Trở về
Sài Gòn. Ba mươi hai độ. Nắng đập vào mặt kính sân bay Tân Sơn Nhất lúc chín giờ tối, nhưng nhiệt vẫn còn, ẩm vẫn dày. Khác Đà Lạt như hai thế giới.
An kéo vali qua cổng ra, nhóm chia tay ở bãi xe. Kiều đi cùng An (cùng quận, cùng Grab), Khải có tài xế đón, Gia Hân taxi riêng, Phó Minh xe máy gửi sân bay.
— Thứ Hai meeting nhé mọi người. Schedule cũ. Kiều nói, vẫy tay.
Mọi người gật. Tản.
An ngồi sau Grab, kính mờ, đèn đường chạy ngoài. Kiều cạnh, đang nhắn tin. Im lặng dễ chịu kiểu bạn thân: không cần nói cũng thoải mái.
Nhưng Kiều, không bao giờ im lâu được:
— Okay. Tao hỏi một lần rồi tao thôi.
An nhìn sang. Kiều khoá điện thoại. Nhìn thẳng:
— Tối hôm qua. Bờ hồ. Bà và ổng nói gì?
An nhìn ra cửa kính. Đèn đường, vàng, trôi, đều.
— Tao hỏi ổng có hối hận không.
Kiều im. Ba giây, lâu, với Kiều.
— Rồi?
— Ổng nói "có lúc."
Kiều nhìn cô. Mắt, đọc. Cân nhắc.
— Và bà cảm thấy sao?
An nghĩ. Lâu, dài hơn bình thường cho một câu hỏi từ Kiều.
— Nhẹ. Tao cảm thấy nhẹ.
— Nhẹ vì đã hỏi?
— Nhẹ vì biết: ổng cũng nghĩ về chuyện đó. Không chỉ mình tao.
Kiều gật. Chậm. Không mỉa, lần này không. Cô nhìn ra cửa kính phía mình:
— Tao nói một lần thôi nhé.
An đợi.
— Bà đang lún lại rồi đó.
Im.
— Tao biết.
— Bà biết. Kiều lặp lại. Nhìn An. Và bà vẫn lún.
— Ừ.
Kiều thở dài. Nhẹ. Không phải bực, là lo:
— Okay. Tao không can. Nhưng, nếu ổng làm bà đau lần nữa, tao sẽ giết ổng.
An cười. Nhẹ. Kiều không cười, nhưng mắt dịu. Cô nắm tay An, bóp một cái:
— Về ngủ đi. Mệt rồi.
· · ·
Thứ Hai. NEXA. Chín giờ sáng.
Mọi thứ giống trước Đà Lạt, bàn làm việc, cà phê, email, brief, nhưng khác. Khác ở bên trong.
An mở laptop, inbox: hai mươi ba email chưa đọc. Công việc chờ. Bình thường. Nhưng tay cô, khi cuộn danh sách, dừng ở một email. Gửi tối Chủ nhật, 11:47 tối. Từ: duy.khai@krowngroup.com.
Subject: Feedback shoot thử Đà Lạt
An click.
Nội dung, chuyên nghiệp. Ba đoạn: (1) Footage tổng thể ổn, direction đúng, chỉ cần chỉnh color grading đoạn 2 cho ấm hơn. (2) Model A tốt, model B cần casting lại, expression chưa match brand DNA. (3) Timeline approve: quay chính thức tháng sau.
Cuối email, dưới chữ ký, dưới "Best regards, Trần Duy Khải – Brand Director, Krown Group":
P.S. Đà Lạt lạnh. Em nhớ mang áo ấm lần sau.
An đọc dòng P.S. Đọc lại. Đọc lần ba.
Em nhớ mang áo ấm lần sau.
"Lần sau." Nghĩa là, anh giả định sẽ có lần sau. Nghĩa là, trong đầu anh, hai người sẽ lại ở cùng một nơi, cùng một set. Và "em", không phải "chị An", không phải "cô", em. Trong email công việc. Chỉ ở dòng P.S., phần không chính thức, phần mà chỉ hai người đọc thấy ý.
Lại flirt. Lại bằng P.S. Lại kiểu chỉ-hai-người-hiểu.
An đóng email. Mở brief khác. Làm việc.
Nhưng cô cười. Suốt mười phút đầu, cô cười. Một mình. Trước màn hình.
Bảo Trâm đi ngang:
— Chị vui gì mà cười hoài vậy?
— Không. Đọc meme.
Trâm nhìn màn hình An, brief Krown Group, toàn chữ. Không meme nào.
— Ờ ha. Trâm cười. Brief vui ghê.
An lờ đi. Cười tiếp, nhỏ hơn, giấu hơn, nhưng vẫn ở đó.
· · ·
Thứ Tư. Meeting tuần, video call, schedule cố định. Khải, Gia Hân, Hạ An, Kiều.
Bốn mươi lăm phút. Chuyên nghiệp. Review footage, align timeline, discuss next steps. An trình bày, Khải gật, hỏi đúng câu, không dư. Gia Hân ghi chép, ít nói hơn mọi khi.
Cuối meeting, Gia Hân sign off trước. Kiều cũng. Còn An và Khải, trên call, vài giây trước khi ai đó nhấn "End."
— Anh có gì thêm không? An hỏi. Chuyên nghiệp.
Khải nhìn cô, qua camera laptop, hình ảnh không rõ bằng trực tiếp, nhưng mắt anh, dù qua màn hình, vẫn sáng kiểu đó.
— Không. Tốt rồi. Hẹn thứ Sáu.
— Hẹn thứ Sáu.
Im. Một giây. Hai giây. Không ai nhấn "End."
Rồi Khải:
— Em ốm sáng nay?
An chớp mắt. Không ngờ, câu hỏi cá nhân, giữa call công việc:
— Sao anh biết?
— Giọng em hơi khàn. Và em uống trà, bình thường em uống cà phê.
Anh vẫn đếm.
— Hơi cảm. Đà Lạt lạnh, về Sài Gòn nóng, thay đổi thời tiết.
— Nghỉ sớm hôm nay. Khải nói. Nhẹ. Không phải mệnh lệnh, là care.
— Ừ.
Ừ. Không phải "dạ" hay "vâng" hay "tôi sẽ cân nhắc." Là ừ, thân, nhỏ, kiểu người gần gũi đáp nhau.
Im lặng.
— Okay. Chúc em hết cảm. Khải nói. Nhấn "End."
Màn hình tắt. An ngồi, nhìn màn hình đen. Phản chiếu mặt cô: mắt sáng, môi hơi cong.
Anh nhận ra em khàn. Anh nhận ra em đổi cà phê sang trà. Anh vẫn đếm mọi thứ về em.
Cô mở ngăn kéo, lấy sổ tay, bút. Không viết gì. Chỉ đặt trên bàn. Nhìn.
Rồi đóng lại.
Không ghi. Vì cái này, không muốn quên.
· · ·
Tối. Về nhà. Tắm. Nằm.
An nhìn trần nhà, quạt trần quay, bóng trên tường. Điện thoại trên bụng, mở tin nhắn Khải. Dòng cuối: P.S. trong email.
Cô nghĩ: trước Đà Lạt, mọi thứ là flirt. Thú vị. An toàn. Giữ khoảng cách.
Sau Đà Lạt, khác. Vì họ đã nói thật. Vì "có lúc" đã được nói ra, đặt giữa hai người, như viên đá không ai nhặt lên nhưng cả hai đều biết ở đó.
Tao đang lún lại. Kiều nói. Đúng.
Tao biết. An nói. Cũng đúng.
Nhưng lần này, An nhìn trần nhà, quạt quay, bóng đèn, cô không sợ lún. Cô sợ thứ khác: sợ lún rồi, mà mọi thứ vẫn giống lần trước. Anh vẫn muốn cô đặt anh lên đầu. Cô vẫn không biết cách. Và vòng lặp, ba năm, ba tháng xa, giờ đang quay lại, sẽ lặp.
Làm sao biết lần này sẽ khác?
Cô không có câu trả lời. Chỉ biết: cô đang mong đến thứ Sáu. Mong nhìn thấy anh. Mong nghe anh hỏi cô khàn chưa hết.
Đó, có lẽ, là tất cả câu trả lời cô cần bây giờ.