Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 120: Cách khác
Chương 120

Cách khác

Sáu tháng sau.

Thứ Sáu. Hai mươi sáu tháng Chín. Năm giờ bốn mươi lăm chiều.

Sân bay Tân Sơn Nhất, cổng đến quốc tế, tầng một.

An đứng ở hàng rào chắn, tay cầm ly americano đá, đôi mắt nhìn bảng điện tử. Chuyến SQ183 từ Singapore, hạ cánh lúc năm giờ hai mươi, trạng thái: đã đến. Cô đến sớm hai mươi phút, như mười một lần trước, vì cô thích đứng đây, nhìn dòng người ra cổng, đợi.

Mười hai lần. Mỗi hai tuần, Khải bay về. Mười hai chuyến bay, hai mươi bốn giờ trên không cộng dồn, hai mươi bốn cuối tuần ở Sài Gòn. Và mười hai lần, cô đứng ở hàng rào này, cầm ly americano, chờ anh bước ra.

Lần đầu, tháng Tư, cô khóc. Không khóc khi anh đi, vì sáng hôm đó ở sân bay cô cười, ôm anh, nói đi đi, hai tuần thôi. Nhưng khi anh đi rồi, cô lái xe về, đến ngã tư Trường Sơn thì mắt mờ, phải tấp vào lề, ngồi trong xe năm phút, khóc một mình. Không buồn. Nhớ. Nhớ kiểu mới, kiểu biết người đó sẽ về nhưng vẫn nhớ, vì nhớ không phải thiếu, nhớ là biết mình muốn ai ở đây.

Lần thứ hai, cô không khóc. Chỉ đứng đợi, thấy anh ra cổng, mắt mệt vì hai giờ bay nhưng miệng cười khi thấy cô. Anh ôm cô ba giây, giữa sân bay, giữa trăm người, và cô nghĩ: ba giây này đáng hai tuần chờ.

Lần thứ ba, cô mang theo Kiều. Kiều nói: tao muốn xem hai đứa mày ôm nhau ở sân bay, cho tao có content sống ảo. An nói: mày bệnh. Kiều nói: bệnh vì yêu hai đứa mày. Khi Khải ra, Kiều chụp ảnh, đăng lên mạng, ghi: "Đón rể Singapore." An bảo xóa. Kiều không xóa. Khải cười.

Từ lần thứ tư trở đi, An đến một mình. Cầm americano, đứng đợi, bình thường. Kiểu thói quen, kiểu hơi thở, kiểu thứ mà nếu ai hỏi bà làm gì thứ Sáu chiều mỗi hai tuần? thì câu trả lời là: đón người yêu ở sân bay.

Bây giờ là lần thứ mười hai.

An mặc đầm trắng ngắn, tóc xõa, vòng trầm trên cổ tay trái, nhẫn vàng trắng đá xanh trên ngón áp út tay trái. Sáu tháng đeo, mặt đá đã quen với nhiệt độ da cô, không còn lạnh mỗi sáng, chỉ ấm, vừa đủ, kiểu nhẫn mà Khải thiết kế: vừa đủ để nhìn thấy khi cô ấy gõ bàn phím.

Sáu tháng. Nhiều thứ đã thay đổi, nhưng thay đổi kiểu chậm, kiểu không ai nhận ra cho đến khi nhìn lại.

An lên Creative Director. Team sáng tạo NEXA chia hai nhóm, Phó Minh dẫn nhóm một, Trâm dẫn nhóm hai, An chỉ đạo cả hai. Cô họp ít hơn trước, vì đã biết ủy quyền, đã biết tin người, đã biết rằng không phải mọi thứ đều cần cô ngồi đó mới xong. Vũ Thành nói trong cuộc họp quý: An là CD đầu tiên mà anh không cần nhắc về nhà. An cười, nói: vì em có lý do để về.

Khải ở Singapore. Văn phòng Krown tầng hai mươi, nhìn ra vịnh Marina. Anh quen dần với cà phê kopi, với tiếng Anh pha giọng Singlish, với những buổi họp sáu giờ sáng vì lệch múi giờ với đối tác châu Âu. Bơ nhỏ bơi trong bể kính mới trên bàn làm việc, lớn hơn bể cũ, có đèn led xanh. Đồng nghiệp hỏi: you bring a fish from Vietnam? Khải nói: my girlfriend packed it. Họ cười. Khải không cười, vì anh nói thật.

Mỗi tối, Khải gọi video An. Hai phút, năm phút, mười phút, tùy ngày. Có tối chỉ nói ngủ ngon rồi cúp. Có tối nói hai mươi phút vì An kể Trâm đã trình bày concept một mình trước khách hàng lần đầu và không run. Có tối không gọi vì An đi ăn tối với Kiều và Khải đi ăn tối với đồng nghiệp. Và không sao. Không gọi một tối không có nghĩa quên, chỉ có nghĩa tin.

Cổng mở. Dòng người ra.

An nhìn. Tìm. Rồi thấy.

Khải bước ra cổng đến. Ba lô đen, áo polo xám, quần kaki, giày lười. Tóc dài hơn sáu tháng trước, phía trước xòa nhẹ qua trán, kiểu không cắt vì lười chứ không phải vì muốn để dài. Mắt sáng, da nâu hơn vì Singapore nắng, vai thẳng, bước chân dài.

Anh nhìn quanh. Hai giây. Rồi thấy cô.

Miệng anh cong lên, chậm, kiểu cười mà chỉ có khi thấy người mình nhớ.

An cười lại. Giơ ly americano lên, kiểu tín hiệu, kiểu mật mã hai người, kiểu anh đây, em đây, không đổi.

Khải đi nhanh hơn. Qua cổng chắn, qua dòng người, đến trước An. Đặt ba lô xuống. Ôm cô.

An ôm lại. Mùi gỗ đàn hương, mùi máy lạnh máy bay, mùi mồ hôi nhẹ. Quen. Đúng. Như mười một lần trước. Như lần đầu tiên.

– Nhớ không? An hỏi vào vai Khải.

– Nhớ.

– Nhớ nhiều không?

– Nhiều.

An buông ra. Nhìn Khải. Anh gầy hơn khi mới đi, nhưng không phải gầy kiểu thiếu ăn, mà gầy kiểu người sống một mình ở nước ngoài, nấu cơm không đủ ngon nên ăn ít. An biết, vì mỗi lần anh về cô đều nấu nhiều hơn bình thường, và mỗi lần anh đều ăn ba chén thay vì hai, kiểu người đói bữa cơm nhà.

An đưa ly americano.

– Của anh.

Khải nhận ly, uống một ngụm. Nhắm mắt một giây, kiểu người vừa uống thứ mà mình nhớ. Americano ở Singapore cũng có, nhưng không phải loại An mua ở quán hẻm Nguyễn Du, không phải phin đồng của ông già gốc Huế, không phải vị đắng mà anh quen từ lúc hai mươi ba tuổi.

Khải mở mắt. Nhìn An. Nhìn chiếc nhẫn trên ngón áp út tay trái cô, đá xanh lấp lánh dưới đèn sân bay.

– Vẫn đẹp, Khải nói.

– Ly cà phê?

– Em.

An cười, đẩy vai Khải nhẹ. Rồi nắm tay anh, kéo đi, qua sảnh, ra bãi xe, kiểu hai người đã đi cùng nhau trăm lần và sẽ đi thêm trăm lần nữa.

– Đi. Về nhà.

Bảy giờ tối. Căn hộ An, quận 3.

An nấu. Thịt kho trứng, canh bí đỏ, rau muống xào tỏi. Bộ ba kinh điển. An đã nấu bộ này trôi chảy, không cháy, không mặn, không lạt. Sáu tháng nấu cho mình và nấu cho Khải mỗi hai tuần, tay cô đã quen nồi, quen bếp, quen lửa.

Khải đứng cạnh, cắt tỏi, rửa rau. Bơ lớn bơi trong bể kính trên kệ bếp, đỏ rực, đuôi quạt đều. Sáu tháng, Bơ lớn đã quen bể mới, quen đèn led, quen tiếng An nói chuyện một mình khi nấu cơm.

– Bơ nhỏ sao rồi? An hỏi.

– Khỏe. Bể mới ở Singapore lớn hơn bể cũ. Mày bơi suốt ngày.

– Bơ nhỏ có nhớ Bơ lớn không?

– Không biết. Nhưng mỗi lần anh về, Bơ lớn bơi nhanh hơn. Có lẽ nhận ra mùi anh.

An cười. Nêm canh, múc muỗng nếm, thêm chút muối tiêu xanh. Lọ nắp gỗ mẹ Khải gửi đã gần hết, nhưng tuần trước mẹ gửi thêm lọ mới, kèm tin nhắn: cho An nêm canh. Mẹ mới làm.

Tám giờ. Bàn ăn. Hai người.

Thịt kho vừa mặn, trứng nâu đều, rau muống giòn. Khải ăn hai chén, An ăn một chén rưỡi. Bình thường. Kiểu ăn cơm tối của hai người đã quen nhau đến mức không cần hỏi ngon không, vì cả hai đều biết câu trả lời.

Khải kể về Singapore. Dự án mới với thương hiệu thời trang Nhật, kiểu chiến lược dài hạn mà anh thích. Đồng nghiệp tên Wei, người Malaysia gốc Hoa, hay rủ anh ăn trưa ở Maxwell Food Centre, gọi cơm gà Hải Nam rồi nói chuyện về thương hiệu ba tiếng. An kể về NEXA. Chiến dịch quý tư cho Krown, bố cục trang bìa, ý tưởng mới mà Trâm đề xuất, Phó Minh nhận dự án lớn đầu tiên một mình. Vũ Thành ít gọi cô vào phòng hơn, vì ông đã tin.

Họ kể cho nhau nghe, kiểu hai người chia nhau một ngày dù ở hai thành phố. Không phải báo cáo, không phải giải trình. Chỉ kể, vì muốn kể, vì muốn người kia biết ngày của mình có gì.

Ăn xong, Khải rửa chén. An lau bàn. Quy trình không đổi từ sáu tháng trước, từ mười hai tháng trước, từ lần đầu tiên Khải rửa chén ở căn hộ này và An đứng nhìn, nghĩ: Trần Duy Khải rửa chén.

An ngồi xuống sofa. Nhìn đồng hồ. Chín giờ mười lăm. Rồi nhìn laptop trên bàn, nhìn Khải, nhìn lại laptop.

Khải nhìn cô. Biết cô đang nghĩ gì, vì anh đã thấy ánh mắt đó mười một lần trước, ánh mắt giằng co giữa muốn ngồi cạnh anhcần mở laptop, ánh mắt mà ba năm trước sẽ dẫn đến im lặng, nhưng bây giờ dẫn đến một câu nói.

– Em cần sửa chút, An nói. Layout trang bìa cho chiến dịch quý tư. Trâm gửi bản nháp chiều nay, có mấy chỗ cần chỉnh. Một tiếng thôi.

Một tiếng thôi. Ba chữ mà ba năm trước không bao giờ có, vì ba năm trước một tiếng thành ba tiếng, thành năm tiếng, thành cả đêm. Bây giờ An nói một tiếng và cô giữ đúng một tiếng, vì cô đã học rằng giữ lời với người yêu cũng quan trọng như giữ lời với khách hàng.

Khải gật. Ngồi xuống cạnh An, lấy sách từ ba lô, cuốn tản văn mà anh đang đọc dở trên máy bay. Không hỏi lâu không, không nhíu mày, không thở dài. Chỉ ngồi. Đọc. Ở cạnh.

Ba năm trước, An mở laptop là Khải im. Im kiểu đau, kiểu cô lại chọn công việc, kiểu anh không đủ quan trọng. An biết, và cô cũng im, kiểu em không biết cách vừa yêu vừa làm việc, kiểu hai người im cùng một chỗ nhưng mỗi người im vì lý do khác.

Bây giờ, Khải ngồi cạnh. Đọc sách. An sửa bố cục. Thỉnh thoảng cô nghiêng màn hình, hỏi chỗ này font lớn quá không? Khải nhìn, nói hơi lớn, giảm hai point. An gật, sửa. Rồi cả hai lại im. Im bình yên, kiểu im lặng mà không ai cần phá vỡ.

Mười giờ bốn mươi lăm. An gập laptop.

– Xong rồi.

Khải nhìn lên từ sách.

– Sớm hơn mọi khi.

An cười.

– Em đang tập.

Khải đặt sách xuống. Nhìn An. An nhìn Khải. Căn hộ im, chỉ có tiếng Bơ lớn quẫy nhẹ trong bể kính, tiếng máy lạnh chạy, tiếng xe lác đác dưới đường.

– Anh, An nói.

– Ừ.

– Em nghĩ... em muốn thử yêu anh thật lâu.

Khải nhìn An. Mắt cô sáng, kiểu sáng không phải vì đèn mà vì thứ gì đó bên trong, thứ mà sáu tháng trước cô gọi là sẵn sàng, bây giờ cô gọi là bình thường.

– Anh cũng nghĩ vậy. Lâu lắm rồi.

An cười. Cô biết anh nói lâu lắm rồi không phải từ sáu tháng, mà từ ba năm, từ đêm anh cất nhẫn vào ngăn kéo, từ lúc anh biết mình vẫn yêu cô dù cô không đến La Maison.

An tựa đầu vào vai Khải. Khải đặt tay lên đỉnh đầu cô, xoay nhẹ ngón tay trên tóc. Tivi tắt. Đèn vàng. Nhẫn vàng trắng đá xanh trên ngón áp út tay trái An sáng nhẹ dưới ánh đèn, đá xanh hắt nhẹ vào bóng tối phòng khách, kiểu sáng mờ mà chỉ nhìn thấy khi gần, kiểu đẹp mà chỉ hai người biết.

Cô nghĩ về ba năm trước. Về căn hộ này, cùng sofa này, nhưng lúc đó cô ngồi một mình, laptop mở, điện thoại úp, một giờ sáng, mắt khô vì nhìn màn hình quá lâu. Khải ở penthouse quận 7, cũng một mình, cũng im, cũng chờ, nhưng chờ kiểu không biết chờ gì. Hai người yêu nhau mà ngồi cách nhau mười lăm cây số và không ai gọi ai.

Bây giờ, Khải ở Singapore, cách ba ngàn cây số, và cô không bao giờ cảm thấy xa. Vì khoảng cách không phải số cây số giữa hai thành phố, mà là số câu không nói giữa hai người. Ba năm trước, mười lăm cây số mà xa vô tận vì hai người im. Bây giờ, ba ngàn cây số mà gần, vì hai người nói.

Mười một giờ. Giường.

Nằm cạnh nhau. An quay sang Khải, tay trái đặt trên ngực anh, nhẫn chạm vải áo.

– Anh, An nói nhỏ.

– Ừ.

– Tuần sau em đi Hà Nội ba ngày. Chiến dịch NEXA phía Bắc. Vũ Thành muốn em đi trực tiếp.

– Ừ.

– Anh có giận không?

Khải cười trong bóng tối.

– Sao phải giận?

– Vì em đi công tác tuần anh về.

– Em đi ba ngày. Anh ở bốn ngày. Còn một ngày chung. Đủ.

An im hai giây. Rồi cười.

– Ba năm trước anh sẽ giận.

– Ba năm trước anh sẽ không nói gì. Giận trong im lặng. Rồi mày bận thêm, tao giận thêm, hai đứa xa thêm.

– Và bây giờ?

– Bây giờ anh nói: em đi đi. Anh đợi.

An siết tay trên ngực Khải.

– Cảm ơn.

– Cảm ơn gì?

– Cảm ơn vì đợi. Và cảm ơn vì nói ra. Ba năm trước không ai nói. Giờ mình nói.

Khải gật. Im lặng. Rồi nói, giọng trầm, chậm:

– Đó là cách khác.

An ngẩng lên.

– Cách khác?

– Ừ. Hồi anh nói mình thử yêu nhau theo cách khác, em hỏi cách khác là sao. Anh nói đi cùng nhau. Nhưng giờ anh biết cách khác không phải chỉ đi cùng. Cách khác là nói ra. Nói khi giận, nói khi nhớ, nói khi sợ, nói khi vui. Không im. Không đoán. Không đợi người kia hiểu mà không cần nói.

An nghĩ. Rồi gật.

– Đúng. Cách khác là nói. Mình đang làm đúng.

Im lặng. Bình yên.

An nhắm mắt. Tay trái trên ngực Khải, nhẫn chạm vải, lạnh nhẹ rồi ấm.

Mười một giờ hai mươi. Điện thoại An rung trên đầu giường. Tin nhắn nhóm.

Kiều: "Hai đứa mày khi nào cưới?"

An nhìn Khải. Khải nhìn An. Cả hai cười.

An gõ: sticker mặt lạnh.

Khải lấy điện thoại, gõ: "Khi nào em ấy chịu về nhà trước 10 giờ tối."

An nhìn tin nhắn Khải. Mắt mở lớn. Gõ nhanh: "ĐỪNG CÓ MƠ."

Kiều: "Chúa ơi. Hai đứa này."

An cười. Khải cười. Tiếng cười nhỏ trong phòng ngủ tối, kiểu cười mà chỉ hai người nghe, kiểu cười mà ba năm trước không có vì ba năm trước hai người không cười cùng nhau trong bóng tối, vì ba năm trước An chưa về nhà trước mười giờ, và Khải chưa biết cách chờ mà không giận.

– Anh, An nói, giọng nhỏ, kiểu nói trong bóng tối khi không cần ai khác nghe.

– Ừ.

– Em thương mày.

Khải cười. Thương mày. Không phải yêu anh, không phải nhớ anh. Thương mày, kiểu Sài Gòn, kiểu bạn bè, kiểu người đã qua hết mọi giai đoạn từ yêu đến đau đến mất đến tìm lại, và cuối cùng dừng ở chỗ giản dị nhất: thương. Thương kiểu biết người đó sẽ ở đây, không cần hứa, không cần thề, chỉ cần mỗi hai tuần bước ra cổng sân bay và thấy nhau.

– Tao cũng thương mày, Khải nói.

An cười vào gối. Rồi nhắm mắt.

Khải nhắm mắt. Nghĩ về sổ da nâu sáu dòng nằm trong ngăn tủ ở Singapore. Sáu dòng mà anh viết suốt một năm, mỗi dòng khi anh hiểu thêm một thứ. Dòng cuối: Cách khác: đi cùng nhau. Bây giờ anh biết: đi cùng nhau không có nghĩa ở cùng chỗ. Đi cùng nhau là cùng hướng, dù hai đường, dù hai thành phố, dù hai ngàn giờ bay cộng dồn. Đi cùng nhau là chọn nhau mỗi ngày, không phải một lần.

An tắt đèn điện thoại. Đặt xuống.

Khải tắt đèn điện thoại. Đặt xuống.

Căn hộ nhỏ. Đèn tắt. Hai người. Một chiếc nhẫn trên ngón áp út tay trái. Bơ lớn bơi chậm trong bể kính ngoài phòng khách, ánh led xanh hắt nhẹ qua khe cửa.

Và lần này, cả hai ở đây. Thật sự ở đây.

Không phải vì hết việc. Không phải vì không còn lựa chọn nào khác. Mà vì chọn.

Chọn ở lại. Chọn nói ra. Chọn cách khác.

Ngoài cửa sổ, Sài Gòn về khuya. Đèn đường vàng, xe thưa, gió tháng Chín mát hơn tháng Bảy. Đâu đó trên tầng mười hai này, có một căn hộ nhỏ, bếp vẫn còn mùi thịt kho, bể cá có con Bơ lớn bơi chậm, và hai người nằm cạnh nhau, tay chạm tay, nhẫn chạm da, im lặng kiểu bình yên.

Không hoành tráng. Không kịch tính. Không ai quỳ. Không ai khóc.

Chỉ bình thường.

Và đẹp.

Ngủ ngon.

Ch.120/120
2.934 từ