Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 26: Trưởng Lão Thứ Hai
Chương 26

Trưởng Lão Thứ Hai

Mộ Thanh Vân không ngủ ba đêm.

Không phải mất ngủ, mà là không muốn ngủ. Ngọc giản truyền lời từ Lâm tiền bối về lúc chiều, chỉ sáu chữ: "Ta nhận được. Cảm ơn." Sáu chữ đó đã làm lão nghiên cứu bốn mươi năm trận pháp phải ngồi xuống, đặt chén trà đang uống dở, và nhìn vào khoảng không mười hai khắc liền.

Đệ tử Trận Phong không dám vào. Chưa bao giờ thấy sư phụ mình như vậy.

Lão vốn ít nói, ít cười, suốt ngày chỉ cúi đầu vào ngọc giản và trận đồ. Bốn mươi năm không rời Trận Phong quá ba lần. Nhưng đêm đó, lão đứng dậy, mở tủ, lấy ra bộ đạo bào mà lão chỉ mặc khi tiếp khách ngoại tông. Phủi bụi, gấp lại gọn gàng, đặt trên bàn.

Rồi lão viết. Viết suốt đêm. Không phải ngọc giản xin phép gặp mặt, mà là bản tóm tắt nghiên cứu thứ hai: dày hơn bản trước gấp ba, chi tiết hơn gấp năm, kèm theo bốn mươi bảy câu hỏi xếp theo thứ tự ưu tiên.

Lần trước ta gửi tổng quan. Lần này ta gửi toàn bộ. Nếu tiền bối đã cảm ơn bản sơ khảo, nghĩa là lão thật sự quan tâm đến nghiên cứu này. Nghĩa là có thể trao đổi. Nghĩa là bốn mươi năm của ta không phí.

Sáng hôm sau, Mộ Thanh Vân mặc đạo bào, cầm bản tóm tắt mới, đi xuống ngoại môn.

Hàn Phong thấy lão từ xa. Trúc Cơ hậu kỳ cảm nhận linh lực Trúc Cơ đỉnh phong dễ dàng. Hắn đứng dậy, tay đặt lên chuôi kiếm nhưng không rút.

– Mộ trưởng lão.

– Hàn Phong. Lão phu muốn gặp Lâm tiền bối.

– Tiền bối đang đọc sách.

– Lão phu có thể chờ.

Hàn Phong nhìn lão. Mộ Thanh Vân già, sáu trăm tuổi, tóc bạc trắng, lưng hơi gù vì cúi đầu nghiên cứu quá lâu. Mắt lão không sắc như Lý Thanh Phong, không lạnh như Thanh Huyền, mà đục, mệt, và sáng ở phía sau. Kiểu sáng của người đang nghĩ.

– Tiền bối nói: ai muốn gặp, hỏi trước. Trưởng lão có ngọc giản không?

Mộ Thanh Vân gật. Đưa ngọc giản ghi sẵn: "Mộ Thanh Vân, Trận Phong, xin gặp Lâm tiền bối trao đổi về lục hợp phong ấn. Không giới hạn thời gian. Đem theo tài liệu bổ sung."

Hàn Phong nhận, mang vào.

· · ·

Lâm Nhàn đang nằm đọc tập ngọc giản cũ của Mộ Thanh Vân lần thứ ba. Lần đầu hiểu ba mươi phần trăm, lần hai bốn mươi, lần ba gần năm mươi. Không phải trí nhớ tốt, mà là linh căn đặc dị giúp hắn hình dung: mỗi khi đọc đến mô tả cấu trúc trận pháp, hắn nhắm mắt, quét về phía đông, so sánh.

Thiên Khóa quay ngược chiều kim đồng hồ. Đúng. Mộ Thanh Vân viết quay ngược, linh căn xác nhận.

Địa Tỏa quay cùng chiều nhưng chậm hơn. Cũng đúng.

Lớp ba... quay ngược. Nhưng không đều. Có lúc nhanh, có lúc chậm, như thở.

Hàn Phong gõ cửa.

– Tiền bối. Mộ Thanh Vân trưởng lão xin gặp. Muốn trao đổi về trận pháp.

Lâm Nhàn ngồi dậy. Nhìn ngọc giản trong tay. Nhìn cửa.

Lão đến. Vì tôi cảm ơn.

Đúng như Lục Cẩu nói: cảm ơn từ "cao nhân" đáng giá bằng ngọn núi vàng. Bây giờ lão nghĩ tôi muốn trao đổi. Lão mang tài liệu mới đến.

Tôi từ chối: lão nghĩ tôi không hài lòng với chất lượng nghiên cứu. Tôi nhận: lão sẽ hỏi chi tiết. Chi tiết mà tôi không biết.

Hoặc... biết một phần.

Hắn nhìn ngọc giản lần nữa. Lớp ba quay không đều, như thở. Điều đó Mộ Thanh Vân chưa biết, vì lão không có linh căn đặc dị.

– Cho vào.

· · ·

Mộ Thanh Vân bước vào phòng ngoại môn. Phòng nhỏ, giường đơn, bàn gỗ thấp, tủ áo. Trên bàn có ba viên linh đan Trúc Cơ cấp chưa mở hộp và một bộ áo bào trắng viền bạc gấp gọn. Bên cạnh gối, tập ngọc giản của lão, đã mở, có dấu đọc nhiều lần.

Lão nhìn ngọc giản đó. Tim đập nhanh hơn.

Tiền bối đọc tài liệu của ta. Nhiều lần. Đặt dưới gối.

Bốn mươi năm. Lần đầu tiên có người coi trọng nghiên cứu của ta đến mức này.

Lâm Nhàn ngồi bên bàn, chỉ ghế đối diện. Mộ Thanh Vân ngồi. Lưng vẫn gù, tay vẫn ôm bọc ngọc giản mới.

– Tiền bối. Lão phu mang bản bổ sung. Dày hơn bản trước.

– Được.

Lão đặt bọc ngọc giản lên bàn, mở ra: năm tập, mỗi tập hai mươi trang, chi tiết từng khía cạnh của hai lớp ngoài. Sơ đồ, ký hiệu, ghi chú, so sánh với các trận pháp cổ đã biết.

– Lão phu có bốn mươi bảy câu hỏi. Không dám hỏi hết. Chỉ xin hỏi ba câu quan trọng nhất.

Lâm Nhàn gật. Ba câu. Có thể sống sót qua ba câu.

– Câu một: Thiên Khóa trận khóa linh khí vào nhưng không khóa ra hoàn toàn, một phần linh khí loãng rò qua kẽ hở tự nhiên, nuôi toàn bộ Thanh Vân Sơn. Tiền bối cho rằng đây là thiết kế có chủ đích hay hao tổn theo thời gian?

Câu hỏi hay. Và tôi thật sự có câu trả lời.

Linh căn đặc dị cho hắn thấy: linh khí thoát ra từ Thiên Khóa không phải từ kẽ hở ngẫu nhiên. Nó thoát theo mười hai điểm cố định, cách đều, như van xả trên nắp nồi áp suất.

– Có chủ đích.

Mộ Thanh Vân chớp mắt. Rồi gật, chậm, kiểu người vừa nghe điều mình nghi ngờ ba mươi năm được xác nhận.

– Tiền bối có thể cho biết thêm?

– Mười hai điểm. Cách đều.

Mộ Thanh Vân đứng hình. Câu trả lời ngắn gọn vừa lật đổ toàn bộ giả thuyết của lão về Thiên Khóa. Lão từng nghĩ linh khí rò rỉ qua hao tổn cấu trúc, nhưng nếu có mười hai điểm cách đều, đó là hệ thống phân phối.

Tay lão run. Lão lật ngọc giản mới, tìm trang ghi chú về Thiên Khóa, và bắt đầu viết ngay trước mặt Lâm Nhàn. Không xin phép. Quên mất phép lịch sự. Bốn mươi năm thói quen học giả chiến thắng mọi nghi lễ xã giao.

Lâm Nhàn nhìn lão viết. Không nói gì.

Lão quên tôi đang ở đây. Đúng kiểu nhà nghiên cứu.

Tôi hiểu loại người này. Kiếp trước tôi cũng từng gặp, trong thư viện trường, loại quên ăn quên ngủ vì đang đuổi theo một ý tưởng.

Hai phút sau, Mộ Thanh Vân ngẩng lên, vẻ mặt hơi ngượng.

– Xin lỗi tiền bối. Lão phu... quên mất.

– Không sao. Nghiên cứu quan trọng hơn lễ nghi.

Mộ Thanh Vân nhìn Lâm Nhàn. Mắt lão lần đầu tiên có cảm xúc rõ ràng: không phải kính sợ như Thanh Huyền, không phải biết ơn như Vân Thiên, mà là một thứ gì đó giản dị hơn.

Đồng cảm.

Tiền bối hiểu. Tiền bối cũng là người nghiên cứu.

– Câu hai. Lão phu xin hỏi.

– Hỏi.

– Lớp thứ ba. Lão phu chưa xác định được chức năng. Tiền bối có thể cho chút gợi ý?

Lớp thứ ba. Tôi biết gì về lớp thứ ba?

Nó quay ngược chiều hai lớp ngoài. Không đều. Có lúc nhanh, có lúc chậm. Như thở.

Hắn không biết chức năng. Nhưng hắn biết hình dạng.

– Ngươi thấy lớp ba thế nào?

Mộ Thanh Vân đáp ngay, như đã chuẩn bị câu này ba mươi năm:

– Lão phu dùng trận pháp học suy luận: lớp ba nằm giữa Địa Tỏa (khóa vật thể) và lõi trong. Theo cấu trúc lục hợp cổ, lớp giữa thường là lớp chuyển đổi. Nhưng chuyển đổi cái gì, lão phu chưa rõ.

– Nó không đều, Lâm Nhàn nói.

Mộ Thanh Vân ngừng viết.

– Không đều?

– Có lúc nhanh, có lúc chậm.

Im lặng. Lâm Nhàn uống trà, chờ. Lão đang xử lý.

– Tiền bối nói... lớp ba dao động? Không ổn định?

– Giống thở.

Mộ Thanh Vân đặt bút. Nhắm mắt. Lão đang ghép thông tin mới vào bốn mươi năm kiến thức tích lũy. Nhanh, chính xác, như người sắp xếp kho sách đã thuộc lòng vị trí từng cuốn.

Rồi lão mở mắt. Mắt sáng rực, kiểu sáng khác hẳn não bổ thông thường. Đây là ánh mắt của người vừa thấy câu trả lời ở cuối đường hầm bốn mươi năm.

– Hô hấp trận. Lớp ba là hô hấp trận.

Lâm Nhàn không hiểu thuật ngữ. Nhưng hắn gật.

– Nếu lớp ba dao động theo nhịp, nó đang điều tiết linh khí giữa hai lớp ngoài và ba lớp trong. Thiên Khóa thu vào, Địa Tỏa khóa vật thể, hô hấp trận điều phối tốc độ. Nhanh khi cần nhiều linh khí, chậm khi dư. Đó là lý do trận pháp này chạy nghìn năm không hỏng, vì nó tự điều chỉnh.

Mộ Thanh Vân nói một mạch, không ngừng, tay viết đồng thời. Lão quên lại. Quên phòng nhỏ, quên Lâm Nhàn, quên mọi thứ trừ cấu trúc trận pháp đang hiện ra trong đầu lão rõ hơn bao giờ hết.

Tôi nói hai từ: "giống thở." Lão tự giải ra phần còn lại.

Bốn mươi năm kiến thức + một quan sát từ linh căn = đáp án.

Tôi không giả. Tôi thật sự nhìn thấy. Chỉ là tôi không biết mình nhìn thấy cái gì cho đến khi lão nói tên nó.

Lâm Nhàn ngồi im, uống trà, nhìn Mộ Thanh Vân viết lia lịa. Lão viết mười lăm phút liền, lật hết ba trang ngọc giản mới, rồi dừng lại, thở dốc, mặt đỏ.

– Tiền bối. Lão phu cảm ơn. Bốn mươi năm... lão phu chưa từng tiến xa đến vậy trong một buổi trà.

– Ngươi tự giải. Ta chỉ mô tả.

– Tiền bối khiêm tốn. Không có "giống thở," lão phu sẽ mất thêm mười năm.

Hoặc lão sẽ không bao giờ giải được. Vì lão không có linh căn đặc dị.

Nhưng câu đó tôi không nói ra.

Mộ Thanh Vân cất bút, vuốt lại ngọc giản, gấp gọn. Rồi lão nhìn Lâm Nhàn, lần đầu tiên nhìn thẳng, không né.

– Câu thứ ba. Xin tiền bối cho phép.

– Hỏi.

– Tiền bối nghiên cứu trận pháp bao lâu rồi?

Bao lâu? Khoảng ba ngày.

Nhưng câu trả lời đó sẽ giết tôi.

– Lâu.

Mộ Thanh Vân gật, không hỏi thêm. "Lâu" từ miệng Đại Thừa có thể là trăm năm, có thể là nghìn năm. Hỏi cụ thể là bất kính.

– Tiền bối. Lão phu có một đề nghị.

– Nói.

– Lão phu muốn gửi ghi chú nghiên cứu cho tiền bối hàng tháng. Nếu tiền bối sẵn lòng, thỉnh thoảng cho một, hai từ nhận xét. Lão phu không dám xin nhiều.

Một, hai từ. Lão hỏi mười hai điểm, tôi nói "mười hai điểm." Lão hỏi lớp ba, tôi nói "giống thở." Hai từ mỗi lần. Vừa đủ.

– Được.

Mộ Thanh Vân đứng dậy, cúi đầu. Không quỳ, không run, không kinh hãi. Chỉ cúi, chậm, trịnh trọng, kiểu một học giả cúi đầu trước đồng nghiệp bậc thầy.

Rồi lão đi, bước nhanh hơn lúc đến, như người đang vội về phòng viết tiếp.

· · ·

Lục Cẩu bước ra từ sau tủ áo, nơi hắn nấp suốt buổi.

– Huynh.

– Gì?

– Huynh vừa dạy trưởng lão Trúc Cơ đỉnh phong về trận pháp.

– Tôi mô tả cái tôi nhìn thấy. Lão tự giải.

– Nhưng huynh nhìn thấy thứ mà lão nghiên cứu bốn mươi năm không thấy. Trong ba ngày.

Lâm Nhàn không đáp. Vì Lục Cẩu nói đúng. Linh căn đặc dị cho hắn thấy thứ mà trận pháp học bốn mươi năm không cho thấy. Đó không phải giả. Đó là thật.

Tôi bắt đầu có thứ gì đó thật sự.

Không nhiều. Không phải Đại Thừa. Nhưng trong lĩnh vực rất hẹp này, rất cụ thể này, tôi có góc nhìn mà không ai khác có.

Linh căn đặc dị + chuyên gia bốn mươi năm = tiến xa hơn chuyên gia.

Phương trình đó đúng. Và mỗi lần nó đúng, khoảng cách giữa giả và thật thu hẹp thêm một chút.

Lục Cẩu ngồi xuống, mắt nghiêm.

– Huynh. Ta phải nói thật.

– Nói.

– Lúc huynh nói "mười hai điểm cách đều," ta tưởng huynh bịa. Nhưng nhìn mặt Mộ Thanh Vân, lão không phải người dễ lừa. Lão nghiên cứu bốn mươi năm. Nếu huynh bịa, lão sẽ biết.

– Tôi không bịa.

– Ta biết. Đó là phần đáng sợ.

Im lặng. Gió chiều qua cửa sổ, mang mùi rêu quen thuộc từ phía đông. Trận pháp dưới lòng núi vẫn quay, sáu lớp lồng nhau, lớp thứ ba thở đều đặn như sinh vật sống.

Và bây giờ nó có tên: hô hấp trận.

Lâm Nhàn cất ngọc giản mới của Mộ Thanh Vân vào gối, cạnh bản cũ. Hai tập. Sẽ còn thêm. Hàng tháng.

Bốn mươi năm kiến thức. Miễn phí. Giao tận tay. Vì lão nghĩ tôi là đồng nghiệp.

Và mỗi tháng, tôi chỉ cần hai từ.

Hắn nằm xuống, nhắm mắt, hướng linh căn về phía đông. Sáu vòng tròn quay. Lớp ngoài, Thiên Khóa, mười hai điểm rò rỉ linh khí đều đặn. Lớp hai, Địa Tỏa, khóa chặt. Lớp ba, hô hấp trận, thở chậm.

Ba lớp. Đã rõ.

Còn ba lớp nữa.

Ch.26/130
2.330 từ