Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 35: Khách Đến
Chương 35

Khách Đến

Mùng ba tháng tám. Phái đoàn Nhạc Dương Tông đến Thanh Vân Sơn lúc giờ Mão.

Bốn người. Trương Chính Dương đi đầu, đạo bào xanh lam, tóc búi cao, bước chân vững chắc của Kim Đan trung kỳ. Sau lão là Lưu Trường Thanh, rồi một đệ tử lạ mặt, và cuối cùng là Diệp Thanh. Bốn người đi dọc sơn đạo, linh khí kìm nén nhưng không che giấu hoàn toàn, kiểu khách phương xa đến thăm bạn cũ, không gây áp lực nhưng cũng không hạ mình.

Thanh Huyền đón ở cổng sơn, phía sau là hai đệ tử nội môn cầm biểu kỳ. Lão cúi đầu nhẹ, đúng phép giữa Kim Đan với Kim Đan, không thừa không thiếu.

– Trương đạo hữu, đường xa vất vả.

– Thanh đạo hữu khách sáo. Nhạc Dương Tông ngưỡng mộ Thanh Vân đã lâu, lần này mới có dịp bái phỏng chính thức.

Thanh Huyền dẫn phái đoàn lên sơn đạo. Con đường lát đá xanh uốn theo sườn núi, hai bên trúc xanh ngả vào nhau tạo thành vòm, ánh sáng lọt qua kẽ lá rải thành từng vệt trắng trên mặt đất.

Trương Chính Dương vừa đi vừa quét linh thức nhẹ xung quanh, thói quen của người đến tông phái lạ lần đầu. Thanh Vân Sơn linh khí dồi dào hơn lão tưởng, đặc biệt là dải phía đông, dày đặc kiểu có mạch chính chạy qua. Lão ghi nhớ nhưng không hỏi.

Lưu Trường Thanh đi phía sau, ánh mắt quét qua kiến trúc dọc đường. Điện các không nhiều, quy mô khiêm tốn so với Nhạc Dương, nhưng mỗi tòa đều có vẻ cổ xưa, kiểu tông phái truyền thừa nhiều đời không trùng tu cho hoành tráng mà giữ nguyên nền móng cũ. Gã nhìn sang Diệp Thanh, thấy sư đệ đang quan sát rừng trúc phía xa, nơi linh khí loãng hơn hẳn so với xung quanh, như có thứ gì đó hút linh khí vào bên trong.

Diệp Thanh không nói, nhưng gã nhớ. Khu vực đó có cảm giác giống chỗ gã gặp Lâm Nhàn lần trước.

Điện chính của Thanh Vân Tông nằm lưng chừng núi, không lớn nhưng cổ kính. Cột gỗ sẫm màu, mái ngói xám rêu, hai hàng đèn lồng trắng treo dọc hành lang. Vân Thiên đã ngồi sẵn ở vị trí chủ, đạo bào trắng, tóc bạc buông vai, khí chất Hóa Thần thu liễm nhưng vẫn khiến không khí nặng hơn bình thường.

Và bên cạnh Vân Thiên, cùng hàng, ngồi một người mặc áo ngoại môn cũ.

Trương Chính Dương bước vào điện, mắt lướt qua. Vân Thiên ở giữa, rõ ràng. Người bên cạnh, áo cũ bạc màu, tay đặt trên đùi, mặt bình thản. Không có linh áp. Không có kiếm. Không có bất kỳ dấu hiệu tu vi nào.

Ngồi ngang hàng Hóa Thần?

Lão quét linh thức nhẹ, kiểu Kim Đan trung kỳ thăm dò người lạ. Kết quả: trống. Hoàn toàn trống. Như quét vào không khí, như người đó không tồn tại trong hệ linh khí.

Lão giữ mặt bình tĩnh nhưng mạch đập nhanh hơn một nhịp. Trống hoàn toàn trước Kim Đan trung kỳ có ba khả năng: phàm nhân (không thể, vì ngồi cạnh Hóa Thần), che giấu (cần ít nhất Nguyên Anh), hoặc tu vi vượt quá phạm vi cảm nhận (Đại Thừa).

Lão liếc sang Lưu Trường Thanh. Gã cũng đang nhìn người áo cũ, mi mắt hơi nhíu, rõ ràng đã quét linh thức và nhận được kết quả giống lão.

Vân Thiên đứng dậy, bước ra đón.

– Trương đạo hữu, Nhạc Dương Tông quang lâm, Thanh Vân vinh hạnh.

Nghi lễ ngắn gọn. Chủ khách ngồi xuống. Trương Chính Dương ngồi đối diện Vân Thiên, Lưu Trường Thanh và hai đệ tử ngồi phía sau.

Vân Thiên rót trà, đưa một chén cho Trương Chính Dương, rồi quay sang người bên cạnh.

– Đây là Lâm tiền bối, lưu lại bổn tông.

Sáu chữ. Không nói thêm. Không giải thích tu vi, không nói thân phận, không đề cập vai trò. "Lưu lại bổn tông" có thể hiểu là khách, có thể hiểu là trưởng bối, có thể hiểu là bất kỳ điều gì người nghe muốn.

Trương Chính Dương đứng dậy, chắp tay hướng về phía Lâm Nhàn.

– Trương Chính Dương, Nhạc Dương Tông, bái kiến Lâm tiền bối.

Lâm Nhàn gật đầu.

Không nhanh, không chậm. Cằm hạ nhẹ, giữ nửa nhịp thở, ngẩng lại. Mắt nhìn thẳng Trương Chính Dương nửa nhịp, rồi nhìn sang chén trà. Đúng bài Lục Cẩu dạy. Đúng từng chi tiết.

Tim đập nhanh. Tay hơi lạnh. Nhưng ngoài mặt bình tĩnh. Kiếp trước tôi từng phỏng vấn xin việc ở công ty mà CEO ngồi ngay đối diện, cảm giác tương tự. Khác ở chỗ CEO không thể giết tôi bằng linh lực.

Quy tắc số một: ngồi thẳng, không cử động thừa. Quy tắc số hai: gật đầu vừa phải. Quy tắc số ba: không nói trừ khi Vân Thiên hỏi trực tiếp. Quy tắc số bốn: nếu khách hỏi, nhìn ra cửa sổ. Quy tắc số năm: uống trà chậm.

Tôi nhớ hết. Tôi đang thực hành.

Trương Chính Dương ngồi xuống, mắt không rời Lâm Nhàn thêm một nhịp.

Trống hoàn toàn. Hóa Thần xếp ngang. Áo cũ bạc màu nhưng ngồi ở vị trí cao nhất.

Ít nhất Nguyên Anh. Nếu Hóa Thần xếp ngang... Đại Thừa?

Thanh Vân Tông có Đại Thừa ẩn cư?

Lão ép nội tâm bình tĩnh, quay sang Vân Thiên. Buổi tiếp khách bắt đầu.

Nội dung buổi gặp không có gì phức tạp. Nhạc Dương Tông muốn trao đổi tài nguyên: linh thảo của Nhạc Dương đổi linh khoáng của Thanh Vân. Hợp tác tuần tra khu vực biên giới hai tông. Giao lưu đệ tử nửa năm một lần.

Vân Thiên nghe, gật, đáp. Thanh Huyền bổ sung chi tiết. Trương Chính Dương trình bày rõ ràng, giọng ôn hòa, kiểu người quen đàm phán.

Lâm Nhàn ngồi im. Uống trà. Thỉnh thoảng gật khi Vân Thiên dừng lại (đúng bài). Không nói gì.

Trà ngon thật, phải thừa nhận. Linh trà của tông phái có vị thanh mát chạy dọc cổ họng, loại mà kiếp trước hắn không bao giờ mua nổi dù biết giá. Hắn uống chậm, từng ngụm nhỏ, vừa đúng nhịp mà Lục Cẩu dặn. Mỗi lần đặt chén xuống, ngón tay gõ nhẹ lên thành chén hai lần, thói quen từ kiếp trước mà hắn không bỏ được. Trương Chính Dương nhìn thấy và ghi nhớ cái gõ đó, kiểu thói quen của người đã uống trà hàng trăm năm.

Thanh Huyền và Trương Chính Dương trao đổi chi tiết về tỉ lệ linh thảo đổi linh khoáng. Nhạc Dương trồng Thanh Linh Thảo rất tốt, trong khi Thanh Vân có mỏ Huyền Thiết ở phía bắc. Hai bên thương lượng tỉ lệ, Thanh Huyền nhẹ nhàng nhưng không nhượng bộ, Trương Chính Dương cũng kiên nhẫn, kiểu đàm phán giữa hai tông phái có thiện chí thật sự.

Trương Chính Dương nói xong phần trao đổi tài nguyên, dừng lại, nhìn sang Lâm Nhàn.

– Lâm tiền bối có ý kiến gì không?

Im lặng. Lâm Nhàn nhìn Trương Chính Dương hai nhịp thở, rồi nhìn ra cửa sổ.

Vân Thiên lập tức tiếp lời.

– Lâm tiền bối không quan tâm chuyện tục vụ. Chúng ta tiếp tục.

Trương Chính Dương gật. Lão không phật ý mà ngược lại, trong lòng càng chắc: Đại Thừa không bận tâm chuyện giao dịch giữa mấy con kiến. Hóa Thần nói thay, kiểu thị giả báo cáo thay chủ nhân. Hoàn toàn hợp lý.

Nhìn ra cửa sổ. Đúng bài. Vân Thiên chen vào. Đúng bài.

Lục Cẩu nói đúng. Cả tông diễn giúp. Tôi chỉ cần ngồi đây và im lặng, mọi người tự điền vào chỗ trống.

Ngoài cửa sổ, dải mây trắng trôi chậm qua đỉnh núi đối diện. Lâm Nhàn nhìn mây, trong đầu đếm thầm thời gian. Buổi tiếp khách chắc còn lâu mới xong, và hắn bắt đầu thấy mỏi lưng vì ngồi thẳng quá lâu. Nhưng không dám cử động. Lục Cẩu nói rõ: "Một cái nhúc nhích sai có thể phá vỡ toàn bộ ấn tượng."

Buổi tiếp khách kéo dài khoảng một canh giờ. Lâm Nhàn nói tổng cộng hai câu: "Ừ" khi Vân Thiên hỏi trà có ngon không, và "Được" khi Thanh Huyền hỏi có muốn thêm bánh không. Hai câu, hai từ.

Hàn Phong đứng sau lưng hắn suốt buổi, lưng thẳng, mắt quét đều, linh thức Trúc Cơ hậu kỳ tỏa nhẹ. Gã không hiểu nội dung đàm phán, cũng không cần hiểu, nhiệm vụ duy nhất là đứng đúng chỗ và trông đúng kiểu. Lục Cẩu dặn trước: "Ngươi không cần làm gì. Chỉ cần đứng sau lưng tiền bối với bộ mặt sẵn sàng chết thay." Gã làm được phần đầu. Phần sau thì gã nghĩ mình cũng làm được thật, dù lý do không hẳn giống những gì Lục Cẩu tưởng.

Diệp Thanh nhìn gã một lần, nhận ra: Hàn Phong đứng cách Lâm Nhàn đúng ba bước, vị trí hộ pháp. Trúc Cơ hậu kỳ đứng hộ pháp cho người ngồi ngang Hóa Thần, bản thân điều đó đã là một tuyên bố: người này mạnh đến mức hộ pháp chỉ mang tính lễ nghi, không phải chiến đấu.

Buổi tiếp khách kết thúc. Phái đoàn Nhạc Dương được đưa đến khu khách xá phía tây. Trương Chính Dương đi trước, Lưu Trường Thanh đi cạnh, hai đệ tử phía sau.

Trương Chính Dương không nói gì cho đến khi cửa phòng khách đóng lại.

– Lâm tiền bối. Tu vi của gã... các ngươi cảm nhận được gì không?

Lưu Trường Thanh lắc đầu.

– Không. Hoàn toàn trống.

– Ta cũng vậy. Kim Đan trung kỳ quét mà không thấy gì.

Lão ngồi xuống, rót trà, nhíu mày.

– Thanh Vân Tông chỉ có Hóa Thần. Không Đại Thừa nào được ghi nhận. Nhưng Vân Thiên xếp gã ngang hàng, gọi "tiền bối," áo cũ ngồi vị trí cao nhất.

Lưu Trường Thanh đi tới bàn, rót trà cho sư thúc trước khi ngồi xuống đối diện.

– Sư thúc, linh thức trống có thể là bảo vật che giấu?

– Có thể. Nhưng bảo vật che Nguyên Anh thì hiếm. Che Đại Thừa thì ta chưa nghe nói.

Lão quay sang Diệp Thanh. Gã ngồi ở góc, tay vuốt bàn cờ xếp gọn trong tay áo, mắt nhìn xuống.

– Diệp Thanh, ngươi gặp gã trước đây. Lần này thấy gì?

Diệp Thanh ngẩng lên, im lặng một lúc.

– Giống lần trước. Không thấy gì. Nhưng lần trước gã ở ngoại môn, một mình, không ai xung quanh. Lần này gã ngồi cạnh Hóa Thần, và Hóa Thần gọi "tiền bối."

– Nghĩa là?

– Nghĩa là hoặc gã thật sự mạnh, hoặc cả Thanh Vân Tông đang diễn một vở kịch. Đệ tử chưa biết là cái nào.

Trương Chính Dương nhìn gã.

– Ngươi nghiêng về phía nào?

Diệp Thanh đặt bàn cờ lên bàn, mở ra. Quân cờ đen trắng nằm gọn trong hai hộp nhỏ.

– Đệ tử muốn hỏi thêm. Bằng cách của đệ tử.

Trương Chính Dương hiểu. Gã muốn đánh cờ.

– Được. Nhưng cẩn thận. Nếu gã thật sự là Đại Thừa, đừng đắc tội.

– Đệ tử hiểu.

Lão gật, nhưng ánh mắt vẫn chưa rời bàn cờ trong tay Diệp Thanh. Lão biết sư điệt này từ nhỏ đã có thói quen dùng cờ để đọc người. Không phải đọc kỹ thuật, mà đọc tính cách, đọc cách nghĩ, đọc cái phần mà linh thức không quét được. Nếu ai có thể tìm ra đáp án, có lẽ là Diệp Thanh.

– Một điều nữa.

Lão hạ giọng.

– Dải linh khí phía đông núi rất dày. Ta quét qua khi lên sơn đạo, cảm giác có thứ gì đó ở dưới, nhưng Thanh Huyền dẫn đường vòng tránh khu vực đó. Ngươi có nhận ra không?

Diệp Thanh gật.

– Đệ tử nhận ra. Linh khí ở đó loãng trên bề mặt nhưng dày phía dưới, kiểu bị hút vào một điểm.

– Ghi nhớ. Đừng hỏi. Chưa phải lúc.

Buổi tối, trong phòng khách xá, Diệp Thanh ngồi một mình bên cửa sổ. Ngoài kia, Thanh Vân Sơn phủ trăng non, linh khí đêm dày hơn ban ngày, mát lạnh.

Gã nhớ ván cờ lần trước. Thiên nguyên. Năm mươi nước rồi dừng. "Ván cờ hay nhất là ván không ai biết ai thắng." Gã nhớ từng nước, từng khoảng lặng, từng lần tiền bối nhìn bàn cờ mà mắt không thật sự ở đó.

Lần trước, ta không kết luận được. Lần này ta sẽ đánh hết.

Nếu gã thật sự mạnh, ván cờ sẽ cho thấy. Cờ không nói dối.

Nếu gã giả, ván cờ cũng sẽ cho thấy.

Gã đặt một quân đen lên điểm thiên nguyên, giữ nguyên vị trí đó, nhìn.

Lần trước, tiền bối cũng đặt thiên nguyên nước đầu. Không phải khai cuộc thông thường, không theo bất kỳ định thức nào gã biết. Lúc đó gã nghĩ là ngẫu hứng. Nhưng năm mươi nước sau, gã nhận ra mỗi quân đều có lý do, chỉ là lý do đó nằm ngoài tầm hiểu của gã tại thời điểm đặt.

Cờ vây là trò chơi của thông tin không hoàn hảo. Mỗi nước đặt xuống là một mảnh thông tin mới. Người giỏi đọc được ý đồ đối thủ sau ba nước. Người xuất sắc đọc được sau một nước. Tiền bối thì ngược lại, gã đặt mà không để lộ gì.

Gã quay sang Lưu Trường Thanh đang nằm trên giường đọc ngọc giản.

– Sư huynh.

– Gì?

– Ngày mai, ta muốn xin đánh cờ với Lâm tiền bối.

Lưu Trường Thanh hạ ngọc giản, nhìn sư đệ.

– Ngươi muốn thử gã?

– Ta muốn hiểu gã. Khác nhau.

Ch.35/130
2.371 từ