Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 12: Một Bàn Cờ
Chương 12

Một Bàn Cờ

Sáng hôm sau, Diệp Thanh đến sớm hơn.

Lâm Nhàn vừa mở cửa đã thấy hắn, không đứng ở đầu lối đi như hôm qua, mà ngồi trên tảng đá cạnh giếng nước, quạt gấp mở nửa, mắt nhìn thẳng vào phòng.

Chu Minh đứng cách ba bước, mặt khó xử. Rõ ràng đã cản nhưng không hiệu quả.

— Tiền bối. Vị này đến từ giờ mão, đệ tử đã nói...

— Kệ.

Lâm Nhàn bước ra hiên, ngồi xuống ghế gỗ. Lấy ấm trà đêm qua, rót một chén. Lạnh. Uống vậy.

Diệp Thanh nhìn hắn uống trà lạnh, nheo mắt.

Mười bước. Khoảng cách giữa hai người. Một tảng đá, một hiên gỗ, và mười bước sỏi trắng.

Im lặng kéo dài. Lâm Nhàn uống trà. Diệp Thanh ngồi đó. Không ai nói trước.

Hắn muốn ta mở lời.

Chiến thuật cũ: ai nói trước, người đó ở thế yếu.

Vậy ta không nói.

Một khắc. Hai khắc. Gió thổi qua sân, lá khô lăn trên sỏi. Chu Minh đứng bất động, hơi thở đều, nhưng mắt chạy qua chạy lại giữa hai người.

Cuối cùng, Diệp Thanh cười. Gấp quạt, đứng dậy.

— Tiền bối. Đệ tử là Diệp Thanh, Nhạc Dương Tông. Muốn xin chỉ giáo một ván cờ.

Hắn rút từ trong tay áo ra một bàn cờ gỗ gấp, nhỏ gọn. Đặt lên tảng đá.

Cờ.

Không phải tỉ thí. Không phải dò xét tu vi. Là cờ.

Thông minh. Cờ là thứ không cần linh lực. Nếu ta thắng, cao nhân. Nếu ta thua — "cố ý nhường." Nếu ta từ chối — "không thèm tiếp."

Dù kết quả nào, hắn đều có cái để phân tích.

Lâm Nhàn nhìn bàn cờ. Rồi nhìn Diệp Thanh.

Thiếu niên mười sáu, mắt sáng, cằm ngẩng. Tự tin nhưng không vô lễ. Xin chỉ giáo, đúng lễ nghi. Không ai có thể trách.

Nếu ta từ chối, hắn sẽ đến ngày mai. Ngày kia. Như Hàn Phong.

Nếu ta chơi...

Ta biết chơi cờ vây. Kiếp trước chơi trên điện thoại, trình nghiệp dư. Thua AI, thắng bot dễ.

Nếu thua, hắn sẽ nghĩ gì?

Nếu thắng, não bổ.

Nếu hòa — "tiền bối nể mặt."

Hắn đặt chén trà xuống.

— Ngồi đây.

Diệp Thanh hơi sững. Rồi mỉm cười, bước tới, ngồi xuống bậc hiên đối diện. Bàn cờ đặt giữa hai người, trên sàn gỗ.

Lâm Nhàn nhìn bàn cờ. Mười chín đường dọc, mười chín đường ngang. Quân đen quân trắng trong hai hộp gỗ nhỏ.

Cờ vây. Giống kiếp trước. Ít nhất thứ này ta hiểu.

— Tiền bối cầm đen.

Đen đi trước. Diệp Thanh nhường.

Lâm Nhàn lấy một quân đen, đặt lên thiên nguyên, điểm giữa bàn cờ.

Diệp Thanh nhìn nước đi đó. Nheo mắt.

Thiên nguyên. Nước mở cực hiếm. Không ai mở bằng thiên nguyên trong cờ nghiêm túc, vì nó không chiếm góc, không chiếm biên, giá trị thấp.

Nhưng...

Nếu cao nhân đi thiên nguyên, ý nghĩa sẽ khác.

Diệp Thanh suy nghĩ. Ngón tay gõ nhẹ trên đầu gối, một, hai, ba. Rồi đặt quân trắng ở góc phải trên, tiểu mục. Nước mở chuẩn, không có gì đặc biệt.

Lâm Nhàn nhìn bàn cờ.

Ừm. Hắn chơi chuẩn. Chiếm góc trước.

Ta nên chiếm góc tiếp theo.

Hắn đặt quân đen ở góc trái dưới. Tiểu mục. Chuẩn.

Chu Minh đứng phía sau, lưng thẳng, mắt nhìn thẳng, nhưng Lâm Nhàn biết anh ta đang ghi nhận mọi thứ. Mỗi nước cờ, mỗi biểu cảm, tối nay sẽ thành báo cáo.

Kệ. Cờ thì an toàn. Ít nhất không có ai lĩnh ngộ vì cờ.

Chắc vậy.

Hai mươi nước đầu, hai bên chiếm góc, giành biên. Lâm Nhàn chơi theo kiến thức nghiệp dư, không sai, nhưng không sáng tạo. Chiếm góc, nối quân, giữ địa bàn. Kiếp trước hắn chơi cờ vây trên điện thoại khi đi xe buýt, trình trung bình, thắng thua lẫn lộn. Không hề là cao thủ.

Diệp Thanh chơi nhanh hơn. Mỗi nước chỉ nghĩ vài nhịp thở. Hắn mạnh, rõ ràng. Bố cục chặt, tiến công sắc. Mỗi quân đặt xuống đều có mục đích, kết nối với quân trước và chuẩn bị cho quân sau.

Lâm Nhàn nhận ra: thiếu niên này không chỉ giỏi tu luyện. Cờ vây của hắn cũng ở mức cao, loại từ nhỏ được đào tạo bài bản, không phải nghiệp dư tự học trên điện thoại.

Đến nước thứ ba mươi, Lâm Nhàn bắt đầu thấy áp lực. Quân trắng ép sát biên phải, đe dọa cắt đôi lãnh thổ đen.

Hắn mạnh. Mạnh hơn bot trung bình.

Ta đang thua.

Hắn nhìn bàn cờ, suy nghĩ. Kiếp trước, khi bị ép thế, hắn thường... bỏ cuộc. Hoặc đi liều.

Không thể bỏ cuộc. Cao nhân không bỏ cuộc.

Đi liều?

Hắn nhìn khu vực giữa bàn, nơi quân thiên nguyên ban đầu vẫn đứng đó. Cô độc, không kết nối, vô dụng.

Quân đó đang chết.

Trừ khi...

Hắn đặt một quân đen cách thiên nguyên hai ô. Rồi thêm một quân nữa. Không phải để cứu, là để tạo hình thế. Nối quân trung tâm với cánh trái.

Di��p Thanh dừng lại.

Lần đầu tiên, thiếu niên ngẩng đầu nhìn Lâm Nhàn thay vì nhìn bàn cờ.

Nước đó...

Nhìn như bỏ biên phải. Nhưng nếu trung tâm kết nối thành công, cánh trái sẽ mở rộng gấp đôi. Đổi biên lấy trung tâm, chiến lược?

Hay chỉ là đi bừa?

Diệp Thanh không biết. Đó là vấn đề.

Hắn suy nghĩ lâu hơn bình thường. Rồi đặt quân, tiếp tục ép biên phải.

Mười nước tiếp theo, Lâm Nhàn mất biên phải. Hoàn toàn. Nhưng trung tâm, quân thiên nguyên ban đầu, bắt đầu có hình thù. Một vùng lãnh thổ mơ hồ, không chắc sống hay chết, nhưng đủ lớn để đe dọa.

Nước thứ năm mươi.

Lâm Nhàn dừng lại. Nhìn bàn cờ.

Ta đang thua. Rõ ràng thua. Đếm đất thì thua khoảng mười mục.

Nhưng...

Quân trung tâm. Nếu nó sống, ta ngược. Nếu nó chết, thua xa.

Và ta không biết nó sống hay chết.

Hắn nhìn lên. Diệp Thanh cũng đang nhìn hắn.

Hai ánh mắt gặp nhau. Thiếu niên mười sáu tuổi, tự tin, mắt sáng. Và thanh niên mười tám, bình thản, vì không biết phải biểu cảm gì.

Lâm Nhàn nghĩ đến một câu. Không phải triết lý, không phải phim, chỉ là điều hiển nhiên khi nhìn bàn cờ dang dở.

— Ván cờ hay nhất là ván không ai biết ai thắng.

Rồi hắn đứng dậy.

— Mai tiếp.

Hắn quay vào phòng. Đóng cửa.

Diệp Thanh ngồi đó, nhìn bàn cờ. Một lúc lâu.

Gió thổi qua hiên, chiếc lá khô rơi xuống cạnh bàn cờ. Hắn không nhặt.

Ván cờ dở dang. Đen có vẻ thua, nhưng quân trung tâm chưa phân thắng bại. Nếu sống, cục diện lật. Nếu chết, trắng thắng xa.

Gã dừng ở đúng lúc này.

Đúng lúc ta không biết gã cố ý hay vô tình.

Thiên nguyên, nước mở vô nghĩa. Sách cờ nào cũng dạy: khai cuộc chiếm góc, giành biên, cuối cùng mới tranh trung tâm. Đi thiên nguyên ở nước đầu là lãng phí tiên thủ.

Nhưng năm mươi nước sau, quân đó trở thành trung tâm của toàn bộ thế trận. Mọi quân đen xung quanh đều bám về nó, tạo thành vùng lãnh thổ mà trắng không thể phá bằng cách thông thường.

Gã tính trước năm mươi nước? Nếu vậy, trình cờ của gã cao hơn ta không chỉ một bậc.

Hay gã đi bừa rồi tình cờ tạo thành thế? Nếu là tình cờ, đó là vận khí thiên phú. Mà vận khí, đối với tu sĩ, cũng là thực lực.

Và câu cuối — "ván cờ hay nhất là ván không ai biết ai thắng."

Gã đang nói về cờ. Hay đang nói về chính mình?

Diệp Thanh gấp bàn cờ lại, giữ nguyên thế trận. Đứng dậy, phủi áo. Cúi đầu nhẹ về phía phòng.

— Cảm tạ tiền bối. Mai đệ tử lại đến.

Không có ai đáp.

Hắn quay người bước đi, quạt gấp gõ nhẹ vào lòng bàn tay. Nhịp đều, chậm. Suy nghĩ.

· · ·

Bên trong phòng, Lâm Nhàn ngồi xuống giường, thở dài.

Lục Cẩu từ góc phòng bò ra:

— Xong chưa?

— Xong.

— Huynh thắng hay thua?

— Chưa xong ván.

— Sao lại chưa xong?

— Ta dừng giữa chừng.

Lục Cẩu nhìn hắn, mắt tròn:

— Huynh... cố ý?

— Không. Ta đang thua. Không biết đi tiếp thế nào nên dừng.

— ...

— ...

— Huynh biết đứa đó sẽ nghĩ gì không?

— Gì?

— Nó sẽ nghĩ huynh cố ý dừng ở thế cân bằng. Để "dạy" nó điều gì đó. Kiểu "ván cờ đời không có thắng thua rõ ràng."

Lâm Nhàn nhìn Lục Cẩu.

Hắn nói đúng. Lại não bổ.

— Ta chỉ muốn đi vệ sinh.

— ...Cao nhân muốn đi vệ sinh giữa ván cờ. Chắc là "bài trừ trọc khí trước khi hạ nước quyết định."

— Lục Cẩu.

— Gì?

— Im.

Lục Cẩu im thật. Hai người ngồi trong phòng, mỗi người suy nghĩ riêng.

Cuối cùng, Lục Cẩu nói nhỏ:

— Huynh. Ta nói nghiêm túc. Huynh có biết mình vừa làm gì không?

— Chơi cờ. Gần thua. Bỏ chạy.

— Không. Huynh vừa biến "gần thua" thành "bí ẩn." Đứa đó sẽ không bao giờ nghĩ huynh yếu cờ. Nó sẽ nghĩ huynh dừng vì lý do sâu xa.

Lâm Nhàn im lặng. Hắn biết Lục Cẩu nói đúng.

— Và câu "ván cờ hay nhất" đó, nghe như triết lý. Nghe như huynh đang dạy nó cái gì đó.

— Ta chỉ mô tả bàn cờ.

— Nhưng bọn họ không nghe thế. Chưa bao giờ nghe thế.

Lâm Nhàn nằm xuống, kéo chăn lên ngực. Nhìn trần nhà.

Hắn nói đúng. Mọi thứ ta nói đều bị hiểu sai theo hướng "thâm sâu." Ta càng bình thường, bọn họ càng não bổ.

Vấn đề là: ta không thể ngừng bình thường. Vì ta chỉ có bình thường.

— Ngày mai nó sẽ đến nữa. Mang bàn cờ. Muốn đánh tiếp.

— Huynh tính sao?

— Thua.

— Thua?

— Nếu ta thua, ít nhất chứng minh ta là người bình thường.

Lục Cẩu nhìn hắn, ánh mắt thương hại:

— Huynh ơi. Nếu huynh thua, nó sẽ nghĩ huynh cố ý nhường. "Cao nhân nào thèm thắng trẻ con."

— ...

— Nếu huynh thắng, não bổ. Nếu huynh thua, não bổ. Nếu huynh hòa, não bổ. Nếu huynh không chơi, não bổ.

— Vậy ta làm gì?

— Không có cách nào. Đó là vấn đề của huynh từ tháng trước đến giờ.

Im lặng dài.

— ...Ngủ đi.

— Ừ.

· · ·

Chiều. Phòng trưởng lão.

Thanh Huyền đọc báo cáo từ Chu Minh. Ngắn gọn, chính xác:

"Tiền bối chấp nhận lời mời đánh cờ của Diệp Thanh. Chơi năm mươi nước, dừng giữa chừng. Nói: 'Ván cờ hay nhất là ván không ai biết ai thắng.' Rồi vào phòng."

Thanh Huyền đặt ngọc giản xuống. Suy nghĩ.

Tiền bối chấp nhận chơi cờ với thiếu niên Trúc Cơ sơ kỳ.

Không đuổi. Không phớt lờ. Chấp nhận.

Nghĩa là: tiền bối không coi Diệp Thanh là mối đe dọa. Đương nhiên, Hóa Thần trở lên, sao phải sợ Trúc Cơ.

Nhưng dừng giữa chừng, tại sao?

"Ván cờ hay nhất là ván không ai biết ai thắng."

Tiền bối đang dạy Diệp Thanh. Dạy rằng: không phải mọi thứ đều có đáp án. Không phải mọi cuộc đối đầu đều có kẻ thắng.

Hay...

Tiền bối đang nói với chúng ta?

"Các ngươi muốn biết ta là ai. Nhưng đáp án đó, không ai biết ai thắng."

Thanh Huyền rót trà, uống một ngụm. Chuyển báo cáo lên tông chủ.

Trên Tông chủ điện, Vân Thiên đọc xong. Mắt lão nhíu lại.

Gã chơi cờ với ngoại nhân.

Bình thản. Không cảnh giác. Không nổi giận.

Nếu gã là đại năng ẩn thế, việc này bình thường. Đại năng nào cũng thích tiêu khiển.

Nhưng dừng giữa chừng...

Kiểm soát. Gã kiểm soát hoàn toàn nhịp độ. Muốn chơi thì chơi, muốn dừng thì dừng. Không ai phàn nàn.

Đây mới là khí chất của người đứng trên đỉnh.

Vân Thiên đặt ngọc giản xuống. Nhắm mắt.

Quan sát tiếp. Chưa đến lúc.

· · ·

Tối. Phòng khách Nhạc Dương Tông.

Diệp Thanh ngồi trước bàn, bàn cờ mở ra, quân giữ nguyên vị trí. Hắn nhìn thế trận, ngón tay lần theo đường quân đen.

Thiên nguyên. Nước đầu tiên.

Vô nghĩa theo lý thuyết. Nhưng năm mươi nước sau, nó biến thành trung tâm.

Nếu gã tính trước, gã là thiên tài cờ, cảnh giới cao hơn ta vài bậc.

Nếu gã không tính trước, gã đi bừa mà tạo thành thế cờ hoàn chỉnh. Điều đó còn đáng sợ hơn.

Và gã dừng ở nước năm mươi. Đúng lúc quân trung tâm chưa sống chưa chết. Để ta...

Để ta không biết đáp án.

Hắn nhớ câu nói: "Ván cờ hay nhất là ván không ai biết ai thắng."

Gã đang nói: ngươi muốn biết ta mạnh hay yếu. Nhưng đáp án đó, ta sẽ không cho ngươi.

Và ngươi sẽ không bao giờ biết.

Diệp Thanh ngồi lặng một lúc lâu. Rồi gấp bàn cờ, cất vào tay áo.

Chưa kết luận được.

Nhưng...

Nếu gã là giả, tại sao lại bình thản đến vậy? Kẻ giả mạo sẽ lo lắng khi bị thử. Sẽ tìm cách từ chối. Sẽ phản ứng.

Gã không phản ứng gì. Chỉ ngồi, uống trà lạnh, chơi cờ, nói một câu, rồi đi vào phòng.

Hoặc gã giỏi diễn đến mức hoàn hảo.

Hoặc gã thật sự không coi ta ra gì.

Dù là đáp án nào, ta muốn biết thêm.

Hắn lấy ngọc giản, viết thêm vào thư gửi sư phụ:

"Gã chấp nhận đánh cờ. Mở bằng thiên nguyên. Dừng ở nước năm mươi, lúc thế cờ chưa phân thắng bại. Nói: 'Ván cờ hay nhất là ván không ai biết ai thắng.'

Đệ tử không kết luận được. Nhưng cảm giác... gã không phải bình thường.

Ngày mai, phái đoàn phải về. Đệ tử xin ở lại thêm ba ngày."

Hắn niêm phong ngọc giản. Đặt lên bàn.

Bên ngoài, trăng đã lên. Ánh bạc rải xuống Thanh Vân Sơn, tĩnh lặng.

Ở phòng bên cạnh, sư huynh Nhạc Dương Tông, Lưu Trường Thanh, Trúc Cơ trung kỳ, gõ cửa:

— Diệp huynh đệ. Sư phụ hỏi ngày mai chúng ta về chứ?

— Sư huynh về trước. Ta xin ở thêm vài ngày.

— ...Vì sao?

— Ván cờ chưa xong.

Lưu Trường Thanh im lặng. Rồi thở dài:

— Huynh đệ. Đừng gây sự ở đây.

— Ta không gây sự. Chỉ chơi cờ.

Bước chân xa dần. Diệp Thanh nhìn ra cửa sổ.

Chỉ chơi cờ. Đúng vậy.

Nhưng ván cờ này, ta phải biết đáp án.

· · ·

Và ở phòng ngoại môn, Lâm Nhàn đang nằm trên giường, nhìn trần nhà.

Ngày mai hắn sẽ đến nữa.

Ván cờ dở dang. Ta phải đánh tiếp.

Vấn đề: ta đang thua.

Giải pháp: không có.

Hy vọng hắn quên mang bàn cờ.

Hắn nhắm mắt, cố ngủ.

Không quên. Chắc chắn không quên.

Ch.12/15
2.612 từ