Manh mối đầu tiên
Chủ Nhật. Căn hộ quận 3. Mười giờ sáng.
An dọn nhà.
Không phải kiểu dọn mỗi tuần (hút bụi, lau kệ, xếp lại gối sofa). Kiểu dọn sâu. Kiểu mở tủ, rút ngăn kéo, lôi ra những thứ nhét vào từ ba tháng trước rồi quên. Kiểu muốn làm gì đó bằng tay, bằng cơ thể, để đầu khỏi nghĩ.
Vì đầu cô đang nghĩ quá nhiều.
Sáng hôm qua. Phòng họp C. Tám giờ. Chỉ hai người.
Họp diễn ra bốn mươi phút. Bàn ngân sách. Chuyên nghiệp. Khải nói, An nghe, cùng chỉnh, cùng gật. Anh vẫn gọi "chị An" (ba lần, cô đếm). Anh không nhìn lâu. Không P.S. Không gì ngoài con số.
Nhưng khi kết thúc, lúc An đóng laptop, Khải đứng lên và dừng ở cửa. Quay lại. Nhìn cô. Và nói, giọng thấp hơn bình thường:
— Cảm ơn em. Vì đến sáng thứ Bảy.
Em. Không phải "chị An." Em. Rồi anh đi.
An ngồi lại trong phòng họp trống, tim đập, và biết: anh cũng đang cố. Cố không xa. Cố nói thật. Cố, dù chậm.
Nhưng mình không dọn nhà vì nghĩ đến sáng hôm qua. An kéo ngăn kéo tủ quần áo, cái ngăn dưới cùng (ngăn nhét đồ lặt vặt, không mở mấy tháng nay). Mình dọn nhà vì cần làm gì đó.
Ngăn kéo ra. Bên trong: mấy cuốn sổ cũ, một túi đựng dây sạc hỏng, vài tấm thiệp sinh nhật từ năm ngoái, một chiếc hộp giày nhỏ (đựng ảnh in Polaroid), và... một cuốn sổ bìa da nâu.
An cầm cuốn sổ lên. Nhận ra ngay: sổ ghi chép cá nhân của cô, loại mua ở tiệm sách trên Nguyễn Huệ, dùng từ hai năm trước. Cô ghi lịch, ghi ý tưởng, ghi cả lịch hẹn cá nhân vào đây (thời đó chưa quen dùng điện thoại cho mọi thứ).
Lật. Trang đầu: tháng Ba. Ghi chú dự án, lịch họp, ý tưởng cho campaign đầu tiên cô lead. Trang tiếp: tháng Tư. Nhiều gạch xóa (thời đó deadline nhiều, cô viết rồi xóa, thêm, sửa). Trang nữa: tháng Năm. Ít hơn. Bắt đầu có khoảng trống (tháng Năm năm ngoái, cô đã bắt đầu thức khuya nhiều hơn, ngủ ít hơn, ăn trưa tại bàn).
Lật tiếp. Tháng Sáu.
Giữa trang, kẹp một mảnh giấy nhỏ. Giấy cứng, màu kem, in chữ nghiêng (phông chữ đẹp, kiểu thư mời):
"Xác nhận đặt bàn — La Maison, 2 khách, 19h30, thứ Bảy 15/06."
An dừng.
La Maison. Nhà hàng Pháp trên đường Hai Bà Trưng. Sang. Loại chỉ đặt cho dịp đặc biệt (kỷ niệm, sinh nhật, cầu hôn). An và Khải từng đi một lần, kỷ niệm hai năm. Khải đặt trước hai tuần. Hoa trên bàn. Nến. Cô mặc váy đen. Anh cười suốt tối (hiếm, vì Khải ít cười rõ).
Thứ Bảy 15/06. An nhẩm. Mười lăm tháng Sáu năm ngoái. Cô không nhớ ngay. Phải nghĩ. Mười lăm... tháng Sáu...
Rồi nhớ.
Đêm đó. Đêm cô bỏ hẹn.
Thứ Bảy mười lăm tháng Sáu: cô đang ở công ty cho đến chín giờ tối vì thuyết trình khẩn cho một khách hàng mới (hồi đó là Dương Quang Group, campaign mùa hè, deadline dời lên hai ngày). Khải nhắn lúc sáu giờ: "Em nhớ tối nay nhé." Cô đọc, ghi nhớ, rồi bị cuốn vào bản trình bày. Bảy giờ. Bảy rưỡi. Tám giờ. Tám rưỡi: cô nhìn đồng hồ, biết trễ, nhưng deck chưa xong, Vũ Thành đang ngồi cùng duyệt. Chín giờ: gọi Khải.
"Anh ơi, em xin lỗi. Em vẫn ở công ty. Hẹn anh ngày khác nhé. Tuần sau em bù."
Khải: "Ừ."
Một chữ. Rồi cúp.
Cô nghĩ anh hiểu. Anh luôn hiểu. Đó là điều cô yêu nhất ở anh: anh hiểu cô bận, anh không ép, anh gật. Ừ. Đơn giản. Dễ dàng.
Nhưng giờ, cầm tờ giấy xác nhận đặt bàn La Maison trong tay, An nhận ra: đêm đó không đơn giản. Khải đặt nhà hàng Pháp. Hai khách. Bảy giờ rưỡi. Loại nhà hàng chỉ đặt cho dịp đặc biệt.
Dịp đặc biệt gì?
Mười lăm tháng Sáu không phải kỷ niệm quen (họ quen tháng Tám). Không phải sinh nhật ai. Không phải...
An dừng lại. Tay cầm tờ giấy run nhẹ.
Anh đặt La Maison. Cho dịp gì? Tại sao cô không biết? Tại sao tờ giấy này lại ở trong sổ cô?
Nghĩ. Nhớ: thời đó cô hay kẹp giấy nhặt nhạnh vào sổ (biên lai, thiệp, vé). Tờ này có thể rơi ra từ ví Khải hồi còn chung nhà, cô nhặt được và kẹp vào mà không nghĩ gì.
Hoặc: Khải đưa cho cô, nói "tối thứ Bảy anh đặt bàn nhé," cô gật, kẹp vào sổ, rồi quên.
Dù cách nào: đêm mười lăm tháng Sáu, Khải đã chuẩn bị gì đó. Tại nhà hàng nơi cả hai từng kỷ niệm hai năm. Và cô không đến.
Hai tuần sau, anh chia tay.
An ngồi xuống sàn. Lưng tựa giường. Tay vẫn cầm tờ giấy.
Hai tuần. Từ đêm cô bỏ hẹn đến ngày anh nói "Anh không muốn tranh vị trí thứ hai với công việc của em nữa." Hai tuần. An không bao giờ hiểu vì sao anh bỗng nhiên chia tay, vì sao một "ừ" qua điện thoại lại biến thành kết thúc. Cô nghĩ anh tích tụ, cô nghĩ anh mệt, cô nghĩ nhiều thứ. Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ: có lẽ đêm đó anh có kế hoạch cụ thể, và cô đã phá vỡ nó.
La Maison. Hai khách. Dịp đặc biệt.
Dịp đặc biệt gì, Khải?
Cô nhìn tờ giấy. Chữ in rõ, phông nghiêng, kiểu thư xác nhận từ nhà hàng. Góc dưới: "Vui lòng đến đúng giờ. Bàn giữ trong 30 phút."
Bàn giữ trong ba mươi phút. Anh đến lúc bảy rưỡi. Bàn giữ đến tám giờ. Mình gọi lúc chín giờ.
Anh ngồi đợi bao lâu?
An nhắm mắt. Và cảm thấy, lần đầu tiên rõ ràng đến thế, một mảnh ghép đang lật lên. Mảnh ghép mà cô không biết là thiếu.
Mở mắt. Nhìn điện thoại. Muốn gọi Khải. Hỏi thẳng: "Đêm đó anh định làm gì?"
Nhưng không gọi. Vì An biết: nếu hỏi Khải, anh sẽ nói "không có gì." Anh sẽ im. Anh sẽ rút. Kiểu cũ.
Cần hỏi người khác.
Thanh Hằng. Bạn thân Khải. Người duy nhất biết mọi thứ về anh.
Nhưng An không có số Thanh Hằng. Chưa bao giờ gặp riêng. Chỉ biết tên, biết mặt qua ảnh, biết anh hay kể "Hằng nói thế này thế kia." Đó là người Khải tin nhất ngoài cô.
Nếu đêm đó có gì đặc biệt, Thanh Hằng biết.
An đặt tờ giấy xuống. Đứng lên. Nhìn quanh phòng (quần áo giở nửa chừng, ngăn kéo mở, sổ cũ nằm trên sàn). Không còn muốn dọn nữa.
Cầm điện thoại. Mở tin nhắn Kiều:
"Kiều, bà có cách nào liên lạc Thanh Hằng không? Bạn thân Khải ấy."
Gửi. Đợi.
Kiều trả lời sau hai phút: "Sao? Bà định làm gì?"
An: "Hỏi chuyện. Tao tìm được giấy đặt bàn La Maison đêm tao bỏ hẹn."
Kiều: "..."
Rồi: "La Maison? Nhà hàng Pháp đó?"
An: "Ừ. Hai khách. Dịp đặc biệt."
Im lâu. Rồi Kiều gọi. An nghe:
— Bà, Kiều nói, giọng khác bình thường (không cười, không châm). Bà biết La Maison người ta đặt cho dịp gì mà.
— Tao biết.
— Bà nghĩ ổng...
— Tao không biết. Nên mới cần hỏi.
Im. Tiếng Kiều thở. Rồi:
— Tao không có số Thanh Hằng. Nhưng tao biết cổ hay uống cà phê ở The Workshop trên Lê Lợi, chiều thứ Bảy. Instagram cổ đăng hoài.
— Sao bà biết?
— Tao theo dõi cổ từ hồi bà mới quen Khải. Để biết bạn bè ổng là ai.
An mỉm cười nhẹ. Kiều. Kiểu Kiều: quan tâm bằng cách biết hết, trước khi cần hỏi.
— Cảm ơn.
— An.
— Hm.
— Nếu đúng là cái bà nghĩ... bà có sẵn sàng nghe không?
An nhìn tờ giấy trên giường. La Maison. Hai khách. Bảy giờ rưỡi. Dịp đặc biệt.
— Tao phải nghe. Dù không sẵn sàng.
Kiều im ba giây. Rồi:
— Ừ. Gọi tao sau khi biết.
— Ừ.
Cúp máy.
An ngồi trên giường. Nhìn tờ giấy. Nhìn nhẫn trên tay. Nhìn căn phòng dở dang (quần áo, sổ, ngăn kéo mở).
Đêm đó anh định làm gì, Khải?
Và tại sao, suốt ba năm, suốt ba tháng chia tay, suốt từ khi gặp lại, anh chưa bao giờ nói?
Câu hỏi nằm trong ngực, nặng như hộp nhẫn mà cô chưa biết tồn tại.