Gió Đổi Chiều
Vân Thiên nhận tin vào canh hai.
Thanh Huyền gửi ngọc giản mật, ngắn, chỉ ba dòng: "Lý Thanh Phong nứt kiếm tâm. Tự thương. Không có xung đột bên ngoài. Bế quan bảy ngày."
Vân Thiên đọc xong, đặt ngọc giản xuống, nhắm mắt. Tông chủ điện yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi qua khe cửa gỗ và hơi thở đều đặn của lão.
Lý Thanh Phong. Nguyên Anh trung kỳ. Kiếm tu bốn trăm năm. Kiếm tâm vững nhất tông môn. Tự nứt.
Thanh Huyền không viết nguyên nhân. Vì Thanh Huyền không biết. Nhưng ta biết.
Gã quét Lâm Nhàn.
Vân Thiên biết, không phải vì lão nhìn thấy, mà vì lão hiểu Lý Thanh Phong. Kiếm tu đố kỵ, kiếm tu tò mò, kiếm tu suốt đời tìm giới hạn. Mộ Thanh Vân gặp được Lâm Nhàn, Lý Thanh Phong sẽ không chịu nổi. Lão sẽ tự kiểm tra. Và kết quả kiểm tra đã nằm trên bàn.
Kiếm ý quét vào hư vô. Không phản hồi. Quay ngược.
Đúng kiểu Lý Thanh Phong. Ngu dũng.
Lão mở mắt, đứng dậy, đi đến cửa sổ. Thanh Vân Sơn ban đêm phủ sương, ánh trăng lọt qua mây mỏng, rọi xuống mái ngói nội môn. Kiếm Phong ở phía tây bắc, đèn tắt, lão đang bế quan trong bóng tối.
Ba trăm năm ta giữ tông, chưa bao giờ có chuyện Nguyên Anh tự nứt kiếm tâm. Chưa bao giờ.
Lâm Nhàn không làm gì. Gã ngồi trong phòng uống trà. Nhưng sự tồn tại của gã đang bẻ cong mọi thứ quanh gã, giống linh mạch bị bẻ cong quanh trận pháp phía đông.
Trận pháp bẻ cong linh khí. Gã bẻ cong người.
Vân Thiên thở dài. Chậm. Nặng. Rồi quay lại bàn, lấy ngọc giản trống, khắc ba chỉ thị:
Một: Lý Thanh Phong bế quan, không ai được quấy. Cung cấp linh dược phục hồi kiếm tâm cấp Nguyên Anh, lấy từ kho riêng tông chủ.
Hai: Tô Mộc Thanh tạm quản Kiếm Phong. Hạn chế quyền: chỉ quản nội bộ, không đại diện phong trong việc tông.
Ba: Lệnh cấm mới, áp dụng toàn tông: không ai được dùng linh thức quét khu vực ngoại môn ngoài nhiệm vụ tuần tra chính thức. Vi phạm sẽ bị hỏi thăm bởi bổn tông chủ.
Chỉ thị thứ ba nghe vô lý nếu không biết bối cảnh. Nhưng Vân Thiên biết: nếu không cấm, sẽ có người khác thử. Châu Nguyên có thể tò mò. Mộ Thanh Vân có thể quét vô tình khi nghiên cứu trận pháp. Và mỗi lần quét, mỗi lần gặp hư vô, mỗi lần dao động, là một lần tông môn mất thêm người.
Ta phải bảo vệ họ. Không phải khỏi Lâm Nhàn. Mà khỏi chính sự tò mò của họ.
Ironic. Tông chủ Hóa Thần bảo vệ tông nhân khỏi một gã Luyện Khí tầng ba bằng cách cấm họ nhìn gã.
Nhưng Vân Thiên không có lựa chọn nào khác.
Lão quay lại bàn, viết thêm một dòng vào sổ riêng, cuốn sổ bọc da rồng cũ mà chỉ tông chủ Thanh Vân Tông mới có quyền mở. Ba trăm năm, lão ghi hơn nghìn dòng. Dòng mới nhất: "Ngày X tháng X, Lý Thanh Phong nứt kiếm tâm vì quét Lâm Nhàn. Không có giao chiến. Kết luận cũ giữ nguyên: không đắc tội, không thăm dò, không ép. Bổ sung: cấm linh thức quét khu vực ngoại môn."
Lão gửi ngọc giản đi và quay lại cửa sổ. Đêm sâu, sương phủ dày trên mái ngói nội môn. Phía đông, dưới lòng núi, trận pháp vẫn thở.
· · ·
Sáng hôm sau. Khu ngoại môn.
Lâm Nhàn thức dậy vì tiếng gõ cửa. Lục Cẩu đã đi lấy cơm sáng. Hàn Phong ở ngoài. Gõ ba tiếng, đều, nhẹ, kiểu gõ của người lịch sự.
– Ai?
– Bẩm tiền bối, Thanh Huyền.
Trưởng lão. Lại trưởng lão.
Hắn ngồi dậy, lý áo, mở cửa. Thanh Huyền đứng ngoài, đạo bào chính thức, mặt nghiêm, cúi đầu.
– Tiền bối, chỉ thị mới từ tông chủ. Không ai được dùng linh thức quét khu vực ngoại môn ngoài tuần tra chính thức.
– Ừ.
– Và... tông chủ gửi lời thăm. Hỏi tiền bối có cần gì không.
Tông chủ hỏi tôi cần gì. Sau khi Nguyên Anh nứt kiếm tâm. Liên quan không? Chắc chắn liên quan. Nhưng liên quan thế nào thì tôi không biết, và hỏi sẽ lộ.
– Không cần gì.
Thanh Huyền gật, cúi đầu lần nữa, lui ra. Nhanh. Không ở lâu.
Hàn Phong nhìn theo.
– Tiền bối, Thanh trưởng lão có vẻ khẩn cấp hơn mọi lần.
– Ừ.
– Chỉ thị cấm linh thức... có phải vì chuyện Lý trưởng lão?
Hắn hỏi bằng giọng của người đã biết đáp án nhưng muốn xác nhận. Lâm Nhàn nhìn Hàn Phong. Khuôn mặt trẻ, 19 tuổi, kiếm ngang đùi, mắt sáng. Đứa trẻ này đã đổi đời vì mấy câu tôi nói bừa.
– Ngươi nghĩ sao?
Hàn Phong im một lúc. Rồi gật, chậm.
– Tiền bối uy áp quá mạnh. Nguyên Anh cố quét mà không đủ sức, tự thương. Tông chủ cấm để bảo vệ mọi người.
Sai hoàn toàn. Nhưng logic hoàn hảo.
– Ừ.
Hàn Phong ghi thêm một câu vào cuốn Ngữ Lục trong đầu. Câu thứ mười bốn. Không phải lời dạy, mà là sự kiện: "Tiền bối ngồi uống trà, Nguyên Anh tự nứt." Đôi khi sự kiện có sức nặng hơn lời nói.
Lâm Nhàn quay vào phòng, đóng cửa. Ngồi xuống bàn. Nhìn tập ghi chú Mộ Thanh Vân.
Cấm linh thức quét ngoại môn. Tông chủ Hóa Thần ra chỉ thị bảo vệ khu tôi ở. Không phải bảo vệ tôi. Bảo vệ mọi người khỏi tôi.
Một người Luyện Khí tầng ba mà tông chủ phải ban lệnh cấm cả tông dùng linh thức quét.
Nếu có ai viết câu chuyện này, sẽ không ai tin.
· · ·
Ba ngày sau. Phòng ngoại môn.
Lâm Nhàn đang đọc tập ghi chú Mộ Thanh Vân lần thứ năm. Hiểu biết: khoảng 55%. Lần này, hắn bắt đầu thấy mối liên hệ giữa Thiên Khóa (lớp 1, khóa linh khí) và hô hấp trận (lớp 3, điều tiết): lớp 3 điều chỉnh tốc độ rò rỉ từ lớp 1. Hai lớp hoạt động như một cặp: khóa và van.
Nếu lớp 1 là ổ khóa và lớp 3 là van, thì lớp 2 (Địa Tỏa, khóa vật thể) giữ hình dạng vật lý của trận pháp. Và lớp 4 rung đều, giữ cố định thứ gì đó...
Lớp 4 giữ người ngồi kiết già?
Có thể. Nếu lớp 1-3 quản linh khí, thì lớp 4 quản "tù nhân." Ba lớp ngoài cho môi trường, lớp 4 cho mục tiêu. Vậy lớp 5 và 6 làm gì?
Lớp 5 có thể là lớp cuối cùng bao quanh mục tiêu. Và lớp 6 là lõi, nơi người ngồi.
Nhưng tôi chỉ đoán. Tài liệu Mộ Thanh Vân không ghi gì về lớp 4-6. Bốn mươi năm nghiên cứu chỉ giải được hai lớp ngoài cùng. Tôi giải thêm hai nhờ linh căn. Nhưng hai lớp trong vẫn mờ.
Hắn ghi vào giấy, nét bút nhỏ: "L1-3: môi trường (khóa, khung, van). L4: mục tiêu (giữ). L5-6: ??? Cần gần hơn." Cần gần hơn nghĩa là phải quay lại bãi đất phía đông, ngồi trên phiến đá, quét ở khoảng cách mười hai trượng. Lần trước hắn ngất. Lần này hắn biết giới hạn, có thể quét ngắn hơn, cẩn thận hơn.
Lục Cẩu bước vào, đặt trà. Hôm nay trà không phải trà Vân Đỉnh mà hắn tự pha, mà trà do Đan Phong gửi xuống cùng đợt hương hỏa tháng mới. Trà tốt hơn, nhưng Lâm Nhàn không phân biệt được. Trà nào cũng là nước nóng có lá.
– Huynh, có tin mới.
– Nói.
– Ngoài tông. Nhạc Dương Tông gửi thiệp lần hai. Trương Chính Dương xác nhận sẽ đến cuối tháng này. Kim Đan trung kỳ, mang theo ba đệ tử, trong đó có Diệp Thanh.
Diệp Thanh. Đứa trẻ đánh cờ với tôi, mở thiên nguyên, dừng giữa chừng. Ván cờ còn dang dở. Nàng nói sẽ quay lại.
Và Trương Chính Dương, Kim Đan trung kỳ. Lần trước phái đệ tử, lần này đích thân. Không phải giao lưu thông thường.
– Còn gì?
– Tin từ Thanh Huyền qua Chu Minh: tông chủ tăng tuần tra phía bắc. Gấp đôi. Không giải thích lý do.
Phía bắc. Người lạ từ phía bắc, từng đến gần mười trượng. Kim Đan sơ kỳ, dấu chân nhỏ. Ninh Dạ?
Tông chủ cũng biết. Và đang phản ứng.
– Lục Cẩu.
– Gì?
– Nhạc Dương Tông đến, ta phải gặp không?
– Sợ là phải. Huynh là thượng khách, phái đoàn bên ngoài đến bái phỏng, huynh trốn thì kỳ lắm.
– Trốn không được thì sao?
– Thì diễn. Giống mọi lần. Huynh giỏi cái đó.
– Ta giỏi vì không có lựa chọn khác.
– Đó cũng là lý do hầu hết người ta giỏi bất cứ thứ gì.
Lâm Nhàn gật, nhìn tập ghi chú trên bàn. Sáu lớp trận pháp. Ba đã có tên. Một đang rung. Hai còn mờ.
Mọi thứ đang hội tụ. Nhạc Dương Tông từ ngoài. Ninh Dạ từ bắc. Trận pháp từ dưới. Và tôi ngồi giữa, Luyện Khí tầng ba, đọc tài liệu mà một nửa không hiểu.
Gió đang đổi chiều. Tôi cảm nhận được, dù không có linh thức.
Câu hỏi duy nhất: khi gió đổi, tôi đứng bên nào?
Hay chính xác hơn: tôi có được chọn bên không?
Hắn gấp tập ghi chú, uống trà nguội, và nhắm mắt. Không thiền, không tu luyện, chỉ nghỉ. Ba tháng sống sót đã dạy hắn một điều: năng lượng là hữu hạn, và nghỉ ngơi không phải lười biếng. Đặc biệt khi bão sắp đến.
Bên ngoài, Hàn Phong ngồi yên. Kiếm ngang đùi. Linh thức quét hai mươi lăm trượng. Phía đông, trận pháp thở. Phía bắc, tuần tra đã tăng gấp đôi nhưng không ai nói tại sao.
Và ở Thất Ma Cung, cách Thanh Vân Sơn nghìn dặm về phía bắc, Ninh Dạ ngồi trong phòng tối, đọc một bức thư từ tình báo viên gần Thanh Vân Tông. Bức thư ngắn:
"Nguyên Anh Kiếm Phong tự nứt kiếm tâm. Không có giao chiến. Nguyên nhân không rõ. Đối tượng ẩn thế vẫn ở ngoại môn. Tuần tra tăng gấp đôi phía bắc."
Ninh Dạ đặt thư xuống. Nàng hai mươi tuổi, Kim Đan sơ kỳ, thiên tài Thất Ma Cung, chuyên xâm nhập và thu thập tình báo. Mặt đẹp, mắt lạnh, miệng mỏng. Nàng đã đến gần Thanh Vân Sơn một lần, cảm nhận linh lực lạ phía bắc, và rút lui khi thấy Trúc Cơ hậu kỳ (Hàn Phong) canh gác.
Nguyên Anh tự nứt. Đối tượng không làm gì.
Thú vị.
Nàng gấp thư, đốt bằng ma hỏa. Ngọn lửa đen liếm hết giấy trong một nhịp thở, không khói, không tàn. Nàng đứng dậy, mở tủ, lấy ra bộ thường phục dân gian, loại mà thôn nữ vùng núi hay mặc, vải thô, nhuộm chàm, có vệt bẩn giả tạo ở ống tay. Kiểm tra mặt nạ che khí tức lần cuối, thu kiếm vào na trang giấu sau lưng, và bước ra cửa.
Thanh Vân Sơn đang mở rộng tuần tra. Nhưng tuần tra nhiều hơn không có nghĩa là kín hơn. Tuần tra nhiều hơn nghĩa là nhiều khe hở hơn, nhiều người hơn, nhiều thói quen hơn để đọc. Nàng đã quan sát lần trước: tuần tra ban đêm đổi ca mỗi hai canh, khoảng trống giữa hai ca kéo dài khoảng ba mươi nhịp thở. Đủ để một Kim Đan sơ kỳ có thuật ẩn thân lọt qua.
Nhưng Trúc Cơ hậu kỳ canh ở phòng ngoại môn là vấn đề. Lần trước, hắn cảm nhận nàng ở khoảng cách mười lăm trượng. Nhanh. Nhạy. Không phải Trúc Cơ bình thường. Nàng đã phải rút lui ngay, và từ đó không dám đến gần lần thứ hai.
Nhưng bây giờ có lệnh cấm linh thức quét ngoại môn. Tông chủ tự ra tay trói chân tông nhân.
Lệnh đó có áp dụng cho Trúc Cơ canh cửa không? Có lẽ không. Hắn canh gác, không phải quét tùy tiện. Nhưng lệnh tạo ra tâm lý: mọi người sẽ thu linh thức lại khi gần ngoại môn. Ít cảnh giác hơn.
Khe hở.
Ninh Dạ biết điều này. Nàng đã xâm nhập mười ba tông môn trong năm năm qua. Thanh Vân Tông sẽ là thứ mười bốn. Không phải vì nó yếu. Mà vì bên trong có thứ mà Cung chủ muốn biết.
Đối tượng ẩn thế. Có thể là Đại Thừa. Có thể không. Nhưng Nguyên Anh tự nứt chỉ vì nhìn gã.
Nếu đó là Đại Thừa thật, ta đến gần sẽ chết.
Nếu không phải, ta sẽ là người đầu tiên biết.
Cả hai khả năng đều đáng thử.
Nàng bước ra ngoài. Đêm lạnh, gió mang mùi đất ẩm và tùng bách từ phương nam. Thanh Vân Sơn ở đó, cách nghìn dặm, nhưng nàng đã đi qua nghìn dặm nhiều lần. Lần này, nàng sẽ đến bằng đường khác, từ phía đông, nơi mà tông môn vừa tăng tuần tra phía bắc nhưng chưa kịp bao phủ.
Phía đông. Nơi có trận pháp dưới lòng núi.
Ta không biết điều đó. Chưa.
Nhưng ta sẽ biết sớm thôi.