Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 18: Site visit
Chương 18

Site visit

Thứ Sáu. Hai giờ chiều.

An đứng trước sảnh NEXA, kính râm gạt lên đỉnh đầu, cặp tài liệu kẹp ngang hông. Nắng tháng tư đổ xiên qua tòa nhà đối diện, hắt một vệt sáng dài trên vỉa hè. Cô nhìn đồng hồ. Hai giờ đúng.

Chiếc Mercedes đen dừng lại. Cửa sau mở, Khải bước ra, vest xanh than, áo sơ mi trắng xắn tay đến khuỷu. Anh gỡ kính, nhìn cô:

– Đi chung xe cho tiện. Quận 2 xa.

– Dạ. Tôi biết.

An mở cửa sau bên kia, ngồi vào. Khải vào sau. Xe chạy.

Giữa hai người, một khoảng ghế da, rộng chừng bốn mươi phân. Đủ xa để không chạm. Đủ gần để An ngửi được mùi gỗ đàn hương quen thuộc từ cổ áo anh. Cô quay mặt ra cửa kính.

Im lặng.

Xe rẽ ra Tôn Đức Thắng, xuôi theo hướng cầu Thủ Thiêm. Sài Gòn trưa nắng, xe cộ đông nhưng không kẹt. Tiếng nhạc nhẹ từ loa xe, không đủ lấp khoảng trống giữa hai người.

Năm phút. Mười phút.

An mở cặp tài liệu, lật qua danh sách địa điểm:

– Hôm nay có ba điểm cần xem. Khu Sala, Thảo Điền, và cái warehouse cũ gần sông, bên art director phía anh đề xuất.

– Phó Minh gửi visual reference chưa?

– Gửi sáng nay. An mở điện thoại, đưa qua. Anh xem.

Khải nhận điện thoại. Ngón tay anh lướt qua màn hình, không chạm tay cô. Cẩn thận. Cả hai đều cẩn thận.

– Warehouse này phù hợp concept. Khải nói, mắt trên màn hình. Thô, industrial, nhưng có ánh sáng tự nhiên tốt.

– Đúng. Tôi cũng nghĩ vậy. Nhưng cần xem thực tế, ảnh chụp khác với mắt thường.

Khải trả điện thoại. Lần này ngón tay anh chạm nhẹ vào mu bàn tay cô, một giây, ngắn hơn cả nhịp thở. An rút tay về. Không nhanh. Không chậm. Vừa đủ để giả vờ bình thường.

– Cảm ơn. Khải nói.

– Không có gì.

Xe qua cầu. Hai người bắt đầu nói, về concept film, về casting đã duyệt, về lịch quay dự kiến. Công việc. An quen điều này. Cô giỏi điều này, biến mọi khoảng trống thành một cuộc họp di động, lấp đầy bằng brief và deadline và ý tưởng.

Nhưng giữa những câu trao đổi chuyên nghiệp, cô nhận ra một thứ. Giọng anh. Khi nói về công việc, giọng Khải trầm và đều, giọng giám đốc, giọng phòng họp. Nhưng thỉnh thoảng, khi cô nói xong một ý và anh gật, có một khoảng lặng. Ngắn. Và trong khoảng lặng đó, anh nhìn cô. Không phải nhìn sếp, nhìn đối tác. Là nhìn cô.

An biết cái nhìn đó. Ba năm cô sống trong cái nhìn đó.

Cô quay lại phía cửa kính.

· · ·

Điểm đầu tiên. Khu Sala, một plaza hiện đại, kính và thép, cây xanh cắt tỉa gọn gàng giữa những tòa cao ốc.

Khải và An đi bộ qua quảng trường. Anh chỉ vào dãy hành lang có mái vòm kính:

– Nếu quay ở đây, buổi sáng sẽ có backlight đẹp. Nhưng chiều sẽ ngược nắng.

– Sáng thì ổn. An ghi chú vào điện thoại. Concept film một cần ánh sáng tự nhiên, warm tone.

Họ đi cạnh nhau. Khoảng cách vẫn bốn mươi phân, giống trong xe. Không ai lại gần hơn. Không ai lùi xa hơn. Như có một sợi dây vô hình giữ đúng khoảng cách đó, nếu gần hơn, cả hai sẽ phải thừa nhận điều gì đó. Nếu xa hơn, sẽ phải giải thích.

Bốn mươi phân. An toàn.

– Chỗ này quá corporate. An nói. Sạch quá. Concept Krown cần chút raw hơn — "đi cùng" không phải "đi trên thảm đỏ."

Khải dừng bước. Nhìn cô. Góc môi cong nhẹ, kiểu cong mà cô biết nghĩa là impressed:

– Em nói đúng. Bỏ điểm này.

Em.

Không phải "chị An." Không phải "cô." Là em — tự nhiên, không sửa, như thể anh chưa bao giờ gọi cô bằng cách nào khác.

An không sửa. Cô gật:

– Đi điểm hai.

· · ·

Điểm hai. Thảo Điền, một con hẻm yên tĩnh, tường rêu xanh, cây leo phủ mái. Quán cà phê nhỏ với sân gạch cũ, bàn gỗ tróc sơn, đèn vàng.

– Quá nhỏ cho crew. An lắc đầu. Đẹp nhưng không khả thi.

– Biết. Khải gật. Nhưng anh muốn xem trước, nếu dùng cho still photo thì được.

Họ đi quanh hẻm. Trời bắt đầu xám, mây kéo nhanh từ hướng sông, kiểu mây tháng tư Sài Gòn, đen, thấp, không báo trước.

An nhìn lên:

– Sắp mưa.

Chưa dứt câu, giọt đầu tiên rơi. Rồi giọt thứ hai. Rồi ào xuống.

Khải kéo tay cô, bản năng, không nghĩ, về phía mái hiên quán cà phê. An chạy theo, cặp tài liệu ép sát ngực, tóc bắt đầu ướt.

Hiên quán hẹp. Chỉ đủ cho hai người đứng sát nhau, vai An gần chạm ngực Khải. Mưa ào ngoài kia, tiếng nước đập gạch vang đều đều, và ở đây, dưới mái tôn cũ, thế giới thu lại còn một khoảng rất nhỏ.

An thở hổn hển. Nước mưa chảy dọc thái dương, xuống cổ, thấm vào cổ áo sơ mi. Cô đưa tay gạt tóc khỏi mặt, và nhận ra Khải đang nhìn cô.

Gần. Rất gần. Mắt anh sẫm hơn dưới bóng mái hiên. Lông mày hơi nhíu. Trên vai áo sơ mi trắng của anh, vài giọt mưa thấm thành chấm xám.

– Em ướt.

Giọng anh nhẹ.

– Anh cũng ướt.

Giọng cô bình thường. Tim thì không.

Khoảng cách bốn mươi phân biến mất. Ở đây chỉ còn hai mươi. Có thể mười lăm. Cô nghe được nhịp thở anh, đều, chậm hơn của cô. Mùi gỗ đàn hương lẫn mùi mưa, mùi đất ẩm, mùi lá cây ướt. Tất cả hòa thành một thứ mà cô không biết gọi tên, nhưng ngực cô nóng.

Khải không nhìn đi chỗ khác. An cũng không.

Mười giây. Hai mươi giây. Mưa vẫn rơi.

Rồi Khải nói, giọng trầm, gần như thì thầm giữa tiếng mưa:

– Hồi trước mỗi lần trời mưa em hay quên mang ô.

An nuốt nước bọt. Ngực cô thắt lại. Không phải vì câu nói, mà vì giọng anh. Giọng đó không phải giọng giám đốc. Không phải giọng client. Là giọng của người từng đội mưa mua ô cho cô ở ngã tư Nguyễn Đình Chiểu, về đến nhà áo ướt sũng mà cười.

– Thói quen xấu. Cô đáp. Vẫn chưa sửa.

Khải nhìn cô thêm một giây. Rồi anh quay mặt ra phía mưa. Hàm cứng nhẹ, kiểu anh đang kiềm gì đó.

– Mưa kiểu này tạnh nhanh. Anh nói. Giọng bình thường trở lại. Chờ mười phút.

An gật. Cô lùi lại nửa bước, lưng chạm tường. Xa hơn. Cần xa hơn.

Nhưng mùi gỗ đàn hương vẫn ở đó. Khắp nơi. Trong không khí ẩm. Trên da cô, nơi vai cô vừa gần vai anh.

Bảy phút. Mưa nhỏ dần. Nắng rạch qua mây.

Khải bước ra trước. Vai áo ướt, tóc hơi dính trán. Anh không quay lại.

An đứng thêm năm giây. Hít một hơi, sâu, chậm, lấp đầy phổi bằng thứ mùi đang tan dần trong không khí.

Gỗ đàn hương. Mưa. Anh.

Rồi cô bước ra. Mặt bình thường. Giọng bình thường:

– Đi điểm ba.

· · ·

Điểm ba. Warehouse cũ cạnh sông Sài Gòn, tường gạch đỏ bong tróc, cửa sắt rỉ sét, trần cao với dầm thép lộ. Ánh sáng chiều xuyên qua những ô cửa kính vỡ, rải thành từng vệt vàng trên nền xi măng ẩm.

An bước vào. Mắt cô sáng lên.

– Đây rồi.

Khải đứng giữa warehouse, ngẩng nhìn trần. Anh gật:

– Đúng tone.

Họ đi quanh. An chụp ảnh, góc ánh sáng, bề mặt tường, khoảng trống cho crew. Khải đứng ở cửa sổ lớn nhìn ra sông, ghi chú vào điện thoại.

– Concept "đi cùng" cần không gian có chiều sâu. An nói, đứng giữa warehouse, xoay một vòng. Không phải sạch sẽ. Là có câu chuyện. Chỗ này, có.

– Đồng ý. Khải quay lại. Tường gạch này quay wide shot sẽ đẹp. Và ánh sáng tự nhiên buổi chiều, không cần dàn đèn nặng.

An gật. Cô bước đến bên cửa sổ, cạnh chỗ anh đứng, để nhìn ra sông. Xa xa, thuyền nhỏ chạy ngang, mặt nước lóng lánh sau mưa.

– Location này cần book sớm. Cô nói. Tôi sẽ liên hệ ngay thứ Hai.

– Để anh nói phía Krown confirm budget trước.

– Được.

Họ đứng cạnh nhau. Nhìn ra sông. Im lặng, nhưng không phải kiểu im lặng của mười lăm phút đầu trong xe. Là im lặng của hai người đang nghĩ cùng một thứ, nhìn cùng một hướng.

An nhận ra, trong hơn ba tháng qua, đây là lần đầu tiên cô đứng cạnh Khải mà không cần nói gì. Không cần lấp đầy bằng công việc. Không cần giả vờ bận.

Chỉ đứng. Và thở.

Và điều đó, giản đơn như vậy, khiến cô sợ hơn mọi khoảnh khắc hai người chạm tay, nhìn mắt, đùa qua email.

Vì im lặng không có gì để trốn.

· · ·

Xe đưa về. Sáu giờ chiều. Sài Gòn vào giờ tan tầm, xe kẹt ở đường Nguyễn Hữu Cảnh, đèn đỏ xanh nhấp nháy.

Khải nhìn điện thoại. An nhìn ra cửa kính. Giữa hai người, khoảng bốn mươi phân ghế da lại trở lại. Nhưng khác. Có gì đó đã dịch chuyển, nhẹ, gần như không đo được, nhưng có.

– Tôi nghĩ warehouse là lựa chọn tốt nhất. An nói.

– Anh cũng vậy. Khải đáp. Không nhìn lên khỏi điện thoại.

Im lặng.

Rồi:

– An.

Cô quay lại. Anh vẫn nhìn điện thoại. Nhưng giọng, giọng không phải đang nói với đối tác:

– Lần sau mang ô.

An nhìn anh. Anh vẫn không ngẩng lên. Ngón tay vẫn lướt màn hình, nhưng cô biết anh không đọc gì cả.

– Dạ. Cô đáp. Nhỏ.

Xe dừng trước NEXA. An mở cửa, bước xuống.

– Cảm ơn anh. Cô nói. Tôi gửi báo cáo location cuối ngày thứ Hai.

– Được. Anh gật. Cuối tuần nghỉ ngơi.

An đóng cửa xe. Đứng trên vỉa hè nhìn chiếc Mercedes đen lẫn vào dòng xe. Mất hút ở ngã tư.

Cô đứng thêm mười giây. Gió thổi, mang theo mùi đường phố sau mưa, mùi khói xe, mùi hoa sứ từ gốc cây bên kia đường.

Nhưng cô chỉ nhớ một mùi.

Gỗ đàn hương.

Trên cổ áo mình, nơi vai anh gần vai cô dưới mái hiên, mùi đó vẫn còn. Nhẹ. Sắp tan. Như thứ gì đó cô đang cố giữ mà không dám nắm.

An hít một hơi. Rồi quay lưng, bước vào tòa nhà.

Trong thang máy, cô mở điện thoại. Tin nhắn từ Kiều:

"Site visit sao? Sống sót không?"

An nhìn tin nhắn. Gõ: "Bình thường."

Xóa.

Gõ lại: "Trời mưa."

Gửi.

Kiều trả lời ngay:

"Trời mưa thì liên quan gì? Mưa to không? Hai đứa trú ở đâu? KỂ."

An tắt điện thoại. Bước ra khỏi thang máy. Về bàn. Mở laptop. Bắt đầu viết báo cáo.

Nhưng trong suốt hai tiếng ngồi gõ, cô vẫn chưa giặt chiếc áo sơ mi mà vai cô chạm vai anh dưới mưa.

Và cô biết, tối nay, khi treo áo lên móc, cô sẽ không giặt nó.

Ít nhất chưa.

Ch.18/25
1.955 từ