Toàn Tông Môn Đều Nghĩ Ta Là Cao Nhân
Chương 20: Ngủ Trên Đầu Quỷ
Chương 20

Ngủ Trên Đầu Quỷ

Ngày thứ ba.

Hàn Phong vẫn trên hiên. Người phía bắc không đến, hai đêm liền, không xuất hiện. Đội tuần tra tăng cường. Thanh Huyền đích thân tuần đêm một lần, linh thức Kim Đan hậu kỳ quét rộng ba trăm trượng.

Nếu ta là người đó, ta sẽ rút. Hoặc đổi hướng.

Hoặc chờ.

Lâm Nhàn ngồi bên suối phía đông. Chiều muộn. Một mình.

Hôm nay Hàn Phong không đi theo, vì "tiền bối nói ba ngày, hôm nay hết hạn." Hắn quay về nội môn lấy thêm đồ, hẹn tối quay lại. Lục Cẩu ở nhà ăn, bữa chiều.

Lâm Nhàn ngồi bên suối. Nhìn nước. Không quét thần thức, đầu đã hết nhức từ hôm qua, nhưng chưa muốn gắng. Hôm nay nghỉ.

Nhưng ngồi đây, cách khối sáng hai mươi trượng, hắn cảm nhận thứ gì đó khác. Không phải thần thức. Là... ấm. Dưới mặt đất.

Hắn nhìn xuống. Đá bên suối, bình thường, xám, ẩm. Nhưng nếu đặt tay xuống, ấm hơn xung quanh.

Linh mạch. Đổ về phía dưới. Linh khí thoát ra ít, rất ít, đủ để đá ấm.

Nếu ai khác ngồi đây, sẽ nghĩ là nước nóng ngầm. Nhưng ta biết.

Hắn đứng dậy. Đi dọc bờ suối về phía đông. Vào sâu hơn, nơi cây rậm, đá lớn, con đường mòn mất dần.

Hai mươi bước. Ba mươi. Năm mươi.

Cây thưa ra, một bãi đất trống nhỏ, bao quanh bởi đá và rễ cây cổ. Giữa bãi đất, một phiến đá phẳng, rộng bằng hai chiếc chiếu. Rêu phủ dày, lâu không ai đến.

Và dưới phiến đá, ấm. Rõ ràng. Không cần thần thức cũng cảm nhận.

Gần hơn. Mười lăm trượng từ khối sáng? Có thể mười. Gần nhất ta từng đến.

Hắn nhìn quanh. Yên tĩnh. Chiều muộn, nắng xiên qua tán cây, đốm sáng rải trên đá. Chim kêu xa. Suối chảy phía sau.

Không ai ở đây. Không có lý do ai đến đây, khu này sâu hơn suối, gần rìa phía đông, không thuộc đường tuần tra.

Nếu ta ngồi xuống. Nhắm mắt. Buông thần thức...

Mười trượng. Có thể thấy rõ hơn bao giờ hết.

Hắn do dự. Nhìn mặt trời, còn một canh giờ trước khi tối. Đủ thời gian quay về.

Chỉ nhìn. Không gắng. Nhẹ nhàng.

Nếu có vấn đề, rút ra ngay. Đã biết giới hạn. Không lặp lại lần trước.

Hắn ngồi xuống phiến đá. Ấm dưới lòng bàn tay, rõ hơn mặt đất xung quanh. Rêu mọc dày trên bề mặt nhưng phía dưới, đá khô hoàn toàn. Linh khí thoát lên làm khô rêu từ bên trong.

Chi tiết nhỏ. Nhưng nói lên nhiều: trận pháp dưới kia vẫn hoạt động. Vẫn thở.

Hắn nhắm mắt. Hít thở, ba nhịp. Bốn nhịp. Buông vai. Rồi buông thần thức, nhẹ, như mở cánh cửa thay vì đạp.

· · ·

Rõ.

Rõ hơn bất kỳ lần nào trước. Khối sáng, không, trận pháp, hiện ra như mặt trời dưới đất. Gần. Mười hai trượng.

Lần này hắn thấy chi tiết mới: lớp ngoài cùng, trận pháp phong ấn, đúng, nhưng không phải một trận. Mà sáu, sáu trận nhỏ ghép thành một vòng. Mỗi trận có ký hiệu riêng, hắn không đọc được, nhưng thấy hình dạng khác nhau.

Sáu trận phong ấn ghép vòng. Giống... khóa sáu lớp.

Lớp giữa, hút linh khí. Bây giờ nhìn rõ: không phải "hút", mà "lọc." Linh khí đi vào, thứ gì đó đi ra. Loãng hơn. Yếu hơn. Được phân phối lên mặt đất, nuôi cây, nuôi đá, nuôi toàn Thanh Vân Sơn.

Linh khí Thanh Vân Sơn, không phải tự nhiên dồi dào. Mà vì trận pháp này lọc và phân phối.

Ai xây thứ này, không chỉ phong ấn. Mà còn biến nó thành nguồn nuôi cho cả ngọn núi.

Thiên tài.

Và ở giữa, vật thể. Lần này gần hơn, rõ hơn. Hình người, ngồi. Tĩnh. Hoàn toàn tĩnh.

Người? Xác? Hay tượng?

Nếu sống, đã bao lâu? Trận pháp nghìn năm. Thanh Vân Tông suy tàn sau "biến cố." Đạo Kinh sơ cấp không nói biến cố gì.

Nhưng nếu "biến cố" là, phong ấn ai đó? Ai đó mạnh đến mức cần linh khí toàn núi để giữ?

Vậy Thanh Vân Tông không suy tàn vì yếu. Mà vì, dùng hết sức phong ấn.

Hắn cố nhìn rõ hơn. Tập trung. Một chút nữa.

Đau. Nhức sau gáy. Nhưng hắn cố thêm, chỉ nửa hơi thở.

Vật thể, người, ngồi kiết già. Quanh người, có thứ gì đó bao phủ. Không phải trận pháp. Là linh lực. Dày, đặc, cuộn quanh như kén.

Sống?

Hay chết?

Nhức dữ dội. Thần thức run, quá tải.

Dừng. Phải dừng.

Hắn rút ra. Mở mắt, hoặc cố mở. Nhưng mọi thứ xoay. Mắt mở mà không thấy rõ, tối dần. Nhức đầu lan xuống cổ, vai.

Quá gắng. Lại quá gắng.

Hắn ngã nghiêng, lưng đập xuống phiến đá. Ấm. Mắt nhắm lại, không tự nguyện.

Không...

Tối.

· · ·

Lâm Nhàn không biết mình ngất bao lâu.

Khi tỉnh, trời tối. Hoàn toàn tối. Sao sáng phía trên, xuyên qua tán cây. Côn trùng kêu. Gió lạnh.

Hắn nằm trên phiến đá, lưng ấm (từ dưới), mặt lạnh (từ gió). Đầu còn nhức, nhưng nhẹ hơn. Buồn nôn.

Ngất. Từ chiều đến... bây giờ là khi nào?

Canh mấy?

Hắn ngồi dậy. Chậm. Thế giới hơi nghiêng.

Tối rồi. Hàn Phong không thấy ta, sẽ tìm. Lục Cẩu hoảng.

Hắn đứng. Loạng choạng. Bám vào đá.

Phải về. Ngay.

Một bước. Hai bước. Không có đường mòn rõ từ phía này, nhưng hắn biết hướng: phía tây, về suối, theo suối về phòng.

Lần trước quá tải chỉ nhức đầu nửa ngày. Lần này ngất hẳn. Cấp độ khác.

Nếu tổn thương thần thức vĩnh viễn, mất linh căn đặc dị. Mất khả năng nhìn trận pháp. Mất lợi thế duy nhất.

Cẩn thận hơn. Phải cẩn thận hơn.

Ba bước. Bốn bước. Chưa kịp bước thứ năm, linh thức chạm hắn. Mạnh. Sắc. Quen.

Hàn Phong.

Rồi tiếng bước chân. Nhanh. Rất nhanh. Từ phía tây, ánh sáng kiếm khí lướt qua cành cây, xanh nhạt, lạnh.

Hàn Phong dừng lại trước mặt hắn. Hai trượng. Kiếm đã rút nửa vỏ, rồi thu về khi nhận ra ai.

— Tiền bối.

Giọng đều. Nhưng tay cầm kiếm, ngón trắng bệch, siết chặt.

Lâm Nhàn nhìn hắn. Mắt Hàn Phong, trong bóng tối, nhờ kiếm khí, sáng. Không phải sáng vui. Sáng kiểu hoảng sợ bị kiềm nén.

— Ta ở đây, Lâm Nhàn nói. Giọng bình, vì mệt, nên bình.

Hàn Phong thu kiếm. Quỳ, một gối:

— Đệ tử tìm tiền bối hai canh giờ. Lục sư huynh nói tiền bối đi về phía đông chiều nay. Đệ tử theo hướng...

Hắn dừng. Mắt nhìn xuống, phiến đá. Rồi nhìn xung quanh. Rồi nhìn main.

Hắn cảm nhận được gì đó. Linh khí dưới đất. Trận pháp.

Kim Đan hậu kỳ, Thanh Huyền, không cảm nhận ra. Nhưng gần như thế này... Trúc Cơ hậu kỳ có thể thấy gì đó bất thường.

Hàn Phong đứng dậy. Chậm. Mắt nhìn phiến đá, lâu.

Rồi nhìn main. Và trong mắt hắn, Lâm Nhàn thấy thứ quen thuộc. Thứ hắn đã thấy nhiều lần:

Não bổ.

"Tiền bối đến đây một mình. Đêm. Ngồi trên phiến đá, phía dưới có thứ gì đó. Linh lực bất thường."

"Tiền bối đang làm gì đó, với thứ dưới đất. Trấn áp? Kiểm tra? Tu luyện?"

"Và tiền bối không nói ai."

Hàn Phong không hỏi. Chỉ nói:

— Đệ tử xin hộ tống tiền bối về.

— Được.

Họ đi. Im lặng. Hàn Phong đi sau nửa bước, đủ gần để can thiệp nếu cần, đủ xa để không "thất lễ."

Rừng trúc xào xạc. Trăng lưỡi liềm mỏng treo phía tây.

Hắn sẽ không hỏi. Sẽ không nói ai. Nhưng sẽ tự hiểu, theo cách của hắn.

Và cách hiểu đó, sẽ sai. Như mọi lần.

"Tiền bối đang trấn áp thứ gì đó dưới lòng núi. Một mình. Âm thầm. Đã làm từ lâu, nhưng hôm nay bị tiêu hao quá nhiều nên mệt."

Não bổ hoàn hảo. Sai hoàn toàn. Nhưng giải thích mọi thứ: tại sao tiền bối ở ngoại môn (gần nguồn phong ấn), tại sao không lên nội môn (cần ở gần), tại sao bảo Hàn Phong ngủ cạnh (bảo vệ khi mệt sau "trấn áp").

Mọi hành vi của ta, từ ngày đầu, đều vừa khớp với giải thích mới.

Vì não bổ luôn tìm được cách khớp. Đó là bản chất của tin tưởng, khi đã tin, mọi bằng chứng đều xác nhận.

Về đến phòng. Lục Cẩu đứng trước cửa, mặt trắng, tay nắm chặt.

— Huynh!

— Ta ổn. Ngất một chút.

Lục Cẩu nhìn hắn, mặt, tay, chân. Kiểm tra. Rồi nhìn Hàn Phong phía sau.

Hàn Phong cúi đầu nhẹ:

— Lục sư huynh, tiền bối bình an.

Lục Cẩu gật. Không hỏi thêm, trước mặt Hàn Phong.

Hàn Phong quay ra hiên. Ngồi xuống vị trí cũ. Kiếm ngang đùi. Mắt nhắm, nhưng lần này, linh thức mở rộng hơn bình thường. Hai mươi lăm trượng thay vì hai mươi. Bao phủ cả khu phía đông.

Hắn đang canh cho ta. Không chỉ phía bắc, cả phía đông.

Vì nghĩ ta sẽ lại đến đó. Và cần người bảo vệ.

Lâm Nhàn vào phòng. Lục Cẩu theo sau. Đóng cửa.

— Huynh ngất?, giọng nhỏ, sát tai.

— Quá tải thần thức. Quét gần khối sáng quá lâu.

— Huynh điên à? Không phải đã nói, Luyện Khí tầng ba, giới hạn?

— Biết. Nhưng gần quá, rõ quá. Thấy thêm nhiều thứ.

— Thứ gì?

— Sáu lớp trận phong ấn. Hệ thống lọc linh khí, nuôi toàn Thanh Vân Sơn. Và ở giữa, có người. Ngồi. Sống hay chết, không biết.

Lục Cẩu im. Lâu.

— Huynh. Huynh vừa nói, có người dưới lòng núi.

— Đúng.

— Bị phong ấn.

— Đúng.

— Và linh khí toàn núi nuôi cái phong ấn đó.

— Hoặc nuôi người bên trong.

Lục Cẩu ngồi xuống giường. Chậm. Như mất sức.

— Huynh. Ta là ngoại môn đệ tử Luyện Khí tầng năm. Huynh là Luyện Khí tầng ba. Chúng ta đang bàn về trận pháp cổ, phong ấn lão quái, bí mật tông chủ.

— Biết.

— Chúng ta không nên biết những thứ này.

— Biết.

— Và huynh sẽ tiếp tục tìm hiểu.

Lâm Nhàn không đáp. Nhìn trần nhà.

— Huynh.

— Gì?

— Đôi khi ta nghĩ, nếu bỏ qua phần "Luyện Khí tầng ba", huynh thật sự giống cao nhân.

Lâm Nhàn nhắm mắt.

Vấn đề là, phần "Luyện Khí tầng ba" không bỏ qua được.

Ta yếu. Thật sự yếu. Và mọi thứ xung quanh, người Kim Đan rình ngoài rào, trận pháp cổ dưới chân, lão quái phong ấn trong lòng núi, tông chủ Hóa Thần theo dõi, ma đạo dòm ngó, đều vượt xa khả năng sống sót.

Nhưng ta vẫn sống. Đến hôm nay.

Vì may mắn. Vì hiểu lầm. Vì mọi người tin ta mạnh.

Câu hỏi là, khi nào hết may?

Bên ngoài, Hàn Phong ngồi hiên. Linh thức mở rộng. Kiếm sẵn sàng. Mặt bình, nhưng trong lòng, một quyết định đã hình thành.

Tiền bối đang gánh thứ gì đó, một mình. Dưới lòng núi. Đã lâu.

Đệ tử sẽ không hỏi. Vì tiền bối không nói tức chưa đến lúc.

Nhưng từ nay, đệ tử sẽ ở đây. Mỗi đêm. Không cần lệnh.

Vì đó là đạo nghĩa giữa sư đồ.

Gió đêm lạnh. Trúc xào xạc. Phía đông, sâu trong lòng núi, trận pháp vẫn xoay, linh khí vẫn chảy, và vật thể ở giữa vẫn ngồi.

Nghìn năm.

Hoặc lâu hơn.

Và bây giờ, có người biết.

Ch.20/130
2.004 từ