Mùng Mười
Tống Cửu đến đúng hẹn.
Mùng mười tháng hai. Trời trong, gió nhẹ, tuyết đã tan gần hết trên sườn nam, chỉ còn vài mảng trắng mỏng nằm dưới bóng đá nơi nắng không chạm được. Mùi đất ẩm trộn mùi lá ngô đồng mục, nồng nhẹ, kiểu mùi đầu xuân chưa đến mà cuối đông đã đi.
Một người đi bộ lên bậc đá. Không bay, không ngự kiếm, không linh quang, không gió cuốn, đi. Từng bước, từng bước, kiểu người quen đi bộ đường dài và không thấy việc đó cần thay đổi.
Tuần binh ngoại môn báo lên nội môn, nội môn báo lên Vân Đỉnh Các: nam, trung niên, áo vải nâu, không vũ khí, tu vi Trúc Cơ trung kỳ. Không mang bài tông phái, không khai danh hiệu. Chỉ nói: có hẹn với Lâm tiền bối.
Trúc Cơ trung kỳ.
Bình thường. Không Đại Thừa, không Nguyên Anh, không Kim Đan. Trúc Cơ trung kỳ.
Sau ba Đại Thừa và một Nguyên Anh, một Trúc Cơ trung kỳ. Tôi nên thấy nhẹ nhõm. Nhưng Lục Cẩu phân tích năm ngày liền, và Lục Cẩu không phân tích dài khi không đáng lo.
Vân Thiên không ra nghênh đón. Trúc Cơ trung kỳ không đủ cấp để tông chủ nghênh. Thanh Huyền cũng không. Hàn Phong dẫn vào, kiếm ngang hông, lưng thẳng, bước đều, kiểu dẫn khách mà không thèm quay đầu nhìn.
Hắn đứng ở sân ngoại môn, cạnh gốc ngô đồng lớn. Chổi dựng tường, cán tre đã mòn nhẵn chỗ tay nắm. Lục Cẩu bên cạnh, tay cầm chén trà, mắt nhìn bậc đá phía cổng sơn. Nắng sớm xiên ngang sân, chia gạch làm hai nửa: phía tây còn bóng, phía đông sáng vàng.
Tống Cửu lên đến nơi.
Người gầy, lưng thẳng, tóc đen dài buộc lỏng bằng sợi dây vải nâu giống màu áo. Mặt xương, gò má cao, da ngăm kiểu người phơi nắng nhiều năm. Mắt hẹp, sáng, đen, kiểu mắt người hay nhìn lâu vào thứ gì đó rồi không quên. Khoảng bốn mươi, hoặc năm mươi, khó đoán.
Áo vải nâu sạch, không mới không cũ, vải dày kiểu may để mặc nhiều năm, không phải kiểu may để đẹp. Dép cỏ kiểu Cổ Thiên Cơ, nhưng khác: Cổ Thiên Cơ mang dép cỏ kiểu ẩn sĩ chọn giản dị làm phong cách, Tống Cửu mang dép cỏ kiểu tiết kiệm, kiểu người không thấy cần mua giày tốt hơn.
Không túi hành lý. Không bầu rượu. Không kiếm, không phất trần, không pháp bảo lủng lẳng. Chỉ một cuốn sổ nhỏ giắt thắt lưng, bìa da đen, bìa đã sờn mép, kiểu cuốn sổ mở đóng hàng nghìn lần.
Cuốn sổ. Ông ta mang sổ. Không mang vũ khí, không mang hành lý, mang sổ. Kiểu nhà báo điều tra đi phỏng vấn. Kiểu giám sát viên đi thanh tra. Kiểu bác sĩ mang bệnh án.
Cổ Thiên Cơ đến với rượu. Thiên Vân Tử đến với câu hỏi. Tiêu Nguyên Hóa đến với nước mắt. Tống Cửu đến với sổ.
Tôi nên lo về cái sổ.
Tống Cửu dừng cách hắn năm bước. Không quỳ, không cúi đầu, không chắp tay, không hành lễ gì cả. Chỉ đứng, lưng thẳng, hai tay buông tự nhiên hai bên thân, nhìn.
Hắn cảm nhận. Linh căn mở, bốn trăm trượng, nhưng tập trung vào năm bước trước mặt. Tống Cửu: Trúc Cơ trung kỳ thật, không giấu tu vi, mạch đều, hơi thở đều, nhịp tim chậm hơn người thường một chút. Không linh áp, không uy hiếp, không sát khí. Bình thường.
Nhưng mắt không bình thường.
Ông ta nhìn tôi kiểu chưa ai nhìn.
Không phải kính hãi kiểu Vân Thiên. Không phải sùng bái kiểu Hàn Phong. Không phải phân tích kiểu Thiên Vân Tử, hay tò mò kiểu Cổ Thiên Cơ, hay hy vọng kiểu Tiêu Nguyên Hóa.
Nhìn kiểu đo lường. Kiểu bác sĩ nhìn bệnh nhân trước khi chẩn đoán. Kiểu kỹ sư nhìn máy trước khi tháo.
Lần đầu tiên có người nhìn tôi mà tôi thấy mình đang bị đọc, không phải đang được chiêm ngưỡng.
– Tống Cửu. Giọng trầm, nhẹ, tốc độ vừa phải, không nhanh không chậm, kiểu người nói đủ để nghe, không thêm một âm thừa. Du khách. Không thuộc tông phái nào. Nghe tiếng Lâm tiền bối đã lâu. Xin phép đến nhìn.
"Đến nhìn." Không phải "xin chỉ đạo." Không phải "xin bái phỏng." "Đến nhìn." Trung thực đến mức thô.
Cổ Thiên Cơ nói "đi ngang." Thiên Vân Tử nói "có duyên." Tiêu Nguyên Hóa nói "cầu kiến." Mỗi người bọc lý do thật trong vỏ ngoài lịch sự. Tống Cửu không bọc.
Hắn nhìn Tống Cửu ba nhịp thở. Tống Cửu đứng chờ, không vội, không sốt ruột, kiểu người quen chờ đợi.
– Ngồi, hắn nói.
Lục Cẩu rót trà. Hai chén. Nước nóng chạm sành, hơi bốc mỏng trong khí lạnh sáng sớm. Tống Cửu ngồi xuống bàn đá, tư thế tự nhiên, lưng thẳng nhưng không cứng, hai tay đặt trên đùi, kiểu người ngồi quen mọi loại ghế mọi loại bàn. Cầm chén bằng hai tay, uống một ngụm, gật nhẹ, kiểu ghi nhận chất trà mà không đánh giá.
Gật nhẹ. Không khen. Không chê. Gật kiểu: đã tiếp nhận thông tin.
Im lặng. Tống Cửu không vội. Hắn cũng không vội, nhưng vì lý do khác. Tống Cửu không vội vì đang quan sát. Hắn không vội vì không biết nên nói gì.
Gió thổi nhẹ qua sân, mang theo mùi tuyết tan từ sườn bắc, lạnh hơn gió phía nam. Lá ngô đồng khô cuộn ở góc tường rung nhẹ rồi nằm yên. Hàn Phong đã lui về hiên đông, tiếng mài kiếm vọng lại đều đều, nhịp không thay đổi.
Thường, im lặng của tôi bị hiểu là "thâm sâu." Cổ Thiên Cơ ngồi uống rượu với tôi, im ba khắc, về nhà khen: "Lão nhân nói bằng im lặng." Thiên Vân Tử ngồi đối diện tôi, im hai khắc, rồi tự ngộ ra đạo lý gì đó mà tôi không hiểu. Vân Thiên mỗi khi tôi im đều gật gù kiểu đang được khai sáng.
Lần này, im lặng có cảm giác khác. Tống Cửu im lặng kiểu chờ. Không phải chờ tôi nói gì thâm sâu. Chờ tôi lộ gì.
Chờ kiểu nhà nghiên cứu ngồi trước mẫu thí nghiệm, kiên nhẫn, không can thiệp, chỉ ghi.
Và tôi đang lộ rất nhiều. Luyện Khí tầng ba ngồi uống trà giữa sân ngoại môn, không linh áp, không linh lực, không khí chất cao nhân, không gì cả. Tay chai quét sân, áo ngoại môn đệ tử, chén trà cầm bằng hai tay kiểu người sợ nóng. Tống Cửu đang thấy tất cả những thứ tôi không có.
Và ông ta không tự điền vào chỗ trống.
– Giấy đen, hắn nói. Ngắn, giọng đều. Ông gửi.
Không phải câu hỏi. Câu khẳng định.
Tống Cửu đặt chén trà xuống bàn đá, nhẹ, không tiếng. Ngón tay phải gõ nhẹ lên bìa sổ đen ở thắt lưng một lần, kiểu phản xạ, kiểu người quen xác nhận đồ vẫn còn.
– Phải.
Thẳng thắn. Không vòng vo, không chối, không giải thích. Thừa nhận ngay. Kiểu người nói đúng những gì cần nói, không thêm âm thừa.
– Tại sao?
Tống Cửu đặt hai tay lên bàn. Tay gầy, ngón dài, da khô, móng cắt ngắn sạch, kiểu tay người viết nhiều. Ông ta nhìn hắn, không nhìn trà, không nhìn sân, không nhìn Lục Cẩu đứng sau. Nhìn thẳng.
– Tại hạ nghiên cứu. Nghiên cứu tu chân giới. Đặc biệt: những người được gọi là "cao nhân."
Nghiên cứu. Ông ta dùng từ "nghiên cứu." Không phải "tìm hiểu," không phải "học hỏi," không phải "tìm kiếm." Nghiên cứu. Kiểu nhà khoa học nói về đề tài.
Tống Cửu là kiểu người lạ trong tu chân giới, nhưng kiểu lạ tôi hiểu. Thế giới cũ của tôi có nhiều người kiểu này: nhà báo điều tra, kiểm toán viên, nhà xã hội học. Người không tin, không ghét, không yêu. Chỉ đo.
Tống Cửu dừng một nhịp thở. Gió đưa mùi trà từ chén lên mặt ông ta, nhưng ông ta không uống, mắt vẫn nhìn hắn.
– Tiền bối là trường hợp thứ tám. Trước tiền bối, tại hạ đã nghiên cứu bảy người được gọi là "cao nhân ẩn thế."
Ông ta dừng lại. Tay phải nắm nhẹ rồi buông, kiểu người cân nhắc nói thêm bao nhiêu. Rồi nói.
– Bảy người. Sáu trong số đó là giả.
Sáu giả. Trong bảy. Ông ta bóc trần sáu "cao nhân" giả. Và tôi là người thứ tám.
Ông ta nói "sáu giả" bằng giọng đọc số liệu. Không tự hào, không khinh bỉ, không buồn. Sáu người giả là dữ liệu, không phải phán xét.
Lục Cẩu đứng sau hắn, cách nửa bước, tay nắm vạt áo. Hắn không quay đầu nhưng cảm nhận được: Lục Cẩu căng, từ vai xuống cánh tay, cơ bắp siết nhẹ kiểu chuẩn bị. Nhưng mặt Lục Cẩu phẳng, hắn biết, vì Lục Cẩu luôn phẳng khi lo nhất.
– Một người thật? hắn hỏi. Giọng bình thản, kiểu hỏi chuyện thời tiết.
Tống Cửu nhìn hắn. Mắt hẹp sáng lên một phần mười giây, rồi tắt, kiểu tia lửa bật rồi tắt, nhanh đến mức người khác sẽ bỏ qua. Nhưng hắn thấy, vì hắn đang tập trung vào mắt Tống Cửu từ đầu cuộc trò chuyện.
Sáng lên. Câu hỏi đó khiến ông ta sáng lên. Tại sao?
– Một người thật. Giọng Tống Cửu thay đổi lần đầu, nhẹ hơn một chút, kiểu người nói về thứ khiến mình tôn trọng. Người đó không cần ai biết ông ta thật. Ông ta mạnh và không cần chứng minh.
Cổ Thiên Cơ? Hoặc ai đó khác. Ai đó ở đâu đó trong tu chân giới, mạnh thật, và không cần ai biết. Kiểu người tôi nên là nhưng không phải.
– Và tại hạ muốn biết tiền bối thuộc loại nào.
Thuộc loại nào. Giả hay thật. Câu hỏi tôi tự hỏi mình mỗi ngày kể từ tháng ba năm ngoái, bây giờ có người ngồi đối diện và hỏi thẳng.
Tôi thuộc loại nào? Không giả theo nghĩa cố ý lừa. Giả theo nghĩa mọi thứ xung quanh tôi tự tạo ra câu chuyện mà tôi không viết. Sáu cao nhân giả của Tống Cửu cố ý lừa, tôi không cố ý, nhưng kết quả giống nhau.
Im lặng. Gió nhẹ. Lá khô trên sân bị gió đẩy ngang, cào nhẹ trên đá, tiếng sột soạt mỏng kiểu giấy cũ lật trang. Nắng đã lên cao hơn, bóng cây ngô đồng ngắn lại, ánh sáng vàng ấm phủ lên bàn đá, lên chén trà, lên bàn tay gầy của Tống Cửu đặt trên bàn.
– Ở bao lâu? hắn hỏi.
– Ba ngày. Nếu tiền bối cho phép.
– Được.
Tôi nói "được." Vì Lục Cẩu đã phân tích: cấm thì họ nghi, không cấm thì họ thử. Tôi chọn bị thử.
Và vì một phần nào đó trong tôi muốn biết: khi một người không não bổ nhìn tôi ba ngày, ông ta sẽ thấy Luyện Khí tầng ba quét sân, hay sẽ thấy thứ gì khác mà ngay cả tôi không biết mình có? Kiểu tò mò nguy hiểm.
Lục Cẩu dẫn Tống Cửu đến khách phòng ngoại môn. Phòng nhỏ, sạch, giường gỗ, bàn trà gỗ tạp, cửa sổ nhìn ra sân quét lá. Chăn đã gấp sẵn, chậu rửa mặt đã đổ nước, khăn vải treo cạnh. Lục Cẩu xếp từ sáng, kiểu chuẩn bị cho khách mà không tốn quá nhiều, không sơ sài quá ít.
Tống Cửu bước vào, nhìn quanh một lượt, gật nhẹ. Đặt sổ lên bàn, ngồi xuống giường, cởi dép cỏ, xếp ngay ngắn dưới chân giường.
Ông ta xếp dép ngay ngắn. Kiểu người sống một mình lâu năm đến mức mọi thói quen đều tinh gọn.
Lục Cẩu lui ra, khép cửa. Bước chân trên hành lang nhẹ, đều, rồi dừng ở sân.
Khi quay lại chỗ hắn, Lục Cẩu ngồi xuống bậc thềm, cạnh chổi. Mặt vẫn phẳng, nhưng mắt sáng hơn bình thường, kiểu mắt người vừa xác nhận điều đã nghi từ lâu.
– Huynh.
– Gì.
– Người này không não bổ.
Bốn chữ. Lục Cẩu nói bốn chữ rồi dừng, chờ hắn tiêu hóa.
– Tôi biết.
– Huynh biết điều đó nghĩa là gì?
Hắn nhìn Lục Cẩu. Lục Cẩu ngồi nghiêng, khuỷu tay chống đầu gối, tư thế thoải mái nhưng mắt không thoải mái. Mắt Lục Cẩu lúc này kiểu mắt lúc phân tích giấy đen lần một: tập trung, cắt lớp, kiểu người đang bóc tách vấn đề thành từng phần nhỏ.
– Nghĩa là ông ta không tự tạo câu trả lời. Ông ta chờ bằng chứng.
Lục Cẩu gật. Chậm, kiểu gật xác nhận, không phải gật đồng ý.
– Mười một tháng. Hắn ngồi thẳng lên, hai tay đặt trên đùi, giọng thấp, đều, kiểu liệt kê sự kiện trong báo cáo. Tất cả đều não bổ. Cổ Thiên Cơ não bổ "giống", uống rượu với huynh, nghe huynh nói "ừ," về nhà tự suy ra mười tầng nghĩa. Thiên Vân Tử não bổ "nhìn xa hơn", nghe huynh nói "đạo ở khắp nơi," cúi đầu ngộ đạo. Tiêu Nguyên Hóa não bổ "để sống," nghe huynh nói "đứng dậy," quỳ xuống khóc rồi đứng dậy thật. Vân Thiên não bổ mỗi ngày, huynh nói gì cũng gật. Hàn Phong não bổ mỗi giờ, huynh quét sân cũng thành kiếm pháp.
Lục Cẩu dừng lại. Gió thổi nhẹ qua sân, mang theo mùi tuyết tan. Tiếng mài kiếm từ hiên đông vọng lại, đều, xa.
– Tống Cửu không não bổ. Lục Cẩu hạ giọng, nhưng không phải hạ vì sợ ai nghe, hạ vì câu này nặng. Ông ta nhìn huynh và chờ dữ liệu. Không tự điền. Không suy diễn. Không tôn vinh. Chờ.
Lục Cẩu quay sang nhìn hắn, mắt thẳng.
– Lần đầu em gặp kiểu này. Mười một tháng, lần đầu.
Lần đầu. Mười một tháng, tất cả đều mang sẵn câu trả lời, đến không phải để hỏi tôi là gì mà để xác nhận tôi là thứ họ đã nghĩ.
Tống Cửu nhìn chỗ trống và thấy: trống. Không tự vẽ thêm. Và chỗ trống của tôi rất nhiều.
– Lục Cẩu.
– Dạ.
– Chuẩn bị kế hoạch. Ba ngày.
Lục Cẩu mỉm cười. Mỏng, nhanh, kiểu mỉm cười trước trận, kiểu cười của người đã chờ câu này từ sáng sớm.
– Em đã chuẩn bị từ sáng, huynh.
Tất nhiên. Lục Cẩu luôn chuẩn bị trước. Câu hỏi là: kế hoạch có đủ không? Não bổ có thể dẫn dắt, có thể lợi dụng, có thể uốn nắn. Người không não bổ thì sao?
Hắn không hỏi. Lục Cẩu sẽ nói khi cần nói.
Đêm. Phòng ngoại môn, cá kho mặn, cơm, canh rau dại nấu gừng. Giống mỗi tối, nhưng hắn ăn chậm hơn. Lục Cẩu cũng chậm, hai người ngồi ăn trong im lặng, kiểu im lặng có trọng lượng.
Hàn Phong mài kiếm ở hiên đông, tiếng thép mài đá đều đặn xuyên qua bức tường mỏng. Tống Cửu ở phòng khách, đèn vẫn sáng, bóng ông ta in trên cửa sổ: ngồi, cúi, viết. Viết từ khi vào phòng đến giờ, ba khắc, không dừng.
Tôi ngồi ăn cá kho mặn và ông ta ngồi viết về tôi, cách nhau hai mươi bước. Hai người, hai cuốn sổ: ông ta ghi tôi vào sổ bìa đen, và tôi ghi ông ta vào đầu.
Cố Vân Thâm gửi đêm: im. Không ấm, không lạnh, không rung, không thở mạnh hơn. Im. Hai nhịp đập vẫn đều, một phần chín phách, nhưng kênh liên lạc giữa hắn và Cố Vân Thâm phẳng lặng kiểu mặt nước không gió.
Cố Vân Thâm không gửi gì. Lần đầu kể từ khi kênh mở. Mỗi đêm đều gửi: ấm, lạnh, rung, từ đơn, ý niệm ngắn. Ít nhất một thứ. Đêm nay: không.
Ông đang quan sát. Kiểu Tống Cửu quan sát, nhưng từ trong lòng núi, qua linh mạch, qua nhịp đập chung. Tống Cửu đo tôi từ ngoài, Cố Vân Thâm đo tôi từ trong.
Hai người đang quan sát tôi. Một ở trong lòng núi, một ở phòng khách ngoại môn. Và tôi ngồi giữa, Luyện Khí tầng ba, không biết nên lo hay nên ngủ.
Lục Cẩu dọn bát, rửa ở chậu đồng góc phòng, nước chảy nhẹ, tiếng sành va nhau. Xong, ngồi xuống cạnh hắn ở bậc thềm. Bên ngoài, trăng mỏng phía đông, ánh trăng nhạt rải trên mặt sân gạch ẩm.
– Huynh, Lục Cẩu nói nhỏ. Ngày mai bắt đầu.
– Ừ.
– Em sẽ ở cạnh.
Hắn gật. Không nói thêm. Lục Cẩu cũng không nói thêm. Hai người ngồi ở thềm, nhìn ra sân, nghe gió, nghe tiếng mài kiếm từ xa.
Ba ngày. Người đầu tiên không não bổ.
Sáu cao nhân giả trước tôi đã bị bóc. Tôi là số tám. Số bảy thật vì "không cần ai tin." Tôi giả vì mọi người tự tin. Khoảng cách giữa "không cần ai tin" và "mọi người tự tin" là vực thẳm.
Tống Cửu đang đứng bên bờ vực đó, nhìn xuống, và chờ.
Hai nhịp đập. Một phần chín phách. Đều. Cố Vân Thâm vẫn im.
Hắn nằm xuống. Kéo chăn. Vết nứt chữ Y trên xà gỗ trần nhà mờ trong bóng tối.
Nên ngủ. Ngày mai phải quét sân, và có người ghi chép mỗi nhát chổi.
Lục Cẩu nằm bên cạnh, mắt nhắm, tay phải nắm hờ dải áo, kiểu người ngủ mà vẫn canh.
Hai nhịp đập. Một phần chín phách. Đều. Không thay đổi.