Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 68: Nhịp Thở
Chương 68

Nhịp Thở

Mùng tám tháng mười. Mười ngày sau khi ma tu rút.

Mộ Thanh Vân đến đúng hẹn.

Ông ta ngồi đối diện hắn tại Vân Đỉnh Các, trà nóng, sổ ghi chép mở, bút lông sẵn sàng. Cùng vị trí, cùng tư thế, cùng kiểu nghiêm túc như mỗi lần trước. Nhưng hôm nay mắt ông ta sáng hơn, kiểu người mang theo kết quả mà mình không chắc có đáng vui hay đáng lo.

– Tiền bối. Lão phu có ba phát hiện.

Hắn gật. Lục Cẩu ngồi cạnh, cầm chén trà không uống, tai dựng.

– Một: lớp sáu dày thêm năm phần trăm so với ngày phóng nhịp. Tốc độ ổn định, chậm dần, kiểu vết thương lành nhanh lúc đầu rồi chậm lại ở cuối. Dự kiến sáu tháng nữa lớp sáu phục hồi hoàn toàn nếu không có tác động thêm.

Sáu tháng thay vì năm năm. Nhanh hơn nhiều so với dự tính ban đầu. Linh mạch tự sửa mạnh hơn họ nghĩ.

– Hai: lớp ba và lớp bốn có biến đổi nhỏ. Biên độ dao động của lớp ba tăng mười lăm phần trăm, kiểu van mở rộng hơn. Lớp bốn rung mạnh hơn, kiểu dây đàn căng hơn. Không phải hư hỏng, ngược lại, giống hệ thống tự điều chỉnh.

– Điều chỉnh theo hướng nào? Lục Cẩu hỏi.

Mộ Thanh Vân nhìn Lục Cẩu, kiểu trưởng lão nhìn đứa trẻ hỏi đúng câu.

– Hướng linh mạch muốn. Lão phu so sánh dữ liệu bốn mươi năm: trước đây, sáu lớp vận hành ổn định, kiểu nhà máy chạy công suất cũ. Sau nhận chủ, chúng tự tối ưu. Van mở rộng, khung căng hơn, gương phản chiếu sắc hơn. Không phải vì tiền bối ra lệnh, mà vì linh mạch muốn nuôi chủ tốt hơn.

Nuôi chủ. Linh mạch đang điều chỉnh cả hệ thống phong ấn để phục vụ tôi tốt hơn. Tôi không yêu cầu. Nó tự làm.

– Ba: lão phu phát hiện dấu hiệu mới ở rìa lớp sáu. Một vùng nhỏ, mật độ linh khí đặc hơn phần còn lại, đường viền không đều, kiểu có thứ gì đó ở bên trong đang ép ra.

Hắn cầm chén trà. Uống chậm. Đặng giấu tay siết.

Đang ép ra. Hắn đang ép ra. Người ngồi kiết già ba trăm năm, đang nhúc nhích, và Mộ Thanh Vân nhìn thấy dấu vết từ bên ngoài.

Lục Cẩu nhìn hắn. Mắt nói: huynh nói không? Hắn nhìn lại: chưa.

– Tiền bối biết thứ đó là gì? Mộ Thanh Vân hỏi, giọng nhẹ, cẩn thận, kiểu người hỏi mà đã đoán câu trả lời sẽ phức tạp.

Hắn nghĩ. Ba giây. Năm giây. Mộ Thanh Vân chờ, quen chờ, kiểu người đã học rằng im lặng của tiền bối có trọng lượng.

– Một từ, hắn nói.

Mộ Thanh Vân cầm bút.

– Thở.

Mộ Thanh Vân viết. Dừng. Nhìn lên.

– Thở. Tiền bối nói thứ bên trong lớp sáu... đang thở?

Hắn gật.

Mộ Thanh Vân đặt bút xuống. Nhìn sổ ghi chép, nhìn chữ "thở" vừa viết, nhìn hắn. Ba thứ tạo thành tam giác mà ông ta chưa vẽ xong.

– Nếu đang thở, Mộ Thanh Vân nói chậm, nghĩa là còn sống. Nếu còn sống, và phong ấn đang phục hồi, thì phong ấn không phải nhà tù nữa. Là... phòng.

Phòng. Đúng. Chuyển từ "tù" thành "ở." Linh mạch nuôi phong ấn, phong ấn giữ người bên trong, người bên trong thở. Cộng sinh. Chữ tôi cho ông tháng trước.

– Cộng sinh, Mộ Thanh Vân lẩm bẩm, nhớ lại. Tiền bối nói "cộng sinh" lần trước. Lão phu hiểu: chủ và mạch. Nhưng bây giờ, cộng sinh ba bên?

Hắn không trả lời. Vì câu trả lời thật, nếu nói, là: tôi không biết. Nhưng im lặng của hắn, trong mắt Mộ Thanh Vân, là xác nhận.

Mộ Thanh Vân cúi đầu. Thu sổ. Đứng dậy, lưng còng, bước chậm. Ở cửa, ông ta quay lại:

– Lão phu sẽ ghi chép chi tiết hơn vùng rìa lớp sáu. Nếu "thở" thay đổi nhịp, lão phu sẽ báo ngay.

Rồi đi. Dép vải quệt đá, tiếng nhẹ, xa dần. Hắn nghe tiếng bước chân ông ta qua linh mạch, rõ hơn qua tai: mỗi bước, trọng lượng, nhịp, kiểu người già đi chậm nhưng đều, kiểu đồng hồ cũ vẫn chạy đúng.

Im lặng. Lục Cẩu đợi tiếng bước chân mất hẳn, rồi quay sang.

– "Thở." Một từ. Ông ấy sẽ viết ba mươi trang.

– Tôi biết.

– Và ông ấy sẽ đúng. Ông ấy luôn giải thích đúng hơn huynh nghĩ. Vấn đề là ông ấy đúng dựa trên giả định huynh biết hết, trong khi huynh đang đoán.

Đang đoán. Tôi nói "thở" vì tôi cảm nhận nhịp thở qua linh căn. Nhưng "thở" nghĩa gì đối với một vật thể bị phong ấn ba trăm năm? Thở vật lý? Thở linh lực? Hay thứ gì khác?

– Phản ứng lần trước, Lục Cẩu nói, nhỏ hơn. Huynh nói nhúc nhích. Bây giờ Mộ Thanh Vân nhìn thấy dấu ép từ ngoài. Hai nguồn xác nhận: linh căn huynh và linh thức trưởng lão. Nó đang thức dậy.

– Thức dậy hay cựa mình?

– Khác biệt?

– Cựa mình thì nằm xuống lại. Thức dậy thì không.

Lục Cẩu gãi cằm. Hai giây.

– Câu hỏi hay. Và ta không có đáp án. Nhưng ta có nguyên tắc: nếu linh mạch không phản ứng, ta không phản ứng. Linh mạch sống cạnh nó ba trăm năm, biết nó hơn ta.

Linh mạch biết nó hơn ta. Đúng. Nhịp đập thứ hai vẫn đều, vẫn ấm, không thay đổi khi Mộ Thanh Vân nói về vùng rìa. Linh mạch không lo. Hoặc không biết lo.

Chiều. Sân ngoại môn.

Hàn Phong luyện kiếm.

Hắn ngồi bậc thềm, nhìn Hàn Phong múa kiếm giữa sân, kiếm sáng trong nắng chiều, nhanh, gọn, mỗi nhát cắt không khí đều nghe gió rít. Trúc Cơ hậu kỳ, mười một tháng tu kiếm kể từ khi bái sư, kiếm ý đã có hình, sắc, kiểu lưỡi dao mài lâu ngày bắt đầu sáng.

Nhưng hôm nay có thứ khác.

Mỗi nhát kiếm, linh mạch dưới chân rung theo. Nhẹ, kiểu tiếng vọng, không phải phản ứng chủ ý, là cộng hưởng. Kiếm khí Hàn Phong chạm đất, đất truyền rung vào linh mạch, linh mạch truyền vào hắn. Hắn cảm nhận mỗi nhát kiếm qua nhịp đập thứ hai, rõ ràng, kiểu nghe nhạc qua tai nghe mà tai nghe là cả ngọn núi.

Hắn nhắm mắt, tập trung vào cảm giác. Nhát thứ nhất, kiếm khí đi xuống, chạm mặt đất cách hắn mười trượng, rung truyền vào lớp một, tản ra, đến hắn sau nửa nhịp thở. Nhát thứ hai, cùng vị trí, rung mạnh hơn, kiểu đất đã quen đường và dẫn truyền nhanh hơn. Nhát thứ ba, kiếm khí chệch sang trái ba thước, rung đến chậm hơn một chút, kiểu nước chảy phải vòng qua hòn đá.

Tôi đang đọc kiếm pháp của gã qua mặt đất. Không cần mở mắt. Không cần nhìn. Linh mạch kể cho tôi nghe mỗi nhát kiếm rơi ở đâu, mạnh bao nhiêu, nghiêng góc nào.

Thứ này mới. Ở Bạch Vân Thành, hắn cảm nhận được linh mạch rung, nhưng chỉ kiểu biết có rung. Bây giờ, mười ngày sau năm nhịp, hắn đọc được chi tiết. Kiểu trước đây nghe tiếng mưa, bây giờ phân biệt được từng giọt.

Lục Cẩu nói đúng. Linh mạch rung kiếm, rung xương, rung bất kỳ thứ gì thấm linh khí núi đủ lâu. Hàn Phong tu trên núi này mười một tháng, kiếm rèn từ linh khoáng núi. Gã là một phần của hệ thống.

Hàn Phong dừng kiếm. Quay sang hắn, quỳ một đầu gối, kiểu quen.

– Tiền bối. Kiếm đệ tử gần đây rung mỗi khi đệ tử luyện ở sân này. Không rung khi luyện ở nơi khác. Đệ tử suy ra: sân này có liên hệ đặc biệt với linh mạch.

Không phải sân. Là tôi. Tôi ngồi đây, linh mạch phản ứng với sự hiện diện của tôi, và kiếm gã rung theo. Nhưng Hàn Phong nghĩ là do sân.

– Tiền bối đã ngồi đây hàng ngày, Hàn Phong nói, mắt sáng, kiểu người đang lĩnh ngộ. Tiền bối đã ban phước cho mặt đất nơi người ngồi. Kiếm đệ tử cảm ứng phước lành đó.

Ban phước. Tôi ngồi quét sân. Và bây giờ đất chỗ tôi ngồi thành đất thánh trong mắt đệ tử.

– Đệ tử xin phép luyện kiếm ở sân này mỗi ngày.

– Được.

Hàn Phong cúi đầu, đứng dậy, tiếp tục múa kiếm. Mỗi nhát, đất rung, linh mạch vọng, nhịp đập thứ hai trong ngực hắn gõ theo. Hắn nhắm mắt, thử đọc kiếm pháp qua rung động: nhát ngang, nhát dọc, nhát chéo, mỗi nhát một hướng, một lực, một góc. Rõ hơn buổi sáng. Rõ hơn hôm qua.

Lục Cẩu đi ra, ngồi cạnh, cắn ổi.

– Gã lại não bổ?

– "Ban phước cho mặt đất."

Lục Cẩu suýt nghẹn ổi. Ho, vỗ ngực, mắt chảy nước.

– Ban phước... huynh quét sân thành ban phước. Ngữ Lục sắp có câu mới.

– Tôi hy vọng không.

Lục Cẩu lau mắt, cắn miếng ổi tiếp, nhìn Hàn Phong múa kiếm, kiếm sáng trong nắng chiều, linh mạch rung theo mỗi nhát, đất nhẹ rung dưới chân, kiểu cả sân đang hòa nhịp với một bài hát mà chỉ người có nhịp đập thứ hai mới nghe.

Một lúc sau, bóng người xuất hiện ở góc sân. Tô Mộc Thanh, kiếm đeo sau lưng, đứng dưới mái hiên nhìn Hàn Phong luyện kiếm. Không vào sân, không lên tiếng. Mắt cô ta hơi nheo, kiểu người kiếm tu nhìn kiếm tu khác mà thấy thứ gì đó quen.

Hắn để ý: mỗi nhát kiếm của Hàn Phong, ngón tay Tô Mộc Thanh khẽ co. Không nhiều, chỉ đủ để người ngồi gần thấy. Kiếm cảm ứng. Cô ta cũng cảm nhận được cộng hưởng, chỉ là không biết nguồn ở đâu.

Xương cô ta đã rung theo linh mạch từ ngày ở Bạch Vân Thành. Bây giờ kiếm Hàn Phong rung qua đất, đất rung qua linh mạch, linh mạch rung qua xương cô ta. Hai kiếm tu, một cảm ứng có ý thức, một cảm ứng không biết. Và cả hai đều nghĩ nguồn là mặt đất.

Tô Mộc Thanh đứng thêm một khắc. Quay đi. Bước nhẹ, kiểu người vừa xác nhận thứ gì đó mà chưa muốn nói.

Đêm. Phòng ngoại môn.

Hắn nằm, tay đặt trên ngực. Hai nhịp đập: tim, và linh mạch. Lệch nhau, vẫn lệch, nhưng khoảng cách hẹp hơn. Ở Bạch Vân Thành, lệch một phần mười phách. Khi nhịp trùng ở Bạch Vân Thành, ba giây, toàn thân ấm. Bây giờ, mười ngày sau năm nhịp, khoảng lệch gần hơn nữa. Không đo được chính xác, nhưng hắn cảm nhận: hai nhịp đang tiến về nhau, chậm, kiểu hai người đi bộ cạnh nhau bắt đầu bước cùng nhịp mà không bàn trước.

Hắn thử điều chỉnh. Chủ ý thở chậm hơn, tim chậm theo, nhịp đập thứ hai không đổi. Thở nhanh hơn, tim nhanh, nhịp hai vẫn không đổi. Linh mạch có nhịp riêng, không theo hắn. Nhưng khoảng cách đang hẹp. Nghĩa là một trong hai đang thay đổi. Và nếu linh mạch không đổi, thì tim hắn đang thay đổi.

Tim tôi đang tự điều chỉnh theo linh mạch. Không phải tôi quyết. Cơ thể tôi đang tự thích nghi với thứ sống bên trong nó.

Hắn nằm yên. Đếm. Nhịp tim: một, hai, ba. Nhịp linh mạch: một... hai... ba. Tim nhanh hơn, linh mạch chậm hơn, nhưng cứ khoảng mười lăm nhịp tim, hai nhịp chồng lên nhau một lần. Mỗi lần chồng, ngực ấm, kiểu uống trà nóng giữa đêm lạnh, ấm từ trong ra ngoài, lan xuống bụng, xuống chân, lên đầu. Hai giây rồi tách. Đêm qua, hai mươi nhịp mới chồng một lần. Hôm nay, mười lăm. Khoảng cách đang rút ngắn, và tốc độ rút ngắn cũng nhanh hơn.

Lục Cẩu ngáy nhẹ giường bên cạnh. Gió đêm mang mùi thông. Nhịp đập thứ hai rung đều, ấm, kiểu nhịp mà hắn bắt đầu coi là bình thường, kiểu người quen tiếng đồng hồ trong phòng đến mức không nghe nữa.

Nhưng hắn vẫn nghe. Vì mỗi đêm, khoảng lệch hẹp hơn một chút. Và hắn không biết khi hai nhịp trùng hoàn toàn, chuyện gì sẽ xảy ra.

Lần trùng ở Bạch Vân Thành, ba giây, toàn thân ấm, linh khí rung. Nếu trùng vĩnh viễn? Nếu hai nhịp thành một? Tôi sẽ là gì?

Hắn nghĩ đến Mộ Thanh Vân. Ông ta nói "cộng sinh ba bên." Chủ, mạch, và thứ bên trong. Ba nhịp đập: tim hắn, linh mạch, và nhịp thở của vật thể phong ấn. Nếu cả ba đồng bộ, cộng sinh sẽ hoàn chỉnh. Hoặc sẽ vỡ. Hoặc sẽ thành thứ gì đó mà không ai trong ba trăm năm qua từng thấy.

Tôi không sợ. Điều đó mới đáng sợ.

Gió đổi hướng. Mùi thông nhạt đi, thay bằng mùi đá ẩm từ phía đông, nơi trận pháp nằm, nơi thứ bên trong đang thở. Hắn cảm nhận được cả mùi đó qua linh mạch, hay chỉ tưởng tượng. Ranh giới giữa cảm nhận thật và ảo giác ngày càng mờ, kiểu người sống chung với ngọn núi quá lâu bắt đầu không phân biệt được đâu là mình, đâu là núi.

Câu hỏi không có đáp án. Hắn nhắm mắt. Hai nhịp rung trong bóng tối, gần nhau hơn đêm qua, xa nhau hơn đêm mai.

Ngủ. Không mơ.

Ch.68/130
2.334 từ