Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 74: Tên Cũ
Chương 74

Tên Cũ

Mùng mười bốn tháng mười. Mưa nhỏ.

Quét sân trong mưa. Chổi ướt, đá ướt, lá thông dính mặt đá thay vì bay. Hắn quét chậm hơn, nhát quét nặng hơn, kiểu quen. Lão Cố quét cạnh, cũng chậm, nhưng không phải vì đá trơn. Vì ông lão đang dừng nửa giây mỗi nhát, lâu hơn hôm qua, kiểu người đọc kỹ hơn thay vì đọc lướt.

Hắn dò qua linh mạch: mỗi nhát chổi Lão Cố chạm đất, linh mạch rung nhẹ ở chỗ đó, rung dài hơn hôm qua, kiểu sợi dây đàn rung mà người gảy giữ tay chậm hơn. Và nhịp thở từ lớp sáu thay đổi theo mỗi lần rung, kiểu hai bên đang nói chuyện mà hắn ở giữa nghe mà không hiểu ngôn ngữ.

Ông ta đang giao tiếp với thứ bên trong. Qua mặt đất. Qua chổi. Qua linh mạch. Và tôi là bộ khuếch đại mà cả hai bên không cần xin phép.

Sân sạch. Ngồi bậc thềm. Mưa rơi ngoài mái hiên, nhỏ, đều, kiểu mưa phùn cuối thu. Trà nóng. Hai chén.

Im lặng kéo dài. Không phải im lặng ngày đầu (dò xét) hay ngày hai (quan sát). Im lặng ngày thứ tư, kiểu hai người đã nói xong phần dễ và đang ở rìa phần khó.

Lão Cố uống trà. Đặt chén. Mắt nhìn mưa.

– Hắn tên Cố Vân Thâm, Lão Cố nói. Giọng bình thường, kiểu nói tên bạn cũ mà không cần ai hỏi trước.

Hắn không phản ứng. Uống trà. Nhưng trong ngực, nhịp đập thứ hai rung mạnh hơn một nhịp, kiểu linh mạch nghe cái tên đó mà phản ứng. Và ở lớp sáu, nhịp thở thay đổi: ngắn hơn, kiểu người đang ngủ bỗng hít mạnh, kiểu biết có ai nhắc tên mình.

Cố Vân Thâm. Người bị phong ấn ba trăm năm có tên. Cố Vân Thâm. Và linh mạch phản ứng khi nghe tên đó. Và thứ bên trong cũng phản ứng. Tên có sức mạnh, kiểu chìa khóa đúng ổ.

– Cố, hắn lặp, chọn họ, không dùng tên đầy đủ. Tiền bối cũng họ Cố?

– Không. Lão họ Trần. Trần Cố. Nhưng ở với hắn lâu, quen bị gọi Lão Cố, thành tên.

Trần Cố. Ông ta không cùng họ. Nhưng cùng một chữ Cố trong tên. Quen bị gọi, thành tên. Kiểu hai người sống cùng nhau lâu đến mức biệt hiệu biến thành bản ngã.

– Cố Vân Thâm luyện gì? hắn hỏi. Câu hỏi đầu tiên hắn chủ động hỏi về người bị phong ấn. Không phải vì tò mò. Vì cần biết.

Lão Cố im. Năm giây. Mười giây. Mưa rơi đều ngoài mái hiên, mỗi giọt vỡ trên đá thành vòng tròn nhỏ.

– Kiếm, Lão Cố nói. Rồi dừng. Lâu. Mắt nhìn ra mưa, kiểu người đang chọn nói bao nhiêu.

– Kiếm, ông lão lặp, giọng thấp hơn. Nhưng không phải kiếm bình thường. Hắn không luyện kiếm pháp. Không luyện kiếm thức. Không luyện kiếm chiêu. Hắn luyện kiếm ý.

– Chỉ kiếm ý?

– Chỉ. Từ nhỏ đến lớn, từ Luyện Khí đến Đại Thừa, chỉ một thứ: kiếm ý. Sư phụ nói hắn điên. Đồng môn nói hắn lười. Hắn không giải thích. Luyện kiếm ý mỗi ngày, từ sáng đến tối, bốn mươi hai năm.

Bốn mươi hai năm kiếm ý. Chỉ kiếm ý. Không kiếm pháp, không kiếm thức. Giống Hàn Phong. Không, ngược lại: Hàn Phong bắt đầu từ kiếm pháp rồi chạm kiếm ý. Cố Vân Thâm bắt đầu từ kiếm ý, bỏ qua mọi thứ khác.

Và ông ta mạnh đến mức linh mạch núi này không chịu nổi.

– Bốn mươi hai năm, hắn nói, chậm. Rồi mạnh quá cho cả ngọn núi.

Lão Cố gật. Không vui, không buồn. Kiểu gật mà hắn đã thấy: ghi nhận, không đánh giá.

– Kiếm ý thuần túy. Không pha tạp. Kiểu nước lọc cả đời không bao giờ đục. Sư phụ mới đầu chê, sau hai mươi năm sợ, sau bốn mươi năm phong ấn.

– Sư phụ của hai vị là tổ sư khai sơn?

– Đúng. Lão với hắn cùng thế hệ đệ tử đầu tiên. Tổ sư nhận mười hai đứa, cuối cùng còn bảy. Hắn là giỏi nhất. Lão là bình thường nhất.

Mưa to hơn. Nước chảy theo rãnh đá trước sân, đổ xuống bậc cầu thang ngoại môn. Hắn nghe mưa qua linh mạch: mỗi giọt chạm đất, linh mạch ghi nhận, kiểu mặt nước ghi nhận sóng. Và giữa muôn ngàn giọt mưa, hắn phân biệt được mỗi nhát chổi Lão Cố đã để lại trên đá: dấu linh lực mờ, rất mờ, kiểu bóng ma của bước chân trên tuyết.

Ông ta có linh lực. Mỗi nhát chổi để lại vết. Nhưng vết mờ đến mức linh mạch ba trăm năm gần như không nhận ra. Kiểu người giấu hơi thở không phải bằng cách nín mà bằng cách thở chậm đến mức không khí quên mất có người.

Lục Cẩu mang thêm trà. Nhìn hai người ngồi bậc thềm trong mưa, kiểu nhìn quen rồi.

– Cháo nấu xong. Có thêm trứng luộc.

– Đặt đây, hắn nói.

Lục Cẩu đặt. Lão Cố nhận bát cháo, ăn chậm, kiểu mọi ngày. Hắn ăn cạnh, im lặng. Mưa rơi ngoài mái hiên, cháo nóng trong tay, hai người ăn sáng mà không ai nói.

Hắn dò lớp sáu giữa bát cháo: nhịp thở bình thường lại, không vươn như hôm qua, nhưng ấm hơn, kiểu than hồng được thêm củi nhỏ. Và hắn nhận ra: nhịp thở ấm hơn mỗi khi Lão Cố gần. Không phải vươn, không phải cố. Chỉ ấm. Kiểu người nằm trong phòng lạnh bỗng có ai mở cửa cho gió ấm vào.

Sự hiện diện của ông ta đủ. Không cần nói, không cần chạm, không cần linh lực. Ông ta ngồi cách ba mươi trượng mà người bên trong cảm nhận được. Ba trăm năm mà sợi dây vẫn chưa đứt.

Chiều. Mưa tạnh. Hàn Phong luyện kiếm.

Lão Cố ngồi bậc thềm, hôm nay xem. Không giống hôm qua (không xem, ngồi trong phòng). Hôm nay mắt ông lão theo từng nhát kiếm, kiểu người đang so sánh thứ gì đó trong đầu.

– Gã dùng kiếm ý nhiều hơn hôm qua, Lão Cố nói, nhỏ, đủ hắn nghe. Mỗi nhát dày hơn, nhưng vẫn non. Kiểu lá chưa đủ nắng.

Lão Cố nhận xét kiếm ý Hàn Phong: dày hơn nhưng non. "Kiểu lá chưa đủ nắng." Ông ta dùng hình ảnh thiên nhiên, kiểu người hiểu kiếm ý từ bên trong chứ không phải từ kỹ thuật.

– Tiền bối cũng luyện kiếm? hắn hỏi, dù đã biết câu trả lời.

– Lão luyện cần câu.

Hắn nhìn cần câu dựa tường. Trúc cũ, cán bóng, kiểu cầm ba trăm năm.

– Cần câu và kiếm, hắn nói, chậm, khác nhau nhiều.

Lão Cố nhìn hắn. Mắt hẹp, kiểu quen. Rồi kiểu gì đó khác, nhẹ hơn, kiểu người nghe câu nói mà không biết nên đánh giá hay không.

– Khác, Lão Cố nói. Kiếm cắt. Cần câu đợi.

Kiếm cắt. Cần câu đợi. Cố Vân Thâm luyện kiếm ý bốn mươi hai năm. Trần Cố luyện cần câu ba trăm năm. Một người cắt mạnh đến mức bị phong ấn. Một người đợi lâu đến mức quay lại.

Và ông ta nói ông ta bình thường nhất trong bảy đệ tử. Bình thường mà sống ba trăm năm. Bình thường mà linh mạch không nhìn thấy. Bình thường mà kiếm Hàn Phong sợ.

Hắn không nói thêm. Nhìn Hàn Phong múa kiếm, kiếm ý dày hơn hôm qua thật (hắn cảm nhận qua linh mạch: rung mạnh hơn, lan xa hơn, có nhịp rõ hơn). Có phải vì Lão Cố ngồi gần? Có phải vì linh mạch đang phản ứng mạnh hơn với sự hiện diện của ông lão, và kiếm cộng hưởng linh mạch, nên dày theo?

Nếu đúng, Lão Cố không chỉ ảnh hưởng thứ bên trong. Ông ta ảnh hưởng cả linh mạch, cả kiếm ý, cả mọi thứ trên núi. Không phải bằng hành động. Bằng sự hiện diện.

Tối. Phòng ngoại môn. Lục Cẩu đóng cửa.

– Hôm nay ông ta nói tên, Lục Cẩu nói. Cố Vân Thâm.

– Đúng.

– Và lý do: kiếm ý thuần túy, mạnh quá cho linh mạch. Tự nguyện phong ấn.

– Đúng.

– Huynh tin không?

Hắn nghĩ. Ba giây. Năm giây. Mưa đêm bắt đầu lại, nhỏ, đều, kiểu mưa phùn xứ này.

– Tin, hắn nói. Không phải vì ông ta nói. Vì linh mạch phản ứng khi nghe tên.

– Linh mạch phản ứng thế nào?

– Rung mạnh hơn bình thường một nhịp. Và thứ bên trong hít mạnh. Kiểu người nghe tên mình sau lâu không nghe.

Lục Cẩu gãi đầu. Nghĩ lâu. Kiểu người xử lý thông tin ở cấp bậc cao hơn tu vi cho phép.

– Vậy ông ta nói thật. Ít nhất phần tên. Vấn đề là phần nào ông ta chưa nói.

– Ông ta chưa nói tại sao quay lại. "Câu cá" không phải lý do thật. "Đến khi câu được" mới gần hơn. Nhưng câu gì?

– Câu bạn cũ ra? Lục Cẩu nói, mắt nheo. Phá phong ấn?

Phá phong ấn. Nếu đúng, vấn đề lớn. Rất lớn. Phong ấn sáu lớp, tổ sư khai sơn đặt, giữ linh mạch ổn định ba trăm năm. Phá phong ấn đồng nghĩa linh mạch mất thăng bằng, trận pháp rung, cả Thanh Vân Tông ảnh hưởng.

Nhưng linh mạch bây giờ khác. Mạnh hơn, tự tối ưu, dày hơn. Mộ Thanh Vân nói: lớp sáu dày thêm 5%, lớp ba và bốn tự tối ưu. Linh mạch đang phát triển. Có thể ba trăm năm trước nó không chịu nổi kiếm ý Cố Vân Thâm, nhưng bây giờ?

– Chưa biết, hắn nói. Nhưng nếu đúng, không phải chuyện nhỏ.

– Huynh sẽ làm gì?

– Thử.

– Thử gì?

Hắn nhắm mắt. Cảm nhận linh mạch trong ngực: nhịp đập thứ hai ấm, đều, kiểu đã quen hơn mười một tháng. Và ở rìa nhịp đập, dòng ấm từ lớp sáu vẫn chảy, nhẹ, không ngừng, kiểu suối ngầm.

– Thử nối, hắn nói. Mắt vẫn nhắm. Linh mạch nối tôi với phong ấn. Phong ấn giữ ông ta. Ông ta vươn qua linh mạch qua tôi đến Lão Cố. Nhưng chỉ một chiều: từ trong ra ngoài. Tôi muốn thử chiều ngược: từ ngoài vào trong.

– Truyền gì vào?

Hắn mở mắt. Nhìn Lục Cẩu.

– Tên. Tôi sẽ truyền cái tên.

Đêm. Khuya. Mưa ngớt.

Hắn ngồi bậc thềm, nhắm mắt. Lục Cẩu ngồi cạnh, im lặng, kiểu người canh gác mà không biết canh gì.

Linh mạch trong ngực, nhịp đập thứ hai, hắn tập trung vào nó. Mười một tháng cảm nhận, đọc, nghe, nhận. Chưa bao giờ gửi. Chưa bao giờ chủ động truyền thứ gì từ ngoài vào trong qua linh mạch.

Hắn thở chậm. Nhịp đập thứ hai đều. Hắn cảm nhận dòng chảy: từ lớp sáu, qua lớp năm, bốn, ba, hai, một, ra ngoài, vào ngực hắn. Dòng ấm. Dòng nhớ. Dòng một chiều.

Hắn thử ngược. Không phải bằng linh lực (không có). Không phải bằng linh căn (không đủ mạnh). Bằng nhịp đập. Bằng cách thay đổi nhịp tim, để nhịp tim trùng với nhịp linh mạch, để nhịp linh mạch mang theo thứ hắn muốn gửi.

Khó. Rất khó. Kiểu cố điều khiển nhịp tim bằng ý chí mà tim không nghe. Năm phút, mười phút, nhịp vẫn lệch, kiểu hai bàn tay cố vỗ cùng lúc mà lệch nửa nhịp.

Nhưng nhịp đập thứ hai đang tiến gần nhịp tim. Mười một tháng, từ hai mươi nhịp chồng một lần xuống mười lăm, xuống mười, bây giờ có lúc tám. Hắn đợi nhịp chồng. Đợi khoảnh khắc hai nhịp trùng. Trong khoảnh khắc đó, hắn nghĩ: Cố Vân Thâm.

Không phải nói. Không phải hét. Nghĩ. Rõ ràng, sắc nét, kiểu viết tên lên mặt nước bằng đầu ngón tay.

Nhịp trùng. Tên truyền.

Hoặc hắn nghĩ là truyền. Không chắc. Kiểu ném đá vào giếng sâu mà không nghe tiếng rơi.

Ba giây. Năm giây. Mười giây.

Rồi lớp sáu phản hồi.

Không phải ấm lạnh. Không phải nhịp thở. Mà là hình. Lần đầu tiên, hắn nhận được hình ảnh qua linh mạch.

Mờ. Rất mờ. Kiểu nhìn qua nước đục. Nhưng rõ đủ để nhận ra: hai người trẻ, đứng trên sân đá, kiếm trên tay. Một cao gầy, mặt nghiêm. Một thấp hơn, vai rộng, cười. Nắng. Gió. Tiếng kiếm va kiếm.

Ký ức. Ông ta gửi ký ức. Nghe tên mình, gửi lại ký ức. Hai người luyện kiếm hồi trẻ. Cố Vân Thâm và Trần Cố.

Hình mờ dần, biến mất, kiểu sương tan khi nắng lên. Nhưng cảm giác còn: ấm, kiểu ấm khác mọi lần, không phải ấm linh mạch, mà ấm cảm xúc, ấm nhớ, ấm kiểu người già nhớ thời trẻ mà nước mắt không chảy nhưng ngực đầy.

Hắn mở mắt. Tay trên ngực. Tim đập nhanh, nhanh hơn bình thường, kiểu vừa chạy xa.

Lục Cẩu nhìn hắn. Mắt lo.

– Mặt huynh trắng.

– Tôi biết.

– Thành công?

– Thành công. Hắn nghe. Và gửi lại.

– Gửi gì?

Hắn nghĩ. Cách nào mô tả ký ức của người ba trăm năm gửi qua sáu lớp phong ấn qua linh mạch qua nhịp đập thứ hai vào đầu mình?

– Hồi trẻ, hắn nói. Ông ta gửi hồi trẻ.

Lục Cẩu im. Lâu. Mưa đêm rơi trên mái, đều, kiểu đồng hồ đếm ba trăm năm.

– Ông lão câu cá biết không? Lục Cẩu hỏi, nhỏ.

– Chưa nói. Nhưng sẽ nói. Ông ta đến vì bạn cũ. Ông ta xứng đáng biết.

– Huynh, Lục Cẩu nói, giọng khác hơn bình thường, nhẹ hơn, kiểu lo thật. Huynh Luyện Khí tầng ba. Truyền thứ gì đó qua linh mạch vào phong ấn sáu lớp... huynh chắc cơ thể chịu được?

Cơ thể chịu được không. Câu hỏi đúng. Mặt trắng, tim nhanh, kiểu vừa chạy xa. Chỉ truyền một cái tên mà đã như vậy. Nếu truyền nhiều hơn? Nếu truyền liên tục?

– Chịu được, hắn nói. Nhưng không nên làm nhiều.

– Bao lâu một lần?

– Chưa biết. Cần thử thêm.

Lục Cẩu thở dài. Kiểu thở dài quen thuộc: lo, chấp nhận, tiếp tục.

– Ta sẽ nấu thêm cháo cho huynh sáng mai. Bổ dưỡng.

Hắn gật. Nằm xuống. Ba nhịp trong ngực: tim (nhanh hơn bình thường), linh mạch (ấm, đều), thứ bên trong (đổi nhịp, kiểu người vừa thức giấc sau giấc mơ).

Và trong đầu hắn, hình ảnh hai người trẻ luyện kiếm trên sân đá vẫn còn, mờ nhưng không biến, kiểu tranh vẽ bằng nước mà nước chưa khô.

Ba trăm năm. Ông ta nhớ từng nhát kiếm hồi trẻ. Và gửi cho tôi, người lạ, mười tám tuổi, Luyện Khí tầng ba, sợi dây mỏng nhất.

Vì tôi là sợi dây duy nhất.

Ngủ. Mơ. Lần thứ hai trong mười một tháng: hai người đánh kiếm, nắng, gió, tiếng kim loại va kim loại. Không phải giấc mơ của hắn. Là giấc mơ mượn.

Ch.74/130
2.589 từ