Dưới Đất
Cỏ dại phía đông vàng úa.
Thanh Huyền đứng ở rìa bãi đất, nhíu mày nhìn xuống. Ba ngày trước, khu vực này vẫn xanh bình thường. Trận mưa tối qua lẽ ra phải khiến cỏ tươi hơn, nhưng ngược lại, cả một vệt dài từ gốc tùng già chạy đến mép đá phía bắc úa vàng như bị phơi nắng giữa mùa hạ.
Cô quỳ xuống, ấn tay lên đất. Ẩm, mát, đúng như sau mưa. Nhưng rễ cỏ khi bứt lên thì khô giòn, gãy ngang.
– Bẩm trưởng lão, không chỉ cỏ.
Đệ tử tuần tra đứng phía sau, giọng hơi run.
– Sáng nay đi ca sớm, đệ tử cảm thấy mặt đất rung. Nhẹ, đều, như có gì đang thở ở dưới.
Thanh Huyền đứng dậy, phủi tay. Cô không cười, không mắng, chỉ hỏi thêm một câu.
– Rung từ hướng nào?
Đệ tử chỉ thẳng bãi đất trống, nơi trận pháp phong ấn nằm sâu bên dưới.
– Từ đó.
Thanh Huyền nhìn theo. Bãi đất vẫn trống, vẫn im, nắng sáng chiếu lên lớp đá cũ. Không có gì khác thường ở bề mặt. Nhưng cô là Nguyên Anh, và Nguyên Anh tin bụng mình hơn tin mắt.
– Về báo tông chủ. Nói đúng nguyên văn: đất đông có dấu hiệu bất thường. Mặt đất rung nhẹ, cỏ chết không rõ nguyên nhân. Không thêm, không bớt.
Đệ tử chắp tay, chạy đi.
Thanh Huyền đứng lại một mình. Gió từ phía đông thổi tới, mang theo mùi đất ẩm pha lẫn thứ gì đó khác. Không phải mùi thối, không phải mùi linh khí. Giống mùi đá cũ khi nứt, thoảng qua rồi biến mất.
Cô nhìn bãi đất lần nữa, rồi lùi ba bước.
Cẩn thận không bao giờ thừa.
Vân Thiên đến bãi đất trước giờ ngọ.
Không mang tùy tùng, không dùng phi kiếm. Đi bộ từ đại điện ra cổng đông, xuống dốc, vòng qua rặng trúc. Một tông chủ Hóa Thần đi bộ xuống ngoại môn trông giống ông lão hàng xóm đi dạo buổi trưa, và đó là chủ đích.
Thanh Huyền chờ sẵn ở gốc tùng.
– Bẩm tông chủ, tình hình vẫn vậy. Đất vẫn rung, tần suất đều, không tăng không giảm. Đệ tử đã cấm mọi người tiếp cận trong vòng năm trượng.
Vân Thiên gật đầu, không vội. Ông đứng ở rìa bãi đất, nhắm mắt, thả thần thức xuống.
Thần thức Hóa Thần xuyên qua lớp đất mặt, qua đá gốc, qua tầng đất sét cứng. Mười trượng. Hai mươi trượng. Ở ba mươi trượng, ông chạm phải thứ không nên có ở đây.
Một khoảng trống.
Không phải hang tự nhiên. Hang tự nhiên có bề mặt gồ ghề, có nước ngầm, có đá nhũ. Khoảng trống này phẳng, vuông vắn, và ở rìa có dấu vết mờ nhạt của trận pháp cổ. Không phải trận pháp phong ấn sáu lớp mà ông đã biết. Cũ hơn. Sâu hơn. Thuộc về thời kỳ trước cả khi tông môn có tên gọi hiện tại.
Vân Thiên mở mắt. Thanh Huyền nhìn mặt ông và lùi thêm một bước.
– Tông chủ?
– Ba trăm năm.
Ông nói chậm, giọng bình thản nhưng mỗi chữ nặng như đá.
– Ta làm tông chủ ba trăm năm. Đi qua mọi ngóc ngách trong tông môn. Từng nghĩ đã biết hết. Nhưng dưới bãi đất này, sâu ba mươi trượng, có thứ ta chưa từng hay.
Thanh Huyền im lặng chờ.
– Một không gian. Có trận pháp bảo hộ riêng, không liên quan đến phong ấn sáu lớp phía trên. Hoặc có liên quan, nhưng theo cách ta chưa hiểu.
Ông quay lưng, bắt đầu đi về.
– Lục cổ tịch. Tất cả sách tổ sư để lại, từ đời thứ nhất đến đời thứ ba. Tìm bất kỳ dòng nào nhắc đến phía đông, bãi đất, hoặc thứ gì bên dưới. Trước tối nay.
– Vâng.
Thanh Huyền chắp tay, biến mất trong nháy mắt.
Vân Thiên đi bộ chậm rãi trên con đường đá trở về đại điện. Nắng trưa chói, ve kêu trong rặng trúc, mùi nhựa thông lẫn với mùi đất ẩm. Mọi thứ bình thường đến mức gần như châm biếm.
Dưới tông môn ta, sâu ba mươi trượng, có thứ ta không biết. Và tiền bối sống ngay bên trên nó suốt mấy tháng.
Ông dừng bước, nhìn về phía dãy phòng ngoại môn.
Có phải vì thứ này mà người ở lại?
Chiều cùng ngày, Thanh Huyền mang đến một cuốn sách cũ nát, bìa da đã bong tróc, chữ viết tay mờ đến mức phải dùng linh lực chiếu mới đọc nổi.
– Cổ tịch đời tổ sư thứ hai. Phần lớn là ghi chép tu luyện và quy tắc tông môn. Nhưng ở trang cuối, có một dòng viết tách biệt, như ghi chú riêng.
Cô đặt sách lên bàn, lật đến trang cuối, chỉ dòng chữ nhỏ ở góc phải:
"Đất đông giấu gốc, gốc giấu trời."
Vân Thiên đọc đi đọc lại ba lần. Trước đây, nếu thấy dòng này, ông sẽ nghĩ đó là thơ. Tổ sư đời thứ hai nổi tiếng hay viết vặt, ghi chú lung tung. Nhưng bây giờ, với khoảng trống ba mươi trượng dưới bãi đất phía đông, dòng chữ này không còn giống thơ nữa.
Đất đông. Bãi đất phía đông.
Giấu gốc. Giấu cội nguồn, giấu nền tảng.
Gốc giấu trời. Cội nguồn ấy giấu thứ gì đó lớn hơn cả tông môn.
– Tìm thêm không?
– Không, bẩm tông chủ. Chỉ dòng này. Không có ghi chú bổ sung, không có bản đồ, không có chỉ dẫn.
Vân Thiên gấp sách lại. Đặt tay lên bìa da cũ, ngón tay gõ nhẹ.
Tổ sư đời thứ nhất lập tông, đặt trận pháp phong ấn. Tổ sư đời thứ hai biết có thứ bên dưới, ghi lại bằng một câu mơ hồ. Ba trăm năm sau, không ai nhắc lại. Hoặc ai đó đã nhắc, nhưng sách thất lạc, người đã chết.
– Viết thư cho Mộ Tuyết Vi. Nội dung: dưới bãi đất phía đông, sâu ba mươi trượng, phát hiện không gian ẩn có trận pháp cổ. Hỏi cô ấy: "co" của lớp sáu có liên quan đến thứ ở dưới không?
– Vâng. Gửi bồ câu nhanh, Mộ sư muội ở Vọng Hà cách đây bốn ngày đường.
– Không cần nhanh. Cần chính xác. Và thêm một câu: đừng nói với ai.
Thanh Huyền chắp tay rời đi.
Vân Thiên ngồi một mình trong thư phòng. Nắng chiều chiếu qua cửa sổ, kẻ một vệt sáng dài trên mặt bàn. Ông nhìn vệt sáng di chuyển chậm rãi theo thời gian, và nghĩ về tổ sư đời thứ nhất.
Người đặt trận pháp. Người phong ấn thứ gì đó bên dưới. Người xây tông môn ngay trên đó. Không phải ngẫu nhiên. Là chủ đích.
Và tiền bối đến đây, cũng không phải ngẫu nhiên.
Ông nhìn về phía đông qua cửa sổ. Bãi đất nằm đó, im lặng dưới nắng chiều, trông bình thường như mọi bãi đất khác trên thế gian.
Nhưng bên dưới nó, có thứ đang thở.
Lâm Nhàn đến bãi đất lúc xế chiều.
Hắn đã đổi lịch theo lời Lục Cẩu, không đi vào ban đêm nữa, thay bằng buổi chiều muộn khi nắng còn nhưng đã dịu. Lý do chính thức: thay đổi thói quen để kẻ theo dõi không đoán được. Lý do thật: ban đêm một mình ở bãi đất giờ khiến hắn khó ngủ hơn trước.
Tuần tra phía đông đông hơn hẳn. Hắn đếm ít nhất sáu người trên đường đi xuống, tất cả Trúc Cơ trở lên. Trước đây chỉ có hai. Họ thấy hắn đều cúi đầu, dừng bước nhường đường, không ai hỏi hắn đi đâu.
Tông chủ nói cấm vào bãi đất, trừ tiền bối.
Hắn đi qua họ, gật đầu nhẹ, giữ mặt bình thản. Bên trong, dạ dày hơi co lại mỗi khi có người cúi đầu. Vẫn chưa quen. Hoặc đã bắt đầu quen, và đó mới là vấn đề.
Đến bãi đất, hắn ngồi xuống tảng đá quen thuộc, nhắm mắt.
Linh căn mở.
Sáu lớp trận pháp hiện ra như mọi khi: lớp một khóa, lớp hai tỏa, lớp ba hô hấp, lớp bốn rung và giữ, lớp năm gương phản chiếu, lớp sáu co và sống. Nhưng hôm nay, lớp sáu khác. Co nhanh hơn. Tuần trước, biên độ co giãn của nó bằng hơi thở người ngủ. Hôm nay, giống nhịp thở của người đang nằm mơ, nhanh hơn, nông hơn, và không đều.
Hắn tập trung hơn, đẩy linh căn sâu xuống. Qua lớp sáu, qua tầng đá, xuống sâu hơn bình thường.
Và ở đó, hắn cảm nhận thứ mới.
Không rõ ràng. Mờ, lớn, cũ. Giống một khối nước ngầm khổng lồ nhưng không phải nước. Linh khí, có lẽ, nhưng đặc hơn bất kỳ linh khí nào hắn từng cảm nhận. Nặng, ấm, và có nhịp riêng, chậm hơn nhịp co giãn của lớp sáu, như thể hai thứ đang tồn tại song song nhưng chưa đồng bộ.
Hắn mở mắt. Nhìn bãi đất dưới chân.
Dưới trận pháp còn có gì?
Câu hỏi không mới. Hắn đã thắc mắc từ khi linh căn đủ mạnh để cảm nhận lớp sáu. Nhưng trước đây, "dưới" chỉ là ý niệm mơ hồ. Bây giờ, "dưới" có hình dạng, có nhịp, có nhiệt.
Hắn nhắm mắt lại, thử lần nữa. Linh căn chạm vào khối linh khí ở dưới sâu. Lần này, hắn chú ý đến rìa của nó. Không phải khối tròn hay vuông. Có cạnh, có góc, có đường viền nhân tạo. Giống một căn phòng.
Không. Giống một nơi ai đó đã xây.
Linh căn rút về. Hắn mở mắt, đứng dậy, phủi quần.
Bốn tháng trước, hắn đến bãi đất này lần đầu vì muốn tìm chỗ yên tĩnh ngồi một mình. Phát hiện linh mạch là tình cờ. Phát hiện mắt trận là tình cờ tiếp theo. Sáu lớp trận pháp, lớp sáu co giãn, kẻ xâm nhập ban đêm, tất cả đều là những tình cờ xếp chồng lên nhau cho đến khi không còn giống tình cờ nữa.
Và bây giờ, thêm một tầng nữa. Dưới trận pháp, có thứ gì đó.
Tôi nên nói với ai?
Lục Cẩu biết hắn có linh căn, biết hắn quét được trận pháp. Nhưng Lục Cẩu là Luyện Khí tầng năm, không thể giúp gì ngoài việc cùng lo. Vân Thiên có thể giúp, nhưng nói với Vân Thiên đồng nghĩa giải thích tại sao một Luyện Khí tầng ba cảm nhận được thứ mà Hóa Thần không nhắc đến.
Hoặc Vân Thiên đã biết. Có thể tăng tuần tra không chỉ vì kẻ xâm nhập, mà vì thứ ở bên dưới.
Hắn đi về phía phòng ngoại môn, nắng chiều kéo bóng dài trên con đường đá. Sáu người tuần tra vẫn ở đó, vẫn cúi đầu khi hắn đi qua.
Bốn tháng trước, tôi chỉ muốn tìm chỗ yên tĩnh. Bây giờ tôi đang lo lắng về thứ nằm sâu ba mươi trượng dưới đất mà có thể cả tông chủ cũng không biết.
Hắn thở dài, rất nhẹ, đủ để gió mang đi trước khi ai nghe thấy.
Hoặc biết, và đang lo y như tôi.
Tối. Phòng ngoại môn.
Lục Cẩu mang cơm về, hai bát mì, một đĩa rau muối. Ngồi đối diện Lâm Nhàn, ăn mà mắt cứ liếc sang.
– Huynh đi bãi đất chiều nay?
– Ừ.
– Thấy gì không?
Lâm Nhàn đặt đũa xuống. Suy nghĩ một lúc, rồi nói.
– Dưới trận pháp, sâu hơn lớp sáu, có thứ gì đó.
Lục Cẩu ngừng nhai.
– Thứ gì?
– Không rõ. Linh khí rất đặc, có hình dạng, có đường viền nhân tạo. Giống ai đó xây một không gian ở dưới.
Lục Cẩu nuốt miếng mì trong miệng, mặt nghiêm lại.
– Huynh có chắc?
– Linh căn không nói dối. Nhưng cũng không nói rõ.
– Thế... báo tông chủ?
– Báo thế nào? Bẩm tông chủ, Luyện Khí tầng ba phát hiện thứ dưới lòng đất mà Hóa Thần chưa nhắc tới?
Lục Cẩu cắn môi, hiểu vấn đề. Nói ra là lộ linh căn, lộ việc quét trận pháp. Và nếu Vân Thiên đã biết, câu hỏi tiếp theo sẽ là: tại sao ngoại môn đệ tử biết trước tông chủ?
– Vậy đợi, Lục Cẩu nói, giọng thấp hơn. Nếu tông chủ tăng tuần tra, có thể ông ta cũng đang điều tra. Đợi ông ta phát hiện trước, rồi tính.
Lâm Nhàn gật đầu. Đó là phương án ít rủi ro nhất. Để Vân Thiên tự phát hiện, tự xử lý. Hắn chỉ cần tiếp tục ngồi im, uống trà, giả cao nhân.
Nhưng linh căn vẫn nhớ nhịp đập ở dưới sâu. Chậm, đều, ấm.
Giống thứ gì đó đang ngủ, chưa thức, nhưng sắp thức.
Và tôi không biết khi nó thức dậy, chuyện gì sẽ xảy ra.
Hắn cầm đũa lên, ăn tiếp. Mì nguội rồi, nhưng hắn không để ý. Đầu óc vẫn ở dưới lòng đất, ba mươi trượng phía dưới, nơi thứ gì đó đang thở trong bóng tối.
Lục Cẩu nhìn hắn, nhìn bát mì, rồi nhìn lại hắn.
– Huynh, mì nguội rồi.
– Tôi biết.
– Huynh không biết. Huynh đang nghĩ về cái dưới đất.
Lâm Nhàn nhìn Lục Cẩu. Không nói gì, nhưng khóe miệng hơi nhếch.
Lục Cẩu thở ra.
– Được rồi. Tông chủ lo thì cứ để ông ta lo. Huynh lo thì cứ lo. Còn ta lo bụng huynh. Ăn đi.
Lâm Nhàn ăn. Mì nguội, vị lạt, nhưng Lục Cẩu nấu nên vẫn có thứ gì đó quen thuộc.
Bên ngoài cửa sổ, bãi đất phía đông nằm im trong đêm. Không ai nghe thấy nhịp rung dưới lòng đất. Không ai thấy cỏ vàng úa đang lan rộng thêm nửa trượng so với sáng nay.
Nhưng nó ở đó. Vẫn đang chờ.