Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 4: Chuyên nghiệp
Chương 4

Chuyên nghiệp

Hạ An rời văn phòng lúc sáu giờ mười lăm.

Sớm hơn bình thường. Cô luôn là người về sau cùng — sau Phó Minh, sau Bảo Trâm, thậm chí đôi khi sau cả bảo vệ. Nhưng hôm nay, khi đồng hồ vừa qua sáu giờ, cô gập laptop, nhét vào túi, và đứng dậy.

Lâm Kiều nhìn cô từ bàn đối diện. Không hỏi. Chỉ nhìn.

— Tớ về trước. Hạ An nói, không quay lại.

— Ừ.

Một chữ. Nhẹ. Kiều biết hôm nay không phải ngày để trêu.

· · ·

Thang máy từ tầng mười tám xuống tầng trệt mất bốn mươi ba giây. Hạ An đếm. Cô đếm từng giây vì nếu không đếm, đầu cô sẽ quay lại phòng meeting. Quay lại cái khoảnh khắc cửa mở, bóng dáng cao bước vào, và bốn chữ nhẹ bẫng phá vỡ chín mươi ngày kiên nhẫn.

Lâu rồi không gặp.

Cửa thang máy mở. Cô bước ra. Ra cửa tòa nhà. Gọi xe.

Sài Gòn sáu giờ chiều đang tắc. Xe máy chen nhau trên đường Nguyễn Huệ, còi inh ỏi, khói nóng rừng rực. Cô đứng trên vỉa hè, chờ xe công nghệ, mắt nhìn thẳng vào dòng người mà không nhìn thấy ai.

Điện thoại rung. Phó Minh.

"An, file visual anh gửi lại cho em. Anh sửa mấy chỗ màu theo feedback hồi nãy. Em review khi nào rảnh nhé."

Cô gõ: "Cảm ơn anh. Em xem tối nay."

Rồi tắt màn hình. Xe đến. Lên xe. Đóng cửa.

Suốt hai mươi phút trên xe, cô không nhìn điện thoại. Không nghe nhạc. Không làm gì. Chỉ ngồi, lưng thẳng, tay đặt trên đùi, mắt nhìn qua cửa kính mà đầu thì ở nơi khác.

Anh gầy hơn.

Ý nghĩ đó đến không mời, rõ ràng và chắc chắn như thể cô đã ngồi đo từng centimet trên khuôn mặt anh. Mà cô có đo thật — mắt cô đo, tự động, vô thức, trong hai ba giây cô nhìn anh khi anh bước vào phòng. Gò má sắc hơn. Quai hàm nhọn hơn. Mắt sâu hơn, trũng hơn, kiểu người ngủ ít và giấu giỏi.

Anh cũng không ngủ được hả?

Hay anh ngủ ngon lắm, chỉ là gầy vì bận?

Hay anh ngủ cạnh ai khác, và người đó không biết anh hay giật mình lúc ba giờ sáng?

Cô nhắm mắt. Nghiêng đầu vào kính xe. Lạnh.

Dừng lại.

· · ·

Căn hộ tầng mười hai, quận 3. Bảy giờ mười lăm tối.

Hạ An bước vào, đóng cửa, không bật đèn. Đứng trong bóng tối một lúc, nghe tiếng máy lạnh tự bật. Rồi tháo giày. Cởi blazer. Vắt lên ghế. Thả tóc xuống.

Cô đi thẳng vào phòng tắm, vặn vòi nước nóng, và ngồi xuống sàn bồn tắm.

Nước chảy. Hơi nước bốc lên. Cô ngồi đó, tóc ướt dần, áo sơ mi lụa dính vào da, và lần đầu tiên trong ngày, cô thở ra.

Thở ra thật sâu. Thở ra như người lặn sâu dưới nước suốt mười hai tiếng và vừa chạm được mặt nước.

Mắt cô ướt. Không biết vì nước tắm hay vì thứ gì khác.

Cô ngồi trong bồn tắm mười lăm phút, không gội đầu, không xoa xà phòng. Chỉ ngồi. Để nước nóng chảy qua vai, qua lưng, cuốn đi lớp mồ hôi và mùi máy lạnh văn phòng. Và mùi gỗ đàn hương mà cô tưởng mình đã quên nhưng hóa ra chưa.

Rồi cô tắt nước. Đứng dậy. Lau khô. Mặc đồ ở nhà. Buộc tóc lên.

Hạ An bước ra phòng khách, bật một ngọn đèn nhỏ. Ngồi xuống sofa. Và im lặng.

Im lặng lâu đến mức đồng hồ trên tường đã nhảy sang tám giờ khi điện thoại rung.

Lâm Kiều. Video call.

Cô nhìn màn hình rung ba lần. Rồi nghe.

— Bà ổn không?

— Ổn.

Im lặng hai giây phía bên kia. Rồi Kiều nói, giọng thấp:

— Đừng có nói dối tao.

Hạ An không đáp. Trên màn hình, Kiều đang ngồi trên giường, đã thay đồ ở nhà, tóc xõa, mặt không trang điểm. Đằng sau cô là bức tường dán poster film cũ và cái kệ sách lộn xộn. Bình thường Kiều sẽ vừa nói chuyện vừa sơn móng tay hoặc lướt TikTok. Hôm nay cô ngồi yên. Chỉ nhìn.

— Hạ An.

Kiều gọi tên đầy đủ. Cô hiếm khi gọi vậy. Chỉ khi nào thật sự nghiêm túc.

— Tớ không biết mình cảm thấy gì, Hạ An nói. Giọng cô nhẹ, chậm, như đang tự dịch cảm xúc ra lời lần đầu. Tớ vào meeting, tớ pitch, tớ trả lời câu hỏi. Mọi thứ bình thường. Nhưng lúc anh ấy bước vào...

Cô dừng lại. Tay xoay chiếc nhẫn.

— Anh ấy nhìn tớ như nhìn người lạ, Kiều ạ. Lịch sự đến mức đau. "Lâu rồi không gặp" — anh ấy nói câu đó mà giọng bình thường, như chào đồng nghiệp cũ gặp lại ở hội thảo.

— Bà mong anh ấy nói gì?

Hạ An im.

— Tớ không biết. Tớ không mong gì cả. Tớ chỉ... không ngờ. Ba tháng nay tớ chuẩn bị cho mọi thứ — pitch mới, khách hàng mới, deadline mới. Nhưng tớ không chuẩn bị cho việc nhìn thấy anh ấy ngồi đối diện mà phải giả vờ không quen.

— Bà có giả vờ đâu. Bà chào anh ấy bình thường mà.

— Đó mới là vấn đề. Hạ An cười, nhạt. Tớ giỏi giả vờ quá. Giỏi đến mức tớ cũng không biết phần nào là thật nữa.

Kiều im. Lâu. Rồi cô hít một hơi.

— Tao hỏi thật nhé. Bà muốn xin rút khỏi account không?

— Không.

Nhanh. Dứt khoát. Không cần nghĩ.

— Không, Hạ An lặp lại. Đây là cơ hội lớn nhất năm. Krown Group, Kiều. Thắng cái này, NEXA lên một level. Tớ lên một level. Tớ chờ cái này từ ngày nhận chức.

— Tao hiểu. Nhưng tao cũng thấy mặt bà hồi nãy trong toilet. Bà nín khóc mà mắt đỏ hết.

— Tớ không khóc.

— Tao biết. Bà nín khóc. Nín còn mệt hơn khóc.

Hạ An cắn môi. Nhìn xuống tay mình. Chiếc nhẫn bạc lấp lánh dưới ánh đèn vàng.

— Tớ sẽ ổn. Tớ cần vài ngày.

— Bà nói "vài ngày" giống hệt lúc bà nói "ba tháng" hồi mới chia tay.

— Lần này khác.

— Khác chỗ nào?

— Lần này tớ có deadline. Hạ An nói, và câu đó vừa là đùa, vừa là thật. Thứ Sáu tuần sau phải nộp proposal vòng hai. Tớ không có thời gian để đau.

Kiều nhìn cô. Trên màn hình, khuôn mặt bạn thân cô mềm lại.

— Bà biết tao muốn nói gì không?

— Gì?

— Tao muốn nói "bà xứng đáng được nghỉ ngơi". Nhưng tao biết bà sẽ không nghe. Nên tao chỉ nói: tao ở đây. Lúc nào cũng ở đây. Bà khóc cũng được, bà chửi cũng được, bà gọi tao lúc ba giờ sáng cũng được. Chỉ đừng giả vờ ổn một mình.

— Tớ biết.

— Bà "biết" mà bà có nghe tao đâu.

Hạ An cười. Lần này thật hơn. Nhẹ thôi, nhưng thật.

— Đi ngủ đi, Kiều.

— Bà đi ngủ trước đi.

— Tớ còn phải review lại deck.

— Giờ này?

— Deadline không chờ.

Kiều thở dài. Kiểu thở dài của người đã bảo bạn thân mười năm nay đừng thức khuya mà không bao giờ được nghe.

— Ừ thì. Bà làm đi. Nhưng uống nước. Đừng quên ăn. Và đừng tắt điện thoại.

— Ừ.

— Hạ An.

— Gì?

— Bà giỏi lắm. Hôm nay bà giỏi lắm. Kiều nói, giọng nhẹ, thật. Tao ngồi cạnh bà mà tao còn muốn run, bà đứng lên pitch mà giọng không rung một chữ. Bà... bà ghê lắm.

Hạ An không đáp. Cổ họng nghẹn.

— Ngủ ngon, Kiều nói. Rồi cúp máy.

Màn hình tối.

Hạ An ngồi yên trên sofa. Mười giây. Hai mươi giây. Rồi cô đứng dậy, đi vào bếp, đun nước, pha một ấm trà hoa cúc. Đặt ly trà trên bàn làm việc. Mở laptop.

· · ·

Ba mươi hai slide của bài pitch sáng nay hiện lên màn hình.

Hạ An đọc lại từ đầu. Slide 1. Slide 2. Slide 3.

Đẹp. Gọn. Thông minh. Phó Minh làm visual tốt. Copy sắc. Insight đúng. Mọi thứ ổn.

Nhưng không đủ.

Cô biết. Cô biết từ lúc đứng trình bày, từ lúc mắt cô lướt qua Gia Hân và thấy cô ta ghi chú mà không gật đầu, từ lúc cô nhìn Duy Khải ngồi im suốt bốn mươi lăm phút mà không hỏi một câu. Bài pitch ổn. Nhưng ổn thì không thắng.

Và cô phải thắng.

Không phải vì Duy Khải. Không phải để chứng minh gì với anh. Cô không cần chứng minh.

Hay là cần?

Cô gạt ý nghĩ đó đi. Mở file mới. Trang trắng.

Bắt đầu từ đầu.

Insight cũ: "Người tiêu dùng mệt mỏi với thương hiệu tự xưng tốt nhất." Đúng, nhưng an toàn. Mọi agency đều có thể nói câu đó.

Cô cần gì đó sâu hơn. Gì đó khiến Krown phải dừng lại, nhìn vào mình trong gương, và nói: "Đúng. Đó là chúng tôi."

Ngón tay cô gõ. Xóa. Gõ lại. Xóa. Gõ.

Mười giờ. Mười một giờ. Mười hai giờ.

Ly trà hoa cúc nguội ngắt trên bàn. Cô uống một ngụm, nhăn mặt. Pha ly mới. Quên uống tiếp.

Một giờ sáng. Cô viết được bốn slide mới. Xóa ba. Giữ một.

"Dẫn đầu là đặc quyền. Dẫn đường là trách nhiệm. Krown không chọn đứng trước — Krown chọn đi cùng."

Cô nhìn dòng chữ. Đọc lại. Đọc thêm lần nữa.

Đi cùng.

Hai chữ đó vang trong đầu cô, lớn hơn một dòng copy quảng cáo. Đi cùng. Không phải đứng trước, không phải đứng sau. Đi cùng. Bên cạnh.

Tại sao mình không biết "đi cùng" khi còn có thể?

Cô nhắm mắt. Hít vào. Thở ra. Mở mắt.

Không phải bây giờ. Không phải ở đây. Deadline thứ Sáu.

Cô tiếp tục gõ.

Hai giờ sáng. Sáu slide mới hoàn chỉnh. Narrative rõ ràng hơn, insight sắc hơn. Cô gửi file sang máy tính bảng, đọc lại một lần nữa trên màn hình khác. Kiểm tra font. Kiểm tra màu. Kiểm tra từng chấm câu.

Hai giờ bốn lăm. Cô mở điện thoại. Mở tin nhắn với Kiều.

Gõ:

"Tao sẽ thắng pitch này. Dù khách hàng là ai."

Gửi.

Đặt điện thoại xuống. Đóng laptop. Tắt đèn.

Cô nằm xuống giường, kéo chăn lên ngực. Căn phòng tối. Máy lạnh rì rầm. Ban công ngoài kia, Sài Gòn vẫn thức, đèn vàng đèn trắng nhấp nháy sau rèm.

Cô nhắm mắt. Cố ngủ.

Nhưng trong bóng tối, cô vẫn ngửi thấy mùi gỗ đàn hương. Mùi đó bám vào trí nhớ, không chịu đi, như một vị khách đến nhà và ngồi ở ghế cũ — quen thuộc đến mức cô quên rằng anh ta không còn quyền ngồi đó nữa.

Cô xoay người. Kéo chăn cao hơn. Chân lạnh.

Ba giờ mười lăm sáng. Điện thoại sáng lên. Kiều trả lời:

"Tao biết. Tao không bao giờ nghi ngờ chuyện đó."

Rồi thêm một dòng:

"Nhưng nhớ ngủ. Ngày mai vẫn phải sống."

Hạ An đọc tin nhắn. Khóe miệng cong lên trong bóng tối. Cô đặt điện thoại úp xuống gối bên cạnh — bên mà ba tháng trước vẫn còn hõm gối của một người khác.

Rồi cô nhắm mắt. Và lần này, cô ngủ được.

Ch.3/5
1.971 tu