Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 110: Thiên Hạ Đệ Nhất
Chương 110

Thiên Hạ Đệ Nhất

Mùng hai mươi tháng giêng. Tuyết rơi từ canh tư, mỏng, không đọng, tan trên gạch sân ngoại môn rồi chảy theo khe gạch vỡ ra mép hiên.

Tin Tiêu Nguyên Hóa quỳ trước Lâm Nhàn lan ra thiên hạ trong năm ngày.

Không cần ba mươi Kim Đan kể. Tiêu Nguyên Hóa tự kể. Về Vô Danh Sơn, mở cửa ẩn thất bốn trăm năm, gọi mười hai đệ tử (đều Kim Đan trở lên, lớn nhất hai trăm tuổi), nói một câu: "Sư phụ các ngươi đã tìm thấy đáp án. Hai từ. 'Để sống.' Người cho ta đáp án ở Thanh Vân Tông."

Mười hai Kim Đan, mỗi người có đệ tử, có bạn đạo, có mạng lưới. Mười hai trở thành trăm. Trăm trở thành nghìn. Tin đi theo đường bưu kiếm, theo thương nhân phàm nhân, theo chim truyền thư cắm triện ấn các tông phái. Nhanh hơn gió vì có người đẩy.

"Đại Thừa hậu kỳ quỳ trước cao nhân Thanh Vân Tông."

"Hai từ giải bốn trăm năm."

"Để sống."

Câu chuyện trộn với câu chuyện Thiên Vân Tử: "Bốn chữ giải ba trăm năm." Trộn với câu chuyện mười canh giờ: "Một người đứng, nghìn người lui." Trộn với Cổ Thiên Cơ: "Giống." Mỗi câu chuyện bị kể lại đều biến dạng thêm một lớp, thêm một chi tiết mà người kể tự gán vào, kiểu sương mù thêm dày mỗi lần hơi nước bốc lên.

Bốn câu chuyện. Một người. Thanh Vân Tông. Lâm Nhàn.

Lục Cẩu đọc thư tổng hợp vào cuối tháng giêng. Hai mươi sáu lá. Mười ba tông phái. Bốn trong số đó chưa từng nghe tên Thanh Vân Tông trước tháng mười một.

Hắn ngồi ở hiên phòng ngoại môn, chăn quàng vai vì lạnh, chén nước nóng bốc hơi giữa hai tay. Lục Cẩu ngồi đối diện trên bậc cửa, xếp thư thành ba chồng theo kích thước, kiểu người sắp xếp trước khi tóm tắt.

– Huynh, Lục Cẩu nói. Giọng phẳng, kiểu đọc bản tin.

– Gì.

– Thiên hạ gọi huynh "Thiên Hạ Đệ Nhất Cao Nhân."

Im lặng. Gió thổi tuyết mỏng qua mép hiên, vài hạt rơi lên đầu gối hắn rồi tan.

Thiên Hạ Đệ Nhất Cao Nhân. Sáu chữ. Nặng hơn bất kỳ thứ gì tôi từng mang. Nặng hơn kiếm ngọc Lý Thanh Phong, nặng hơn ngọc bội Trương Chính Dương, nặng hơn cả viên đá linh mạch tan trong lòng bàn tay.

Tôi Luyện Khí tầng ba.

– Ai gọi?

– Mọi người. Từ Hắc Thổ đến Bạch Vân Thành. Từ Thiên Nguyên Giáo đến Vô Danh Sơn. Từ chợ phàm nhân đến đại tông. Mọi người.

Lục Cẩu đặt chồng thư thứ nhất lên đùi, ngón tay gõ nhẹ lên lá thư trên cùng, kiểu người đếm bằng chứng.

Mọi người. Không phải một tông, một vùng. Mọi người. Sáu chữ đó đã vượt khỏi biên giới vùng đông, lan sang phía tây, chạm đến nơi tôi chưa từng nghe tên.

– Dựa trên gì?

Lục Cẩu liệt kê. Đếm trên ngón tay, tay trái, bắt đầu từ ngón út.

– Một: hai Đại Thừa đến bái phỏng, một cúi đầu, một quỳ. Hai: Cổ Thiên Cơ ẩn thế Đại Thừa nói "giống." Ba: đứng mười canh giờ chặn nghìn ma tu. Bốn: linh mạch Thanh Vân nghe lệnh. Năm: đệ tử mười một tháng từ Trúc Cơ lên Kim Đan.

Lục Cẩu chuyển sang tay phải.

– Sáu: Ngữ Lục gần bốn mươi câu lan khắp mười tông. Bảy: mọi Nguyên Anh và Hóa Thần quét tu vi đều thấy trống.

Bảy bằng chứng. Từ bảy hướng khác nhau, tất cả chỉ về một kết luận: Lâm Nhàn tu vi vượt Đại Thừa.

Bảy bằng chứng, không bằng chứng nào đúng. Nhưng tất cả hợp lý. Mỗi bằng chứng riêng lẻ có thể giải thích khác. Nhưng bảy bằng chứng cùng lúc, cùng hướng, tạo thành bức tranh mà không ai muốn phá.

– Và thêm một thứ nữa, Lục Cẩu nói. Thứ tám.

– Gì?

– Huynh trẻ. Mười tám tuổi. Thân xác mười tám tuổi mà tu vi vượt Đại Thừa bốn trăm năm. Kiểu: hoặc chuyển thế, hoặc thiên tài, hoặc cổ nhân sống lại.

Lục Cẩu gấp chồng thư, đặt xuống bậc cửa, tay phải xoa nhẹ cổ tay trái, kiểu người vừa đếm quá nhiều.

Mười tám tuổi. Trẻ nhất "Thiên Hạ Đệ Nhất." Tuổi trẻ không phải điểm yếu, thành điểm mạnh. Vì trẻ mà đã mạnh, nghĩa là... gì? Họ sẽ đoán: chuyển thế từ kiếp trước, mang theo tu vi cũ.

Gần sự thật. Tôi đúng là chuyển thế. Chỉ là kiếp trước không phải tu sĩ mà là nhân viên văn phòng.

Hắn uống nước. Nước đã nguội bớt, hơi đắng, vị thảo dược Lục Cẩu pha từ sáng. Nhìn ra sân. Tuyết mỏng phủ nhẹ trên gạch, trên cây ngô đồng trơ cành, trên mái phòng đối diện.

– Lục Cẩu.

– Ừ.

– Ngừng đếm đi.

Lục Cẩu nhìn hắn. Không hiểu.

– Tám bằng chứng cũng được, tám mươi cũng được. Kết quả giống nhau.

Lục Cẩu gật, chậm, kiểu gật người biết huynh đang né mà không ép.

Chiều. Vân Đỉnh Các.

Vân Thiên mời hắn lên. Lần đầu Vân Thiên mời trà kể từ trận. Trước đó là họp chiến lược, là báo cáo thiệt hại, là kế hoạch sửa hộ tông. Lần này: trà.

Ba trăm bậc đá lên Vân Đỉnh Các, quen rồi nhưng hôm nay nặng hơn. Tuyết đọng trên bậc, trơn, hắn phải bước chậm, tay vịn thành đá. Linh căn mở, bốn trăm trượng rõ hơn tháng trước. Mạch đất rung đều dưới chân, nhịp thở của linh mạch, ổn định nhất từ khi hắn nhận chủ.

Vân Thiên ngồi đợi ở bàn đá, ngoài hiên. Trà mới pha, ấm đất nâu sẫm, hai chén đặt sẵn. Gió lạnh thổi qua Vân Đỉnh Các, mây thấp lướt qua đỉnh núi phía đông.

Hắn ngồi xuống. Vân Thiên rót trà. Cử chỉ quen thuộc: nghiêng ấm vừa đủ, nước chảy không gãy, kiểu rót trà của người đã rót hàng vạn lần trong ba trăm năm.

– Tiền bối, Vân Thiên nói. Bổn tông chủ có một điều muốn nói.

Hắn uống trà. Trà nóng, đắng nhẹ, hậu ngọt. Chờ.

– Thanh Vân Tông từ tông phái trung bình trở thành nơi mà thiên hạ nhìn vào. Vì tiền bối.

Đúng. Thanh Vân Tông trung bình, bây giờ thiên hạ nhìn. Vì tôi. Hoặc vì tin đồn về tôi. Hoặc vì linh mạch chọn tôi, và mọi thứ linh mạch làm qua tôi đã tạo ra hình ảnh mà thiên hạ muốn thấy.

Vân Thiên đặt chén trà xuống. Tay phải đặt trên bàn đá, ngón tay hơi run, nhưng không phải vì lạnh. Kiểu run của người đang nói điều quan trọng.

– Bổn tông chủ không biết tiền bối ở lại bao lâu. Không dám hỏi. Nhưng muốn nói: Thanh Vân Tông là nhà tiền bối. Bao lâu cũng được.

"Nhà." Vân Thiên gọi Thanh Vân Tông là nhà tôi. Ba trăm năm tông chủ, Hóa Thần, nói với Luyện Khí tầng ba: đây là nhà.

Mười tháng trước ông ta gọi tôi là "thượng khách." Sáu tháng trước là "tiền bối trụ lại." Bây giờ là "nhà." Từ ngữ thay đổi, mỗi lần gần hơn, mỗi lần ít khoảng cách hơn.

– Tôi biết, hắn nói.

Vân Thiên gật. Mắt Vân Thiên ướt. Lại kiểu ướt nhẹ, kiểu nước mắt của người ít khóc, ướt rồi lau bằng chớp mắt, nhanh, kiểu không muốn ai thấy.

– Thêm một điều, Vân Thiên nói, giọng trở lại bình thường, kiểu người chuyển từ cảm xúc sang báo cáo. Hộ tông đại trận đã lành hoàn toàn. Hai ngày trước. Nhanh hơn dự kiến sáu tuần.

Lành hoàn toàn. Linh mạch tự sửa, xong. Mặt nam không còn nứt. Hộ tông lại giảm năm mươi phần trăm linh lực tấn công, nhưng mặt nam đã kín, trận pháp liền, Thanh Vân Sơn được bao bọc nguyên vẹn.

– Thất Ma Cung?

– Trinh sát Dao Huyền Tông báo: Thất Ma Cung vẫn đóng ở phía bắc, hai trăm dặm. Hắc Uyên hồi phục. Nhưng...

Vân Thiên dừng. Nhấp trà. Mắt sáng lên, kiểu mắt người sắp nói tin tốt sau một chuỗi tin trung tính.

– Nhưng tin Đại Thừa bái phỏng Thanh Vân Tông đã đến tai Thất Ma Cung. Trinh sát báo: Hắc Uyên triệu hồi quân về Hắc Thổ, rút xa hơn. Không phải rút kiểu sau trận, rút xa hẳn.

Thất Ma Cung rút. Không phải rút tạm. Rút xa hơn. Vì nghe tin Đại Thừa đến Thanh Vân Tông.

Danh tiếng bảo vệ tông. Không phải hộ tông đại trận, không phải Nguyên Anh, không phải sóng Cố Vân Thâm. Danh tiếng.

"Thiên Hạ Đệ Nhất Cao Nhân" là lá chắn tốt nhất Thanh Vân Tông từng có. Mỏng hơn giấy, nhưng không ai dám xé.

– Tốt, hắn nói.

Vân Thiên cúi đầu. Không quỳ, cúi nhẹ, kiểu cúi giữa hai người quen. Lui. Bước chân trên bậc đá nhẹ dần rồi mất.

Hắn ngồi lại một mình trên Vân Đỉnh Các. Gió thổi tuyết mỏng bay ngang. Trà nguội trong chén. Mây trôi qua đỉnh phía đông, thấp, nặng, xám.

Tôi ngồi ở nơi cao nhất Thanh Vân Tông. Nơi tông chủ Hóa Thần ngồi. Uống trà của ông ta. Nhìn mây của ông ta. Và ông ta gọi nơi này là nhà tôi.

Tôi Luyện Khí tầng ba. Mười một tháng trước tôi quét sân ngoại môn và sợ bị đuổi. Bây giờ tông chủ bảo đây là nhà.

Tối. Phòng ngoại môn. Cá kho mặn. Cơm trắng. Canh rau dại nấu gừng.

Hai người ăn. Im lặng quen thuộc. Tiếng đũa chạm bát, tiếng gió qua cửa sổ hé, tiếng tuyết tan nhỏ giọt từ mái xuống đất.

Lục Cẩu ăn hết bát cơm, múc thêm, không hỏi hắn có muốn thêm không vì biết hắn chỉ ăn một bát.

– Huynh, Lục Cẩu nói sau bữa ăn. Ngồi bậc cửa, chăn quàng vai. Mắt nhìn ra sân tối, tuyết mỏng phản ánh trăng.

– Gì.

– Thiên Hạ Đệ Nhất Cao Nhân. Sáu chữ. Huynh cảm thấy gì?

Cảm thấy gì. Câu hỏi Lục Cẩu hỏi thật. Không phải câu hỏi xã giao, không phải câu hỏi phân tích. Câu hỏi bạn hỏi bạn.

Hắn nghĩ. Lâu. Không phải nghĩ câu trả lời hay, nghĩ câu trả lời thật. Nhìn ra sân. Gạch ướt. Bóng cây ngô đồng trơ cành in trên tuyết mỏng.

– Sợ, hắn nói.

Lục Cẩu gật. Không bất ngờ. Kiểu gật người đã đoán trước nhưng vẫn muốn nghe.

– Sợ gì?

– Sợ một ngày nào đó tin.

Lục Cẩu nhìn hắn. Lâu. Mắt Lục Cẩu sáng trong bóng tối, kiểu mắt phản ánh trăng qua cửa sổ.

– Huynh sợ tin mình là Thiên Hạ Đệ Nhất?

– Không. Sợ tin rằng mình xứng đáng.

Im. Gió thổi mạnh hơn, tuyết bay xiên qua hiên, vài hạt rơi lên chăn Lục Cẩu rồi tan.

"Xứng đáng." Nếu một ngày tôi tin mình xứng đáng với danh hiệu này, thì tôi đã mất. Vì Lâm Nhàn không xứng đáng. Lâm Nhàn Luyện Khí tầng ba, sợ chết, thích yên ổn, không biết dùng kiếm. Lâm Nhàn xứng đáng ăn cá kho mặn, không xứng đáng sáu chữ đó.

Nhưng mỗi ngày, sáu chữ đó nặng hơn. Mỗi ngày, nhiều người tin hơn. Mỗi ngày, khó hơn để nhớ mình là ai.

Và khó hơn nữa vì đôi khi, tôi nhìn Hàn Phong quỳ, nhìn Vân Thiên cúi đầu, nhìn Tô Mộc Thanh đột phá, và tôi nghĩ: có lẽ tôi đã làm gì đó đúng. Không phải vì tu vi. Vì... cái gì đó khác.

Suy nghĩ đó mới đáng sợ.

– Huynh, Lục Cẩu nói. Chậm. Mắt nhìn thẳng, kiểu mắt người nói lời hứa. Em sẽ nhắc huynh. Mỗi ngày. Huynh không xứng đáng.

Hắn nhìn Lục Cẩu. Rồi cười. Thật. Kiểu cười hiếm, kiểu cười chỉ cười khi chắc chắn không ai nhìn ngoài Lục Cẩu.

– Cảm ơn.

– Không có gì. Em nấu cá kho mặn mỗi tối. Đó là cách em nhắc.

Cá kho mặn. Cách Lục Cẩu nhắc tôi là ai. Không phải bằng lời, bằng cá. Mỗi tối, một đĩa cá kho mặn, mùi muối, mùi kho, mùi bếp ngoại môn. Mùi của Lâm Nhàn. Không phải mùi của Thiên Hạ Đệ Nhất Cao Nhân.

Thiên hạ dùng sáu chữ gọi tôi. Lục Cẩu dùng một đĩa cá.

Đêm. Hiên phòng.

Hắn ngồi nhìn tuyết rơi. Chăn quàng vai, chén nước nóng bốc hơi trong tay. Lục Cẩu đã ngủ, tiếng thở đều từ trong phòng. Hàn Phong mài kiếm ở hiên đông, tiếng thép mài đá vọng qua sân, đều, kiểu nhịp tim.

Cố Vân Thâm gửi ý niệm. Năm từ. Dài nhất từ trước đến nay.

"Cậu giống ta ngày xưa."

Hắn đặt chén nước xuống bậc cửa. Nhắm mắt. Nhịp đập thứ hai rung nhẹ, ấm, kiểu rung sau khi nói.

Giống. Lại từ đó. Cố Vân Thâm nói tôi giống ông ngày xưa. Cổ Thiên Cơ nói "giống." Cùng một từ, hai người khác nhau, hai lần khác nhau.

Cố Vân Thâm Đại Thừa kiếm tu, mạnh nhất thế hệ, tự nguyện bị phong ấn ba trăm năm vì mạnh quá. Tôi Luyện Khí tầng ba, yếu nhất tông, giả cao nhân mười một tháng.

Giống ở đâu?

Có thể giống ở chỗ: cả hai đều không chọn được vị trí của mình. Cố Vân Thâm không chọn mạnh quá. Tôi không chọn bị hiểu lầm. Cố Vân Thâm bị phong ấn vì mạnh. Tôi bị tôn sùng vì yếu.

Hoặc giống ở chỗ: cả hai đều ở nơi không thuộc về mình, lâu đến mức nơi đó thành nhà.

Hoặc giống ở chỗ khác mà tôi chưa hiểu.

Hắn gửi lại. Không bằng từ. Bằng nhịp. Hai nhịp đập cố ý đồng bộ hai nhịp thở, kiểu trả lời không cần ngôn ngữ.

Cố Vân Thâm gửi: ấm. Cảm giác ấm, không phải nhiệt, kiểu ấm của người được nghe.

Hai nhịp đập trong ngực. Gần. Một phần chín phách. Mỗi tuần gần hơn. Mỗi tháng gần hơn. Kiểu hai dòng nước chảy trong lòng đất, từ từ, đều, hướng về cùng một chỗ.

Một ngày hai nhịp sẽ trùng. Ngày đó, tôi sẽ là gì?

Chưa biết.

Hàn Phong mài kiếm. Tiếng thép mài đá dứt, rồi lại, rồi dứt. Kiếm ý dày hơn tháng trước, tỏa ra nhẹ qua sân, chạm linh căn hắn rồi tản. Xương kiếm đang hình thành trong người Hàn Phong, đã qua khuỷu, lên gần vai. Mười chín tuổi, kiếm ý cấp Nguyên Anh, vẫn ngồi ở hiên phòng ngoại môn mài kiếm cho tiền bối.

Tô Mộc Thanh ở đâu đó trong nội môn. Kim Đan mới, kiếm ý từ toàn thân, mạnh hơn mọi Kim Đan sơ kỳ trong lịch sử Thanh Vân Tông. Cô đột phá nhờ "chỉ điểm" của hắn, kiểu chỉ điểm mà hắn không biết mình đang chỉ.

Hộ tông đại trận đã lành. Thất Ma Cung rút xa. Sáu tông liên minh. Dao Huyền Tông tuần tra. Hai Đại Thừa đã đến và đi. Thiên hạ gọi tôi Đệ Nhất Cao Nhân.

Tuyết rơi trên Thanh Vân Sơn. Mùng hai mươi tháng giêng. Gần nửa năm kể từ ngày xuyên không.

Nửa năm nữa, tôi sẽ ở đâu? Tôi không biết. Nhưng đêm nay, phòng ngoại môn, cá kho mặn, Lục Cẩu ngủ, Hàn Phong mài kiếm, Cố Vân Thâm đập đều.

Thiên Hạ Đệ Nhất Cao Nhân ngồi hiên nhìn tuyết rơi, và nghĩ: ngày mai phải nhờ Lục Cẩu mua thêm muối, cá kho hết muối rồi.

Hắn uống ngụm nước cuối. Lạnh. Đặt chén xuống. Đứng dậy, phủi tuyết trên vai, bước vào phòng. Vết nứt chữ Y trên xà gỗ trần nhà, quen, giống ngày đầu.

Nằm xuống. Nhắm mắt. Hai nhịp đập đều trong bóng tối.

Vẫn là tôi. Chưa mất.

Chưa.

Ch.110/130
2.715 từ