Xương Kiếm
Mùng tám tháng mười hai.
Kiếm Trần Diệp Thanh đến.
Phi kiếm truyền tin từ Vạn Kiếm Các, bay mười hai ngày. Thanh kiếm dài ba thước, vỏ gỗ trầm hương đen, không hoa văn, không ngọc. Đơn giản kiểu người dùng hiểu kiếm không cần trang trí.
Hàn Phong nhận kiếm ngoài cổng. Quỳ nhận, kiểu nhận bảo vật. Mang vào phòng ngoại môn, đặt trên bàn.
Hắn nhìn kiếm. Linh căn mở: kiếm ý bên trong, nén, sắc, kiểu dao mổ chưa mở. Kim Đan sơ kỳ kiếm tu, kiếm mang kiếm ý chủ nhân.
Trần Diệp Thanh gửi kiếm riêng. Không phải kiếm thường, kiếm có kiếm ý của gã. Kiểu gửi một phần mình đến.
Bộ sưu tập: linh đan (chết nếu uống), áo bào (lộ nếu mặc), kiếm ngọc sư tổ (không biết múa), ngọc bội Kim Đan cấp (thừa), linh mạch cổ đại (không kiểm soát nổi), và bây giờ kiếm Kim Đan.
Sáu thứ. Không dùng được thứ nào.
Kèm kiếm là ngọc giản. Hắn đọc: "Kiếm này tên Hàn Nguyệt. Đệ tử rèn ba năm, kiếm ý từ ngày đầu tiên ở Vạn Kiếm Các. Gửi tiền bối không phải tặng, là gửi giữ. Đệ tử tin tiền bối giữ kiếm tốt hơn đệ tử."
"Gửi giữ." Không phải tặng. Trần Diệp Thanh gửi kiếm cho tôi giữ, kiểu gửi đứa con cho thầy nuôi. Gã tin tôi giữ kiếm tốt hơn gã.
Tôi không biết cầm kiếm.
– Huynh, Lục Cẩu nói. Kiếm này đặt ở đâu?
– Kệ. Cạnh kiếm ngọc.
Lục Cẩu gật, mang kiếm đặt lên kệ. Hai thanh kiếm cạnh nhau: kiếm ngọc sư tổ ba trăm năm và kiếm Hàn Nguyệt của Trần Diệp Thanh. Một cũ một mới, một trắng một đen.
***
Trưa. Sân nội môn.
Tô Mộc Thanh đang luyện kiếm. Hắn đứng xa, linh căn quan sát.
Kiếm ý Tô Mộc Thanh khác. Không phải khác kiểu mạnh hơn, khác kiểu chất. Trước trận: kiếm ý lạnh, sắc, nhanh. Bây giờ: kiếm ý vẫn lạnh, vẫn sắc, nhưng có thêm thứ gì đó bên dưới. Nặng hơn. Sâu hơn. Kiểu rễ cây mọc xuống đất, không thấy nhưng giữ cây đứng.
Xương kiếm. Lão Cố gọi là xương kiếm. Xương thường chuyển hóa thành dẫn thể kiếm ý. Tô Mộc Thanh cộng hưởng với Cố Vân Thâm qua linh mạch, kiếm ý Cố Vân Thâm ảnh hưởng xương Tô Mộc Thanh.
Bây giờ kiếm ý Tô Mộc Thanh không chỉ từ tay mà từ xương. Sâu hơn. Khó hơn phá.
Tô Mộc Thanh chém. Một nhát ngang. Kiếm ý xé không khí, không có sóng xung kích kiểu Nguyên Anh, nhưng cỏ cách ba trượng rạp xuống. Trúc Cơ đỉnh phong, kiếm ý ảnh hưởng vật lý cách ba trượng. Đó là mức Kim Đan.
Tô Mộc Thanh đang ở ranh giới. Trúc Cơ đỉnh phong, kiếm ý mức Kim Đan. Chỉ cần thêm một bước.
Hắn nhìn. Tô Mộc Thanh luyện thêm ba nhát. Mỗi nhát, xương trong người rung nhẹ, linh căn cảm nhận: xương Tô Mộc Thanh phát kiếm ý riêng, đồng bộ với kiếm trong tay. Hai nguồn kiếm ý cộng hưởng.
Nhát thứ tư. Tô Mộc Thanh dừng. Nhìn kiếm trong tay. Rồi nhìn hắn.
Cúi đầu. Không nói. Quay lại luyện.
Tô Mộc Thanh biết tôi đang nhìn. Và cô ấy cúi đầu. Không phải cúi đầu "cảm ơn đã xem" kiểu Hàn Phong. Cúi đầu kiểu "tôi biết ông biết."
Tô Mộc Thanh biết xương kiếm là từ Cố Vân Thâm qua linh mạch. Linh mạch là của tôi. Xương kiếm, theo logic, là vì tôi. Tô Mộc Thanh cúi đầu cho logic đó.
Tôi không làm gì. Cố Vân Thâm kiếm ý tự ảnh hưởng qua linh mạch. Linh mạch tự chảy. Tôi chỉ đứng trên.
***
Chiều. Phòng ngoại môn.
Hàn Phong đến. Mắt sáng, kiểu mỗi lần Hàn Phong muốn nói điều quan trọng.
– Tiền bối. Tô sư tỷ sắp đột phá.
Đột phá. Tô Mộc Thanh đột phá Kim Đan. Trúc Cơ đỉnh phong lên Kim Đan, bước nhảy lớn nhất trước Nguyên Anh.
– Đệ tử cảm nhận kiếm ý Tô sư tỷ. Dày hơn. Sâu hơn. Từ xương. Đệ tử nghĩ: trong một tháng.
Một tháng. Tô Mộc Thanh từ khi gặp tôi, mười một tháng trước, Trúc Cơ trung kỳ. Bây giờ sắp Kim Đan. Tốc độ đó không bình thường. Bình thường Trúc Cơ lên Kim Đan mất ba đến năm năm.
Nhưng Tô Mộc Thanh không bình thường. Kiếm ý từ "Kiếm không ở trong kiếm" (câu tôi nói bừa tháng một), xoắn ốc từ "vòng nhưng cao hơn" (kiến thức vật lý lớp mười), xương kiếm từ cộng hưởng Cố Vân Thâm qua linh mạch (tôi không kiểm soát).
Ba thứ, không thứ nào tôi chủ ý. Nhưng kết quả: Trúc Cơ đỉnh phong kiếm ý mức Kim Đan, sắp đột phá.
Và cả tông sẽ nói: "Cao nhân chỉ điểm, mười một tháng Trúc Cơ lên Kim Đan."
– Hàn Phong. Tô sư tỷ đột phá thì tốt. Đừng quấy rầy.
– Đệ tử hiểu.
Hàn Phong quay đi. Dừng.
– Tiền bối. Đệ tử cũng cảm nhận. Kiếm ý đệ tử đang thay đổi. Dày hơn. Từ trong xương ra. Giống Tô sư tỷ.
Hàn Phong cũng xương kiếm. Cả hai kiếm tu trong phạm vi linh mạch, cả hai cộng hưởng Cố Vân Thâm. Tô Mộc Thanh nhanh hơn vì Trúc Cơ đỉnh phong, xương đã sẵn sàng. Hàn Phong chậm hơn vì Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng đang đến.
– Đừng ép, hắn nói.
Hàn Phong gật. Bước đi.
"Đừng ép." Lại hai chữ này. Lần đầu nói Hàn Phong "Đừng luyện nữa", gã lĩnh ngộ phá chấp. Lần hai "Đừng ép", gã ghi Ngữ Lục. Lần này "Đừng ép" lần ba, gã sẽ ghi gì?
Ngữ Lục sẽ có ba lần "đừng" liên quan kiếm đạo. Hàn Phong sẽ gọi đó là "Tam Giới" hoặc "Ba Lần Dừng" hoặc tên gì đó hay hơn tôi nghĩ ra.
***
Tối. Vân Thiên gửi ngọc giản qua Thanh Huyền. Nội dung: hộ tông tự sửa nhanh hơn dự kiến, vết nứt còn sáu trượng (giảm bốn trượng trong năm ngày). Dự kiến lành hoàn toàn cuối tháng mười hai. Sớm hơn hai tháng.
Kèm ghi chú Vân Thiên: "Tiền bối ở đây, tông an."
"Tiền bối ở đây, tông an." Bốn chữ. Vân Thiên nghĩ tôi đang sửa hộ tông. Vân Thiên nghĩ tôi đứng mười canh giờ là bảo vệ tông. Vân Thiên nghĩ mọi thứ tốt lên là vì tôi.
Một phần đúng. Linh mạch là của tôi. Cố Vân Thâm là "đồng đội" tôi. Hàn Phong và Tô Mộc Thanh mạnh hơn vì kiếm ý Cố Vân Thâm qua linh mạch tôi. Hộ tông tự sửa vì linh mạch tôi.
Nhưng "của tôi" theo nghĩa tôi nhận chủ, không phải tôi kiểm soát. Kiểu chủ nhà mà nhà tự dọn: tôi ở đó, nhà sạch, nhưng tôi không cầm chổi.
Lục Cẩu ngồi đối diện, đọc ngọc giản xong.
– Huynh. Tin tốt, nhưng cũng tin xấu.
– Gì xấu?
– Hộ tông tự sửa. Mộ Thanh Vân biết linh mạch chảy lên. Vân Thiên biết. Thanh Huyền biết. Dao Huyền Tông tuần tra, Kim Đan của họ cũng cảm nhận linh khí mạnh hơn. Ai cũng thấy Thanh Vân Tông đang khỏe lên.
Lục Cẩu dừng.
– Và ai cũng sẽ hỏi: tại sao. Câu trả lời: vì tiền bối ở đây. Câu trả lời đó sẽ lan cùng với câu chuyện mười canh giờ.
Lục Cẩu nói đúng. Không phải một câu chuyện. Hai câu chuyện chồng lên nhau. "Cao nhân đứng mười canh giờ chặn nghìn quân" + "Cao nhân ở đâu, đất ấy phồn thịnh." Hai câu chuyện gộp thành: "Thanh Vân Tông có bảo vật sống."
Bảo vật sống. Tôi.
– Và khi Tô Mộc Thanh đột phá Kim Đan, Lục Cẩu tiếp. Thêm câu chuyện thứ ba: "Cao nhân chỉ điểm, mười một tháng phá cảnh giới." Ba câu chuyện. Ba bằng chứng. Không ai nghi ngờ nữa.
Không ai nghi ngờ. Tháng trước còn có Diệp Thanh, "hoặc thật hoặc cả tông diễn." Bây giờ, linh mạch tự sửa, kiếm tu đột phá, nghìn quân rút. Không phải diễn. Hiệu ứng thật, nguyên nhân giả.
– Lục Cẩu. Khi nào không ai nghi ngờ, thì khi nào có một người nghi ngờ, người đó sẽ nguy hiểm nhất.
Lục Cẩu nhìn hắn. Lâu.
– Huynh nói đúng. Khi tất cả tin, kẻ đầu tiên không tin sẽ bị coi là kẻ thù. Hoặc bị coi là điên. Hoặc cả hai.
Hoặc cả hai. Và kẻ đó có thể đúng. Vì tôi đang giả.
Hai nhịp đập trong ngực. Gần hơn. Một phần sáu phách. Linh mạch dưới chân rung nhẹ, kiểu mèo ngáy.
Mọi thứ đang tốt lên. Hộ tông sửa. Tô Mộc Thanh đột phá. Hàn Phong mạnh hơn. Cố Vân Thâm tỉnh. Hai nhịp gần. Sáu tông liên minh. Dao Huyền Tông tuần tra.
Nhưng tôi đang giả. Và Cổ Thiên Cơ muốn uống trà.
Mỗi lần mọi thứ tốt lên, tôi sợ hơn. Vì tốt lên có nghĩa là kỳ vọng cao hơn. Kỳ vọng cao hơn có nghĩa là ngã xa hơn.
Mười một tháng. Chưa ngã. Nhưng chưa ngã không có nghĩa là không ngã.
Gió ngoài cửa. Tuyết dày hơn. Lục Cẩu đi ngủ. Hàn Phong mài kiếm. Cố Vân Thâm đập đều.
Và ở đâu đó ngoài Thanh Vân Sơn, ba mươi Kim Đan Đạo Huyền Tông đang kể chuyện.