Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 79: Ta Chỉ Là Người Câu Cá
Chương 79

Ta Chỉ Là Người Câu Cá

Mùng mười chín tháng mười. Gió lạnh.

Quét sân. Hai chổi. Lão Cố quét phần hắn lần nữa, không hỏi, không giải thích. Hắn để. Đầu còn nhẹ đau từ hôm kia, và sáng nay khi mở mắt, thấy tay trái tê nhẹ, kiểu máu lưu thông chậm ở người Luyện Khí.

Cơ thể đang phản ứng. Hai lần truyền qua linh mạch, một lần chảy máu mũi, ba đêm giấc mơ mượn. Cơ thể phàm nhân, linh căn đặc dị, nhưng xương cốt vẫn là xương cốt mười tám tuổi.

Sân sạch. Trà. Bậc thềm. Gió thổi mạnh hơn mọi sáng, mang mùi lạnh từ đỉnh núi xuống, kiểu mùa đông gần.

Lão Cố uống trà. Đặt chén. Nhìn hắn.

– Đêm qua cậu mơ gì?

Hắn nghĩ. Giấc mơ mượn đêm qua khác mọi lần. Không phải sân đá, không phải bờ suối, không phải hai đứa trẻ đánh kiếm. Mà là:

– Ngồi, hắn nói. Ông ta ngồi. Một mình. Trong bóng tối. Không kiếm, không bạn, không nắng. Chỉ ngồi. Và thở.

Lão Cố im. Lâu.

– Ba trăm năm ngồi, Lão Cố nói, nhẹ. Ba trăm năm bóng tối. Lão đi khắp nơi, thấy nắng, thấy gió, thấy người. Hắn ngồi dưới đất, không thấy gì.

Ba trăm năm bóng tối. Tự nguyện. Không oán. Nhưng bóng tối vẫn là bóng tối. Và tôi mơ thấy ông ta ngồi một mình ba trăm năm. Cảm giác đó nặng hơn mọi ký ức: không buồn, không sợ, chỉ trống, kiểu phòng trống lớn mà không ai ở.

Sáng muộn. Lão Cố đứng bờ tường phía đông, nhìn. Hắn ngồi bậc thềm, nhắm mắt, dò lớp sáu.

Khác hơn hôm qua. Nhịp thở lớp sáu mạnh hơn, rõ hơn. Và ý niệm mờ hôm qua bây giờ rõ hơn một chút, kiểu chữ viết bằng sương mà sương đặc dần. Hắn tập trung: ý niệm có hướng, có hình dạng mờ, kiểu ai đó cố nói một từ mà chỉ ra được âm đầu.

Ông ta đang cố nói. Mạnh hơn hôm qua. Mỗi ngày mạnh hơn. Kiểu nước ép qua khe đá: chậm, nhưng không ngừng.

Rồi hắn nghe. Không phải nghe bằng tai. Nghe bằng linh mạch. Một từ. Mờ, kiểu tiếng vọng từ đáy giếng sâu, nhưng đủ rõ:

Ai.

Một từ. "Ai." Không phải câu hỏi hoàn chỉnh. Chỉ một âm. Nhưng hắn hiểu: Cố Vân Thâm đang hỏi. Hỏi hắn. "Ai" nghĩa là "ngươi là ai." Người đang nối sợi dây giữa ông ta và bạn cũ, người đang mang ký ức ông ta trong giấc mơ, người đang truyền tên và lời nhắn qua phong ấn. Ngươi là ai?

Hắn mở mắt. Tim nhanh hơn, nhưng không phải vì mệt. Vì câu hỏi.

Ai. Ông ta hỏi tôi là ai. Cả tông môn nghĩ tôi Đại Thừa. Lão Cố chưa kết luận. Và bây giờ Cố Vân Thâm, người ba trăm năm bên trong phong ấn, hỏi tôi là ai.

Tôi trả lời thế nào? Luyện Khí tầng ba? Người xuyên không? Chủ linh mạch? Cao nhân giả? Tất cả đều đúng, tất cả đều sai, và không câu nào đủ.

Trưa muộn. Ăn cơm. Lão Cố ăn chậm, kiểu mọi ngày. Hắn ăn nhưng không hết. Lục Cẩu nhìn, không hỏi, mang đi.

Hắn ngồi sân. Nghĩ. Câu hỏi "ai" vang trong đầu, kiểu tiếng chuông đồng sau khi gõ. Không to, không nhỏ, chỉ vang, không ngừng.

Lục Cẩu ngồi cạnh.

– Huynh mặt khác, Lục Cẩu nói, nhỏ.

– Ông ta hỏi tôi.

– Hỏi gì?

– "Ai."

Lục Cẩu nhìn hắn. Mắt rộng.

– Cố Vân Thâm hỏi huynh là ai?

– Đúng. Qua linh mạch. Một từ. Mờ. Nhưng đủ rõ.

Lục Cẩu gãi đầu. Nghĩ. Kiểu Lục Cẩu nghĩ: miệng hơi méo, mắt nhìn xuống, ngón tay gõ đầu gối.

– Huynh trả lời chưa?

– Chưa. Chưa biết trả lời gì.

– "Chủ linh mạch" thì sao?

– Đúng nhưng không đủ.

– "Đệ tử Thanh Vân Tông?"

– Cũng đúng, cũng không đủ.

– Vậy thật thì sao? Lục Cẩu hỏi, mắt nheo, kiểu người hỏi thật. Huynh là ai? Huynh Luyện Khí tầng ba, xuyên không, giả cao nhân mười một tháng, cả tông môn quỳ, mà giờ người trong phong ấn ba trăm năm hỏi "ai." Huynh trả lời gì?

Huynh trả lời gì. Câu hỏi Lục Cẩu, câu hỏi Cố Vân Thâm, câu hỏi tôi tự hỏi mười một tháng. Tôi là ai? Người giả? Người thật? Người ở giữa?

Và trong mười một tháng, chỉ có một câu trả lời luôn đúng: không biết.

– Để tối, hắn nói. Tôi sẽ trả lời tối nay.

Chiều. Hàn Phong luyện kiếm. Lão Cố xem. Tô Mộc Thanh đến sân, đứng góc, kiểu mấy lần trước.

Nhưng hôm nay cô ta không chỉ đứng. Mở miệng:

– Tiền bối, Tô Mộc Thanh nói, giọng ít, đủ nghe. Xương đệ rung mỗi ngày mạnh hơn. Hôm nay kiểu xương muốn đi phía đông. Đệ giữ, nhưng kiểu giữ ngày càng khó.

Xương Tô Mộc Thanh muốn đi phía đông. Cố Vân Thâm kiếm ý qua linh mạch ảnh hưởng mọi kiếm tu trên núi. Hàn Phong kiếm hướng đông. Tô Mộc Thanh xương hướng đông. Kiểu sóng kiếm ý từ lớp sáu lan ra, ngày càng mạnh, kiểu Cố Vân Thâm tỉnh dần thì kiếm ý cũng tỉnh dần.

– Đừng kháng, hắn nói. Nhưng đừng đi. Cảm nhận, không hành động.

– Cảm nhận gì? Tô Mộc Thanh hỏi, ít chữ kiểu cô ta, nhưng mắt muốn biết thật.

– Kiếm ý. Không phải kiếm ý của cô. Kiếm ý từ nơi khác. Để nó chảy qua xương, đừng chặn, đừng theo. Kiểu nước chảy qua đá mà đá không di chuyển.

Tôi nói liều. Hoàn toàn. Nhưng "kiểu nước chảy qua đá" nghe giống triết lý kiếm đạo. Và nếu Tô Mộc Thanh nghe theo, xương kiếm cô ta sẽ phát triển tự nhiên, cộng hưởng Cố Vân Thâm mà không bị kiếm ý lạ kéo đi.

Tô Mộc Thanh nhìn hắn. Ba giây. Gật sâu, kiểu gật mà hắn thấy ở VĐC khi tông chủ gật: nghiêm, trọng.

Bước đi. Kiểu người đã nghe và sẽ làm.

Lão Cố nhìn theo Tô Mộc Thanh. Rồi nhìn hắn.

– Kiếm tu giỏi, Lão Cố nói. Xương cộng hưởng kiểu đó, chỉ kiếm tu có xương kiếm mới được. Cô ta đang phát triển xương kiếm mà không biết.

Xương kiếm. Thuật ngữ mà tôi chưa nghe. Kiểu xương thường chuyển hóa dần thành dẫn thể kiếm ý. Tô Mộc Thanh đang phát triển thứ đó nhờ cộng hưởng Cố Vân Thâm qua linh mạch.

Tối khuya. Trăng mười chín, khuyết.

Hắn ngồi bậc thềm. Lục Cẩu ngồi cạnh, khăn ướt sẵn (thói quen mới). Lão Cố ngồi ghế đá, cách mười trượng, kiểu cũ.

Nhắm mắt. Ba nhịp. Đợi nhịp trùng.

Lần này nhanh hơn. Hai phút. Ba nhịp gần nhau đến mức nhịp trùng xảy ra tự nhiên, kiểu ba sợi dây đàn rung cùng tần số.

Bây giờ.

Hắn không truyền tên. Không truyền lời nhắn. Truyền câu trả lời.

Nhưng trước khi truyền, hắn nghe lại: "Ai."

Rõ hơn hôm sáng. Không chỉ một âm. Hai âm: "Ngươi ai."

Ngươi ai. Cố Vân Thâm hỏi rõ hơn. Đang mạnh lên mỗi giờ.

Hắn nghĩ câu trả lời. Nghĩ nhanh, vì nhịp trùng không chờ.

Không nói "Lâm Nhàn." Tên không có nghĩa.

Không nói "chủ linh mạch." Kiểu quan chức tự giới thiệu chức vụ.

Không nói "Luyện Khí tầng ba." Tự phá bĩnh.

Và trong khoảnh khắc nhịp trùng, hắn nghĩ đến Lão Cố. Nghĩ đến cần câu. Nghĩ đến "kiếm cắt, cần câu đợi." Nghĩ đến ba trăm năm ông lão câu cá.

Và truyền:

Ta chỉ là người câu cá.

Sáu chữ. Nặng hơn năm chữ lần trước. Hắn cảm nhận tải: đầu đau, tai ù, mắt nhòe. Nhưng nhịp trùng mạnh, linh mạch mang theo, và sáu chữ ngấm vào lớp sáu.

Ba giây.

Phản hồi từ lớp sáu.

Không phải ký ức. Không phải hình ảnh. Mà là rung.

Toàn bộ lớp sáu rung. Mạnh, sâu, kiểu trống đánh trong lòng đất. Linh mạch trong ngực hắn rung theo, kiểu người cầm sợi dây mà hai đầu giật cùng lúc. Và hắn hiểu: Cố Vân Thâm đang phản ứng. Không phải phản ứng bình thường. Phản ứng kiểu chấn động. Kiểu người nghe thứ gì đó mà phải dừng thở.

"Ta chỉ là người câu cá." Câu trả lời đó. Tôi nói liều, nói theo cảm hứng, kiểu mười một tháng nay. Nhưng Cố Vân Thâm nghe "câu cá" mà rung. Vì "câu cá" là Trần Cố. Là bạn cũ. Là ba trăm năm. Và tôi nói "ta chỉ là người câu cá" mà Cố Vân Thâm hiểu: người đang nối sợi dây này giống Lão Cố. Người câu cá. Người đợi.

Rung lan qua phong ấn. Lớp năm rung, lớp bốn, lớp ba. Hắn cảm nhận qua linh mạch: cả hệ thống phong ấn rung, nhẹ nhưng đồng loạt, kiểu tất cả sáu lớp cùng phản ứng với câu nói của hắn.

Rồi ý niệm.

Rõ. Rõ nhất từ trước đến nay. Không phải một từ. Hai từ:

Cảm ơn.

Cố Vân Thâm gửi "cảm ơn." Hai từ. Rõ ràng, sắc nét, kiểu người đã tập nói lâu và bây giờ nói được. Không phải ấm lạnh, không phải ký ức. Lời. Lời đầu tiên của Cố Vân Thâm trong ba trăm năm.

Hắn mở mắt. Máu mũi chảy. Nhiều hơn lần trước. Tai ù. Tay run mạnh. Nhưng trong ngực, dưới lớp đau và mệt, ấm. Rất ấm. Kiểu ấm mà hắn biết không phải của mình mà của Cố Vân Thâm, truyền qua linh mạch, qua phong ấn, đến hắn.

Lục Cẩu áp khăn. Lão Cố đứng dậy, đi đến, nhanh hơn mọi lần. Quỳ cạnh hắn, nhìn máu trên khăn.

– Đủ rồi, Lão Cố nói, giọng cứng, kiểu ra lệnh. Không truyền nữa.

– Ông ta nói, hắn nói, giọng yếu. Lần đầu. Nói thật. Hai từ.

Lão Cố im. Nhìn hắn.

– Hai từ gì? Lão Cố hỏi, nhẹ, kiểu sợ hỏi.

– "Cảm ơn."

Lão Cố nhắm mắt. Mười giây. Mở. Mắt ướt. Lần đầu tiên hắn thấy Lão Cố ướt mắt thật sự, không phải đỏ, mà ướt, kiểu nước tràn bờ.

– Cảm ơn, Lão Cố lặp, giọng vỡ. Hắn nói "cảm ơn." Ba trăm năm rồi nói "cảm ơn."

Ba trăm năm. Lời đầu tiên. Không phải giận, không phải oán, không phải "cứu ta." Cảm ơn. Cảm ơn vì ai đó nối sợi dây. Cảm ơn vì bạn cũ vẫn ở đó. Cảm ơn vì sợi dây mỏng nhất vẫn giữ.

Hắn nằm xuống bậc thềm. Mệt. Rất mệt. Nhưng ấm. Ba nhịp rung gần nhau nhất kể từ ngày nhận chủ, và trong khoảnh khắc, hắn không phân biệt được nhịp nào là tim, nhịp nào là linh mạch, nhịp nào là Cố Vân Thâm.

Ba nhịp trùng. Lần đầu. Và lời đầu tiên của người ba trăm năm là "cảm ơn."

Lục Cẩu ngồi cạnh, đợi hắn bớt mệt. Mười phút. Hắn ngồi dậy, chậm, đầu đau nhưng chịu được.

– Huynh, Lục Cẩu nói, mắt lo nhưng giọng bình thường, kiểu cố bình thường. Lần này nặng hơn.

– Sáu chữ. Nặng hơn năm.

– Lần sau?

– Không có lần sau. Ông ta đã nói được. Không cần tôi truyền nữa. Ông ta sẽ tự nói.

Đúng. Cố Vân Thâm nói được "cảm ơn" rõ ràng. Nghĩa là kênh đã mở. Linh mạch đã quen đường. Phong ấn đã quen dòng chảy hai chiều. Từ bây giờ, Cố Vân Thâm có thể gửi lời qua linh mạch mà không cần tôi truyền gì.

Nghĩa là tôi không cần chảy máu mũi nữa. Linh mạch là sợi dây, Cố Vân Thâm và Lão Cố là hai đầu, tôi là cây cầu. Cầu đã xây xong. Bây giờ chỉ cần đứng vững.

Lão Cố ngồi cạnh. Im lặng. Ba người dưới trăng khuyết, mỗi người một kiểu im: Lão Cố im vì xúc động, Lục Cẩu im vì lo, hắn im vì mệt.

– Cậu, Lão Cố nói, lâu sau. Cậu nói gì với hắn mà hắn nói "cảm ơn"?

– "Ta chỉ là người câu cá."

Lão Cố nhìn hắn. Lâu. Rồi cười. Lần đầu tiên hắn thấy Lão Cố cười thật sự, không phải cười nhẹ, không phải nếp nhăn sâu hơn. Cười to, vai rung, răng vàng thiếu hai chiếc, kiểu người nghe thứ gì đó vừa buồn cười vừa đau.

– Người câu cá, Lão Cố nói giữa tiếng cười, mắt ướt. Cậu nói "người câu cá." Và hắn nói "cảm ơn." Ba trăm năm, lão câu cá đợi bạn, bạn gặp người câu cá mới, và nói "cảm ơn."

Và câu trả lời của tôi, "ta chỉ là người câu cá," có lẽ là câu thật nhất tôi nói mười một tháng nay. Vì tôi đúng là người câu cá: ngồi bờ suối, cần câu không mồi, câu thứ mà mình không biết là gì, và được cá cảm ơn.

Nhưng tôi biết: câu này sẽ bị não bổ. Lão Cố hiểu theo cách của ông ta. Cố Vân Thâm hiểu theo cách của ông ta. Lục Cẩu sẽ phân tích theo kiểu Lục Cẩu. Và nếu ai ngoài đây nghe, "ta chỉ là người câu cá" sẽ thành triết lý mới, Ngữ Lục câu tiếp theo, ghi vào trúc giản, truyền đời.

Trong khi tôi chỉ nhớ Lão Cố nói "kiếm cắt, cần câu đợi" rồi nói bừa.

Lão Cố cười xong. Lau mắt bằng tay áo xám phai. Đứng dậy, nhặt cần câu.

– Cậu, Lão Cố nói, giọng khàn sau tiếng cười. Lão nói rồi: cậu là người tốt. Bây giờ lão thêm: cậu cũng là người câu cá giỏi.

Rồi đi. Dép cỏ trên đá, nhẹ, xa dần. Kiểu mọi tối.

Ngủ. Giấc mơ mượn: bóng tối, nhưng lần này, trong bóng tối, có ánh sáng. Nhỏ, xa, kiểu đèn lồng ở cuối đường hầm. Và người vai rộng đang đi về phía ánh sáng. Chậm, nhưng đi.

Ch.79/130
2.388 từ