Đối mặt
Thứ Hai. NEXA, tầng 18. Mười giờ sáng.
Cuộc họp giai đoạn hai diễn ra bình thường. Bảy người: An, Khải, Kiều, Phó Minh, Trâm, và hai nhân viên phía Krown. Bảng ngân sách được duyệt. Lịch quay ấn định. Phân chia công việc rõ ràng.
An trình bày gọn. Giọng đều. Mắt không nhìn Khải lâu hơn cần thiết. Kiều ngồi cạnh, bút ghi chép, thỉnh thoảng liếc An (cô biết chuyện, biết hôm qua An khóc, biết hôm nay An sẽ nói).
Khải ngồi đầu bàn bên phía Krown. Sơ mi xanh navy, không vest. Bình tĩnh. Ghi chú. Hỏi hai câu về tiến độ, đều hợp lý. Không "Chị An." Không "em." Chỉ hỏi, không gọi tên.
Mười một giờ. Họp xong. Mọi người đứng lên, chào, ra ngoài. Kiều đi chậm nhất, ngang An, nắm tay cô dưới bàn, bóp nhẹ. Rồi đi.
Phòng họp còn hai người.
An ngồi yên. Khải cũng chưa đứng lên. Cả hai nhìn bàn, không nhìn nhau.
Im lặng kéo dài. Mười giây. Hai mươi giây. Không ai nói trước.
Rồi Khải:
— Em nói muốn nói chuyện.
Em. Không phải "Chị An." Không phải "bạn." Em. Như ngày xưa. Như chưa bao giờ xa.
An ngẩng lên. Nhìn anh. Mắt gặp mắt. Lần đầu tiên từ khi chia tay, cô nhìn anh mà không giấu.
— Anh định cầu hôn em đêm đó.
Không phải câu hỏi. Câu khẳng định.
Khải cứng. Toàn thân. Tay đang cầm bút dừng giữa chừng. Mắt thay đổi: từ bình tĩnh sang giật mình, rồi sang cái gì đó sâu hơn, kiểu bị lột trần trước mặt người mình yêu.
Im. Năm giây. Mười giây.
— Ai nói em?
— Không quan trọng.
— Ai nói em?
— Thanh Hằng.
Khải nhắm mắt. Một giây. Mở lại. Hàm cứng.
— Hằng không nên...
— Sao anh không nói?
Câu hỏi như gió đập cửa. Không to. Nhưng mạnh. An nhìn anh, mắt đỏ (từ hôm qua, chưa hết sưng), giọng run nhẹ nhưng không dừng:
— Sao anh không nói em biết đêm đó là đêm gì? Sao anh ngồi đợi ba tiếng rồi về? Sao anh giữ nhẫn trong ngăn kéo, giữ hộp trong xe, giữ mọi thứ trong lòng? Sao anh không nói?
Khải nhìn cô. Và lần đầu tiên, cô thấy: anh không bình tĩnh. Mắt anh run. Nhẹ, rất nhẹ, kiểu run mà chỉ người từng nhìn anh ba năm mới nhận ra.
— Nói gì? Anh nói. Giọng thấp. Nói "em ơi anh đã chuẩn bị cầu hôn nhưng em không đến"? Rồi sao? Em sẽ xin lỗi. Sẽ khóc. Sẽ nói "em sẽ thay đổi." Rồi tuần sau em lại hủy hẹn vì deadline.
— Anh không biết em sẽ thay đổi thật hay...
— Anh biết. Khải cắt ngang. Giọng không lạnh. Mệt. Anh biết em, An. Ba năm. Anh biết em sẽ cố. Và sẽ không được. Vì đó là con người em. Em không sai. Em chỉ...
Anh dừng. Tìm từ. Không tìm được.
— Em chỉ gì?
— Em chỉ không đặt anh lên đầu. Anh nói. Bao giờ.
"Chưa từng đặt tao lên đầu lần nào." Câu Hằng kể. Đây rồi. Từ miệng anh.
An nghe, và đau. Đau kiểu khác: không phải bất ngờ nữa, mà là nghe người mình yêu nói ra điều mình biết là đúng. Và không thể phản bác.
— Em... An bắt đầu.
— Đừng nói "em xin lỗi."
— Em không định nói xin lỗi. An nói, giọng cao hơn. Em định nói: anh cũng sai.
Khải nhìn cô. Mắt thay đổi. Kiểu "gì?"
— Anh sai vì anh không nói. An đứng lên. Ghế lùi, kêu trên sàn gỗ. Anh ngồi đợi, im lặng, chịu đựng, rồi đi. Anh không bao giờ nói "anh mệt." Không bao giờ nói "anh cần em ở đây tối nay." Không bao giờ nói "đêm nay quan trọng, em phải đến." Anh chỉ gật, nói "ừ", nói "anh hiểu", rồi tích tụ, tích tụ, cho đến khi hết chịu nổi thì chia tay.
Khải đứng lên theo. Bàn giữa hai người.
— Anh không muốn em ở lại vì áp lực.
— Vậy anh muốn gì? An hỏi. Muốn em tự đoán? Tự hiểu? Tự nhìn ra đêm đó quan trọng dù anh không nói một lời? An tiến một bước. Anh, em không đọc được suy nghĩ của anh. Không ai đọc được. Ba năm anh giữ mọi thứ trong lòng, em nghĩ anh ổn. Vì anh bảo anh ổn!
— Anh không bảo anh ổn!
— Anh bảo "anh hiểu"! An nói, giọng run. Mỗi lần em hủy hẹn, anh nói "anh hiểu." Mỗi lần em đi công tác, anh nói "không sao." Mỗi lần em chọn công việc, anh gật đầu! Anh cho em quyền chọn rồi trách em chọn sai!
Im.
Câu đó đâm thẳng. Khải đứng yên. Mắt nhìn An. Và cô thấy: anh bị đánh trúng. Vì cô đúng.
— Em luôn nghĩ anh sẽ hiểu cho em. Khải nói. Giọng thấp hơn. Nhưng em chưa từng hỏi anh có mệt không.
— Anh cũng chưa từng nói anh mệt! An đáp.
Im lặng. Nặng. Phòng họp kính, bên ngoài văn phòng NEXA vẫn hoạt động bình thường (tiếng gõ phím, tiếng cười, tiếng máy in), nhưng trong này chỉ có hai người đang đau, đang nói thật, lần đầu tiên.
An thở. Mạnh. Rồi nhẹ hơn:
— Anh. Em biết rồi. Biết hết. Biết nhẫn. Biết hoa. Biết bàn cạnh cửa sổ. Biết anh ngồi đợi đến mười giờ đêm. Biết anh đợi hai tuần xem em có hỏi, và em không hỏi. Biết anh khóc. Biết anh gọi Hằng hai giờ sáng.
Khải nhắm mắt. Hàm cứng hơn.
— Hằng nói nhiều quá.
— Chị ấy nói vì thương anh. Và vì thương em. Vì cả hai đứa mình đều ngu.
Khải mở mắt. Nhìn An. Và, rất nhẹ, rất nhanh, khóe miệng anh động. Không phải cười. Kiểu gần cười, kiểu "cô nói đúng quá nên không biết phản ứng sao."
— Em ngu vì chọn công việc hơn anh. An nói, giọng không run nữa. Rõ hơn. Cứng hơn. Nhiều lần. Liên tục. Không phải vì không yêu anh. Mà vì em sợ. Sợ nếu dựa vào anh rồi mất anh, em sẽ không còn gì. Nên em giữ công việc như phao. Và anh không phải phao. Anh là biển. Mà em sợ biển.
Khải nhìn cô. Lâu. Và trong ánh mắt đó, An thấy: đau. Nhưng không chỉ đau. Còn gì đó khác. Kiểu... hiểu. Lần đầu tiên nghe cô nói tại sao.
— Và anh ngu vì không nói. An tiếp. Vì giữ hết, chịu hết, rồi đi. Vì nghĩ im lặng là mạnh mẽ. Vì sợ nếu nói ra thì em sẽ ở lại vì tội, không phải vì muốn. Nhưng anh, làm sao em chọn anh nếu em không biết anh cần mình? Làm sao em đến nếu anh không nói đêm đó quan trọng?
Im.
Khải đứng yên. Hai tay nắm thành nắm đấm bên hông, kiểu cố giữ mình không bước tới.
— Em có đến không? Anh hỏi. Giọng nhỏ. Nếu anh nói. Nếu anh nhắn: "Em ơi, tối nay quan trọng lắm, em phải đến." Em có đến không?
An im. Nghĩ. Thành thật:
— Em không biết.
Khải gật. Chậm. Kiểu "anh biết mà."
— Nhưng em muốn tin là có. An nói. Và em muốn... em muốn anh cho em cơ hội chứng minh.
Khải nhìn cô. Mắt anh vẫn run nhẹ. Nhưng có gì đó khác: không phải tuyệt vọng. Kiểu người đã quen đau, bây giờ đang nghe một câu mà anh đợi rất lâu, nhưng không dám tin.
— An.
— Hm.
— Em biết tại sao anh giữ nhẫn không?
An lắc đầu.
— Vì anh không biết bỏ. Khải nói. Không phải vì hy vọng. Vì anh không biết cách buông em. Bỏ nhẫn là buông. Và anh chưa buông.
Chưa buông.
An nghe, và tim cô nhói. Không đau kiểu bị đâm. Đau kiểu ấm. Kiểu biết: anh vẫn ở đây. Dù xa, dù "Chị An", dù lịch sự, dù kiềm chế. Anh vẫn giữ nhẫn. Vẫn giữ cô.
— Anh.
— Hm.
— Em cũng chưa buông.
Cô giơ tay phải. Ngón giữa. Nhẫn kỷ niệm một năm. Vàng hồng, đơn giản, mỏng. Đeo từ ngày anh tặng, chưa tháo.
— Em biết anh thấy nhẫn này. An nói. Từ buổi họp đầu tiên. Em biết anh nhìn. Và em cũng biết: anh không hỏi. Vì anh sợ biết câu trả lời.
Khải nhìn nhẫn trên tay cô. Rồi nhìn mắt cô. Và lần đầu tiên, trong phòng họp kính tầng 18, giữa ban ngày, anh không giấu.
Mắt anh đỏ. Nhẹ. Kiểu đỏ mà chỉ người đang cố không khóc mới có.
— Giờ sao? Anh hỏi. Giọng khàn.
— Em không biết. An nói. Thành thật.
Im.
— Nhưng em biết một điều. An tiếp. Em không muốn ngồi ở đây ba tháng nữa rồi giả vờ mình ổn. Em không muốn "Chị An" nữa. Và em không muốn anh giữ mọi thứ trong lòng rồi đi thêm lần nữa.
Khải nhìn cô. Lâu. Rồi, rất chậm, anh ngồi xuống lại. Kiểu hết sức. Kiểu người vừa qua cơn bão, chân mềm.
An ngồi xuống theo. Cách nhau một cái bàn họp. Xa. Nhưng gần hơn bao giờ. Vì lần đầu, không ai giấu.
Im lặng. Nhưng không phải im lặng căng. Im lặng kiểu sau trận mưa lớn: ướt, mệt, nhưng thoáng.
Rồi Khải nói, rất nhẹ:
— Anh xin lỗi.
An ngẩng.
— Anh xin lỗi vì không nói. Anh nhìn bàn. Vì giữ hết. Vì nghĩ im lặng là tốt nhất. Vì sợ nếu nói ra thì mọi thứ sẽ vỡ. Nhưng cuối cùng, im cũng vỡ.
An nhìn anh. Và nói:
— Em cũng xin lỗi. Vì không đến. Không phải đêm đó. Mà nhiều đêm. Nhiều buổi tối. Nhiều lần anh chờ mà em chọn ở lại công ty. Em xin lỗi vì nghĩ "anh sẽ hiểu" là đủ. Không đủ. Chưa bao giờ đủ.
Im.
Rồi, nhẹ, An cười. Buồn. Nhỏ. Kiểu cười của người vừa nói thật xong, nhẹ hơn nhưng đau hơn.
— Hai đứa mình ngu thật.
Khải nhìn cô. Và, lần đầu tiên trong rất lâu, anh cười. Nhẹ. Một bên miệng. Kiểu cười mà An nhớ, kiểu cười anh dành cho cô khi cô nói gì đó đúng quá, đúng đến mức không cần thêm lời nào.
— Ừ. Anh nói. Ngu thật.
Im. Cả hai ngồi yên. Xa nhau qua bàn họp. Nhưng gần hơn bao giờ hết. Vì lần đầu tiên từ khi chia tay, họ nói thật. Tất cả. Không giấu. Không kiểm soát. Không "anh hiểu." Không "em ổn."
Bên ngoài, Kiều đi ngang phòng họp kính. Nhìn vào. Thấy hai người ngồi im, xa nhau, nhưng mặt không căng. Mặt mệt. Mặt sau bão.
Kiều đi tiếp. Không gõ cửa.
· · ·
An đứng lên trước. Dọn giấy, thu bút. Khải cũng đứng.
Cả hai bước ra cửa. Hành lang NEXA, tầng 18. Bình thường: tiếng bàn phím, tiếng cười, mùi cà phê từ phòng nghỉ.
An dừng. Quay lại:
— Anh.
— Hm.
— Em sẽ không hỏi "bây giờ mình là gì." Vì em biết câu đó sẽ khiến anh sợ.
Khải nhìn cô. Đợi.
— Em chỉ muốn anh biết: em sẽ khác. Không phải "em sẽ cố." Khác. Em sẽ chứng minh.
Khải nhìn cô. Lâu. Rồi gật. Một lần. Nhẹ.
— OK. Anh nói.
Rồi anh quay đi. Bước về phía thang máy. An nhìn lưng anh. Sơ mi xanh navy, vai thẳng, bước đều. Giống mọi ngày. Nhưng khác.
Anh không nói "anh hiểu."
Anh nói "OK."
Khác.
An quay lại bàn làm việc. Ngồi xuống. Kiều đẩy ly cà phê đến trước mặt cô (đen, không đường, đúng kiểu).
— Sao? Kiều hỏi, nhẹ.
— Nói rồi. Hết.
— Ổng phản ứng sao?
An nhìn ly cà phê. Rồi nhìn Kiều. Và cười. Nhẹ. Kiểu cười mà Kiều chưa thấy An cười từ ba tháng trước: nhẹ, thật, không giấu.
— Ổng nói "ngu thật."
Kiều chớp mắt. Rồi cười:
— Ổng nói đúng.
An uống cà phê. Đắng. Nhưng không khó nuốt.
Bây giờ bắt đầu. Phần khó. Chứng minh.