Bước Chân Không Quay Lại
Mùng mười một tháng mười. Trời trong.
Hắn dò bờ suối như mọi sáng. Nhắm mắt, linh căn mở, nhịp đập thứ hai dẫn đường. Lớp một, lớp hai, lớp ba, ra ngoài sơn môn, xuống chân núi phía nam. Bờ suối, đá cuội, nước chảy, cỏ ướt sương sớm.
Dấu chân.
Nhiều hơn hôm qua. Không phải hai mươi bước rồi quay lại. Lần này dấu chân đi thẳng, đều, hướng bắc, từ bờ suối qua bãi cỏ, qua rừng thông tầng dưới, không dừng, không quay. Ba mươi bước. Bốn mươi. Năm mươi. Dấu dép mỏng trên đất mềm, khoảng cách giữa hai dấu đều như người đếm nhịp. Không nhanh, không chậm, kiểu người đã quyết xong rồi mới bước.
Và ở cuối chuỗi dấu chân: vùng trắng.
Ông lão đang lên núi.
Hắn mở mắt. Nhịp đập thứ hai nhanh hơn, kiểu nhanh quen thuộc bốn ngày nay nhưng thêm một nhịp, thêm một tần số mà hắn chưa từng nghe. Không phải sợ. Kiểu nhận ra.
Linh mạch biết ông ta đang đến gần. Và không phản ứng bằng cách đóng. Phản ứng bằng cách mở.
Lục Cẩu đang rửa mặt ở bể đá. Hắn gọi, giọng bình thường, kiểu người nói chuyện thời tiết:
– Ông ta lên rồi.
Lục Cẩu ngưng tay. Nước nhỏ giọt từ cằm. Ba giây. Lau mặt, vắt khăn, đặt lên thành bể.
– Dấu chân không quay lại?
– Không.
– Bao lâu nữa đến cổng?
Hắn tính. Tốc độ người già đi bộ lên núi, đường mòn phía nam, dốc trung bình.
– Nửa canh giờ. Nếu tuần binh phát hiện và dẫn đường, nhanh hơn.
Lục Cẩu gấp khăn, đặt lên giường, sửa áo.
– Huynh lên Vân Đỉnh Các trước. Ta đi nói tông chủ.
– Tông chủ biết rồi. Hai Kim Đan tuần sườn nam. Ông ta chắc chắn biết trước ta.
– Vậy huynh lên thẳng.
– Tôi cần thay áo không?
Lục Cẩu nhìn hắn. Áo ngoại môn cũ, sờn vai phải, vá ở tay trái. Hắn mặc áo này mười một tháng, quét sân, nấu ăn, đón Hóa Thần, đuổi ma tu.
– Không. Áo này là vũ khí tốt nhất của huynh. Hóa Thần mặc áo bào là bình thường. Đại Thừa mặc áo rách mới đáng sợ.
Đại Thừa mặc áo rách. Tôi mặc áo rách vì không có áo khác. Nhưng kết quả giống nhau.
Vân Đỉnh Các.
Vân Thiên đã ở đó. Đứng cạnh cửa sổ phía nam, tay chắp sau lưng, mặt không đổi. Mộ Thanh Vân ngồi góc phòng, sổ mở, bút sẵn. Thanh Huyền quỳ một bên, đứng dậy khi hắn vào.
– Tuần binh phát hiện vị khách trên đường mòn phía nam, khoảng nửa canh giờ trước, Vân Thiên nói, không quay lại. Kim Đan không dám dùng linh thức thăm dò. Dẫn đường theo lệnh cũ: lên thẳng Vân Đỉnh Các.
Hắn ngồi xuống. Chỗ ngồi quen, cạnh cửa sổ phía đông, ghế gỗ kê thêm đệm lông thú (Vân Thiên sai thêm từ tháng trước, hắn không hỏi). Lục Cẩu đứng sau lưng, hơi lệch phải, kiểu hầu cận.
– Trà nóng, hắn nói.
Thanh Huyền đích thân pha. Nguyên Anh pha trà cho Luyện Khí tầng ba. Hắn không còn thấy lạ.
Đợi.
Nhịp đập thứ hai nhanh dần. Không nhiều, kiểu đồng hồ đếm ngược mà kim di chuyển nhanh hơn một phần trăm mỗi phút. Hắn cảm nhận qua linh mạch: ông lão đang ở sườn nam, qua rừng thông, lên bậc đá. Vùng trắng di chuyển, dấu chân mới hiện trên đất, linh mạch vẽ được đường đi nhưng không vẽ được người đi.
Và ở rìa lớp sáu, nhịp thở thay đổi.
Trước đây: ấm, lạnh, ấm, ấm, lạnh. Bây giờ: ấm, ấm, ấm, ấm. Toàn ấm. Không còn lạnh. Kiểu thứ bên trong đã xác nhận xong, không cần hỏi nữa, không cần phân vân nữa. Ông lão đang đến, và thứ ba trăm năm bên trong biết đó là ai.
Nó nhận ra ông ta. Chắc chắn. Quen. Không phải quen mà lạ nữa. Quen thật.
Hắn uống trà. Nóng, đắng nhẹ, lá thông tươi pha theo kiểu Vân Thiên thích. Tay không run. Chưa.
Tiếng bước chân ngoài hành lang. Nhẹ, chậm, đều. Không phải bước chân Kim Đan dẫn đường (nặng hơn, vội hơn). Bước chân của người già, dép mỏng trên đá, kiểu bước quen đường dù lần đầu đến.
Cửa mở.
Kim Đan tuần binh quỳ ngoài ngưỡng:
– Bẩm tông chủ, bẩm tiền bối. Vị khách từ phía nam.
Ông lão bước vào.
Hắn nhìn.
Già. Thật sự già. Tóc trắng như tuyết, thưa, buộc cao bằng dây vải nâu. Mặt nhăn, xương gò cao, mắt nhỏ, hơi híp, kiểu người cười nhiều nên nếp nhăn quanh mắt sâu hơn chỗ khác. Áo vải xám, giặt nhiều phai màu, vá ở khuỷu tay, kiểu vá lâu năm đã quen. Dép cỏ, mòn gót. Tay phải cầm cần câu trúc, cũ, cán bóng, kiểu cầm lâu năm mà gỗ mòn theo hình bàn tay.
Không có tu vi.
Không phải "ẩn giấu tu vi" kiểu Vân Thiên không thăm dò được. Mà là thật sự không có. Hắn mở linh căn hết cỡ, quét từ đầu đến chân, từ da vào xương: trống. Cùng kiểu trống mà hắn quét mình. Cùng kiểu trống mà người khác quét hắn.
Trống. Giống tôi. Ông ta quét không ra, tôi quét cũng không ra. Linh mạch không nhìn thấy ông ta, và linh mạch ở trong tôi. Kiểu tôi nhìn vào gương mà gương trống.
Nhưng linh mạch phản ứng. Nhịp đập thứ hai nhanh hơn rõ rệt, ấm hơn bất kỳ lúc nào kể từ ngày nhận chủ. Kiểu lò sưởi gặp gió, lửa bùng lên thay vì tắt. Và ở lớp sáu, nhịp thở thay đổi lần nữa: từ ấm ấm ấm ấm, chuyển sang một nhịp dài, rất dài, kiểu thở ra mà nín đã quá lâu. Nhẹ nhõm. Thứ bên trong đang nhẹ nhõm.
Nó mừng. Ba trăm năm, bị phong ấn, đợi, và bây giờ người quen đến. Nó mừng.
Ông lão nhìn quanh. Mắt dừng ở Vân Thiên (lâu, đánh giá), ở Mộ Thanh Vân (ngắn, ghi nhận), ở Thanh Huyền (thoáng, không quan tâm). Rồi nhìn hắn.
Dừng.
Mắt ông lão hẹp lại. Không nheo, không nhíu, chỉ hẹp, kiểu đồng tử co khi nhìn thẳng ánh sáng. Nhìn hắn lâu. Ba giây. Năm giây. Bảy giây. Phòng im. Gió ngoài cửa sổ thổi tán thông, nhưng bên trong không ai thở.
Rồi ông lão cười.
Cười nhẹ, kiểu người già thấy thứ gì đó quen nhưng khác hơn tưởng. Nếp nhăn quanh mắt sâu thêm. Răng vàng, thiếu hai chiếc bên trái. Cười không ra tiếng, chỉ vai rung, kiểu cười một mình.
– Nhỏ tuổi hơn lão tưởng, ông lão nói.
Giọng khàn, thấp, kiểu người ít nói lâu ngày. Không có uy áp. Không có linh lực trong thanh âm. Giọng phàm nhân, giọng ông nội kể chuyện cổ tích.
Vân Thiên bước tới, cung kính:
– Kính chào tiền bối. Bổn tông chủ Vân Thiên, Thanh Vân Tông đương đại, xin hỏi tiền bối quý danh?
Ông lão nhìn Vân Thiên. Kiểu nhìn qua, không nhìn vào.
– Lão Cố.
Hai chữ. Không họ, không pháp hiệu, không tông môn. Lão Cố. Kiểu tên mà người ta gọi ông già câu cá ngoài chợ.
– Lão Cố tiền bối quang lâm, Thanh Vân Tông vinh hạnh.
Ông lão, Lão Cố, không nhìn Vân Thiên nữa. Nhìn lại hắn. Mắt hẹp, không cười nữa, kiểu đánh giá xong phần vỏ, bắt đầu nhìn phần ruột.
Hắn uống trà. Đặt chén. Nhìn lại.
Im lặng. Vũ khí tốt nhất. Ngồi im, uống trà, nói ít. Mười một tháng kinh nghiệm. Tôi đã qua được Hóa Thần, Kim Đan ngoại tông, ma tu, Thiên Kiêu Đại Hội. Một ông lão câu cá thì sao?
Nhưng ông lão này khiến linh mạch mừng. Và thứ bên trong trận pháp ba trăm năm thở nhẹ nhõm.
Vậy thì khác tất cả.
– Trà ngon, hắn nói. Rót cho Lão Cố tiền bối.
Thanh Huyền rót. Nguyên Anh phục vụ. Lão Cố nhận chén, uống một ngụm, kiểu người quen uống nước suối chứ không quen trà.
– Được, ông lão nói. Nước núi này tốt hơn ba trăm năm trước.
Phòng đông cứng. Vân Thiên không đổi mặt nhưng tay phải khẽ siết sau lưng (hắn nhìn qua gương đồng treo tường). Mộ Thanh Vân ngừng viết. Thanh Huyền lùi nửa bước. Lục Cẩu đứng sau hắn, hơi thở nhẹ đi.
Ba trăm năm trước. Ông ta nói "ba trăm năm trước." Ông ta từng ở đây. Từng uống nước núi này. Ba trăm năm.
Lục Cẩu nói đúng. Ít nhất Đại Thừa. Phàm nhân không sống ba trăm năm.
Hắn không phản ứng. Uống trà. Đặt chén.
– Nước núi không thay đổi, hắn nói. Người uống thay đổi.
Tôi nói liều. Hoàn toàn. Nhưng câu này nghe giống triết lý.
Lão Cố nhìn hắn. Lâu. Rồi gật, chậm, kiểu người nghe thứ gì đó mà cần nghĩ thêm.
– Người uống thay đổi, Lão Cố lặp lại, giọng nhỏ hơn. Đúng. Lão đã thay đổi nhiều.
Mộ Thanh Vân viết. Hắn biết vì nghe tiếng bút trên giấy qua linh mạch: nhanh, kiểu ghi chép khẩn, kiểu sợ quên.
Im lặng kéo dài. Trà nguội. Thanh Huyền rót thêm. Lão Cố uống, đặt chén, nhìn ra cửa sổ phía đông. Mắt dừng ở đó lâu hơn cần thiết cho một người khách lần đầu.
Ông ta nhìn phía đông. Nơi trận pháp. Nơi bạn cũ bị phong ấn. Ông ta biết vị trí chính xác, không cần hỏi, không cần dò. Ba trăm năm mà vẫn nhớ.
– Lão Cố tiền bối đến Thanh Vân Tông có việc gì? Vân Thiên hỏi, cẩn thận, kiểu người biết câu trả lời có thể thay đổi mọi thứ.
Lão Cố vẫn nhìn phía đông.
– Câu cá.
– Bờ suối phía nam không thuộc sơn môn, Vân Thiên nói, nhẹ. Tiền bối câu cá ở đó bao lâu cũng được.
– Cá dưới suối không phải cá lão muốn câu.
Phòng im. Hắn nghe nhịp tim Vân Thiên qua linh mạch: nhanh hơn hai nhịp so với bình thường. Mộ Thanh Vân ngừng viết. Thanh Huyền siết tay, linh lực Nguyên Anh rung nhẹ, kiểu phản xạ khi cảm nhận uy hiếp.
Hắn hiểu. Lão Cố đến không phải vì bờ suối. Đến vì thứ trên núi. Thứ ở phía đông. Hoặc người ở phía đông.
"Cá lão muốn câu" không ở dưới suối. Ở trên núi. Câu hỏi là: cá đó là ai? Là thứ bên trong trận pháp? Là linh mạch? Hay là tôi?
Hắn đặt chén trà xuống. Nhìn Lão Cố.
– Lão Cố tiền bối muốn ở lại bao lâu?
Lão Cố quay lại nhìn hắn. Mắt hẹp. Không cười, không giận, không đánh giá. Kiểu nhìn thẳng, kiểu người nói chuyện với người ngang hàng.
– Đến khi câu được.
Hắn gật. Chậm. Kiểu gật mà Vân Thiên gật khi nghe hắn nói "quan sát." Kiểu gật mà không cần hỏi thêm vì hỏi cũng không có đáp án tốt hơn.
– Thanh Huyền, hắn nói, không nhìn Thanh Huyền. Sắp xếp chỗ ở cho Lão Cố tiền bối. Phòng khách ngoại môn.
– Bẩm tiền bối, Thanh Huyền nói, ngoại môn thì...
– Ngoại môn.
Thanh Huyền cúi đầu. Vân Thiên không phản đối. Mộ Thanh Vân ghi thêm một dòng.
Lão Cố nhìn hắn. Lần đầu, hắn thấy thứ gì đó trong mắt ông lão ngoài sự đánh giá. Tò mò. Kiểu tò mò của người câu cá khi thấy mặt nước gợn sóng mà không rõ con cá to hay nhỏ.
– Ngoại môn, Lão Cố lặp lại, giọng nhẹ. Cậu cũng ở ngoại môn?
– Đúng.
– Lâu chưa?
– Mười một tháng.
Lão Cố gật. Đứng dậy, cầm cần câu, kiểu người sẵn sàng đi. Ở cửa, ông ta dừng. Quay lại nhìn phía đông qua cửa sổ. Rồi nhìn hắn.
– Cậu, ông lão nói. Lão nghe nói cậu quét sân mỗi sáng.
– Đúng.
– Ngày mai lão đi cùng được không?
Ông lão Đại Thừa xin đi quét sân cùng tôi. Tôi Luyện Khí tầng ba.
– Được, hắn nói.
Lão Cố gật. Bước ra. Dép cỏ trên đá, tiếng nhẹ, xa dần. Thanh Huyền dẫn đường, Nguyên Anh đi sau phàm nhân, kiểu hộ tống mà không dám đi trước.
Phòng trống. Vân Thiên, Mộ Thanh Vân, hắn, Lục Cẩu.
Vân Thiên quay lại. Mặt bình tĩnh, nhưng tay phải vẫn siết.
– Ba trăm năm, Vân Thiên nói. Vị khách này biết Thanh Vân Tông từ đời tổ sư.
Mộ Thanh Vân đóng sổ:
– "Cá lão muốn câu." Không phải cá dưới suối. Ông ta đến vì thứ gì đó trên núi.
– Thứ gì? Vân Thiên hỏi, nhìn hắn.
Ông ta hỏi tôi. Vì tôi là "tiền bối," là "Đại Thừa," là người duy nhất có thể biết ông lão muốn gì. Trong khi tôi đang muốn hỏi chính câu đó.
– Để xem, hắn nói. Hai chữ. Rồi đứng dậy.
Lục Cẩu theo. Ra khỏi cửa, xuống cầu thang, qua sân. Hai người im lặng cho đến khi về phòng ngoại môn. Cửa đóng.
Lục Cẩu ngồi xuống giường. Thở dài.
– Ông ta ngồi đối diện huynh mười phút mà huynh không thấy tu vi. Linh mạch cũng không thấy. Câu "ba trăm năm trước" xác nhận: ông ta sống ít nhất ba thế kỷ. Và ông ta xin đi quét sân cùng huynh.
– Tôi biết.
– "Cá lão muốn câu" là thứ bên trong trận pháp. Hoặc huynh.
– Hoặc cả hai.
Lục Cẩu nhìn hắn. Năm giây.
– Huynh cho ông ta ở ngoại môn. Cùng khu với huynh. Vì sao?
Vì ở gần thì tôi cảm nhận được qua linh mạch. Ở xa thì trống, không biết gì. Giữ ông ta trong tầm cảm nhận duy nhất tôi có: phản ứng gián tiếp của linh mạch. Không nhìn thấy ông ta, nhưng nhìn thấy linh mạch mừng khi ông ta gần.
– Vì linh mạch không sợ, hắn nói. Nếu linh mạch sợ, tôi để ông ta ở xa. Linh mạch mừng, tôi để gần.
Lục Cẩu im. Rồi gật.
– Lý do hợp lý. Vấn đề là huynh đang tin linh mạch hơn tin bản thân.
– Linh mạch sống ba trăm năm trên núi này. Tôi sống mười một tháng. Huynh tin ai hơn?
Lục Cẩu không trả lời. Mà cũng không cần.
Đêm. Hắn nằm, tay trên ngực. Ba nhịp. Tim, linh mạch, thứ bên trong. Linh mạch ấm nhất kể từ ngày nhận chủ. Thứ bên trong thở đều, không gấp, không nhấn, kiểu người ngủ yên sau nhiều đêm trằn trọc.
Và nhịp tim hắn, lần đầu trong năm ngày, chậm lại.
Ông lão đến. Linh mạch mừng. Thứ bên trong yên. Tim tôi chậm. Ba bên cộng sinh, và cả ba đều phản ứng giống nhau: nhẹ nhõm.
Nhưng ông ta nói "đến khi câu được." Nghĩa là chưa câu xong. Nghĩa là chuyện mới bắt đầu.
Gió đêm mang mùi suối. Lục Cẩu trở mình, lần này ngáy thật. Và từ phía khu khách ngoại môn, cách hai dãy nhà, hắn cảm nhận qua linh mạch: vùng trắng hình người, nằm yên, dép cỏ đặt cạnh giường, cần câu dựa tường.
Ông lão cũng đang nằm. Ông ta nhìn về phía nào, hắn không biết. Nhưng linh mạch biết: ấm, ấm, ấm.
Hắn nhắm mắt. Ngủ. Không mơ.