Chương 93: Khách Không Mời
Mùng mười một tháng mười một. Ngày thứ năm kể từ khi Vân Thiên triệu họp.
Hộ tông đại trận kích hoạt bốn phần bảy. Mộ Thanh Vân gầy đi rõ rệt, má hóp, mắt thâm quầng, nhưng không nghỉ. Đệ tử Trận Phong luân phiên hỗ trợ ngày đêm. Hướng đông, nam, tây đã sáng, phía bắc đang bật, mắt trận lớn nhất hướng bắc cần thêm ba ngày.
Hắn quét sân sáng. Trúc quanh ngoại môn đã rụng lá mùa đông, cành trơ, gió thổi qua kêu khô. Sân trống hơn mọi ngày vì đệ tử ngoại môn đã được lệnh không ra khỏi khu vực chỉ định. Kiểu giới nghiêm mà không gọi là giới nghiêm.
Dò phong ấn đêm qua: Thất Ma Cung gần hơn. Tốc độ ổn định, không toàn tốc, kiểu đánh lấn. Hắn ước tính: bốn đến sáu ngày nữa. Quân số tăng, cảm giác từ linh mạch: dày hơn, kiểu đám mây đông trước mưa thêm mây.
Bốn đến sáu ngày. Hộ tông đại trận cần ba ngày nữa. Dao Huyền Tông năm ngày nữa. Nếu Thất Ma Cung giữ tốc độ đánh lấn, đủ thời gian. Nếu Thất Ma Cung tăng tốc, không đủ.
Nhưng Thất Ma Cung đang đánh lấn. Nuốt tông phái nhỏ dọc đường, thu tài nguyên, thu quân. Kiểu nuôi quân bằng chiến tranh. Nếu tăng tốc, bỏ qua tông phái nhỏ, mất nguồn bổ sung. Thất Ma Cung sẽ không tăng tốc trừ khi có lý do.
Hàn Phong luyện kiếm ở sân. Sáng nào cũng vậy, nhưng khác: kiếm ý mạnh hơn, nhanh hơn, mỗi đường kiếm kèm ánh sáng mờ. Hàn Phong kiếm ý hóa hình, Trúc Cơ hậu kỳ mà kiếm ý ngang Kim Đan, nhờ Cố Vân Thâm kiếm ý nuôi qua linh mạch. Bây giờ Hàn Phong luyện kiểu chuẩn bị chiến đấu: mỗi chiêu gọn hơn, mỗi đường kiếm nhắm chính xác hơn, kiểu bỏ hoa để lấy quả.
Tô Mộc Thanh đến sớm. Không hỏi kiếm đạo, mà mang tin.
– Tiền bối.
Tô Mộc Thanh đứng trước sân, tóc búi chặt, kiếm đeo lưng, mắt lạnh. Kiểu Tô Mộc Thanh khi có chuyện nghiêm túc: toàn bộ là kiếm tu, không có nửa phần nào khác.
– Kiếm Phong đã bố trí. Mười hai kiếm tu, ba Kim Đan, chín Trúc Cơ, chia ba tổ, mỗi tổ canh một hướng. Sư phụ, Tô Mộc Thanh ngập ngừng nhẹ, gần như không thấy. Sư phụ phụ trách mặt bắc.
Lý Thanh Phong mặt bắc. Hướng Thất Ma Cung. Nguyên Anh kiếm tu, kiếm tâm có sẹo nhưng vẫn Nguyên Anh. Mặt bắc là mặt nguy hiểm nhất, Vân Thiên đặt Lý Thanh Phong ở đó. Đúng.
– Tô Mộc Thanh sẽ ở đâu?
Tô Mộc Thanh nhìn main. Lâu. Mắt Tô Mộc Thanh sắc, nhưng có thứ gì đó mềm hơn đằng sau, kiểu kiếm bọc trong lụa.
– Ở đây. Tô Mộc Thanh nói, ngắn, kiểu không cần giải thích nhưng giải thích bằng một từ: bảo vệ main.
Hắn gật. Không nói gì. Tô Mộc Thanh quay đi, bước nhanh, tóc bay trong gió.
Tô Mộc Thanh bảo vệ tôi. Lý Thanh Phong lệnh. Tô Mộc Thanh nghe lệnh. Kiểu kiếm tu: sư phụ nói gì thì làm, không hỏi. Nhưng Tô Mộc Thanh mắt lúc nãy không phải mắt nghe lệnh. Mắt chọn.
Lục Cẩu mang tin thứ hai.
– Huynh. Nhạc Dương Tông phản hồi.
Hắn quay lại.
– Trương Chính Dương đích thân dẫn đoàn. Một Kim Đan trung kỳ, hai mươi Kim Đan sơ kỳ, bốn mươi Trúc Cơ. Nhưng khoảng cách xa, sáu ngày đường. Đã khởi hành sáng qua.
Trương Chính Dương đích thân. Kim Đan trung kỳ, nhưng uy tín lớn, mang theo lực lượng đáng kể. Sáu ngày đường, khởi hành hôm qua, còn năm ngày. Nếu Thất Ma Cung bốn ngày nữa... không kịp.
– Thanh Liên Tông?
– Phản hồi trưa nay. Từ chối.
Lục Cẩu nói "từ chối" bằng giọng phẳng, kiểu Lục Cẩu nói sự thật không cần thêm cảm xúc.
– Lý do?
– Thanh Liên Tông ở phía tây, không nằm trong tuyến di chuyển Thất Ma Cung. Họ nói "tình hình chưa rõ ràng, cần quan sát thêm trước khi cam kết." Kiểu ngoại giao: không giúp nhưng không từ chối hẳn, để đường lùi.
Thanh Liên Tông không đến. Lưu Ngọc Hà, đan tu Thanh Liên Tông, tặng ngọc giản khi chia tay ở Thiên Kiêu Đại Hội, kiểu coi main là người dẫn đường đan đạo. Nhưng tông phái là tông phái, cá nhân là cá nhân. Trưởng lão Thanh Liên Tông không liều mạng vì cảm tình của một đệ tử.
– Vạn Kiếm Các?
– Chưa phản hồi.
Bốn tông: một đồng ý, một từ chối, một đang đến nhưng xa, một im lặng. Lực lượng: Thanh Vân Tông + Dao Huyền Tông. Nhưng Dao Huyền Tông còn năm ngày, Thất Ma Cung có thể đến sớm hơn. Đủ không? Chưa biết.
Chiều muộn. Gió bắc mạnh nhất từ đầu đông. Mây xám sà xuống, kiểu muốn chạm đỉnh núi.
Hắn đang ngồi trong phòng, dò phong ấn sớm hơn thường lệ, thì linh căn bắt được.
Hai nguồn linh lực. Nhỏ. Đang bay nhanh về phía Thanh Vân Sơn, từ hướng bắc. Không phải Thất Ma Cung, quá nhỏ, chỉ hai người. Bay nhanh, kiểu người đang chạy.
Hắn mở mắt.
– Có người đến, hắn nói.
Lục Cẩu đứng dậy. Tô Mộc Thanh ở sân, kiếm ra vỏ nửa phần.
Hai nguồn linh lực tiến vào tầm tuần tra. Tổ tuần tra hướng bắc phát hiện, chặn, hỏi. Hắn không nghe được nội dung ở khoảng cách đó, nhưng thấy: hai nguồn nhỏ dừng, tuần tra dẫn vào. Không có giao chiến.
Nửa canh giờ sau, Hàn Phong đến ngoại môn, mặt đỏ, thở nhanh.
– Tiền bối. Người của Vạn Kiếm Các.
Hắn ngạc nhiên. Lần đầu ngạc nhiên thật sự nhiều ngày nay.
– Trần Phổ Nghi trưởng lão phái đệ tử truyền tin. Vạn Kiếm Các không phái quân hỗ trợ, Hàn Phong ngập ngừng. Vạn Kiếm Các gửi một người.
– Ai?
Hàn Phong nhìn ra sân. Mắt Hàn Phong phức tạp, kiểu xen lẫn kính trọng và lo lắng.
– Trần Diệp Thanh.
Trần Diệp Thanh. Kiếm tu, trước thuộc Dao Huyền Tông, giờ ở Vạn Kiếm Các. Kim Đan sơ kỳ, hai mươi tám tuổi. Gặp ở Thiên Kiêu Đại Hội. Hỏi "Có bao giờ sợ không?" Tôi nói "Có." Cúi đầu với Lục Cẩu khi chia tay. Gửi thư sau vụ linh mạch.
Trần Diệp Thanh đến một mình. Vạn Kiếm Các không phái quân, phái Trần Diệp Thanh. Một người. Đến làm gì? Chiến đấu? Một Kim Đan sơ kỳ, dù kiếm ý mạnh, trong chiến tranh tông môn, một người không thay đổi cục diện.
Nhưng Trần Diệp Thanh đến. Một mình. Biết Thất Ma Cung đang đến, biết có thể chiến tranh, vẫn đến. Kiểu kiếm tu: kiếm đã chọn hướng thì đi, không tính toán.
– Gã đang ở đâu?
– Khách xá nội môn. Tông chủ đã tiếp, Hàn Phong nói. Gã xin ở lại đến khi... tình hình ổn định. Tông chủ đồng ý.
Hắn gật. Im.
Trần Diệp Thanh đến vì kiếm. Kiếm đạo của gã thay đổi từ khi gặp tôi ở Thiên Kiêu Đại Hội. Gã muốn ở gần, muốn hiểu, muốn nhìn. Và nếu chiến tranh xảy ra, gã sẽ rút kiếm. Không phải vì Thanh Vân Tông, vì kiếm.
Một đồng minh không tính toán. Kiểu đồng minh hiếm nhất.
– Nói gã, hắn nói. Nếu muốn, có thể đến đây uống trà.
Hàn Phong chắp tay, đi.
Tối. Trần Diệp Thanh đến ngoại môn.
Gã thay đổi so với hai tháng trước ở Thiên Kiêu Đại Hội. Gầy hơn, mắt sâu hơn, kiếm ý mạnh hơn. Kiếm đeo lưng rung nhẹ khi gần main, kiểu kiếm nhận ra kiếm ý Cố Vân Thâm từ linh mạch.
Trần Diệp Thanh đứng trước sân, chắp tay, không quỳ.
– Lâm tiền bối.
Hắn ngồi hiên, chén trà, gió lạnh.
– Ngồi.
Trần Diệp Thanh ngồi. Lục Cẩu rót trà. Gió bắc thổi qua sân, lá khô bay ngang.
Im. Kiểu im giữa hai người không cần nói để hiểu nhau ở đó. Trần Diệp Thanh uống trà, nhìn sân, nhìn trúc trơ, nhìn ghế đá. Mắt kiếm tu nhìn cảnh vật: nhìn đường kiếm trong gió, nhìn nhịp trong trúc lay.
– Tôi đến vì tôi muốn, Trần Diệp Thanh nói, giọng bằng, kiểu không cần giải thích nhưng muốn nói cho rõ. Vạn Kiếm Các không liên quan. Trần Phổ Nghi trưởng lão cho tôi đi vì tôi xin. Không phải lệnh.
Hắn gật.
– Tôi biết.
Trần Diệp Thanh nhìn main. Mắt sắc, nhưng không phải sắc kiểu đánh giá, sắc kiểu tập trung.
– Tiền bối, Trần Diệp Thanh nói. Tôi có một câu hỏi.
– Hỏi.
– Nếu họ đến, tiền bối sẽ làm gì?
Câu hỏi hay. Kiểu Trần Diệp Thanh: thẳng, ngắn, trúng. Nếu Thất Ma Cung đến, tôi làm gì? Đứng tường? Buông nhịp linh mạch? Chạy? Hay ngồi uống trà và để Vân Thiên xử lý?
Tôi không biết. Thật sự không biết. Mỗi lần tôi "làm" gì đó, đều là vì bị ép, không phải chủ động. Lần đứng tường là Lục Cẩu đề xuất, Vân Thiên đồng ý, tôi bị kéo vào. Lần chém vách đá là vì lau bụi. Tôi không bao giờ chủ động "ra tay" vì tôi không biết mình có gì để ra.
Nhưng Trần Diệp Thanh hỏi. Và Trần Diệp Thanh đến đây vì tin tôi biết câu trả lời.
– Tùy, hắn nói.
Trần Diệp Thanh chờ. Không hỏi thêm. Kiểu kiếm tu: chờ đối phương nói hết, không thúc.
– Tùy họ muốn gì. Nếu muốn đánh, tôi ở đây. Nếu muốn thứ khác, phải xem thứ gì.
Câu vô nghĩa kiếp trước. Câu có nghĩa kiếp này. "Tùy họ muốn gì" là chiến lược phản ứng: không chủ động, chờ đối phương hé bài, rồi đáp. Kiểu cờ vây: để đối phương đi trước, nhìn thế rồi mới đáp.
Trần Diệp Thanh gật. Chậm, sâu.
– Tôi hiểu.
Hắn không nghĩ Trần Diệp Thanh hiểu. Nhưng Trần Diệp Thanh tin là hiểu, và đó là đủ.
– Tiền bối, Trần Diệp Thanh nói thêm, đứng dậy. Nếu họ đến, kiếm tôi sẽ ở phía tiền bối.
Chắp tay. Quay đi. Bóng gã trong gió bắc, gầy, thẳng, kiếm rung nhẹ trên lưng.
Lục Cẩu đợi gã đi khuất, rồi ngồi xuống cạnh huynh.
– Gã đến một mình vì huynh, Lục Cẩu nói, giọng phẳng, kiểu phát biểu sự thật. Không vì Thanh Vân Tông, không vì Vân Thiên, không vì liên minh. Vì huynh.
– Tôi biết.
– Huynh cảm thấy sao?
Hắn nhìn chén trà. Nước trà nguội, lá trà chìm.
– Sợ. Một người đến vì tin tôi, trong khi tôi không biết tôi đang làm gì.
Lục Cẩu gật. Mỉm cười, nhẹ.
– Đó là lý do gã tin huynh. Vì huynh sợ. Người không sợ thì liều. Người sợ mà vẫn ở đây thì đáng tin.
Lục Cẩu nói nghe như triết lý. Nhưng Lục Cẩu nói thật. Lục Cẩu luôn nói thật.
Gió bắc thổi. Đêm xuống. Mùng mười một tháng mười một, bốn đến sáu ngày trước khi Thất Ma Cung đến tầm, nếu giữ tốc độ.
Hắn dò phong ấn. Cố Vân Thâm cảnh giác, linh mạch rung nhẹ, kiểu dây đàn căng. Phía bắc: vùng dày đặc gần hơn nữa. Và hôm nay, có thêm thứ mới.
Một nguồn linh lực tách riêng, đi trước đám đông, nhanh hơn, nhẹ hơn. Kiểu trinh sát. Hoặc kiểu sứ giả.
Có người đi trước Thất Ma Cung. Một mình. Đi nhanh. Hướng thẳng về Thanh Vân Sơn.
Ninh Dạ?
Hắn nhắm mắt chặt hơn, tập trung. Cố Vân Thâm hỗ trợ, linh mạch rung theo nhịp, cảm nhận rõ hơn.
Nguồn linh lực nhỏ, Kim Đan, di chuyển nhanh, nhẹ, kiểu ẩn thân. Không phải Nguyên Anh, quá nhỏ. Không phải Trúc Cơ, quá nhanh. Kim Đan, giỏi ẩn thân.
Kim Đan giỏi ẩn thân. Ninh Dạ Kim Đan sơ kỳ, ẩn thân cấp ba. Lần trước xâm nhập phía đông, gần main hai mươi trượng mà tuần tra không phát hiện.
Ninh Dạ đang đến. Trước Thất Ma Cung. Một mình.
Để làm gì? Trinh sát? Hay thứ khác?
Mở mắt.
– Lục Cẩu.
Lục Cẩu quay lại, mắt tỉnh.
– Có người đi trước đám đông. Một mình. Kim Đan. Giỏi ẩn thân. Hướng thẳng về đây.
Lục Cẩu im. Hai giây.
– Ninh Dạ.
Không phải câu hỏi. Kiểu Lục Cẩu: phân tích dữ liệu, kết luận, nói.
– Có thể.
– Nàng đến trước để làm gì?
– Không biết. Trinh sát. Hoặc liên lạc. Hoặc cảnh báo.
– Cảnh báo?
Hắn nhìn Lục Cẩu. Lục Cẩu nhìn lại.
– Nàng nói "hổ giả heo." Nàng sợ tôi. Sợ thật. Nếu nàng biết Thất Ma Cung đang đánh thẳng vào Thanh Vân Tông, và nàng sợ thứ ở đây...
– Nàng có thể đến để nói: đừng đánh, Lục Cẩu nối câu. Hoặc đến để nói: tránh đi.
Im. Gió bắc, lạnh, mang theo mùi tuyết xa.
– Hoặc đến để xem mặt thật lần cuối trước khi đánh, Lục Cẩu nói thêm, giọng nhẹ hơn. Ba khả năng. Không biết khả năng nào cho đến khi nàng đến.
Ba khả năng. Cảnh báo, tránh, hoặc xem mặt. Mỗi khả năng cần phản ứng khác nhau. Tôi không biết khả năng nào. Nhưng tôi biết: Ninh Dạ đến trước Thất Ma Cung nghĩa là nàng có ý đồ riêng, không đi cùng đám đông.
Thú vị. Và nguy hiểm.
– Để nàng đến, hắn nói.
Lục Cẩu gật. Kiểu Lục Cẩu gật khi đồng ý: một lần, dứt khoát.
Gió bắc mang theo tuyết rơi đầu tiên mùa đông. Bông tuyết nhỏ, thưa, tan khi chạm đất. Nhưng tuyết đầu mùa là dấu hiệu: mùa đông đến thật rồi.