Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 97: Lần thứ hai
Chương 97

Lần thứ hai

Thứ Bảy. Hai mươi lăm tháng Mười. Sáu giờ tối.

Khải đứng trước gương phòng tắm, tay cầm lược, nhìn tóc mình. Dài quá phía trước, che nửa trán. Anh lùa tay vuốt ngược, nghĩ chải sang trái hay sang phải, rồi bỏ lược xuống.

Mày đang chải tóc đi gặp người yêu cũ. Ba mươi tuổi mà hành xử như hai mươi.

Bơ lớn nằm trong bể trên kệ phòng khách, đuôi xanh đậm lượn chậm. Con cá đã quen bể mới từ hai tháng trước, không còn húc kính mỗi sáng như Khải từng kể An hôm Thảo Điền. Bây giờ nó chỉ bơi vòng, chậm, đều, kiểu sinh vật đã chấp nhận biên giới của mình.

Khải nhìn Bơ. Nghĩ: mày quen nhanh hơn tao.

Anh mặc áo sơ mi xám nhạt, không cài nút cổ, quần tây đen, giày da nâu. Không vest. Không đồng hồ cơ. Giữa vest và áo thun, anh chọn giữa: vừa đủ lịch sự mà không quá hình thức. Vì hôm nay không phải họp, và cũng không phải hẹn hò.

Vậy là gì?

Anh không biết. An rủ tuần trước, họ uống cà phê hai tiếng, nói chuyện vặt, về nhà. Không tay chạm tay, không lời hứa, không tên gọi cho thứ đang xảy ra. Chỉ "tuần sau mình gặp lại được không?" và "lần sau để anh chọn chỗ."

Và anh đã chọn.

Quán cơm gia đình ở hẻm Lý Chính Thắng, quận 3.

Không phải nhà hàng. Không phải quán bar. Một quán cơm nhỏ mà Khải tìm được ba tuần sau khi chuyển về Sài Gòn, hồi chưa quen ai, chưa biết đường, tối nào cũng ăn một mình. Quán bà Tám, năm bàn nhôm, ghế nhựa, quạt trần, thực đơn viết phấn trên bảng. Cá kho tộ, canh chua, đậu hũ nhồi thịt, rau muống xào tỏi.

Anh chọn quán này vì: nếu mang An đến nhà hàng, cô sẽ nghĩ đây là "cuộc hẹn" và bắt đầu phân tích. Nếu mang đến quán bar, quá đông, quá ồn. Quán cơm bà Tám là vừa đủ bình thường để hai người không cần gượng, và vừa đủ riêng tư vì tối thứ Bảy chỉ có ba bốn bàn khách quen.

Khải đến trước mười phút. Ngồi bàn góc, gọi nước chanh, chờ.

Sáu giờ mười lăm. An đến.

Đầm xanh nhạt, tóc xổ, dép quai ngang, ba lô nhỏ thay vì túi xách. Cô nhìn biển hiệu quán, nhìn hẻm, nhìn ghế nhựa, rồi cười.

– Quán cơm?

– Anh nói anh chọn chỗ.

– Em tưởng... ít nhất cũng quán cà phê.

– Cà phê tuần trước rồi. Tuần này ăn cơm.

An nhìn Khải. Rồi ngồi xuống, đặt ba lô lên ghế bên cạnh, và cười rộng hơn. Kiểu cười mà Khải nhớ: không phải cười lịch sự, mà cười vì thấy buồn cười thật.

– Bà Tám. Cá kho tộ nổi tiếng nhất hẻm Lý Chính Thắng.

An đọc bảng thực đơn trên tường, chữ phấn trắng trên nền xanh, nét chữ tròn kiểu người viết chậm.

– Anh ăn ở đây từ khi nào?

– Từ khi mới về. Hai năm rồi. Hồi đó ăn một mình, bà Tám hay hỏi "con ăn mấy phần?" rồi luôn cho thêm rau.

– Bà biết anh là ai không?

– Bà biết anh là "thằng nhỏ hay ăn cá kho." Hết.

An cười. Bà Tám bước ra, phụ nữ sáu mươi mấy tuổi, tóc búi cao, tạp dề hoa, tay lau khăn.

– Ơ, thằng nhỏ. Lâu quá không thấy. Nay có bạn gái hả?

Khải nhìn An. An nhìn Khải. Nửa giây.

– Dạ, bạn ạ.

– Bạn gái hay bạn thường?

– Dạ, bạn ạ.

Bà Tám nhìn hai người, rồi cười, kiểu cười của người sáu mươi mấy tuổi biết hết nhưng không nói.

– Ừ, bạn. Cá kho hai phần, canh chua, rau muống xào. Đúng không?

– Dạ.

Bà đi vào bếp. Quạt trần quay chậm, gió nhẹ, mùi cá kho từ bếp bay ra, quen thuộc.

An nhìn Khải.

– Anh trả lời nhanh ghê. "Dạ, bạn ạ."

– Vì anh chưa biết trả lời gì khác.

– Nếu bà hỏi lần nữa?

Khải nhìn An. Mắt anh bình tĩnh, nhưng khóe miệng hơi nhếch, kiểu mỉm cười mà chỉ An nhận ra vì cô đã nhìn gương mặt này ba năm.

– Thì anh sẽ hỏi em trước khi trả lời.

An im. Nhìn tay mình trên bàn nhôm, ngón giữa tay phải, nhẫn hắt ánh đèn vàng của quán.

Cơm đến. Cá kho tộ đất, canh chua cá lóc, rau muống xào tỏi, hai chén cơm trắng. An gắp cá, nếm, mắt sáng lên.

– Ngon. Cá kho kiểu miền Tây, ngọt vừa, không mặn.

– Bà Tám gốc Cần Thơ. Nước kho có nước dừa.

Hai người ăn. Im lặng, nhưng kiểu im lặng thoải mái, kiểu hai người quen nhau đủ lâu để không cần lấp đầy mỗi khoảng trống bằng lời.

Giữa bữa, An dừng đũa.

– Anh. Em hỏi thật. Ba năm trước, khi mình chia tay, anh có nghĩ sẽ có ngày ngồi ăn cơm ở quán bà Tám với em không?

Khải đặt đũa xuống. Nghĩ.

– Không. Ba năm trước anh nghĩ sẽ không bao giờ gặp lại em.

– Vì sao?

– Vì anh đi kiểu không quay lại. Đặt chìa khóa lên bàn, bước ra cửa, không ngoái đầu. Anh nghĩ đó là mạnh mẽ. Hóa ra đó là chạy trốn.

An nghe. Tay ôm chén cơm, ngón cái vuốt nhẹ thành chén.

– Em cũng chạy trốn. Chỉ là em chạy vào công việc thay vì ra cửa.

Khải nhìn An. Câu đó đúng đến mức anh không biết nói gì.

– Hai kiểu chạy khác nhau, cùng một kết quả.

– Ừ. Cả hai đều đến nơi không có người kia.

Im lặng. Tiếng quạt trần, tiếng xào nấu từ bếp, tiếng ai đó ở bàn bên kia gọi thêm canh. Đời thường, bình thường, kiểu bình thường mà ba năm trước Khải không biết trân trọng.

– Anh. Em muốn hỏi thêm một điều.

– Hỏi đi.

– Lần này... anh muốn gì? Không phải "mình đang là gì", câu đó em hỏi tuần trước rồi. Mà anh muốn gì. Thật sự.

Khải nhìn chén cơm. Rồi nhìn An.

Ba năm trước, nếu ai hỏi câu này, anh sẽ nói: "Anh muốn em chọn anh." Đó là câu trả lời cũ. Câu trả lời của người đàn ông ba mươi tuổi nhìn mẹ chờ bố mỗi tối và thề sẽ không chờ ai.

Nhưng bây giờ, sau ba mươi hai trang viết qua đêm, sau "nói thật, chấp nhận giá", sau hai tuần im lặng mà không sợ, câu trả lời khác.

– Anh muốn được ở cạnh em. Không phải "được chọn thay vì công việc." Không phải "được ưu tiên." Chỉ là ở cạnh. Khi em làm việc, khi em nghỉ, khi em vui, khi em mệt. Anh không cần em bỏ bất cứ thứ gì. Anh chỉ cần em... cho anh đứng cạnh.

An nhìn Khải. Mắt cô ướt nhẹ, kiểu ướt mà không chảy, kiểu ướt của người nghe được điều mình cần nghe từ rất lâu rồi.

– Ba năm trước anh sẽ không nói câu đó.

– Đúng. Ba năm trước anh sẽ nói "Sao em không chọn anh?" Rồi im. Rồi đi.

– Anh thay đổi.

– Mày cũng thay đổi.

An cười. Vì Khải nói "mày." Anh không bao giờ xưng mày với ai ngoài Hằng, và câu đó rõ ràng là anh đang tự nói với mình nhưng lỡ miệng thành lời.

– Anh vừa nói "mày."

Khải nhìn An. Rồi cười, kiểu cười mà An nhớ: hơi ngại, hơi đuối, kiểu cười khi anh bị bắt quả tang.

– Anh nói với anh. Không phải với em.

– Nhưng em nghe rồi.

– Ừ. Em nghe rồi.

Im lặng. Nhưng khác. Im lặng này có tiếng cười vừa tắt bên trong, có mùi cá kho, có gió quạt trần, có hai người đang ngồi ở quán cơm bà Tám giữa hẻm Lý Chính Thắng mà lòng nhẹ hơn bất kỳ bữa tối nào trong ba năm qua.

Tám giờ. Bà Tám dọn bàn, hai đĩa sạch, hai chén cơm cạn, canh chua còn vài miếng cà chua.

Khải trả tiền. An nhìn hóa đơn: tám mươi lăm nghìn đồng. Cô cười.

– Bữa tối rẻ nhất từ khi mình quen lại.

– Ngon nhất nữa.

– Anh nói vậy vì anh chọn quán.

– Anh nói vậy vì đúng.

Ra hẻm, trời tối, đèn đường vàng, xe máy lưa thưa. An đứng cạnh Khải, cách nửa bước, gần hơn tuần trước ở quán cà phê nhưng vẫn chưa chạm.

– Anh. Cảm ơn vì bữa tối.

– Cảm ơn em vì đến.

An nhìn Khải. Anh đứng dưới đèn đường, ánh vàng rọi nửa mặt, nửa kia trong bóng. Trông anh khác khi không mặc vest: mềm hơn, gần hơn, giống người đàn ông cô yêu ba năm trước hơn là giám đốc chiến lược cô gặp trong phòng họp.

– Tuần sau nữa không?

– Tuần sau. Nhưng em chọn chỗ. Công bằng.

Khải gật. Quay đi, bước ra đầu hẻm. Dừng lại, ngoái nhẹ.

– An.

– Gì?

– Về cẩn thận.

An gật. Nhìn anh khuất ở góc hẻm, rồi mở điện thoại gọi xe.

Màn hình sáng. Tin nhắn Kiều:

"Sao rồi bà?"

An gõ:

"Ăn cơm ở quán bà Tám. Cá kho tộ. 85k."

Ba giây. Kiều đáp:

"85K??? BỮA TỐI LÃNG MẠN NHẤT THẾ KỶ. Tao chết."

An cười, giữa hẻm Lý Chính Thắng, một mình, tám giờ tối thứ Bảy.

Lần thứ hai. Lần này anh chọn. Quán cơm bà Tám, tám mươi lăm nghìn. Và em không muốn nó kết thúc ở đây.

Ch.97/120
1.658 từ