Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 81: Tuần thứ hai
Chương 81

Tuần thứ hai

Thứ Ba. Hai giờ chiều.

An gửi bản trình bày cho Khải đúng hẹn. Mười hai trang, kèm ba trường hợp tham khảo trong ngành, biểu đồ so sánh, và một trang tóm tắt dành riêng cho ban điều hành.

Trang tóm tắt là ý của Kiều: "Ông Hưng không đọc mười hai trang đâu. Ổng đọc một trang. Trang nào ổng mở đầu, trang đó quyết định." An đồng ý, và viết trang đó bốn lần trước khi chọn bản cuối.

Khải đọc xong trong hai mươi phút. Nhắn:

"Tốt. Rất tốt. Trang tóm tắt là ý hay. Anh sẽ dùng chiều nay."

Rồi, sau một phút:

"Em viết mấy lần?"

"Bốn."

"Anh biết."

"Sao anh biết?"

"Vì bản cuối gọn hơn bản em hay viết. Em viết một lần thì dài. Bốn lần thì ngắn."

An nhìn tin nhắn. Và cười. Vì anh đúng. Cô viết dài khi vội, ngắn khi suy nghĩ kỹ. Ba năm yêu, anh đọc đủ email, đủ tin nhắn, đủ bài thuyết trình của cô để biết điều đó.

Anh vẫn đọc mình. Ngay cả khi không yêu nhau.

Hay anh vẫn đọc mình vì vẫn yêu.

Cô không hỏi. Chưa phải lúc. Nhưng cô biết.


Thứ Tư. Ba giờ chiều. Phòng họp ban điều hành Krown, tầng hai mươi bảy.

An không có mặt ở cuộc họp này. Đây là họp nội bộ Krown, Khải trình bày trước Đặng Hưng và ba giám đốc khác.

Cô biết vì Khải nhắn trước khi vào: "Vào họp. Dùng bản em gửi."

Rồi im. Một tiếng. Hai tiếng. Ba tiếng.

An làm việc. Nhưng mắt liếc điện thoại mỗi mười phút. Kiều nhìn, nhưng không nói.

Năm giờ rưỡi. Điện thoại rung.

Khải: "Xong. Anh Hưng gật ở mức chỉ số phụ. Chưa đẩy thêm. Bản trình bày giúp."

An thở ra. Nhẹ. Không phải nhẹ vì chiến dịch an toàn (chiến dịch vẫn đang tốt), mà nhẹ vì anh vừa dùng thứ cô chuẩn bị, và nó đủ tốt.

"Tốt. Em mừng."

"Đừng mừng quá. Ông ấy gật hôm nay không có nghĩa tháng sau không hỏi lại."

"Em biết. Em sẽ chuẩn bị tiếp."

Im lặng. Dài. Rồi:

Khải: "An."

"Gì?"

"Cảm ơn."

Hai chữ. An nhìn. Và hiểu: anh không cảm ơn bản trình bày. Anh cảm ơn vì cô ở phía anh. Vì cô chuẩn bị cho anh dùng. Vì lần này, cô không chọn giữa công việc và anh, mà làm cả hai.

"Không có gì. Mình cùng đội mà."

Gửi. Rồi nhìn tin nhắn. "Cùng đội." Nghĩa hẹp: NEXA và Krown là đối tác. Nghĩa rộng: cô và anh đang đứng cùng phía.

Kiều đi ngang.

– Mặt bà sáng quá. Có chuyện gì?

– Họp nội bộ Krown xong. Chỉ số phụ giữ nguyên, không đẩy lên.

– Tốt.

Kiều dừng. Nhìn An.

– Nhưng bà cười không phải vì chỉ số.

An không đáp. Kiều cười, đi tiếp.


Thứ Sáu. Sáu giờ tối.

Tuần thứ hai kết thúc. Số liệu tiếp tục tốt: lượt xem video tăng thêm tám trăm nghìn từ bài đăng lại trên các trang ngành. Bộ ảnh hậu trường Phó Minh chụp được chia sẻ rộng, góc warehouse ven sông trở thành hình ảnh được nhận diện với chiến dịch.

An ngồi trong quán cà phê gần NEXA, một mình. Quán quen, góc cửa sổ, ly trà hoa cúc.

Điện thoại trên bàn. Mở cuộc hội thoại với Khải. Mười hai ngày tin nhắn. Mỗi ngày ít nhất một tin không liên quan công việc, xen kẽ với trao đổi chuyên môn.

Mười hai ngày.

Cô cuộn lên. Đọc lại. Không phải vì nhớ, mà vì muốn nhìn thấy dòng chảy.

Ngày đầu: "Anh ăn gì chưa?" Ngắn, run, gần ngớ ngẩn.

Ngày thứ tư: "Chưa. Chờ em hỏi." Anh bắt đầu đùa.

Ngày thứ tám: anh hỏi cô trước. "Em ăn trưa chưa?"

Hôm nay, ngày thứ mười hai: "Cuối tuần em có kế hoạch gì?"

An nhìn câu hỏi. Tim đập nhanh hơn. Vì "cuối tuần em có kế hoạch gì" không phải câu hỏi công việc. Cũng không phải "anh ăn gì chưa." Đây là câu hỏi khác. Câu hỏi mà ba năm yêu nhau, anh thường hỏi trước khi rủ đi đâu đó.

Anh đang hỏi mình có rảnh không.

Cô gõ rồi xóa, gõ lại rồi xóa lại.

Cuối cùng:

"Chưa có. Sao?"

Ba phút. Lâu hơn bình thường.

Khải: "Không sao. Hỏi thôi."

An nhìn tin nhắn. Và biết: anh định rủ. Rồi không. Vì cũng đang run, giống cô.

Gõ:

"Nếu anh muốn rủ, thì rủ đi."

Gửi. Tim đập mạnh. Lần đầu cô chủ động đẩy, không phải chờ.

Một phút. Hai phút.

Khải: "Thứ Bảy. Quán Lặng. Hai giờ chiều. Được không?"

Quán Lặng. Quán cà phê nhỏ ở quận 3, gần Nguyễn Đình Chiểu, mái ngói cũ, tường gạch trần. Quán cả hai từng hay ngồi hồi yêu nhau. Cô gọi trà, anh gọi cà phê đen, ngồi im đọc sách, không nói gì, chỉ ở cạnh nhau.

Quán Lặng. Anh nhớ.

"Được."

Im lặng. Dài. Rồi:

Khải: "Ngủ sớm, An."

"Anh cũng vậy."

An đặt điện thoại. Nhìn ra cửa sổ quán cà phê. Sài Gòn tối, đèn đường vàng, xe chạy chậm. Mùa mưa, nhưng tối nay trời tạnh.

Thứ Bảy. Quán Lặng. Hai giờ chiều.

Lần đầu tiên từ khi chia tay, mình sẽ gặp anh ở một nơi không phải phòng họp.

Không phải vì công việc. Không phải vì chiến dịch. Không phải vì bản trình bày hay chỉ số.

Chỉ vì muốn ngồi cạnh nhau.

Cô uống trà. Nhìn nhẫn trên ngón giữa. Không xoay.

Mười hai ngày nhắn tin. Và bây giờ, một cuộc hẹn.

Chậm. Nhưng thật.

Và lần này, mình không sợ.

Ch.81/120
968 từ