Kickoff
Thứ Hai tuần sau. Mười giờ sáng. Phòng họp lớn NEXA, tầng mười tám.
Lần đầu tiên, cả hai team ngồi cùng một bàn dưới tư cách đối tác chính thức.
Phía NEXA: Hạ An, Lâm Kiều, Phó Minh, Bảo Trâm, và hai bạn account junior mới được phân vào dự án. Phía Krown: Duy Khải, Gia Hân, và một anh tên Quang từ phòng truyền thông nội bộ mà An chưa gặp bao giờ.
Vũ Thành mở đầu, ngắn gọn, ba phút, chúc mừng hợp tác, giới thiệu đầu mối, rồi nhường sân cho An và Khải. Xong, ông đứng dậy:
– Tôi để hai bên làm việc. Có gì gọi tôi.
Ông ra ngoài. Cửa đóng.
Và phòng họp, mười người, bàn dài, màn hình lớn, ánh sáng trắng, bỗng nhỏ lại. Vì giờ không còn CEO đứng giữa. Chỉ còn An và Khải, hai đầu bàn, đối diện nhau.
– Bắt đầu nhé. Khải nói. Giọng đều, chuyên nghiệp. Anh mở laptop. Hôm nay chúng ta align timeline tổng, phân công đầu mối từng hạng mục, và chốt lịch production cho thị trường Việt Nam trước.
An gật. Mở slide kickoff, bốn mươi hai trang, cô chuẩn bị từ cuối tuần.
– Trang hai. Cô nói. Tổng quan dự án. Mười hai tháng, chia ba giai đoạn. Giai đoạn một: sáu tuần pre-production, gồm nghiên cứu, scriptwriting, casting, location scouting...
Cô nói. Rõ. Đều. Từng slide, từng hạng mục. Kiều bổ sung phần vận hành, lịch bay, booking, phối hợp với đội Indonesia và Philippines. Phó Minh trình bày moodboard hình ảnh, tone màu, phong cách quay, reference visual.
Khải nghe. Gật đúng chỗ. Hỏi đúng lúc. Không nhiều, ba câu trong hai mươi phút đầu, đều về chi tiết thực tế: ngân sách casting bao nhiêu phần trăm, đội quay thuê ngoài hay in-house, backup plan nếu talent hủy.
Gia Hân ngồi cạnh Khải. Bút ghi liên tục. Mắt di chuyển giữa An và Khải, nhanh, kín, kiểu người đang đo khoảng cách bằng mắt. Cô không hỏi gì. Chỉ ghi.
An nhận ra. Nhưng cô không để ý nghĩ về điều đó chiếm chỗ. Không hôm nay. Hôm nay là công việc.
· · ·
Một tiếng rưỡi. Nghỉ giải lao mười phút.
Mọi người đứng dậy, kéo nhau ra pantry. Trâm rót nước. Kiều nói chuyện với anh Quang về lịch truyền thông nội bộ Krown. Phó Minh đứng ở cửa sổ, kiểm tra điện thoại.
An đứng ở bàn nước, rót trà. Tay cầm ấm, ấm gốm nhỏ của NEXA, loại cô dùng mỗi ngày.
– Em uống trà hoa cúc.
Giọng Khải. Phía sau. Gần.
An không giật. Cô quay lại, chậm, bình thường, và thấy anh đứng cách hai bước, tay cầm ly giấy trống, chờ rót nước.
– Dạ. Cô đáp. Anh cần nước?
– Nước lọc thôi.
Cô rót. Đưa anh. Tay không chạm.
– Cảm ơn. Khải nói. Nhận ly. Uống một ngụm.
Im lặng. Hai người đứng cạnh nhau ở bàn nước, gần, nhưng không quá gần. Đủ xa để ai nhìn cũng thấy bình thường. Đủ gần để An nghe mùi gỗ đàn hương thoảng từ áo anh.
– Presentation em chuẩn bị kỹ. Khải nói. Nhỏ. Chỉ đủ cho hai người nghe.
– Cảm ơn anh.
– Phần timeline Philippines, em nên thêm buffer hai tuần. Anh nói. Đội Singapore hay delay.
– Tôi sẽ adjust.
Khải nhìn cô. Một giây. Rồi, nhẹ, gần như không nghe:
– "Tôi."
An nhìn anh. Không hiểu.
– Em vẫn xưng "tôi" với anh. Khải nói. Mắt anh nhìn thẳng, không trách, không buồn. Chỉ nhận xét. Như quan sát một quy luật mà anh chưa tìm ra cách phá.
An không đáp. Cô nhìn xuống ly trà trong tay. Nóng. Hơi bốc.
– Trong công việc thì nên vậy. Cô nói. Cuối cùng.
– Ừ. Khải gật. Trong công việc thì nên vậy.
Anh uống xong ly nước. Đặt xuống bàn. Quay đi.
Nhưng trước khi đi, anh dừng. Nửa giây. Vai anh nghiêng nhẹ về phía cô, như định nói thêm gì đó. Rồi không.
Anh bước đi. Về phòng họp.
An đứng lại. Tay ôm ly trà. Ngón giữa tay phải, chiếc nhẫn bạc ấm dưới sứ nóng.
"Em vẫn xưng 'tôi' với anh."
Cô biết. Cô biết mình xưng "tôi." Cô chọn "tôi" từ ngày gặp lại, vì "tôi" là bức tường. Là khoảng cách. Là cách cô nói "chúng ta không còn là gì nữa" mà không cần nói thẳng.
Nhưng hôm nay, nghe anh nói ra, nghe anh nghe thấy cái "tôi" đó, cô nhận ra: bức tường đó không bảo vệ cô nữa. Nó chỉ... đứng đó. Và cả hai đều nhìn thấy nó. Và cả hai đều biết nó mỏng.
– An ơi. Kiều gọi từ cửa phòng họp. Vô lại đi, bắt đầu rồi.
– Ừ.
Cô bước vào. Ngồi xuống. Mở lại laptop. Slide bốn mươi ba, phần chưa trình bày.
– Tiếp nhé. Cô nói. Giọng bình. Phần production cho thị trường Việt Nam, concept film số một, "Người đi cùng."
Khải gật. Mở sổ. Ghi.
Và trong phòng họp, mười người, hai team, một dự án mười hai tháng, mọi thứ bắt đầu.
· · ·
Mười hai giờ rưỡi. Kickoff kết thúc. Bắt tay. Chào. Hẹn gặp lại thứ Tư tuần sau cho buổi nghiên cứu đầu tiên.
Delegation Krown ra về. Gia Hân đi trước, điện thoại áp tai. Anh Quang theo sau. Khải đi cuối, dừng ở cửa thang máy, quay lại nhìn vào phòng họp một lần.
An đang đứng ở bàn, gom tài liệu. Cô không nhìn ra.
Hoặc cô nhìn, nhưng không để anh thấy.
Thang máy đóng. Khải đi.
· · ·
Chiều. NEXA trở lại nhịp bình thường. Keyboard gõ. Điện thoại reo. Ai đó la "deadline ngày mai" từ góc phòng.
An ngồi ở bàn mình. Laptop mở. Email mới từ Khải, gửi mười phút sau khi rời NEXA:
"Kickoff tốt. Gửi em biên bản họp khi xong nhé. Hẹn thứ Tư."
Ngắn. Chuyên nghiệp. Bình thường.
Nhưng ở cuối, sau tên ký:
"P.S. Buffer Philippines đã thêm chưa?"
An bật cười. Nhẹ. Một mình. Trước màn hình.
Anh nhớ.
Cô gõ trả lời:
"Đã thêm. 2 tuần buffer cho giai đoạn 2. Meeting notes gửi trước 5h hôm nay."
Gửi. Đóng email.
Nhìn ra cửa sổ. Sài Gòn trưa, nắng trắng, trời xanh nhạt, mái nhà san sát.
Mười hai tháng. Bắt đầu từ hôm nay.
Mười hai tháng cô sẽ họp với anh mỗi tuần. Gửi email cho anh mỗi ngày. Nghe giọng anh qua điện thoại. Thấy anh ngồi đối diện, ghi sổ, hỏi những câu đúng chỗ, nhìn cô bằng đôi mắt mà cô biết quá rõ.
Mười hai tháng xưng "tôi." Hoặc, mười hai tháng để tìm cách bỏ bức tường đó xuống.
Cô chưa biết sẽ là cái nào.
Nhưng cô biết, rõ ràng, yên tĩnh, như biết trời sẽ tối, rằng từ hôm nay, không thể quay lại kiểu cũ nữa. Không thể giả vờ "không quen." Không thể xếp anh vào ô "client" rồi khóa lại.
Anh là Khải. Cô là An. Và mười hai tháng nằm trước mặt họ, dài, mở, đầy khả năng.
Cánh cửa chưa đóng.
Và bây giờ, lần đầu tiên, cô không muốn đóng.
Cô quay về laptop. Mở tài liệu biên bản họp. Gõ dòng đầu tiên:
"Kickoff meeting, Krown Group x NEXA. Ngày..."
Công việc bắt đầu. Tình cảm chưa. Nhưng cả hai đều biết, nó ở đó. Giữa mỗi email, mỗi cuộc họp, mỗi cái gật đầu, mỗi chữ "em" mà anh không kìm được và mỗi chữ "tôi" mà cô đang dần mỏi.
Mười hai tháng.
Đủ lâu để mọi thứ thay đổi.