Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 112: Yêu lại
Chương 112

Yêu lại

Thứ Bảy. Mười tháng Giêng. Sáng.

An tỉnh dậy lúc bảy giờ. Nắng tháng Giêng lọt qua rèm, vàng nhạt, ấm trên gối. Cô nằm im một lúc, nhìn trần nhà, và nhớ tối qua.

"Em muốn thử. Cách khác."

Cô đã nói câu đó, ngoài cửa xe Khải, lúc chín giờ đêm, trước sảnh căn hộ quận 3. Nói ra mà không vấp, không ngượng, không sợ. Nói xong, đi vào, không quay lại.

Bây giờ, sáng hôm sau, cô nằm nhìn trần và nghĩ: mình vừa nói gì?

Không phải hối hận. Là nhận ra mình vừa bước qua một cánh cửa mà ba năm nay cô đứng trước, nắm tay nắm, xoay đi xoay lại, mà không dám đẩy.

Điện thoại trên đầu giường. Tin nhắn. Khải, bảy giờ mười lăm:

"Chào buổi sáng, An."

Bốn chữ. An đọc, đọc lại. Rồi cười, kiểu cười mà cô không kiểm soát, kiểu cười khi vừa thức dậy mà đã thấy vui, kiểu cười mà cô không nhớ lần cuối mình cười vào buổi sáng là khi nào.

Cô nhắn lại:

"Chào buổi sáng, Khải."

Đặt điện thoại xuống. Đi pha cà phê. Ngồi ở bàn bếp, tay ôm cốc ấm, mùi cà phê lẫn mùi nắng sáng. Vòng trầm trên cổ tay, nhẫn trên ngón giữa.

An nghĩ: bình thường. Tin nhắn "chào buổi sáng" là bình thường nhất trên đời. Nhưng ba năm không có, nên giờ nó quý.

Mười giờ. An đến NEXA, dù thứ Bảy, vì có bản trình bày cần hoàn thiện trước thứ Hai. Văn phòng vắng, chỉ vài người. An ngồi bàn, mở laptop, rồi nhận ra: mình đang làm việc ngày cuối tuần. Lại. Giống ngày xưa.

Nhưng khác. Vì hôm nay cô nhắn Khải trước khi đến:

"Em đến văn phòng sửa bản trình bày. Chắc 2 tiếng."

Khải đáp:

"Ừ. Xong nhắn anh. Anh nấu cơm."

An đọc, cười. "Anh nấu cơm." Ba chữ mà ba năm trước Khải không bao giờ nói, vì hồi đó cả hai không ai nấu, cả hai gọi đồ ăn ngoài, cả hai ăn trước màn hình, rồi cả hai quên mất bữa cơm nhà là gì.

Cô làm. Tập trung. Hai tiếng, xong. Đóng laptop. Mười hai giờ. Đúng hẹn.

Nhắn Khải:

"Xong rồi."

"Đến nhà anh. Cơm xong rồi."

Một giờ chiều. Penthouse Khải, quận 7.

An đến lần đầu tiên kể từ chia tay. Cô biết căn hộ này: tầng ba mươi hai, ban công nhìn ra sông, tường trắng, đồ nội thất tối giản, sách xếp theo chiều cao trên kệ gỗ. Hồi yêu nhau, cô ở đây mỗi cuối tuần, nhưng không ở lâu, vì luôn có việc, luôn có laptop, luôn có lý do để về sớm.

Cửa mở. Khải đứng trong, áo thun xám, quần ngắn, chân trần, tóc ướt vừa tắm. Mùi bếp từ trong bay ra: thịt kho, rau xào, cơm nóng.

– Vào đi.

An bước vào, cởi giày, nhìn quanh. Căn hộ giống và khác. Giống: tường trắng, kệ sách, ban công. Khác: bể cá trên kệ tivi, con Bơ lớn bơi chậm, vàng óng; bàn ăn nhỏ kê cạnh bếp thay vì phòng khách; và trên tủ lạnh, một tấm ảnh nhỏ. Ảnh cũ, polaroid, An và Khải ở Đà Lạt ba năm trước, cô cười, anh nhìn cô, hồ Xuân Hương phía sau.

An dừng trước tấm ảnh. Tay chạm nhẹ góc ảnh.

– Anh vẫn giữ.

– Ừ.

– Trên tủ lạnh.

– Mới dán lên. Hồi xưa cất trong ngăn kéo.

An nhìn Khải, rồi nhìn tấm ảnh, rồi nhìn lại Khải. Anh đứng đó, tay cầm đũa, bình thường, kiểu người vừa nấu xong và đang dọn bàn. Không drama, không giải thích, chỉ: dán ảnh lên tủ lạnh, vì muốn nhìn thấy mỗi ngày.

– Ăn đi. Nguội.

Bữa cơm. Hai người, bàn nhỏ, đèn bếp vàng. Thịt kho trứng (Khải nấu, miếng cắt đều, nước mắm mặn vừa, đường thắng đúng màu), rau muống xào tỏi, canh rong biển. Khải nấu ba món, không nhờ An phụ.

An ăn, gật.

– Ngon.

– Ngon hơn em?

– Khác em. Em nấu kiểu mẹ dạy. Anh nấu kiểu tự học.

Khải cười. Ăn tiếp.

– Anh.

– Ừ.

– Hôm qua... mình nói gì với nhau rồi nhỉ?

Khải đặt đũa xuống, nhìn An.

– Em muốn rút lại à?

– Không. Em muốn nói lại. Cho rõ.

Khải chờ.

– Em muốn yêu anh. Không phải "thử." Yêu.

Im lặng. Khải nhìn An. Mắt anh chớp chậm, kiểu người đang nuốt một thứ gì đó quá lớn cho cổ họng.

– Anh cũng muốn yêu em. Không phải "thử."

An mỉm cười. Đơn giản. Không hôn, không ôm, không khóc. Chỉ hai người ngồi ăn cơm, nói "em muốn yêu anh" và "anh cũng muốn yêu em", rồi ăn tiếp.

Có thể ai đó sẽ nghĩ: thế thôi à? Yêu lại mà không hoành tráng gì sao?

Nhưng An biết, và Khải biết: hoành tráng là ba năm trước, khi Khải chuẩn bị nhẫn cầu hôn, đặt nhà hàng Pháp, chọn hoa, rồi An không đến. Hoành tráng đã từng thất bại. Lần này họ chọn bình thường. Bình thường là: ăn cơm, nói thật, rồi ăn tiếp.

Ba giờ chiều. Sofa. Trà ô long. Ban công mở, gió sông thổi vào, mát.

An ngồi cuộn chân, nhìn Bơ lớn bơi trong bể. Con cá betta vàng, đuôi dài, bơi chậm rãi, kiểu cá đã quen bể, không còn húc kính.

– Bơ quen chỗ rồi.

– Ừ. Mất ba tháng. Đầu cứ húc kính, anh sợ nó chấn thương.

– Cá betta húc kính là sao?

– Phản xạ. Bể mới, lạ, nó sợ. Húc để thử giới hạn. Rồi khi biết bể an toàn, nó dừng.

An nhìn Bơ, rồi nhìn Khải.

– Giống mình.

– Giống.

Im lặng. Cả hai biết: họ đã húc kính ba năm. Húc vào im lặng, vào sợ hãi, vào kiêu hãnh, vào "nếu em yêu thì em phải biết." Giờ họ dừng. Không phải vì hết sợ. Vì biết bể an toàn.

An nghiêng đầu, tựa vào vai Khải. Anh đặt tay lên đỉnh đầu cô, nhẹ.

– Anh.

– Ừ.

– Lần này mình không húc kính nữa nhé.

Khải cười nhẹ, kiểu cười mà An yêu nhất: mắt cong, đuôi mắt nhăn, không giữ.

– Ừ. Không húc.

Năm giờ. An về. Khải đưa ra cửa.

– Tối nay em ăn gì?

– Cơm thừa hồi trưa. Anh nấu nhiều quá.

– Cố tình. Để em mang về.

An cười, cầm hộp cơm Khải ép mang. Đứng ở cửa thang máy, nhìn anh.

– Anh.

– Ừ.

– Em yêu anh.

Nói ra, nhẹ, bình thường, kiểu nói thời tiết. Không phải vì An coi nhẹ. Vì An muốn ba chữ đó trở thành bình thường, trở thành thứ nói được mỗi ngày, không cần dịp đặc biệt, không cần đêm khuya, không cần khóc.

Khải nhìn An. Mắt anh sáng, kiểu sáng mà tối qua cô đã thấy, kiểu sáng không giữ.

– Anh yêu em.

Cửa thang máy mở. An bước vào, quay lại nhìn anh qua khe cửa đang đóng.

– Nhắn em khi nào anh ăn tối.

Cửa đóng. An đứng trong thang máy, ôm hộp cơm, cười.

Tối. Căn hộ An, quận 3.

An hâm cơm Khải nấu, ăn một mình, ngon. Nhắn Kiều:

"Tao yêu lại Khải rồi."

Ba mươi giây.

"BÀ ƠI."

"CUỐI CÙNG."

"TAO ĐỢI CÂU NÀY LÂU HƠN BÀ ĐỢI ỔNG."

"BAO GIỜ CƯỚI?"

An cười, gõ:

"Từ từ. Mới yêu lại."

"MỚI YÊU LẠI??? BÀ YÊU ỔNG 3 NĂM, CHIA TAY 3 NĂM, LÀM VIỆC CÙNG 6 THÁNG, HẸN HÒ 3 THÁNG, GIỜ YÊU LẠI RỒI BẢO 'MỚI'??? BÀ ƠI ĐÓ LÀ 6 NĂM."

An đọc, cười, rồi cười thêm, vì Kiều đúng. Sáu năm. Không phải mới. Là tiếp.

"Ừ. Tiếp."

"TIẾP ĐI. TAO ỦNG HỘ. NHƯNG NẾU ỔNG LÀM BÀ KHÓC LẦN NỮA TAO GIẾT."

"Tao biết."

"YÊU BÀ."

"Yêu bà."

An đặt điện thoại xuống. Đi rửa chén. Tay ướt, vòng trầm trên cổ tay, nhẫn trên ngón giữa. Cô nhìn nhẫn, xoay nhẹ.

Ba năm trước, cô chuyển nhẫn từ ngón áp út sang ngón giữa. Không tháo. Không bỏ. Chỉ chuyển. Vì tháo là quên, mà cô không muốn quên. Giữ ở giữa là: nhớ, nhưng không thuộc về.

Giờ cô xoay nhẫn trên ngón giữa, và nghĩ: có lẽ một ngày nào đó, nó sẽ về ngón áp út. Nhưng không vội. Lần này không vội.

Rửa xong chén. Tắt bếp. Đi sofa. Ngồi cuộn chân, nhìn ra cửa sổ. Sài Gòn đêm, đèn đường, xe thưa.

Điện thoại rung. Khải:

"Anh ăn rồi. Cơm thừa. Ngon."

An cười. Nhắn:

"Ngủ ngon, Khải."

"Ngủ ngon, An. Người yêu."

An đọc chữ "người yêu", và mặt nóng, tai đỏ, kiểu hai mươi tám tuổi mà đỏ tai như mười tám. Cô cười, cắn môi, cất điện thoại vào gối.

Người yêu. Hai chữ cũ. Nhưng lần này khác. Lần này, cả hai biết giá của nó.

Ch.112/120
1.527 từ