Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 84: Lệch
Chương 84

Lệch

Thứ Sáu. Mười giờ sáng.

An đang duyệt bộ ảnh mùa Thu thì Kiều gõ vách ngăn.

– Bà ơi. Có email.

– Email gì?

– Từ Krown. Gửi cả NEXA lẫn bên sản xuất. Tiêu đề "Điều chỉnh lịch trình và ngân sách Krown Phase 2B."

An mở email. Đọc. Rồi đọc lại.

Giảm ba mươi phần trăm ngân sách sản xuất nội dung giai đoạn 2B. Rút ngắn thời gian sản xuất bộ ảnh mùa Thu từ ba tuần xuống mười ngày. Hạn chót: mười lăm tháng Chín.

An nhìn lịch trên tường. Hôm nay mùng năm tháng Chín.

Mười ngày. Bộ ảnh hai mươi tám concept, bốn location, hai ekip quay.

Cô gọi Kiều vào.

– Bà đọc kỹ chưa?

Kiều gật, mặt nghiêm.

– Ngân sách bị cắt ba mươi phần trăm. Với số tiền còn lại, mình không thuê được đội sản xuất theo tiêu chuẩn ban đầu. Thời gian rút từ ba tuần xuống mười ngày thì phải bỏ ít nhất hai location.

– Ai ký duyệt cái này?

– Ký tên Đặng Hưng. Nhưng CC cả Khải.

An nhìn dòng CC. Đúng. Trần Duy Khải, đứng thứ hai sau Tống Gia Hân.

Anh biết.

Cô nhấc điện thoại. Gọi Khải. Một hồi chuông. Hai hồi. Ba hồi.

– Anh Khải. Em nhận email rồi.

Giọng Khải bình thường, nhưng có gì đó An không nhận ra được, như thể anh đã chuẩn bị cho cuộc gọi này.

– Em. Anh biết. Anh đang xử lý.

– Xử lý nghĩa là gì? Mười ngày, anh. Bộ ảnh này cần ba tuần tối thiểu. Cắt ngân sách ba mươi phần trăm thì chất lượng sẽ giảm rõ rệt. Và nếu chất lượng giảm, người chịu trách nhiệm là NEXA.

– Anh biết. Anh đang thương lượng.

– Thương lượng với ai?

Im lặng. Một giây.

– Với người ra quyết định.

An nghe giọng Khải. Bình tĩnh quá. Kiểu bình tĩnh của người đã biết trước chuyện gì sẽ xảy ra.

– Anh Khải. Anh biết chuyện này từ bao giờ?

Lại im lặng. Dài hơn.

– Đề xuất được gửi nội bộ hôm thứ Tư. Anh đã phản đối và tìm giải pháp thay thế. Nhưng đề xuất vẫn được gửi ra bên ngoài.

Thứ Tư. Hai ngày trước. Anh biết hai ngày mà không nói.

An không giận. Chưa. Cô đang xử lý thông tin, kiểu cô luôn làm khi đối mặt vấn đề lớn: phân tích trước, cảm xúc sau.

– Giải pháp thay thế là gì?

– Anh không thể nói qua điện thoại. Nhưng em tin anh được không?

Câu đó. Câu mà ba năm yêu nhau, An chưa bao giờ nghe Khải nói. Vì anh không bao giờ hỏi cô tin anh. Anh chỉ im lặng và chờ cô tự nhận ra.

– Em tin anh. Nhưng em cũng cần biết để chuẩn bị cho team.

– Anh hiểu. Cho anh đến thứ Hai. Anh sẽ có câu trả lời rõ hơn.

An cúp máy. Nhìn Kiều. Kiều nhìn lại.

– Sao?

– Ổng nói đang xử lý. Cho đến thứ Hai.

Kiều ngồi xuống ghế đối diện. Chống cằm.

– Bà tin không?

– Tin. Nhưng tin không có nghĩa là ngồi chờ.

An mở lại email. Đọc lần thứ ba. Lần này đọc kỹ phần phụ lục: bảng ngân sách mới, lịch trình mới, chỉ tiêu mới.

Và cô dừng lại ở một dòng.

"Chỉ tiêu bổ sung: tỉ lệ chuyển đổi trực tiếp từ nội dung chiến dịch: tối thiểu 10% đến cuối Q3."

Mười phần trăm chuyển đổi. Từ chiến dịch thương hiệu.

An nhìn Kiều.

– Kiều. Chỉ tiêu chuyển đổi mười phần trăm cho chiến dịch thương hiệu. Bà nghĩ sao?

Kiều đọc. Rồi ngẩng lên, mắt nheo.

– Không đạt được. Không có chiến dịch thương hiệu nào đạt mười phần trăm chuyển đổi trực tiếp trong một quý. Đây là chỉ tiêu của chiến dịch mua hàng, không phải thương hiệu.

– Đúng. Và chỉ tiêu này không có trong hợp đồng ban đầu.

– Vậy ai thêm?

An nhìn dòng ký tên. Đặng Hưng. Phó tổng giám đốc phụ trách chiến lược. Người đã gật trong buổi kickoff, nói "nhóm này được", rồi bây giờ gửi email thay đổi toàn bộ luật chơi.

Ông ấy không phá chiến dịch. Ông ấy thay đổi tiêu chí đánh giá để chiến dịch tự thất bại.

An đứng dậy lấy sổ rồi ngồi lại.

– Kiều. Gọi team vào. Họp ngay.


Mười một giờ. Phòng họp NEXA tầng mười tám.

An đứng trước bảng trắng. Phó Minh, Kiều, Trâm, hai bạn thiết kế ngồi quanh bàn.

– Tình hình: Krown vừa thay đổi ngân sách và lịch trình giữa chiến dịch. Ngân sách sản xuất giảm ba mươi phần trăm. Thời gian bộ ảnh mùa Thu rút từ ba tuần xuống mười ngày. Hạn chót mười lăm tháng Chín.

Im lặng.

Phó Minh lên tiếng trước.

– Mười ngày cho hai mươi tám concept không khả thi. Phải cắt xuống mười lăm, tối đa mười tám.

– Nếu cắt concept, chất lượng tổng thể giảm. Và so sánh với video tuần đầu sẽ rất rõ.

– Đúng. Nhưng nếu giữ hai mươi tám concept trong mười ngày, chất lượng mỗi concept sẽ giảm còn nhiều hơn.

An nhìn Phó Minh. Anh nói đúng. Luôn đúng về phần hình ảnh.

– Phương án: cắt xuống mười tám concept. Chọn mười tám cái mạnh nhất. Bỏ bốn location còn hai. Tập trung nguồn lực.

Kiều ghi chép.

– Ngân sách?

– Ngân sách mới đủ cho một ekip chính và một ekip phụ trợ nhỏ. Thay vì hai ekip đầy đủ.

Trâm nhìn An.

– Chị An. Như vậy chị phải chỉ đạo cả hai ekip?

– Đúng.

– Mười ngày, mười tám concept, hai location, một người chỉ đạo chính. Chị sẽ không ngủ.

An nhìn Trâm. Và nghĩ đến danh sách sáu mục trên bàn đầu giường. Sáu lần chọn công việc thay vì người cô yêu.

Lần này khác. Lần này không phải chọn công việc thay vì Khải. Lần này công việc đang bị ai đó cố tình phá.

– Tao sẽ ổn. Bây giờ tập trung vào phương án.

Họp một tiếng. An phân công: Phó Minh chọn mười tám concept mạnh nhất, Kiều liên hệ đội sản xuất điều chỉnh lịch, Trâm chuẩn bị tài liệu cho hai location. Mọi người về bàn, An ở lại phòng họp.

Ngồi một mình. Nhìn bảng trắng đầy chữ viết tay.

Điện thoại rung. Tin nhắn Khải: "Em ổn không?"

An nhìn tin nhắn. Và lần đầu tiên từ khi nhắn nhau mỗi ngày, cô không biết trả lời thế nào. Vì "ổn" thì dối. Mà "không ổn" thì cô chưa sẵn sàng nói.

Anh hỏi em ổn không. Nhưng anh biết từ thứ Tư mà không nói em. Anh đang "xử lý." Giống như ngày xưa em "đang bận" mà không nói anh.

Giống không?

Hay khác?

Cô gõ: "Đang họp team. Sẽ ổn."

Gửi. Đặt điện thoại úp xuống bàn.

Mình sẽ ổn. Vì mình không có lựa chọn nào khác.

Nhưng thứ Hai, anh Khải sẽ phải nói. Không phải "anh đang xử lý." Mà nói thật. Nói hết.

Vì lần này, mình sẽ không chấp nhận im lặng. Từ ai cả. Kể cả từ anh.

An đứng dậy. Xóa bảng. Viết lại từ đầu: mười tám concept, hai location, mười ngày. Bên dưới ghi thêm một dòng nhỏ: "Chất lượng không thương lượng."

Rồi đi ra bàn làm việc. Bắt đầu.

Ch.84/120
1.273 từ