Vọng Hà
Mùng hai mươi lăm tháng chín. Ngày thứ ba trên đường về.
Đường núi hẹp dần khi đoàn đi qua thung lũng Vọng Hà, nơi hai dãy núi kẹp một dòng sông đục chảy ngược hướng đông. Linh khí loãng, kiểu vùng giáp ranh giữa lãnh thổ hai tông phái mà không tông nào nhận. Cỏ dại mọc cao ngang hông, lối mòn mờ dưới lá khô.
Vân Thiên đi đầu, bước đều, linh áp thu kín. Hàn Phong bên phải, kiếm trên lưng, mắt quét hai bên đường theo thói quen từ ngày đầu rời Bạch Vân Thành. Tô Mộc Thanh bên trái, kiếm ý bao quanh năm trượng, lạnh, tự nhiên, kiểu tu sĩ đã luyện đến mức phòng thủ thành phản xạ. Lục Cẩu cạnh hắn, tay xách túi đậu phụ khô, mắt nhìn đường nhưng đầu tính chuyện khác.
Lâm Nhàn đi giữa. Nhịp đập thứ hai rung trong ngực, đều, ấm, gần hơn mỗi bước về phía đông nam. Linh mạch kéo, nhẹ, kiểu sợi chỉ vô hình nối hắn với Thanh Vân Sơn. Hai nhịp lệch, nhưng ít, sau đêm trùng nhịp ở Bạch Vân Thành, khoảng cách không quay lại mức cũ.
Lục Cẩu dừng bước.
– Có người phía trước.
Hàn Phong đã dừng trước đó hai giây, tay trên chuôi kiếm, mắt hẹp. Vân Thiên không quay lại, nhưng bước chậm hơn, kiểu người đã cảm nhận được từ lâu nhưng để người khác phát hiện trước.
Phía trước, trên lối mòn, ba bóng người đi ngược. Không phải tu sĩ. Phàm nhân. Hai người lớn, một đứa trẻ, quần áo bẩn, tóc rối, bước loạng choạng. Người đàn ông gánh bao tải trên vai, nghiêng, kiểu mang nặng quá sức nhưng không dám bỏ. Người phụ nữ bế đứa trẻ, mặt trắng, mắt nhìn thẳng phía trước mà không thấy gì.
Đoàn dừng. Ba người phàm nhân đến gần, thấy năm người đứng giữa đường, sợ, lùi nửa bước. Người đàn ông nhìn kiếm trên lưng Tô Mộc Thanh, rồi nhìn Vân Thiên, rồi nhìn xuống đất.
– Các vị là... tu tiên?
Vân Thiên gật.
Người đàn ông nuốt nước bọt. Tay siết quai bao tải, khớp ngón trắng.
– Đừng đi phía trước. Có quỷ.
Lục Cẩu hỏi chuyện. Hắn giỏi việc này, giọng nhẹ, không đe dọa, kiểu người bán hàng rong biết cách để khách mở miệng. Người đàn ông kể rời rạc, câu ngắn, mắt né, kiểu người vừa thấy thứ gì đó mà từ vựng phàm nhân không đủ để mô tả.
Thị trấn Vọng Hà, nửa ngày đường phía trước. Ba ngày trước có người lạ đến, mặc áo đen, mắt đỏ, không ăn không uống, đứng ngoài thị trấn nhìn. Ngày sau thêm người. Ngày sau nữa thêm. Đêm qua, một trong số họ bước vào thị trấn, đi thẳng đến quán rượu, hỏi ông chủ quán một câu: "Thanh Vân Tông ở hướng nào."
Ông chủ quán chỉ. Người áo đen gật, quay đi. Không uống rượu, không trả tiền, không nói thêm. Nhưng khi bước ra cửa, cỏ dại hai bên đường héo, chết theo bước chân, phạm vi ba trượng.
Phàm nhân bắt đầu chạy từ sáng sớm.
– Bao nhiêu người, Lục Cẩu hỏi.
– Không đếm được. Hơn mười. Có thể hai mươi. Tôi không dám nhìn lâu.
– Có ai bị thương không?
Người đàn ông lắc đầu. Không phải vì không có, mà vì không biết. Hắn chạy trước khi kịp nhìn.
Lục Cẩu quay lại, mắt nhìn hắn, rồi nhìn Vân Thiên, rồi nhìn hắn lại. Hắn biết cái nhìn đó: đang tính toán, đang xếp mảnh ghép, đang quyết định nên nói gì trước mặt ai.
– Cho họ đi, Lâm Nhàn nói.
Ba phàm nhân cúi đầu, bước nhanh, không quay lại. Bóng khuất sau khúc cua đường núi, tiếng bước chân nhỏ dần, rồi chỉ còn gió và tiếng sông Vọng Hà chảy đục phía dưới.
Vân Thiên quay lại. Lần đầu tiên trên đường về, ông ta nhìn thẳng hắn, mắt không kính cẩn mà tính toán, kiểu tông chủ trước tình huống chứ không phải đệ tử trước tiền bối.
– Tiền bối, ma tu tập trung gần Vọng Hà, hỏi đường đến Thanh Vân Tông. Không phải tình cờ.
Hắn gật. Gật vì không biết nói gì khác.
Vân Thiên nhìn gật đầu đó ba giây. Rồi gật theo, chậm, kiểu người vừa xác nhận điều đã nghi.
– Đệ tử hiểu. Tiền bối đã biết.
Tôi biết cái gì? Tôi chỉ gật đầu.
Hàn Phong bước tới, giọng thấp, mắt sắc:
– Tiền bối, đệ tử xin đi trước thám thính.
Vân Thiên giơ tay ngăn. Không cần nói, chỉ một cử chỉ, Hàn Phong dừng lại, lui nửa bước. Hóa Thần ra lệnh không bằng lời.
– Không chia nhóm, Vân Thiên nói. Đi vòng, tránh Vọng Hà, về bằng đường bắc.
Tô Mộc Thanh nhíu mày, nhẹ, nhanh, kiểu phản xạ rồi kiểm soát ngay. Đường bắc xa hơn hai ngày. Cô không nói, nhưng tay phải trượt lên chuôi kiếm, kiểu sẵn sàng cho phương án khác.
Lục Cẩu bước đến cạnh hắn, giọng chỉ hai người nghe:
– Đường bắc mất thêm hai ngày. Nếu ma tu đã biết hướng, hai ngày đủ để chúng đến trước. Vân Thiên chọn vòng vì không muốn huynh giao chiến. Nhưng nếu chúng nhanh hơn, huynh sẽ giao chiến ở nơi không có trận pháp bảo hộ.
Giao chiến. Tôi. Luyện Khí tầng ba.
– Cậu nghĩ sao?
– Đi thẳng. Nhanh. Nếu gặp, có Vân Thiên và Tô Mộc Thanh. Nếu không gặp, về sớm hơn hai ngày. Cả hai đều tốt hơn vòng.
Hắn nhìn Vân Thiên. Ông ta đang chờ, không phải chờ lệnh, mà chờ phản ứng. Đối với Vân Thiên, phản ứng của tiền bối là chỉ dẫn, dù tiền bối có ý chỉ dẫn hay không.
– Đi thẳng, hắn nói.
Hai từ. Vân Thiên nhìn hắn ba giây. Rồi gật, sâu, kiểu người nhận được xác nhận mà mình đã mong.
– Đệ tử tuân lệnh.
Hàn Phong rút kiếm, cầm tay, không bỏ vào bao. Tô Mộc Thanh bước lên ngang Vân Thiên, kiếm ý lạnh bao rộng hơn, mười trượng, kiểu mở rộng phạm vi cảnh giới. Lục Cẩu đi sát hắn, gần hơn bình thường, vai chạm vai.
Đoàn tiếp tục. Nhanh hơn. Im lặng hơn.
Nửa ngày sau. Thị trấn Vọng Hà hiện ra phía trước, nằm trong thung lũng, nhà thấp, mái ngói cũ, khói bếp không có. Vắng. Phàm nhân đã chạy hết hoặc đang trốn.
Lâm Nhàn cảm nhận trước khi thấy. Nhịp đập thứ hai rung mạnh hơn, không phải gần Thanh Vân Sơn hơn, mà phản ứng với thứ gì đó. Linh khí trong không khí đặc, nhưng khác, nặng, tanh, mang mùi kim loại rỉ và đất mục. Ma khí.
Hàn Phong dừng. Kiếm rung nhẹ trong tay, phản ứng, kiểu kiếm tu cảm nhận linh lực đối nghịch.
– Ma khí. Đậm. Ít nhất một ngày.
Vân Thiên quét thần thức, nhanh, rộng, bao trùm thị trấn và khu vực xung quanh. Mắt ông ta hẹp lại.
– Mười bốn. Trúc Cơ đến Kim Đan. Hai Kim Đan sơ kỳ. Phía nam thị trấn, cách đây bảy trăm trượng.
Mười bốn ma tu. Hai Kim Đan. Trên đường đến Thanh Vân Tông.
Lục Cẩu hít nhẹ, kiểu người nghe tin xấu mà đã lường trước.
– Chúng không ở thị trấn. Chúng ở phía nam. Đường chúng ta sẽ đi.
– Hoặc đường chúng ta vừa đi, Tô Mộc Thanh nói. Giọng cô bình thản, nhưng kiếm ý co lại quanh người, năm trượng thu về ba, đặc hơn, sắc hơn.
Vân Thiên không nhìn cô. Nhìn hắn.
– Tiền bối.
Một từ. Không phải hỏi. Không phải xin phép. Vân Thiên đang nói: tôi chờ người quyết định.
Lâm Nhàn nhìn thung lũng. Nhà trống, đường vắng, cỏ héo thành vệt dài từ phía nam kéo vào thị trấn, kiểu dấu chân ma khí in trên mặt đất. Mười bốn tu sĩ ma đạo. Hai Kim Đan. Và hắn, Luyện Khí tầng ba, đang đứng giữa một Hóa Thần, hai Trúc Cơ đỉnh phong, và một Luyện Khí tầng năm, trong khi tất cả chờ hắn nói.
Nhịp đập thứ hai rung trong ngực, nhanh hơn, kiểu linh mạch phản ứng với ma khí. Không sợ. Phản ứng. Kiểu cơ thể biết thứ gì đó mà đầu chưa kịp hiểu.
Nếu nói đi vòng, Vân Thiên sẽ nghe. Nhưng ma tu sẽ đến Thanh Vân Tông trước. Nếu nói đánh, tôi không đánh được gì. Nếu im, tất cả sẽ hiểu thành thứ gì đó.
Hắn im.
Mười giây. Gió thổi qua thung lũng, mang mùi tanh nhẹ, mùi ma khí pha nước sông đục. Lá khô cuốn qua chân đoàn, khô, giòn.
Vân Thiên gật.
– Đệ tử hiểu. Tiền bối muốn quan sát trước.
Tôi không muốn quan sát. Tôi không biết phải làm gì.
Nhưng mười giây im lặng vừa trở thành mười giây cân nhắc. Và Hóa Thần đã tự điền đáp án.
Đoàn đi vòng thị trấn, không qua trung tâm, men theo sườn núi phía tây. Vân Thiên dẫn, thần thức quét liên tục, rộng, kiểu quạt mở về phía nam nơi ma tu đóng. Tô Mộc Thanh đi sau Vân Thiên, kiếm ý thu kín, không để lộ ra ngoài, kiểu thợ săn giấu khí. Hàn Phong giữ phía sau, kiếm cầm tay, mắt quét, tai lắng, mỗi bước đặt nhẹ trên đá, không tiếng.
Lục Cẩu đi cạnh hắn, giọng thấp hơn gió:
– Mười bốn. Hai Kim Đan. Nếu là lẻ tẻ, Vân Thiên quét sạch trong một khắc trà. Nhưng ông ta không đánh. Biết vì sao không?
– Vì sao?
– Vì có tổ chức. Ma tu lẻ tẻ không hỏi đường đến một tông phái cụ thể. Chúng hỏi vì được sai. Và người sai chúng chưa đến.
Người sai chúng. Ninh Dạ? Thất Ma Cung?
– Nếu Vân Thiên đánh nhóm tiền trạm, người phía sau sẽ biết. Biết nghĩa là chuẩn bị. Chuẩn bị nghĩa là đợt sau mạnh hơn. Ông ta chọn quan sát, vì muốn biết quy mô thật trước khi hành động.
Hắn nhìn Lục Cẩu. Ánh chiều trên mặt bạn, sắc cạnh, mắt tĩnh, kiểu người đã sống đủ lâu ở nơi nguy hiểm để phân tích trước khi sợ.
– Cậu biết nhiều về chiến thuật.
– Ta biết nhiều về sống sót. Mười năm ở Hắc Thổ. Quy tắc đầu tiên: đừng đánh kẻ do thám, hãy theo kẻ do thám.
Đoàn vượt qua Vọng Hà trước khi trời tối. Không ai phát hiện, không ai giao chiến. Mười bốn ma tu vẫn đóng phía nam thị trấn, không biết một Hóa Thần vừa đi qua cách bảy trăm trượng.
Đêm. Nghỉ chân trên sườn núi, không lửa, không trại. Năm người ngồi trên đá, lưng tựa vách, trời sao nhạt qua mây mỏng.
Vân Thiên ngồi xa nhất, mắt nhắm, thần thức vẫn quét, rộng, kiểu Hóa Thần ngủ mà vẫn canh. Tô Mộc Thanh ngồi trên mỏm đá cao, kiếm trên đùi, mắt mở, nhìn phía nam, kiểu kiếm tu canh gác bằng trực giác. Hàn Phong ngồi dưới, kiếm cắm đất trước mặt, tay đặt trên chuôi, ngủ gà ngủ gật nhưng kiếm vẫn rung khi có linh lực lạ trong bán kính hai mươi trượng.
Lục Cẩu ngồi cạnh hắn. Không ngủ.
– Huynh, Lục Cẩu nói. Ma tu hỏi đường đến Thanh Vân Tông. Không phải đến vùng này. Đến tông. Nghĩa là chúng biết tông ở đâu, chỉ hỏi xác nhận. Nghĩa là ai đó đã cho chúng thông tin sơ bộ.
– Ninh Dạ.
Lục Cẩu gật, chậm, kiểu xác nhận mà không cần giải thích.
– Ninh Dạ rút lui mùng bảy tháng tám. Gần hai tháng. Đủ để về Thất Ma Cung, báo cáo, chuẩn bị, và gửi nhóm tiền trạm. Hời gian khớp.
Im lặng. Gió đêm lạnh, mang mùi đá ẩm và thông khô.
– Câu hỏi không phải ai gửi, Lục Cẩu nói. Câu hỏi là: chúng muốn gì. Nếu muốn huynh, chúng sẽ đến ngoại môn. Nếu muốn bí cảnh, chúng sẽ đến phía đông. Nếu muốn cả hai, chúng sẽ bao vây.
– Cậu nghĩ là gì?
– Ninh Dạ biết hai thứ: huynh tồn tại, và trận pháp cổ phía đông. Cô ta không biết chúng liên quan. Nhưng Cung chủ sẽ suy ra. Một "Đại Thừa" sống ở ngoại môn gần trận pháp cổ, Hóa Thần đối đãi thượng khách? Kết luận duy nhất: người canh trận pháp.
Người canh trận pháp. Đó là kết luận mà Vân Thiên cũng đã đến. Và đó là kết luận sai.
– Nếu chúng nghĩ huynh canh trận pháp, chúng sẽ không đánh huynh. Chúng sẽ đánh trận pháp, và để huynh tự ra mặt.
Hắn nhìn phía nam. Bóng tối, không trăng, mây dày. Ma khí không thấy bằng mắt, nhưng nhịp đập thứ hai rung nhẹ, đều, kiểu linh mạch cảm nhận thứ gì đó ở xa mà phàm nhân không nghe.
– Còn bao xa?
– Một ngày rưỡi đường bộ. Nếu Vân Thiên mang huynh bay, nửa canh giờ.
– Tại sao ông ấy không bay?
Lục Cẩu nhìn hắn, mắt hơi nhíu, kiểu hỏi ngược mà không cần mở miệng. Rồi hiểu.
– Vì bay lộ linh áp Hóa Thần. Ma tu dưới đất sẽ cảm nhận. Và vì... huynh không bay được.
Đúng. Tôi không bay được. Luyện Khí tầng ba không bay. Và Hóa Thần không thể vác Luyện Khí tầng ba bay mà không lộ. Vì không ai mang Đại Thừa bay bao giờ.
Hắn nhắm mắt. Tựa lưng vào đá. Lạnh, cứng, kiểu đá núi vào mùa thu.
Nhịp đập thứ hai rung trong bóng tối, đều, ấm, kéo về phía đông nam. Linh mạch muốn về nhà. Và hắn cũng vậy.
Một ngày rưỡi. Mười bốn ma tu. Hai Kim Đan. Và có thể nhiều hơn đang đến.
Bảy tháng trước, tôi chỉ muốn nấu cháo.
Gió thổi qua sườn núi. Lục Cẩu kéo cổ áo lên, thu vai. Không nói thêm. Cả hai nhìn bóng tối phía trước, nơi có Thanh Vân Sơn, nơi có ngoại môn, nơi có phòng cũ và sân quét mỗi sáng.
Nơi mà mười bốn người áo đen đang hỏi đường đến.