Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 23: Người khác nhìn ra
Chương 23

Người khác nhìn ra

Thứ Hai. Tám giờ sáng.

Khải ngồi trong phòng làm việc tầng 27 – cửa kính nhìn ra thành phố, Sài Gòn buổi sáng mờ sương khói. Trên bàn: laptop mở, americano đầu tiên, và con cá betta xanh đậm bơi lượn trong bể nhỏ cạnh màn hình.

Anh nhìn con cá. Nó bơi – chậm, lặng, một mình trong không gian kính trong suốt. Đuôi xòe ra như lụa xanh mỗi khi quay đầu. Ba tháng trước, khi mới chuyển về penthouse, anh mua nó vì căn hộ quá im. Cần một thứ sống. Cần một thứ di chuyển trong không gian để anh biết mình chưa hóa đá.

Bây giờ – con cá vẫn bơi. Nhưng penthouse bớt im. Vì mỗi tối, có tin nhắn.

Khải mở điện thoại. Cuộn lên – thread tin nhắn với An. Không dài. Nhưng đều. Mỗi ngày, sau sáu giờ chiều, sau phần công việc kết thúc – có một câu. Của anh. Rồi một câu. Của cô.

Tin nhắn cuối – tối thứ Sáu, sau dinner:

"Đối phương hôm nay dễ chiều hơn bình thường."

"Có thể vì đối phương đã bớt khó chiều."

"Ghi nhận."

Khải nhìn ba dòng đó. Và lần đầu tiên – lần đầu tiên kể từ khi gặp lại – anh thấy: cô đáp. Không né. Không lịch sự. Không "dạ." Cô đáp bằng giọng của Hạ An – Hạ An mà anh biết, Hạ An dí dỏm, Hạ An không bao giờ để ai thắng lần cuối.

Anh đã chờ cô đáp. Bao nhiêu tuần.

Góc môi Khải cong – nhẹ, lệch trái. Nhìn con cá betta:

– Cô ấy đáp rồi.

Con cá bơi. Không trả lời. Nhưng đuôi xanh vẫy – và Khải coi đó là đồng ý.

· · ·

Chín giờ. Phòng họp nhỏ tầng 27. Gia Hân bước vào – váy công sở đen, tóc buộc gọn, cặp tài liệu kẹp ngang. Cô ngồi đối diện Khải. Đóng cửa.

Không phải lịch họp. Không có ai khác. Khải biết – khi Gia Hân đóng cửa mà không có ai – sẽ có chuyện.

– Anh có mười phút không?

– Có.

Gia Hân mở cặp. Không lấy tài liệu. Chỉ mở – thói quen khi cần thứ gì đó cầm trong tay.

– Tối thứ Sáu. Cô nói. Team dinner.

Khải nhìn cô. Không nói.

– "Đủ lâu để hiểu đối phương khó chiều thế nào." Gia Hân nhắc lại. Chính xác. Anh nghĩ câu đó nghe thế nào trước hai mươi người?

– Nghe như một câu đùa.

– Với ai khác thì là câu đùa. Gia Hân nhìn thẳng. Nhưng em ngồi cạnh anh. Em thấy anh nhìn chị An khi nói câu đó. Anh không nhìn Bảo Trâm – người đang hỏi. Anh nhìn chị An.

Khải im. Tay anh xoay ly cà phê – chậm, đều – nhưng mắt không rời Gia Hân.

– Và chị An, Gia Hân tiếp. Không cười. Cả bàn cười mà chị ấy không cười. Rồi nhìn anh. Ba giây.

– Cô đếm.

– Em có thói quen quan sát. Gia Hân đáp. Giọng không mỉa. Thẳng. Anh Khải – em đã nói lần trước: nếu ảnh hưởng dự án, em sẽ nói anh Hưng. Em giữ lời.

– Dự án có bị ảnh hưởng không?

Gia Hân dừng. Nhìn anh.

– Chưa.

– Thì đó.

– "Chưa" không phải "không." Gia Hân nói. Anh đang đi sát ranh giới. Câu đùa tối thứ Sáu – nếu ai đó bên ngoài nghe và đặt câu hỏi – tập đoàn sẽ không thấy vui.

Khải im. Anh biết cô đúng. Anh biết – lúc nói câu đó, nhìn An, giữa hai mươi người – anh biết mình đang liều. Nhưng anh không thể không. Sau ba giây trong phòng edit, sau tin nhắn mỗi tối, sau nụ cười cô trong xe đêm site visit – anh không thể tiếp tục bốn mươi phân giữa đám đông mà không nói gì.

Lần trước, anh im. Ba năm, anh im. Anh chờ cô nhận ra, chờ cô ưu tiên anh, chờ cô biết mà không cần anh nói. Rồi anh bùng – và chia tay.

Lần này – anh không muốn lặp.

– Gia Hân. Khải nói. Nhẹ nhưng rõ. Anh nghe em. Và anh sẽ cẩn thận hơn. Nhưng anh không hứa dừng.

Gia Hân nhìn anh. Lâu. Mắt cô – sắc, thông minh, và ở đâu đó rất sâu – có một vết gì đó không phải tức giận.

– Anh biết em hỏi không chỉ vì công việc, đúng không?

Khải nhìn cô. Thẳng.

– Anh biết.

– Và anh vẫn...

– Anh xin lỗi. Khải nói. Thật sự. Nhưng anh không thể cho cô thứ cô muốn.

Gia Hân nhìn anh thêm ba giây. Rồi cô gật – một lần, dứt khoát – và đứng dậy:

– Được. Em ghi nhận. Nhưng anh Khải – nếu dự án bị ảnh hưởng vì chuyện cá nhân – em sẽ không cảnh báo lần thứ ba.

Cô bước ra. Đóng cửa. Tiếng giày cao gót xa dần trên sàn gạch.

Khải ngồi lại. Nhìn ra cửa kính. Sài Gòn đã hết sương – nắng xuyên qua, hắt vào phòng một vệt sáng dài trên sàn.

Anh không hứa dừng.

Vì dừng – có nghĩa là quay lại kiểu cũ. Im lặng. Chờ. Rồi mất.

Anh không muốn mất cô lần nữa.

· · ·

Mười một giờ. Điện thoại rung. Tin nhắn từ Thanh Hằng:

"Mày nhắn tao hẹn chủ nhật mà không reply. Sống hay chết?"

Khải nhìn. Đúng – anh hẹn Hằng ăn trưa chủ nhật tuần trước, rồi quên. Vì tối thứ Sáu là dinner, thứ Bảy anh ngủ cả ngày, chủ nhật anh ngồi đọc lại thread tin nhắn với An.

Anh gõ:

"Sống. Sorry. Tuần này bù."

Hằng trả lời ngay:

"Bù thì bù. Chủ nhật này. Không cancel. Mày nợ tao cà phê."

"OK."

"Và kể cho tao nghe mày đang cười vì con gì."

Khải dừng. Nhìn tin nhắn.

"Tao không cười."

"Mày nhắn 'sorry' mà không có period cuối câu. Mày đang mood tốt. Khải mood tốt = có liên quan đến Hạ An. Đúng không?"

Anh không trả lời. Tắt điện thoại. Nhưng Hằng đúng – cô ấy luôn đúng. Anh đang mood tốt. Vì "đối phương đã bớt khó chiều."

· · ·

Ba giờ chiều. Khải đang review media plan thì điện thoại rung lần nữa. Lần này – số nội bộ NEXA. Vũ Thành.

– Anh Khải, Vũ Thành có lịch không? Anh muốn gặp nhanh.

– Chiều nay?

– Bốn giờ. Quán cà phê tầng trệt tòa NEXA.

– Được.

Khải đặt điện thoại. Nhíu mày nhẹ. Vũ Thành – CEO NEXA – hiếm khi gọi trực tiếp. Mọi thứ thường qua An hoặc Kiều. Nếu ông ấy gọi riêng – có chuyện.

· · ·

Bốn giờ. Quán cà phê tầng trệt tòa nhà NEXA – nơi Khải chưa từng đến. Nhỏ, tường gạch trắng, vài bàn gỗ. Vũ Thành ngồi ở góc – veston xám, americano đen, đọc báo giấy. Ông đặt báo xuống khi Khải ngồi:

– Cảm ơn anh đến nhanh.

– Có chuyện gì không, anh Thành?

Vũ Thành nhìn anh. Mắt ông – năm mươi lăm tuổi, ba mươi năm trong ngành – nhìn thẳng, không vòng vo:

– Tôi biết anh và Hạ An có quá khứ.

Khải không phản ứng. Mặt bình thản. Nhưng trong lòng – một nhịp dừng.

– Tôi không hỏi chi tiết. Vũ Thành tiếp. Không cần. Tôi chỉ nói thế này: tôi không quan tâm hai người từng là gì. Tôi quan tâm hợp đồng ba mươi tỷ đang nằm trên bàn tôi. Campaign này thành công – NEXA lên một tầm mới. Thất bại – tôi mất khách hàng lớn nhất năm nay.

– Tôi hiểu.

– Hạ An là creative director tốt nhất tôi có. Vũ Thành nói. Tôi không muốn mất cô ấy vì chuyện ngoài công việc. Và tôi cũng không muốn anh – với tư cách client – đặt cô ấy vào thế khó.

Khải nhìn ông. Thẳng:

– Anh Thành nghĩ tôi đang đặt cô ấy vào thế khó?

– Tôi nghĩ hai người đang đi trên sợi dây. Vũ Thành đáp. Và tôi đã nhìn đủ người ngã khỏi sợi dây để biết: khi công việc và tình cảm ở chung một chỗ – phần lớn, cả hai đều thua.

Im lặng. Tiếng máy xay cà phê từ quầy.

– Nhưng. Vũ Thành nói. Tôi cũng biết: ngăn không được.

Khải nhìn ông. Ông cười – nhẹ, mệt, kiểu cười của người đã sống đủ lâu:

– Ngày xưa tôi cũng như anh. Cũng yêu ai đó trong công việc. Cũng nghĩ mình giữ được ranh giới. Rồi không giữ được. Rồi mất cả hai.

Khải im.

– Tôi không nói để dọa. Vũ Thành đứng dậy. Đặt tiền lên bàn. Tôi nói để anh biết: tôi nhìn thấy. Và nếu campaign bị ảnh hưởng – tôi sẽ bảo vệ agency của tôi trước. Bằng mọi giá.

Ông gật. Bước đi.

Khải ngồi lại. Nhìn ly cà phê chưa gọi trên bàn. Nhìn ra cửa kính – người đi lại ngoài phố, nắng chiều Sài Gòn vàng rực.

Hai người. Trong một buổi sáng. Cùng nói một điều: cẩn thận.

Gia Hân nói vì muốn anh dừng. Vũ Thành nói vì biết anh không dừng được.

Và Khải – ngồi trong quán cà phê tầng trệt tòa nhà nơi An làm việc mỗi ngày – nghĩ: cả hai đều đúng.

Anh đang liều. Anh biết. Nhưng lần trước – anh đã an toàn. An toàn ba năm. Im lặng ba năm. Chờ ba năm. Và kết quả – ngồi một mình trong nhà hàng Ý với chiếc nhẫn trong túi, bàn đã set sẵn nến, và ghế đối diện trống.

An toàn không giữ được cô.

Có thể liều cũng không. Nhưng ít nhất – liều thì anh sẽ không hối hận vì đã không thử.

Khải đứng dậy. Ra khỏi quán. Bước về phía xe.

Trên đường về, anh mở điện thoại. Gõ tin nhắn cho An – bình thường, công việc:

"Media plan version 2 gửi anh trước thứ Tư nhé."

Gửi. Rồi – cách một dòng trắng:

"P.S. Hôm nay em có cười nhiều hơn thứ Sáu không?"

Anh nhìn tin nhắn. Ngón tay treo trên nút gửi. Ba giây.

Gửi.

Liều. Anh nghĩ. Nhưng không hối hận.

Ch.23/25
1.762 từ