Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 15: Tin Đồn Mới
Chương 15

Tin Đồn Mới

Hàn Phong tỉnh dậy vào trưa hôm sau.

Hắn nằm trong phòng riêng ở nội môn, ai đó đã khiêng hắn từ Huyền Thiên Thất về. Toàn thân đau nhức, kinh mạch căng tức, nhưng linh lực ổn định. Hắn cảm nhận, rõ ràng, sắc bén hơn trước.

Trúc Cơ hậu kỳ.

Ta đột phá rồi.

Nhưng...

Hắn nhớ mù mờ, linh lực mất kiểm soát, kinh mạch sắp nứt, đau đến mức không thở nổi. Rồi... ánh sáng trắng. Lạnh. Linh lực thoát ra, bớt áp lực. Và hắn ngất.

Ai cứu ta?

Cửa mở. Tô Mộc Thanh bước vào, bưng bát cháo. Mặt nàng bình thản nhưng mắt có quầng thâm, thức đêm.

— Tỉnh rồi.

— Sư tỷ. Chuyện gì xảy ra?

Tô Mộc Thanh đặt cháo lên bàn. Ngồi xuống ghế, nhìn hắn.

— Ngươi suýt chết.

— Ta biết. Ai cứu?

— Tiền bối.

Hàn Phong sững.

— Lâm tiền bối?

— Ừ. Nghe tiếng hét, tự đến. Không ai gọi. Nhìn trận pháp Huyền Thiên một lần, tìm ra mắt trận bên ngoài. Đạp lên. Giải phóng linh khí dư. Ngươi sống.

Im lặng. Dài.

Rồi Hàn Phong ngồi dậy, đau, nhưng cố. Xoay người, hai chân chạm đất, chuẩn bị đứng.

— Ngươi làm gì?

— Đi gặp tiền bối.

— Nằm xuống. Kinh mạch ngươi vừa ổn định. Nửa ngày nữa mới nên ra ngoài.

— Nhưng...

— Tiền bối nói "về ngủ" rồi đi. Gã không cần ngươi cảm tạ ngay.

Hàn Phong dừng lại. Nhìn Tô Mộc Thanh. Rồi nằm xuống.

— Tiền bối... đêm qua mặc đồ ngủ?

— Ừ. Đi dép lê.

— ...

Hàn Phong nhắm mắt. Nước mắt chảy, không nhiều, chỉ một giọt, từ khóe mắt xuống gối.

Tiền bối nghe ta hét. Nửa đêm. Mặc đồ ngủ chạy lên nội môn.

Không phải vì trách nhiệm. Không phải vì vai diễn.

Vì... ta.

Tiền bối quan tâm đến ta.

— Sư tỷ.

— Gì?

— Có người nói tiền bối giả. Ngoại tông, nội tông, đều có người nghi ngờ.

— Biết.

— Nhưng nửa đêm, mặc đồ ngủ, chạy cứu đệ tử. Kẻ giả mạo... không làm vậy.

Tô Mộc Thanh im lặng. Rồi gật đầu, nhẹ, gần như không thấy.

— Ăn cháo đi.

— Vâng.

· · ·

Buổi sáng cùng ngày. Phòng ngoại môn.

Lục Cẩu mang tin:

— Huynh. Toàn nội môn đang nói về huynh.

— Biết rồi.

— Không, huynh không biết mức độ. Lần trước, cờ, kiếm ý, não bổ, là kiểu "cao nhân thần bí." Lần này khác. Lần này là "cứu mạng."

Hắn ngồi xuống, giọng nghiêm túc hơn bình thường:

— Người ta có thể nghi ngờ lời nói. Nghi ngờ cờ vây. Nghi ngờ kiếm ý có phải do huynh hay không. Nhưng "nhìn ra trận pháp, cứu người" — đó là hành động. Bằng chứng vật lý. Không thể chối.

— Ta biết.

— Huynh hiểu ý ta chứ? Trước đây, có người nghi huynh giả. Sau hôm nay, không ai nghi nữa. Vĩnh viễn.

Lâm Nhàn nhìn ra cửa sổ. Nắng sớm rọi vào, vàng ấm.

Vĩnh viễn.

Từ hôm nay, vai diễn này không có đường xuống.

Trước, nếu bị lộ, có thể giải thích: "hiểu lầm." Bây giờ, không. Bây giờ có bằng chứng cứng.

Ta thật sự thấy đường trận pháp. Ta thật sự đạp mở mắt trận.

Dù vô tình, nhưng đã làm.

— Lục Cẩu.

— Gì?

— Ngươi nghĩ ta nên... thử tu luyện nghiêm túc hơn không?

Lục Cẩu nhìn hắn. Sững.

— Huynh muốn tu luyện?

— Ta có thứ gì đó. Linh căn đặc dị, hoặc trực giác mạnh, hoặc gì đó. Sách viết. Nếu ta luyện, có thể phát triển.

— Huynh muốn... thật sự trở thành cao nhân?

— Không. Ta muốn sống sót. Và nếu có thứ gì đó thật, thì tốt hơn là hoàn toàn giả.

Lục Cẩu gật đầu. Chậm.

— Được. Ta giúp huynh. Tìm sách, hỏi Chu Minh nếu cần. Nhưng phải cẩn thận, đừng để ai thấy huynh tu luyện. Vì...

— Vì nếu "Đại Thừa ẩn thế" mà ngồi luyện Đạo Kinh sơ cấp, lộ ngay.

— Đúng. Huynh tu luyện phải bí mật. Ban đêm. Trong phòng.

— Biết rồi.

Hai người nhìn nhau. Lần đầu tiên, kế hoạch không phải "giả tốt hơn." Mà là "trở thành thật."

Dù chỉ một chút.

· · ·

Buổi chiều, tin lan.

Dù Vân Thiên ra lệnh phong tỏa — "không ai được nhắc chuyện đêm qua" — nhưng tin vẫn rò rỉ. Không phải chi tiết đầy đủ, nhưng phiên bản tóm tắt đã bay khắp nội môn:

"Hàn Phong suýt tẩu hỏa. Lâm tiền bối tự đến, nhìn trận pháp cổ một lần, tìm ra mắt trận. Cứu người."

Và phiên bản não bổ:

"Trận pháp tổ sư ba trăm năm, trưởng lão nghiên cứu hai mươi năm không giải. Tiền bối nhìn một lần. Một lần."

Ngoại môn đệ tử xì xào. Nội môn đệ tử im lặng, nhưng ánh mắt khi nhắc đến "Lâm tiền bối" đã khác. Không còn chỉ là tò mò hay kính sợ mơ hồ. Bây giờ là... sùng bái.

Trước: "Gã có thể là cao nhân."

Bây giờ: "Gã chắc chắn là cao nhân."

Bằng chứng cụ thể. Hàn Phong sống, đột phá Trúc Cơ hậu kỳ. Trận pháp mở. Ai cũng thấy. Không thể chối.

· · ·

Lâm Nhàn ngồi trong phòng cả ngày, không ra ngoài.

Không phải vì sợ. Vì mệt. Đêm qua không ngủ, và hôm nay đầu óc quay cuồng.

Ta nhìn thấy mắt trận.

Tại sao ta nhìn thấy?

Hắn đọc lại Đạo Kinh sơ cấp. Trang bốn mươi bảy, phần Lục Cẩu nhắc hôm qua. Đúng: "Linh khí dưỡng thần, thần minh tắc trực giác sinh." Tu sĩ có linh lực thì trực giác mạnh hơn phàm nhân.

Nhưng, Luyện Khí tầng ba. Yếu nhất tông môn. Theo logic, trực giác của hắn nên yếu hơn tất cả.

Trừ khi...

Trừ khi có thứ gì khác.

Hắn lật tiếp. Trang năm mươi hai: "Linh căn đặc dị, một số ít tu sĩ thiên sinh có khả năng nhìn thấy trận pháp, linh mạch, hoặc khí vận. Không phụ thuộc cảnh giới. Thuộc thiên phú, không thể luyện."

Linh căn đặc dị.

Nhìn thấy trận pháp. Không phụ thuộc cảnh giới.

...

Thân xác này có linh căn đặc dị?

Lâm Nhàn gốc, ngoại môn đệ tử yếu nhất, có thiên phú nhìn trận pháp mà không ai biết?

Vì hắn yếu quá nên không ai kiểm tra?

Vì hắn chết trước khi phát hiện?

Và ta, xuyên không vào thân xác này, thừa hưởng cả linh căn của hắn?

Hắn đặt sách xuống. Nhìn bàn tay.

Nếu đúng, ta không hoàn toàn giả.

Ta có thứ gì đó thật.

Nhỏ. Yếu. Không đủ đánh nhau. Nhưng... thật.

Cảm giác kỳ lạ. Suốt hai tháng qua, hắn sống trong nỗi sợ bị lộ, vì hắn tin mình không có gì. Bây giờ, nếu có thứ gì đó, dù nhỏ...

Không. Đừng vội kết luận. Có thể chỉ là trùng hợp. Tảng đá đúng vị trí. Ánh sáng trận pháp đêm bật mạnh nên ai cũng thấy. Không chắc là linh căn đặc dị.

Nhưng nếu là...

Thì ít nhất ta có một thứ để bám víu.

Hắn nhắm mắt. Hít thở. Cố ngủ bù.

Nghĩ sau. Ngủ trước.

· · ·

Chiều muộn. Hàn Phong đến.

Không giống mọi lần, không mang trái cây, không cúi đầu qua loa. Hắn đi chậm, dáng vẫn yếu, nhưng bước thẳng. Đến trước hiên, quỳ xuống. Cả hai gối. Đầu chạm đất.

— Tiền bối cứu mạng đệ tử. Ân này không thể báo đáp.

Lâm Nhàn nhìn hắn. Thiên kiêu mười chín tuổi, Trúc Cơ hậu kỳ, bây giờ mạnh hơn trước, quỳ dưới hiên.

— Đứng lên.

— Đệ tử nguyện suốt đời theo tiền bối. Trước là tự phong, từ hôm nay, đệ tử thề bằng đạo tâm.

Thề bằng đạo tâm.

Trong thế giới tu tiên, lời thề đạo tâm không thể phá. Phản bội thì tẩu hỏa.

Hắn vừa tự trói mình vào ta. Vĩnh viễn.

— Hàn Phong. Đứng lên. Ta nói rồi, ta không nhận đệ tử.

— Đệ tử biết. Tiền bối không nhận. Nhưng đệ tử tự nhận. Dù tiền bối không coi đệ tử là đệ tử, đệ tử vẫn coi tiền bối là sư.

Cứng đầu. Giống lần đầu.

Nhưng lần này, ta không ghét. Hắn suýt chết. Và hắn thật lòng.

— Ừ. Tùy ngươi. Đứng lên, vào uống trà.

Hàn Phong ngẩng đầu. Lần đầu tiên, từ khi quen, mắt hắn không chỉ có sùng bái. Còn có thứ gì ấm hơn. Biết ơn. Và tin tưởng.

Hắn đứng dậy, bước vào hiên. Ngồi xuống.

Lâm Nhàn rót trà cho hắn. Chu Minh mang thêm một chén.

Hai người ngồi uống trà. Im lặng. Nhưng không khó chịu.

Lần đầu tiên, Lâm Nhàn thấy mối quan hệ "sư đồ giả" này có gì đó... không hoàn toàn giả.

Ta cứu hắn không phải vì vai diễn.

Ta cứu vì ta muốn.

Có lẽ... một phần nhỏ, rất nhỏ, của "cao nhân" đã thành thật.

Gió chiều thổi qua hiên. Lá trúc rơi xuống sân. Hàn Phong uống trà, mắt nhắm, bình yên.

— Tiền bối.

— Gì?

— Đêm qua... tiền bối nghe thấy đệ tử từ ngoại môn?

Nghe thấy. Tiếng hét. Khoảng cách từ đây đến Huyền Thiên Thất... ít nhất nửa ngọn núi.

— Ừ.

— Khoảng cách rất xa. Nội môn đệ tử bên cạnh còn không nghe. Mà tiền bối ở ngoại môn...

Đúng. Tại sao ta nghe? Khoảng cách đó... bình thường Luyện Khí tầng ba không nghe nổi.

Thêm một trùng hợp? Hay linh căn đặc dị cũng cho thính giác nhạy?

— Ta nghe, nên ta đến.

Hàn Phong gật đầu. Không hỏi tiếp. Nhưng Lâm Nhàn biết, trong đầu thiên kiêu, câu trả lời đã có sẵn: "Tiền bối linh giác siêu phàm. Đại năng cảm nhận được nguy hiểm từ xa."

Đương nhiên. Não bổ. Mọi khi.

Hai người ngồi thêm một lúc. Trà cạn. Hàn Phong đứng dậy, cúi đầu:

— Đệ tử lui. Cảm ơn tiền bối.

— Nghỉ ngơi đi. Đừng luyện mạnh quá.

— Vâng.

Hắn bước đi. Lưng thẳng, bước vững, dù vẫn yếu. Kiểu người không cho phép mình yếu lâu.

Lâm Nhàn nhìn hắn đi. Rồi nhìn chén trà trống.

"Đừng luyện mạnh quá."

Ta nói nghiêm túc. Lần đầu.

Vì ta không muốn hắn suýt chết lần nữa.

Và Lâm Nhàn nghĩ: đây có lẽ là buổi chiều đầu tiên hắn không hoàn toàn sợ hãi.

· · ·

Tối. Phòng trưởng lão.

Thanh Huyền gửi báo cáo bổ sung cho Vân Thiên:

"Bẩm tông chủ. Hàn Phong đã tỉnh, tu vi ổn định Trúc Cơ hậu kỳ. Đã đến cảm tạ tiền bối, thề đạo tâm, tự nhận sư đồ vĩnh viễn. Tiền bối vẫn nói 'không nhận đệ tử' nhưng mời Hàn Phong uống trà.

Lão thần suy nghĩ: tiền bối từ chối bằng miệng, nhưng hành vi lại chấp nhận. Có thể đây là cách dạy dỗ của bậc cao nhân, không chính thức thu đồ, nhưng chỉ điểm theo duyên.

Ngoài ra: tin đêm qua đã rò rỉ dù lệnh phong tỏa. Nội dung cốt lõi chưa lộ (chi tiết trận pháp), nhưng 'tiền bối cứu Hàn Phong' đã lan khắp nội môn. Lão thần sẽ kiểm soát, nhưng e rằng... khó."

Vân Thiên đọc xong. Thở dài.

Khó. Đương nhiên khó. Tin như thế này, ai mà giữ được.

Nhưng cũng tốt. Ít nhất trong tông, mọi người sẽ kính sợ gã hơn. Không ai dám gây phiền.

Và bên ngoài...

Bên ngoài sẽ biết sớm thôi. Diệp Thanh đã mang tin đi. Nhạc Dương Tông biết. Rồi cả chính đạo biết.

Và bây giờ thêm: "cao nhân nhìn ra trận pháp cổ chỉ trong một lần, cứu thiên kiêu."

Khi tin này lan ra...

Lão rót trà, uống. Tay vẫn hơi run.

Cứ để gã yên. Cứ để gã yên.

Và hy vọng gã thật sự chỉ muốn uống trà.

Ch.15/15
2.057 từ