Về
Mùng hai mươi tháng chín. Tỉ thí bắt đầu.
Đại Hội Trường thay đổi bố cục từ sáng sớm: bàn luận đạo dời sang hai bên, sân trung tâm mở rộng, trận pháp bảo hộ kích hoạt, bốn tầng linh quang trong suốt bao quanh khu vực tỉ thí. Tầng trưởng bối vẫn ở cao, nhưng ghế xoay hướng xuống sân, kiểu khán đài. Linh khí trong phòng đặc hơn năm ngày luận đạo, nặng hơn, mang mùi kim loại và đất ẩm, kiểu năng lượng chuẩn bị va chạm.
Lâm Nhàn ngồi tầng trưởng bối, chén trà trên tay. Vị trí cũ. Lục Cẩu đứng phía sau, khoảng cách ba bước. Hàn Phong ngồi dưới khu đệ tử, kiếm trên đùi, mắt quét sân. Tô Mộc Thanh ngồi cạnh, lưng thẳng, tay đặt trên chuôi kiếm.
Ba ngày tỉ thí, mùng hai mươi đến hai mươi hai.
Lâm Nhàn uống trà. Gật đầu. Không nói. Đây là phần dễ nhất của Thiên Kiêu Đại Hội, vì tỉ thí không ai hỏi hắn câu gì, không ai mời hắn phát biểu, không ai chờ hắn nói câu sâu xa. Hắn chỉ cần ngồi, quan sát, thỉnh thoảng gật khi có kiếm tu biểu diễn ấn tượng. Lục Cẩu đếm số lần hắn uống trà mỗi ngày: mười bảy, mười lăm, mười hai. Giảm dần, vì bàng quang có giới hạn.
Tô Mộc Thanh tỉ thí ba trận, thắng cả ba. Trận đầu nhanh, bốn nước, đối thủ Luyện Khí đỉnh phong Thiên Nhạc Tông, kiếm mềm chủ thủ, Tô Mộc Thanh phá thủ bằng một kiếm thẳng, lạnh, không thừa động tác. Trận hai lâu hơn, chín nước, đối thủ Trúc Cơ sơ kỳ Vạn Pháp Các, trận pháp linh hoạt, nhưng Tô Mộc Thanh đã quen phá trận pháp từ ba tháng luyện tập, kiếm ý cắt ngang trận nhãn, sạch, kiểu dao mổ.
Trận cuối, đối thủ là thiên kiêu hàng đầu Huyền Thiên Các, Trúc Cơ đỉnh phong, kiếm ý nặng, phong cách áp đảo. Cả sân im lặng khi hai kiếm tu đứng đối diện, linh áp hai bên đè xuống khu vực xung quanh, cỏ trên sân nằm rạp. Tô Mộc Thanh thắng trong mười hai nước. Hai nước cuối, cô không rút kiếm, chỉ đứng, kiếm ý tỏa ra, đối thủ tự lui. Toàn trường nhìn lên tầng trưởng bối, nhìn hắn, kiểu hỏi: ai dạy người này?
Hắn uống trà. Gật đầu. Chén thứ mười bốn ngày hôm đó.
Hàn Phong không tỉ thí. Hắn ngồi yên, kiếm trên đùi, mắt nhìn sân, đều, tĩnh. Khi ai hỏi tại sao không ra tay, hắn trả lời: "Đệ tử đã giao lưu ngày đầu. Đủ rồi." Câu trả lời bình thản, kiểu người đã học được từ ai đó rằng ít hơn tốt hơn. Lục Cẩu nhìn Hàn Phong từ tầng trên, mắt hẹp, gật nhẹ, kiểu ghi nhận sự trưởng thành mà không nói.
Buổi chiều ngày cuối, lễ bế mạc. Lý Đạo Huyền nói ngắn, ba câu, chưởng môn luôn ngắn. Các tông phái cáo từ lần lượt. Linh khí trong Đại Hội Trường nhẹ dần khi tu sĩ rời đi, giống căn phòng bớt nóng khi người lần lượt bước ra ngoài.
Trần Diệp Thanh đến trước khi đoàn Thanh Vân Tông rời khách xá. Gã đứng ở cổng, tay buông, không kiếm, chờ sẵn. Áo đơn giản, tóc buộc gọn, sẹo nhỏ bên thái dương lộ rõ hơn dưới nắng chiều. Hắn cúi đầu khi thấy Lâm Nhàn, đúng mức, không sâu hơn, không nông hơn, kiểu người đã tính trước khoảng cách chính xác giữa kính trọng và bình đẳng.
– Tiền bối, vãn bối cảm ơn. Câu trả lời hôm trước, vãn bối sẽ nhớ.
Lâm Nhàn gật. Hắn nhớ câu hỏi đó, nhớ chữ "có" mà hắn trả lời, nhớ nụ cười đầu tiên trên mặt gã. Câu trả lời thật nhất mà hắn nói tại đại hội, và cũng nguy hiểm nhất.
Trần Diệp Thanh nhìn Hàn Phong, gật, kiểu chào giữa kiếm tu. Rồi nhìn Tô Mộc Thanh, dừng lâu hơn. Mắt gã không đọc được, nhưng có thứ gì đó giống kính trọng, hoặc ghi nhận, hoặc cả hai.
– Tô cô nương, gã nói. Ván cờ thứ ba, ta vẫn nợ.
Tô Mộc Thanh không trả lời. Mắt cô nhìn thẳng, mặt không biểu cảm, nhưng tay phải đặt trên chuôi kiếm, nhẹ, kiểu ghi nhận không cần lời.
Trần Diệp Thanh quay sang Lục Cẩu. Gã nhìn hầu cận ba giây, rồi cúi đầu, sâu, kiểu cúi mà hắn chưa cúi với ai khác ngoài Lâm Nhàn. Lục Cẩu đứng im, không đáp, nhưng mắt hắn hẹp lại, nhanh, kiểu ghi nhận mà không bình luận.
Trần Diệp Thanh quay đi. Bước dài, nhẹ, không quay lại.
Lục Cẩu đợi gã khuất hẳn. Rồi nói, giọng thấp:
– Gã cúi đầu với ta. Không ai cúi đầu với hầu cận trừ khi biết hầu cận không phải hầu cận.
– Cậu nghĩ gã biết?
– Không chắc biết gì cụ thể. Nhưng gã nhìn ra thứ gì đó. Kiểu người như hắn, nhìn ra rồi không quên.
Lưu Ngọc Hà đến sau, khi đoàn đã ra cổng thành. Nàng chạy, bước nhanh, tóc xổ, tay ôm ngọc giản. Thở gấp, mặt đỏ, kiểu người sợ đến muộn hơn sợ mất mặt.
– Tiền bối, nàng nói. Thiếp xin gửi lại ngọc giản ghi chép. Mười lăm ngày luận đạo và giao lưu, thiếp ghi lại toàn bộ những gì tiền bối nói, kèm phân tích hỏa hầu. Xin tiền bối giữ, hoặc bỏ, tùy ý.
Nàng đưa ngọc giản bằng hai tay, đầu cúi, lưng hơi run, kiểu người trao đi thứ quan trọng nhất mà sợ bị từ chối. Ngọc giản dày, mặt khắc chữ nhỏ li ti, linh quang nhạt phát ra từ bên trong, kiểu lượng thông tin lớn nén vào vật nhỏ.
Lâm Nhàn nhìn ngọc giản. Nhìn nàng. Nhìn Lục Cẩu.
Lục Cẩu gật nhẹ.
Hắn nhận. Nặng hơn tưởng, ngọc giản dày, chữ nhiều, mười lăm ngày quan sát của một Kim Đan Đan tu gói gọn trong vật thể nằm gọn lòng bàn tay.
– Cảm ơn.
Lưu Ngọc Hà ngẩng lên, mắt ướt, cúi đầu lần nữa, quay đi, bước nhanh. Không quay lại.
Lục Cẩu nhìn theo cho đến khi bóng nàng khuất sau cổng thành.
– Bên trong ngọc giản đó có mười lăm ngày quan sát của một Kim Đan Đan tu, ghi chép từng chi tiết hỏa hầu, từng câu nói, từng biểu cảm. Nếu nàng đưa cho người khác đọc, nó là bằng chứng. Nếu nàng giữ cho mình, nó là kinh sách. Huynh vừa nhận cả hai.
Hắn đặt ngọc giản vào túi áo. Không mở. Sẽ mở sau, hoặc không mở, tùy.
Ra khỏi cổng thành. Đường núi. Linh khí loãng dần, từ hỗn tạp năm hệ về lại đơn thuần, giống từ chợ đông bước vào con đường quê vắng. Nhịp đập thứ hai phản ứng ngược: rung mạnh hơn khi rời xa Bạch Vân Thành, kiểu linh mạch không thích chia xa, kéo ngược về phía đông nam nơi có Thanh Vân Sơn.
Vân Thiên đi đầu, linh áp thu kín, kiểu Hóa Thần đi đường núi mà không ai nhận ra. Hàn Phong bên phải, kiếm trên lưng, bước đều, mắt quét hai bên đường. Tô Mộc Thanh bên trái, im lặng, kiếm ý lạnh bao quanh năm trượng, tự nhiên, không chủ ý, kiểu kiếm tu đã luyện đến mức kiếm ý thành phản xạ. Lục Cẩu cạnh hắn, tay xách túi vải đậu phụ khô mua ở chợ Bạch Vân Thành, đủ ăn mười ngày đường.
Hắn đi giữa. Áo cũ, tay không, giống lúc đến: phàm nhân giữa tu sĩ, người yếu nhất giữa những người mạnh nhất, kẻ giả giữa những người thật.
Nhưng khác một thứ: trong ngực, hai nhịp đập gần hơn bao giờ hết. Sau đêm trùng nhịp, khoảng cách không quay lại mức cũ. Lệch, nhưng ít, giống hai người đã nắm tay một lần rồi buông nhưng ngón tay vẫn nhớ.
Nghỉ chân ở thị trấn nhỏ, giữa đường, đêm thứ ba. Quán trà phàm nhân, bàn gỗ thấp, đèn dầu lung linh. Vân Thiên thu linh áp hoàn toàn, trông như ông lão bình thường. Hàn Phong cất kiếm trong bao vải, trông như thanh niên đi buôn. Tô Mộc Thanh vẫn mang kiếm trên lưng, không giấu bao giờ. Lục Cẩu nói đó là kiểu kiếm tu chân chính.
Cháo tối. Bốn người quanh bàn, Vân Thiên ngồi bàn khác, tự tách, kiểu cho tiền bối thoải mái.
Hàn Phong nói, giọng nhỏ:
– Tiền bối, đệ tử có việc báo. Trước khi rời Bạch Vân Thành, Trần Phổ Nghi, trưởng lão Vạn Kiếm Các, nhờ đệ tử chuyển lời. Nguyên văn: "Vạn Kiếm Các mong có ngày mời Lâm tiền bối đến thăm. Không vội. Khi nào tiện."
Hắn gật. Không trả lời. Lục Cẩu ghi nhận bằng mắt, kiểu lưu thông tin vào danh sách dài những thứ cần xử lý sau.
– Thêm một việc, Hàn Phong nói. Trên đường, đệ tử nghe tin từ hành nhân: phía nam Vọng Hà, vùng giáp Hắc Thổ, có ma tu xuất hiện. Đám đông, không phải lẻ tẻ. Tin chưa xác nhận.
Lục Cẩu đặt đũa xuống. Mắt hắn nhìn Hàn Phong, rồi nhìn hắn, rồi nhìn ra cửa quán, nơi đường núi tối và gió mang mùi thu khô. Đôi mắt đó tính toán, kiểu đo khoảng cách giữa hai điểm trên bản đồ.
– Vọng Hà. Gần Thanh Vân Sơn.
– Ba ngày đường, Hàn Phong nói.
Im lặng kéo qua bàn. Tô Mộc Thanh đặt đũa xuống, tay phải trượt xuống đùi, gần kiếm. Hàn Phong nhìn hắn, chờ. Lục Cẩu nhìn hắn, chờ. Cả bàn nhìn hắn, và hắn nhớ: bảy tháng trước, không ai nhìn hắn chờ bất cứ điều gì.
Lâm Nhàn ăn tiếp. Cháo phàm nhân, nhạt, nấu bằng gạo thường, không linh thực. Vị quen, vị của bảy tháng ngoại môn, vị của ngày đầu tiên khi hắn còn chưa biết mình sẽ thành "cao nhân" trong mắt tất cả.
– Về nhanh hơn, hắn nói.
Bốn người đứng dậy. Cháo còn nửa bát, không ai ăn hết.
Đường núi đêm. Vân Thiên dẫn đầu, bước nhanh hơn nhưng vẫn kìm vì hắn, vì hắn vẫn là phàm nhân, và phàm nhân có giới hạn tốc độ mà linh khí không xóa được. Hàn Phong rút kiếm khỏi bao vải, mang trên lưng, sẵn sàng. Tô Mộc Thanh bước sát hơn, kiếm ý lạnh bao quanh năm trượng, không chủ ý che hắn nhưng che hắn.
Lục Cẩu đi cạnh hắn. Giọng thấp, chỉ hai người nghe.
– Huynh.
– Gì?
– Bảy tháng trước, ta từ Hắc Thổ đi theo huynh vì huynh là người duy nhất đối xử với ta như người. Bây giờ, ta đi theo huynh vì ta chọn. Khác nhau.
Hắn nhìn Lục Cẩu. Ánh trăng trên mặt bạn, sắc cạnh, trẻ, mắt tỉnh, kiểu người đã sống ở nơi tàn khốc nhất mà vẫn chọn ở bên ai đó không phải vì nợ, mà vì muốn.
– Tôi biết.
Lục Cẩu gật. Bước tiếp. Không nói thêm, không cần nói thêm.
Trong ngực, hai nhịp đập rung đều, gần, ấm. Linh mạch kéo về Thanh Vân Sơn, giống sợi dây vô hình mà hắn không thấy nhưng cảm nhận rõ hơn bất cứ thứ gì hắn từng cảm nhận bằng năm giác quan phàm nhân.
Bảy tháng. Từ quét sân đến ngồi ghế chủ tọa luận đạo. Từ nồi cháo đầu tiên đến hai mươi chín câu Ngữ Lục. Từ một nhịp đập đến hai. Và bây giờ, về nhà. Nơi có sáu lớp phong ấn, thứ gì đó dưới lòng núi đang chờ, và ma tu đang đến.
Hắn bước nhanh hơn. Không phải vì sợ. Vì muốn về.