Họp riêng
Hạ An đến sớm mười phút.
Cô chọn quán theo gợi ý của Gia Hân — một tiệm cà phê nhỏ trên đường Nguyễn Huệ, tầng hai, cửa kính nhìn xuống phố đi bộ. Tên quán viết bằng font serif trên biển gỗ sẫm. Không quá sang, không quá casual. Đúng kiểu chỗ mà hai bên client–agency ngồi nói chuyện công việc. Trung lập. An toàn.
Cô chọn bàn gần cửa.
Không phải ngẫu nhiên. Gần cửa nghĩa là gần lối ra. Nghĩa là khi xong, cô có thể đứng dậy và đi mà không phải đi qua cả quán, không phải vòng qua ai, không phải giả vờ thoải mái lâu hơn mức cần thiết.
Cô gọi trà hoa cúc.
Không phải cà phê. Cà phê để dành cho lúc làm việc — đen, không đường, uống xong vào việc. Trà hoa cúc là thứ cô uống khi cần bình tĩnh. Khi cần tay không run.
Quán vắng lúc hai giờ chiều ngày thường. Ba bàn có người — một cặp ngồi đối diện, laptop mở, chắc cũng đang meeting. Một anh đeo tai nghe, gõ bàn phím. Một bà cụ ngồi một mình, đọc sách, tách trà trước mặt đã vơi quá nửa. Nhạc jazz nhẹ. Máy lạnh vừa đủ mát.
Hạ An mở túi, lấy iPad, bút, và bản in proposal. Cô đã chuẩn bị mọi thứ từ tối qua — note sẵn những điểm cần discuss, highlight những chỗ có thể flexible, đánh dấu những câu hỏi mà cô đoán Khải sẽ hỏi. Mười hai trang. Cô thuộc lòng.
"Đây là buổi họp công việc," cô tự nhắc. "Anh ấy là client."
Cô xoay nhẫn trên ngón giữa tay phải. Một vòng. Hai vòng. Rồi dừng — nhận ra mình đang làm gì — và ép tay xuống mặt bàn.
Hai giờ kém ba phút. Cửa quán mở.
Hạ An không ngẩng lên. Cô biết là anh — không cần nhìn. Ba năm bên nhau, cô quen bước chân của anh hơn bất kỳ bản nhạc nào. Bước đều, không vội, gót giày vừa đủ chạm sàn, không kéo. Bước của người luôn biết mình đang đi đâu.
Mùi gỗ đàn hương. Nhẹ. Ở khoảng cách vừa đủ.
— Hạ An.
Cô ngẩng lên. Anh đứng trước bàn, vest xanh navy, sơ mi trắng, cổ tay áo gập gọn — không xắn cao như ngày xưa, nhưng cũng không cài nút. Ở giữa. Như tất cả mọi thứ giữa họ bây giờ.
— Anh Khải. Cô gật đầu. Mời anh ngồi.
Anh ngồi xuống đối diện. Đặt cặp da xuống ghế bên cạnh. Nhìn quanh quán một lượt — nhanh, bản năng, kiểu người quen đánh giá không gian trước khi nói chuyện.
Nhân viên đến. Khải nhìn menu ba giây.
— Americano. Đá.
Hạ An giữ mặt. Cô đã biết — đã biết từ trước khi anh mở miệng — rằng anh sẽ gọi americano. Ba năm trước anh uống americano. Ba tháng trước anh uống americano. Chín mươi mấy ngày sau chia tay, anh vẫn uống americano.
Có những thứ không thay đổi. Và chính vì không thay đổi nên mới đau.
— Em gửi proposal từ thứ Sáu. Anh đã xem?
— Rồi. Khải gật. Anh có note lại vài điểm.
Anh mở iPad — cùng kiểu iPad với cô, nhưng case đen thay vì xám. Anh kéo file lên, và Hạ An nhìn thấy: proposal của cô, đánh dấu highlight vàng ở ít nhất mười chỗ. Anh đọc kỹ. Anh luôn đọc kỹ.
— Trang 4, budget allocation cho phase 1. Anh nghĩ phần media buying chiếm hơi nhiều so với production quality mà NEXA đang push. Nếu concept là "đi cùng" — tức storytelling dài hơi — thì media spread phải theo câu chuyện, không theo frequency.
Chuyên nghiệp. Sắc. Đúng vấn đề.
Hạ An kéo trang 4 lên iPad của mình.
— Em đồng ý. Thực ra em đã cân nhắc điều chỉnh tỷ lệ media từ 45 xuống 38 percent, dồn phần chênh sang production. Nhưng em giữ bản gốc vì muốn nghe ý kiến phía client trước khi đề xuất thay đổi.
Khải nhìn cô. Nhanh.
— Em vẫn vậy. Anh nói, giọng đều. Chuẩn bị hai phương án rồi đợi đối phương nói trước.
Hạ An không đáp. Cô biết câu đó không chỉ nói về proposal.
— Trang 7, anh tiếp, kéo xuống. Rollout timeline cho thị trường Indonesia — em đặt launch trước Tết Nguyên Đán hai tuần. Có lý do cụ thể không?
Hai mươi phút trôi qua như vậy. Từng trang. Từng điểm. Khải hỏi, Hạ An đáp. Đôi khi cô phản bác — nhẹ nhàng, có data. Đôi khi anh gật — không nói "đúng" hay "hay", chỉ gật và note lại trên iPad. Hai người nói chuyện công việc như hai cái máy được lập trình để không chạm vào bất cứ thứ gì ngoài brief.
Nhưng Hạ An biết — cô biết vì cô biết anh — rằng anh cũng đang cố. Anh ngồi thẳng hơn bình thường. Tay trái đặt trên bàn nhưng ngón cái hơi gõ nhẹ vào cạnh iPad — thói quen khi anh đang kiềm chế. Anh nhìn cô khi cô nói, nhưng mắt anh dừng ở trán cô, ở vai cô, ở bản proposal — ở bất kỳ đâu trừ mắt cô.
Trừ một lần.
Slide 9. Hạ An đang giải thích về content pillar — tay phải cầm bút, tay trái đặt trên mặt bàn. Cô nói, và ngón giữa tay phải xoay nhẫn — vô thức, chậm, đều.
Khải dừng gõ.
Hạ An không nhận ra ngay. Cô đang nói — "...nên pillar thứ ba, 'Grow Together', sẽ focus vào local partnerships, không phải celebrity endorsement..." — và cô thấy anh không nhìn iPad nữa. Anh nhìn tay cô.
Nhẫn.
Chiếc nhẫn bạc mỏng trên ngón giữa tay phải. Anh tặng cô nhân kỷ niệm hai năm. Mẫu đơn giản — cô chọn, anh trả tiền, cô đeo từ đó không tháo. Khi chia tay, cô chuyển từ ngón áp út sang ngón giữa. Thay đổi vị trí nhưng không tháo ra. Cô không giải thích được vì sao. Và cô không muốn giải thích.
Mắt Khải thay đổi. Một giây. Chỉ một giây — cái gì đó vỡ ra trong ánh nhìn bình tĩnh đó, cái gì đó mềm và đau và cũ, rồi anh nháy mắt, và nó biến mất.
— Tiếp đi. Anh nói. Giọng đều.
Hạ An nuốt. Cô tiếp — "...local partnerships ở mỗi thị trường sẽ được design riêng, không dùng template chung..." — nhưng tay cô dừng xoay nhẫn. Cô ép ngón tay xuống mặt bàn, giữ yên.
Anh nhìn thấy rồi.
Anh biết em vẫn đeo.
Cô không dám nghĩ anh đang nghĩ gì.
· · ·
Americano của Khải được mang ra từ lúc nào. Anh uống một ngụm — môi chạm ly, hạ xuống, đặt lại đúng vị trí — rồi không uống thêm.
Hạ An uống hết trà từ lâu. Tách trà trước mặt cô chỉ còn lại cái bóng vàng nhạt dưới đáy.
Họ đã đi qua mười hai trang. Tất cả các điểm cần discuss đã discuss. Budget, timeline, content direction, KPI framework — tất cả. Sạch sẽ. Gọn gàng. Chuyên nghiệp.
Không có lý do nào để ngồi thêm.
Khải đóng iPad. Hạ An đóng iPad.
Im lặng.
Không phải im lặng thoải mái. Là loại im lặng nặng — loại mà cả hai đều biết, đều nhận ra, nhưng không ai muốn là người phá vỡ. Vì phá vỡ nghĩa là phải nói gì đó. Và nói gì đó — bất kỳ thứ gì không phải công việc — là vượt qua cái đường kẻ vô hình mà họ đã rất cẩn thận giữ suốt hai mươi phút qua.
Khải nhìn ra cửa sổ. Phố đi bộ bên dưới — người đi lại, nắng chiều, ai đó chơi guitar.
— Em vẫn thức khuya làm việc à?
Hạ An đông cứng.
Câu hỏi đến nhẹ — giọng Khải không đổi, vẫn trầm, vẫn đều, như thể anh đang hỏi về rollout timeline hay content calendar. Nhưng Hạ An nghe thấy — cô nghe thấy vì cô từng nghe giọng này hàng ngàn lần — cái gì đó bên dưới. Không phải hỏi thăm. Không phải small talk. Là lo.
Em vẫn thức khuya làm việc à?
Ba năm yêu nhau, câu này anh nói mỗi đêm. Mỗi đêm cô ngồi trước laptop lúc mười hai giờ, một giờ, hai giờ sáng, anh sẽ đi ra phòng khách, đứng dựa cửa, nhìn cô, và nói: "Em vẫn thức khuya à?" Không phải trách. Không phải giận. Chỉ là hỏi. Và trong câu hỏi đó là tất cả những gì anh không nói: anh muốn em vào ngủ, anh muốn em khỏe, anh muốn em đặt laptop xuống và quay lại giường với anh.
Cô chưa bao giờ nghe ra. Hoặc nghe ra mà chọn không đáp.
— Thói quen cũ. Cô nói. Giọng nhẹ.
Rồi — không kịp ngăn, không kịp nghĩ — cô thêm:
— Cũng như anh vẫn uống americano.
Im lặng.
Khải nhìn cô. Lần này anh nhìn thẳng — không phải trán, không phải vai, không phải bản proposal. Mắt. Mắt anh gặp mắt cô, và Hạ An cảm thấy — rõ ràng, sắc nét, không thể chối — như thể ai đó vừa mở một cánh cửa mà cô đã khóa rất lâu.
Ba giây. Bốn giây. Năm giây.
Quán cà phê vẫn có nhạc. Vẫn có tiếng bàn phím. Vẫn có ánh nắng chiều xuyên qua cửa kính. Nhưng cô không nghe thấy gì.
Khải hạ mắt trước.
— Quay lại brief nhé. Anh nói. Rồi dừng. Không có brief nào để quay lại — họ đã đi hết mười hai trang.
Hạ An biết anh biết. Anh vừa nói câu đó như một phản xạ — như cách người ta kéo lại tấm rèm sau khi vô tình nhìn thấy thứ gì đó bên trong.
— Vâng. Cô nói. Chắc... hết rồi nhỉ?
— Hết rồi.
Khải gọi tính tiền. Hạ An lấy ví — anh giơ tay:
— Phía client mời. Chuyện bình thường.
— Dạ. Cảm ơn anh.
Dạ. Cô nghe chính mình nói dạ — tiếng "dạ" mà cô chỉ dùng với người lớn, với sếp, với người xa. Không phải tiếng "dạ" của người đã từng nằm cạnh anh mỗi đêm.
Nhưng bây giờ anh là người xa. Anh là client.
Cả hai đứng dậy. Hạ An cầm túi, cầm iPad, đeo dây túi lên vai. Khải cầm cặp da, khoác vest qua cánh tay. Họ đi về phía cầu thang.
Cầu thang hẹp. Hạ An đi trước. Khải đi sau.
Cô nghe tiếng bước chân anh phía sau — đều, chậm, giữ khoảng cách vừa đủ. Không gần quá. Không xa quá. Đúng khoảng cách mà hai người từng yêu nhau giữ khi họ giả vờ chưa từng.
Xuống đến tầng trệt, cửa kính đẩy ra. Nắng chiều Sài Gòn đập vào mặt — nóng, ướt, mùi khói xe và nhựa đường. Phố đi bộ Nguyễn Huệ ồn ào: trẻ con chạy, xe đạp, người bán hàng rong, nhạc từ quán nào đó.
Khải đứng trên vỉa hè, quay lại nhìn cô.
— Proposal tốt. Anh nói. Team em làm kỹ.
— Cảm ơn anh.
Im lặng. Nắng. Tiếng xe.
— Hạ An.
— Dạ?
Anh mở miệng. Rồi đóng lại. Rồi mở lại:
— Bảo trọng.
Cô gật.
— Anh cũng vậy.
Anh quay đi. Bước đi. Lưng thẳng, vai thẳng, cặp da trên tay. Anh đi về phía đường Lê Lợi, nơi chắc xe anh đậu. Anh không ngoái lại.
Anh không bao giờ ngoái lại.
Hạ An đứng đó. Trên vỉa hè. Nắng chói. Túi trên vai, iPad trong tay. Cô nhìn lưng anh xa dần — qua đám đông, qua ánh nắng, qua tiếng ồn — cho đến khi anh chỉ còn là một cái bóng xanh navy giữa phố đi bộ.
"Cũng như anh vẫn uống americano."
Tại sao cô nói câu đó?
Tại sao?
Cô bắt đầu đi.
Không gọi taxi. Không gọi xe. Cô đi bộ. Dọc Nguyễn Huệ, rẽ qua Lê Thánh Tôn, đi thẳng. Giày cao gót gõ vỉa hè. Nắng trên đầu. Mồ hôi dính sau gáy. Cô không quan tâm.
Cô nghĩ về hai mươi phút đầu — khi họ nói chuyện công việc, khi mọi thứ đúng khuôn, khi cô còn tin rằng cô có thể ngồi đối diện anh mà không sao. Và cô nghĩ về ba mươi giây cuối — khi anh hỏi "em vẫn thức khuya?" — và cô biết, cô biết rõ ràng, rằng tất cả những gì cô xây trong chín mươi mấy ngày qua — cái tường, cái mặt nạ, cái "anh ấy là client" — mỏng hơn cô tưởng.
Mỏng hơn một câu hỏi.
Cô đi qua một block. Hai block. Ba block.
Đến góc Pasteur, cô dừng lại. Đứng dưới bóng cây. Lấy điện thoại ra, mở app gọi xe.
Tay cô run.
Nhẹ thôi. Nhẹ đến mức nếu ai đứng cạnh sẽ không thấy. Nhưng cô thấy. Cô nhìn ngón tay mình trên màn hình — ngón giữa tay phải, chiếc nhẫn bạc mỏng — và cô thấy.
Xe đến trong bốn phút. Cô lên xe, đóng cửa, nói địa chỉ. Tài xế bật nhạc nhẹ. Sài Gòn chiều trôi qua cửa kính — xe cộ, đèn, người, quán.
Hạ An dựa đầu vào kính xe. Nhắm mắt.
Anh nhìn thấy nhẫn.
Anh biết em vẫn đeo.
Và em biết anh biết.
Điện thoại rung. Tin nhắn từ Kiều:
"Họp xong chưa? Sao rồi? Ổng có làm gì kỳ không?"
Hạ An nhìn tin nhắn. Gõ:
"Xong rồi. Bình thường. Chuyên nghiệp."
Gửi. Rồi xóa dòng đang gõ dở:
"Anh ấy hỏi em có còn thức khu"
Xóa.
Cô đặt điện thoại xuống. Nhìn ra ngoài.
Xe chạy qua quận 1, qua cầu, về quận 3. Nắng nghiêng dần. Bóng nhà cao tầng dài ra trên mặt đường.
Hạ An xoay nhẫn. Chậm. Đều.
Lần này cô không ép mình dừng lại.