thanh cảm nhận được dòng ấm từ Cố Vân Thâm qua linh mạch, qua đất, lên xương cô ta. Không phải ấm kiểu nhiệt. Ấm kiểu kiếm ý. Bốn mươi hai năm kiếm ý thuần túy, ba trăm năm phong ấn, vẫn đủ mạnh để xương kiếm tu mười chín tuổi rung.
Hàn Phong đến, mồ hôi đầm đìa, kiếm trên lưng.
– Huynh, Hàn Phong nói, mắt sáng kiểu gì đó hắn ít thấy: phấn khích. Kiếm đệ vừa rung tự phát. Không phải luyện. Đệ đang nghỉ, kiếm trong vỏ, bỗng rung. Rung hướng đông. Mạnh, kiểu kiếm muốn bay ra.
– Bao lâu?
– Khoảng nửa khắc. Rồi dừng.
Nửa khắc. Đúng lúc Lão Cố quỳ giữa bãi đất. Dòng ấm từ Cố Vân Thâm mạnh nhất lúc đó. Kiếm Hàn Phong rung theo.
– Bình thường, hắn nói. Đừng lo.
– Đệ không lo, Hàn Phong nói, giọng vẫn phấn khích. Đệ thích. Kiểu kiếm đang học thứ gì đó mà đệ chưa hiểu.
Kiếm đang học. Kiểu cũ: não bổ kiểu mới. Kiếm rung vì Cố Vân Thâm, Hàn Phong hiểu thành kiếm đang học. Và có lẽ, theo cách nào đó, gã đúng.
Hàn Phong cúi đầu, đi. Hắn ngồi bậc thềm. Chiều tàn, nắng xiên qua tán thông, đốm sáng rơi trên đá.
Hắn nhắm mắt. Ba nhịp. Tim (đều), linh mạch (ấm, mệt, kiểu sợi dây vừa mang nặng), thứ bên trong (yên, kiểu người vừa gặp bạn cũ mà chưa muốn ngủ lại).
Phá phong ấn bằng thời gian. Nghĩa là tôi còn ở đây lâu. Nghĩa là Lão Cố còn ở đây lâu. Nghĩa là ba thứ (linh mạch, phong ấn, Cố Vân Thâm) sẽ tiếp tục thay đổi, và tôi sẽ tiếp tục đứng giữa.
Luyện Khí tầng ba. Chảy máu mũi vì năm chữ. Và đang giữ cân bằng cho ba trăm năm lịch sử.
Nhưng sợi dây mỏng vẫn là dây. Và hôm nay, lần đầu, tôi không muốn dây đứt.
Gió chiều. Lá thông rơi. Lão Cố trong phòng, nằm yên, cần câu dựa tường. Dép cỏ ngoài cửa, ấm hơn mặt đá, kiểu linh mạch vẫn sưởi cho ông lão dù ông lão không cần.
Và dưới đất sâu, ba mươi trượng, sáu lớp phong ấn, nhịp thở lớp sáu đều hơn mọi ngày, ấm hơn mọi ngày, kiểu người vừa gặp bạn cũ và bây giờ ngủ ngon.
Ngủ. Không mơ. Cơ thể mệt nhưng ngực ấm. Ba nhịp gần nhau hơn bao giờ hết.