Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 51: Thiệp
Chương 51

Thiệp

Mùng hai mươi ba tháng tám.

Bảy ngày sau khi linh mạch nhận chủ, Lâm Nhàn phát hiện một thay đổi nhỏ: nhịp đập thứ hai không còn lệch nửa phách. Nó lệch một phần ba.

Hắn không biết điều này tốt hay xấu. Linh căn không phải sách hướng dẫn, không có mục "hợp nhất linh mạch cổ đại cho người mới." Thứ hắn biết chỉ là mỗi sáng khi quét sân, linh khí dưới đá rung nhẹ hơn hôm qua. Mỗi tối khi nằm xuống, hai nhịp gần hơn một chút. Và mỗi lần gần trùng, chỉ một thoáng, ngắn hơn nháy mắt, hắn thấy ánh sáng ấm ở rất xa, rất sâu, giống ai đó vẫy tay từ cuối đường hầm.

Hắn đã ngừng cố hiểu ánh sáng đó.

Người bình thường không cần hiểu nhịp tim. Chỉ cần nó đập.

Buổi sáng vẫn giống mọi sáng. Quét sân, bảy mươi hai nhát chổi, con số Triệu Vân Phi đếm mỗi ngày mà hắn không biết bản thân cũng đang giữ đều. Linh khí dưới đá rung theo bước chân, nhưng hắn đã học cách thu linh căn sát người đến mức gần như vô hình. Giống người hát hay mà phải giả câm suốt bảy tháng.

Hàn Phong đứng ở hiên, kiếm ngang lưng, mắt quét xung quanh theo chu kỳ ba giây. Trong Ngữ Lục, hắn đã ghi: "Tiền bối dùng chổi quét trần ai. Bụi là phiền não, đá là đạo tâm. Bảy mươi hai nhát, mỗi nhát một niệm." Lâm Nhàn không biết dòng này. Nếu biết, hắn sẽ muốn bẻ chổi.

Ăn sáng. Cháo, đậu phụ, rau muống xào tỏi. Bàn riêng. Lục Cẩu cách hai bàn, ăn nhanh hơn vì ngủ muộn đêm qua. Ngoại môn đệ tử đi ngang cúi đầu chào, hắn gật, họ đi tiếp. Bảy ngày, mọi thứ thành thói quen. Kể cả việc bị coi là cao nhân.

Cùng sáng. Tông Chủ Điện.

Vân Thiên ngồi trước bàn, trên bàn có một phong thư. Giấy lụa vàng, viền đỏ, triện ấn Dao Huyền Tông bên dưới. Mực son, nét chữ phóng khoáng.

Thiên Kiêu Đại Hội.

Mười năm một lần, do Dao Huyền Tông tổ chức tại Bạch Vân Thành. Thiên kiêu dưới ba mươi tuổi, Trúc Cơ trở lên, mỗi tông phái tối đa năm người. Đại hội kéo dài mười lăm ngày: năm ngày giao lưu, năm ngày luận đạo, năm ngày tỉ thí. Ngoài ra có chợ đan dược, chợ pháp khí, và tiệc chiêu đãi cho trưởng bối các tông.

Thanh Vân Tông nhận thiệp mời lần cuối cách đây ba mươi năm. Lần đó, Vân Thiên gửi ba đệ tử, cả ba thua vòng đầu, về không nói một lời. Từ đó, Dao Huyền Tông không gửi thiệp nữa. Tông phái cấp hai suy tàn không đủ tiêu chuẩn.

Nhưng năm nay, thiệp đến. Vàng hơn, đỏ hơn, và có thêm một dòng viết tay ở cuối: "Kính mời quý tông phái mang theo trưởng bối đồng hành. Bạch Vân Thành đã chuẩn bị khách xá thượng hạng."

Trưởng bối đồng hành. Khách xá thượng hạng.

Vân Thiên đọc hai cụm từ đó ba lần. Ba mươi năm trước, thiệp chỉ viết "kính mời đệ tử tham gia." Không có "trưởng bối." Không có "thượng hạng."

Ông biết tại sao.

Tin đồn. Từ Nhạc Dương Tông. Từ Thất Ma Cung. Từ những tông phái khác đã nghe qua Trương Chính Dương hoặc qua kẻ buôn chuyện trên đường. Tin đồn về Thanh Vân Tông có cao nhân ẩn thế, về Đại Thừa đội lốt ngoại môn đệ tử. Tin đồn mà Vân Thiên không kiểm soát được, vì chúng có phần đúng, ít nhất theo cách ông hiểu.

Dao Huyền Tông gửi thiệp không phải vì Thanh Vân Tông mạnh lên. Mà vì họ muốn xem.

Ông gấp thiệp. Nhấp trà.

Thanh Huyền đứng bên cạnh, chờ.

– Thiên Kiêu Đại Hội, Vân Thiên nói. Mùng mười tháng chín. Bạch Vân Thành.

– Bao lâu?

– Mười lăm ngày. Cộng bảy ngày đường đi về. Tổng gần một tháng.

Thanh Huyền im. Rồi:

– Gửi ai?

Vân Thiên đặt chén xuống.

– Hàn Phong. Trúc Cơ hậu kỳ, kiếm khí vững, thiên kiêu chính danh. Tô Mộc Thanh. Trúc Cơ đỉnh phong, kiếm ý hàng đầu thế hệ trẻ.

– Đủ rồi.

– Chưa đủ.

Thanh Huyền nhìn ông. Ông nhìn dòng chữ viết tay cuối thiệp.

– Họ muốn thấy tiền bối.

Im lặng.

– Nếu ta chỉ gửi đệ tử, Vân Thiên nói chậm, Dao Huyền Tông sẽ hiểu là Thanh Vân Tông giấu. Các tông khác tò mò hơn. Có thể gửi người đến tông ta "thăm viếng." Ta vừa tiễn đoàn Nhạc Dương, chưa muốn đón đoàn mới.

– Nếu tiền bối đi?

– Thì tin đồn có bằng chứng. Mọi người sẽ thấy tận mắt.

– Thấy gì? Thanh Huyền hỏi, giọng bằng. Tiền bối ngồi im, uống trà, nhìn xa. Giống mọi ngày.

Vân Thiên gật.

– Đúng. Và đó là thứ đáng sợ nhất.

Ông uống hết chén trà.

– Lão phu sẽ hỏi tiền bối chiều nay. Nếu đồng ý, tông ta đi bốn người: tiền bối, Hàn Phong, Tô Mộc Thanh, và lão phu. Ngươi ở nhà giữ tông.

Thanh Huyền gật. Mắt ông lướt qua phong thư lần cuối, dừng ở dòng viết tay. Ông nhận ra thứ mà bổn tông chủ không nói: nếu tiền bối đi, ông phải đi cùng. Không phải để bảo vệ, mà để đảm bảo không ai làm tiền bối phiền. Hóa Thần đi hầu Đại Thừa. Hợp lý. Nhưng nghe thì vẫn lạ.

– Khi nào khởi hành? ông hỏi.

– Mùng ba tháng chín. Bảy ngày đường.

Mười ngày chuẩn bị. Thanh Huyền gật lần nữa, cúi đầu, và bước ra.

Chiều. Phòng ngoại môn.

Lâm Nhàn đang đọc lại ngọc giản của Mộ Thanh Vân khi nghe tiếng bước chân ở ngoài sân. Nặng, chậm, đều, cách nhau ba giây. Không phải Hàn Phong. Không phải Lục Cẩu. Không phải đệ tử.

Hàn Phong mở cửa trước khi hắn kịp đứng dậy.

– Tông chủ đến.

Hắn gấp ngọc giản, đặt xuống bàn, đứng lên. Tay phải vuốt áo, thói quen kiếp trước khi sếp bất ngờ ghé bàn.

Vân Thiên bước vào sân, một mình, không mang theo trưởng lão. Áo đạo bào trắng viền bạc, tay cầm phong thư vàng. Biểu cảm ôn hòa, mắt sáng, kiểu người đến nhờ chứ không phải ra lệnh.

Lần cuối ông ta đến đây là khi mời uống trà. Lần này cầm thư.

Hàn Phong lùi ra hiên. Vân Thiên bước qua ngưỡng cửa, nhìn quanh phòng (bộ sưu tập đồ vô dụng trên kệ, bụi mỏng, giường gỗ cũ), rồi ngồi xuống ghế đối diện mà không đợi mời.

Lâm Nhàn ngồi. Im.

Vân Thiên đặt phong thư lên bàn, giữa hai người.

– Thiên Kiêu Đại Hội. Mười năm một lần. Mùng mười tháng chín, Bạch Vân Thành. Thiên kiêu dưới ba mươi, luận đạo, tỉ thí.

Lâm Nhàn nhìn phong thư. Giấy vàng, viền đỏ, đẹp hơn bất kỳ thứ gì trong phòng hắn.

– Bổn tông gửi Hàn Phong và Tô Mộc Thanh làm đại diện.

Hắn gật. Hợp lý.

Vân Thiên im một nhịp. Lâm Nhàn nhận ra: cái im này có trọng lượng. Kiểu im trước câu quan trọng.

– Lão phu muốn mời tiền bối đi cùng.

Mặt hắn không thay đổi. Bảy tháng diễn vai, cơ mặt đã thành phản xạ. Không nhíu mày, không mở mắt to, không cử động tay. Chỉ nhìn phong thư.

Vân Thiên chờ. Im lặng kéo dài. Mười giây. Hai mươi giây. Loại im lặng mà ông đã quen: tiền bối không vội, tiền bối đang cân nhắc.

– Tiền bối không cần tỉ thí, Vân Thiên nói, giọng cẩn thận. Không cần luận đạo. Chỉ cần có mặt. Bạch Vân Thành là nơi giao lưu, có thể tiền bối sẽ thấy thú vị.

Thú vị. Luyện Khí tầng ba ngồi giữa đám Trúc Cơ và Kim Đan.

Hắn nhìn lên. Mắt Vân Thiên bình tĩnh, nhưng đáy mắt có thứ gì hắn từng thấy ở sếp cũ khi trình bày với khách hàng lớn: mong đợi, và sợ. Sợ hắn đồng ý, sợ hắn từ chối. Kiểu sợ của người đang đánh cược mà không biết con bài bên kia là gì.

Hắn hiểu. Vân Thiên cần hắn đi. Tin đồn đã lan, và nếu "cao nhân" không xuất hiện, Thanh Vân Tông sẽ trở thành trò cười. Hoặc tệ hơn: thành mục tiêu.

Hắn nghĩ đến bảy tháng qua. Trần Bách luyện đan. Tô Mộc Thanh lĩnh ngộ kiếm ý. Hàn Phong thề đạo tâm. Trưởng lão quỳ. Tông chủ quỳ. Kim Đan ngoại tông quỳ. Bí cảnh mở. Linh mạch nhận chủ. Mỗi lần hắn nghĩ "đến đây là dừng," cuộc sống lại kéo hắn đi xa hơn một bước.

Bảy tháng trước hắn lo bị đuổi khỏi ngoại môn. Giờ tông chủ Hóa Thần đích thân đến mời đi đại hội.

Hắn nhìn kệ gỗ: linh đan, áo bào, kiếm ngọc, ngọc bội. Bốn thứ vô dụng. Và thứ thứ năm trong người, cũng vô dụng.

– Được.

Một từ.

Vân Thiên thở ra, nhẹ, gần như không nghe thấy. Nhưng linh căn hắn cảm nhận rõ: nhịp tim ông ta chậm lại hai nhịp.

– Lão phu sẽ đi cùng. Khởi hành mùng ba tháng chín. Tiền bối không cần chuẩn bị gì, bổn tông lo liệu.

Hắn gật.

Vân Thiên đứng dậy, cúi nhẹ, bước ra. Hàn Phong mở cửa, cúi đầu. Vân Thiên đi qua sân, lưng thẳng, bước đều. Nhưng khi khuất sau bức tường, bước chân nhanh hơn. Nhẹ hơn. Giống người vừa đặt xuống thứ gì đó nặng.

Phong thư vẫn nằm trên bàn. Ông quên lấy, hoặc cố ý để lại.

Lục Cẩu vào phòng mười phút sau, mang theo đĩa đậu phụ chiên.

– Tông chủ đến? Có chuyện gì?

Lâm Nhàn chỉ phong thư.

– Thiên Kiêu Đại Hội.

Lục Cẩu đặt đĩa xuống. Nhìn phong thư. Nhìn hắn. Không nói.

– Bạch Vân Thành. Mùng mười tháng chín. Tông chủ mời tôi đi.

– Và huynh nói gì?

– "Được."

Lục Cẩu ngồi xuống mép giường. Chậm. Hai tay đặt trên đầu gối.

– Thiên Kiêu Đại Hội, hắn lặp lại, giọng thấp. Nơi thiên tài khắp nơi hội tụ. Trúc Cơ trở lên. Huynh là Luyện Khí tầng ba.

– Tôi biết.

– Huynh sẽ ngồi giữa mấy trăm thiên kiêu, mỗi đứa đều muốn gặp "cao nhân Thanh Vân Tông."

– Tôi biết.

– Và huynh vẫn nói "được"?

Lâm Nhàn nhìn Lục Cẩu.

– Tông chủ Hóa Thần xuống ngoại môn mời đích thân. Tôi nói "không" thì ông ta hiểu kiểu gì?

Lục Cẩu mở miệng. Đóng lại. Đúng. "Không" từ Đại Thừa có thể là lệnh cấm. "Không" từ cao nhân có thể là phép thử. Không có cách nào từ chối mà không tạo thêm hiểu lầm.

– Vậy kế hoạch?

– Giống mọi lần. Im, gật, uống trà, nhìn xa.

– Ở nhà thì được. Ở Bạch Vân Thành, trước mấy trăm người, không phải vài chục.

Hắn im. Hắn biết. Quy mô khác. Rủi ro khác. Nhưng bảy tháng qua đã chứng minh một điều: càng nhiều người nhìn, càng ít ai dám hỏi thẳng. Kim Đan quỳ, Nguyên Anh phục tùng, Hóa Thần kính sợ. Mỗi người tự não bổ một phiên bản, và đám đông não bổ mạnh hơn cá nhân vì ai cũng muốn đồng thuận.

Nhưng chỉ cần một người không não bổ. Một câu hỏi đúng. Một lần quét linh thức thấy Luyện Khí tầng ba thay vì hư vô.

Hắn nhìn tay mình. Linh căn đặc dị, quét gì cũng trống. Lá chắn duy nhất, mà hắn không hiểu cơ chế.

– Ta đi cùng huynh, Lục Cẩu nói.

– Ngoại môn đệ tử không đủ tư cách.

– Ta là hầu cận tiền bối. Đại Thừa mang hầu cận, ai dám cấm?

Hắn nhìn Lục Cẩu. Mắt sáng, kiểu mắt quen thuộc, mỗi lần hắn quyết tâm không để bạn đi một mình.

– Tông chủ chưa nói tôi được mang người.

– Huynh thử hỏi đi. Hóa Thần sẽ đồng ý mọi thứ huynh yêu cầu.

Đúng. Đó là vấn đề. Hắn yêu cầu gì cũng được, vì ai cũng sợ.

– Được. Tôi sẽ nói với tông chủ.

Lục Cẩu thở ra. Nhẹ. Giống Vân Thiên vừa nãy, cùng kiểu thở phào, khác lý do. Một người vì cao nhân đồng ý, một người vì bạn thân không phải đi một mình.

Hắn với tay lấy đậu phụ chiên. Giòn, mặn, thơm tỏi. Tay trái đặt trên ngực, thói quen mới kể từ linh mạch nhận chủ. Nhịp đập thứ hai đều, ấm, lệch một phần ba phách.

Mười bảy ngày nữa. Bạch Vân Thành. Thiên kiêu khắp thiên hạ.

Và hắn, Luyện Khí tầng ba, mang linh mạch cổ đại trong người mà không biết dùng, sẽ ngồi giữa bọn họ, giả vờ là thứ mà bọn họ tin.

Hàn Phong gõ cửa.

– Tiền bối, đệ tử nghe tông chủ nói có đại hội?

Lục Cẩu nhìn Lâm Nhàn. Hắn gật.

Hàn Phong bước vào, mắt sáng, lưng thẳng hơn bình thường.

– Đệ tử xin được đi cùng bảo vệ tiền bối.

– Ngươi là thiên kiêu đại diện tông. Đương nhiên đi.

Hàn Phong gật, nhưng không quay ra. Đứng im. Rồi:

– Đệ tử sẽ mang theo Ngữ Lục.

Lục Cẩu nhìn đĩa đậu phụ. Lâm Nhàn nhìn trần nhà.

Hắn ta sẽ mang cuốn sách ghi lại mọi câu nói vớ vẩn của tôi đến đại hội. Trước mặt hàng trăm thiên kiêu. Và sẽ trích dẫn.

– Tuỳ, hắn nói.

Hàn Phong cúi đầu, quay ra. Tiếng bước chân xa dần, đều, chắc, kiểu người vừa nhận mệnh lệnh.

Lục Cẩu chờ cửa đóng, rồi nói nhỏ:

– "Tuỳ." Ngữ Lục câu hai mươi hai.

Lâm Nhàn đặt đũa xuống.

Mười bảy ngày. Hoặc để chuẩn bị, hoặc để chấp nhận rằng không có cách nào chuẩn bị.

Gió chiều thổi qua cửa sổ. Mùi đất ẩm, cỏ non, nhựa tùng. Linh khí ngoại môn đặc hơn mọi ngày.

Nhịp đập thứ hai lệch một phần ba phách. Và đang dần trùng.

Ch.51/130
2.421 từ