Sau Chia Tay, Anh Thành Khách Hàng Lớn
Chương 40: Khoảng cách 30cm
Chương 40

Khoảng cách 30cm

Thứ Bảy. Warehouse quận 2. Năm giờ bốn lăm sáng.

Trời chưa sáng hẳn, bầu trời xám nhạt pha hồng ở đường chân trời phía sông. Warehouse cũ, tường gạch đỏ, trần cao, cửa sắt kéo ngang. Bên trong: đèn công nghiệp treo dây, bàn dài kê giữa, hai màn hình chiếu lại, dây cáp chạy dọc sàn bê tông. Mùi sông, mùi gạch ẩm, mùi cà phê từ bàn đồ ăn đoàn góc xa.

An đến đầu tiên. Năm giờ hai mươi, trước cả đoàn. Mở cửa warehouse bằng chìa khóa mượn từ chủ bãi. Bật đèn. Đi một vòng, kiểm tra: đạo cụ đúng vị trí, phông nền đã treo, giá treo trang phục có đủ ba bộ. Sổ tay trên tay, bút Phó Minh, ghi nhanh. Tóc búi cao, áo thun đen, quần jean, giày vải. Ngày quay, cô không mặc blazer.

Phó Minh đến lúc năm giờ ba mươi. Ba lô, máy ảnh, túi ống kính. Gật chào An, đi thẳng vào kiểm tra phông nền. Không nói nhiều buổi sáng sớm. Hai người làm im lặng, ăn ý, kiểu đã quay cùng nhau đủ lần để biết ai làm gì.

Trâm năm giờ bốn lăm. Mắt còn sưng (thức khuya? hay khóc? An không hỏi). Cầm trà sữa, bắt đầu xếp đạo cụ.

Đội đèn đến năm giờ năm mươi. Dũng, thợ chính, miệng ngậm thuốc chưa châm, kéo thùng thiết bị vào.

Và lúc năm giờ năm lăm, xe đen đậu ngoài cửa warehouse. Cửa mở. Khải bước xuống.

An đang ở trong, lưng quay ra cửa, đang cúi kiểm tra monitor. Nhưng cô biết. Biết trước khi quay lại. Vì mùi cà phê từ ngoài vào (anh mang theo, hai ly giấy), và vì không gian thay đổi khi anh đến, kiểu thay đổi mà chỉ cô cảm được, kiểu từ trường mà ba năm yêu đã khắc vào cơ thể.

Cô quay lại. Khải đứng ở cửa, ánh sáng sớm phía sau lưng. Áo polo đen, quần tối, giày thể thao (lần đầu An thấy anh không đi giày tây). Tay cầm hai ly.

— Sáu giờ chưa tới mà anh đến rồi. An nói. Nhẹ. Bình thường.

— Đường vắng. Khải đáp. Nhìn cô. Mắt dừng một giây trên tóc cô (búi cao, lộ gáy, cổ trắng). Rồi đưa ly:

— Ô long nóng.

An nhận. Tay chạm ly, ấm. Không chạm tay anh. Nhưng gần.

— Cảm ơn.

— Như mọi khi.

Như mọi khi. Anh lặp lại chữ cô dùng trong email. An nhận ra. Tim đập nhẹ.

· · ·

Sáu giờ. Quay bắt đầu.

Cảnh đầu: diễn viên nam đi vào warehouse trống, dừng ở bàn dài, ngồi. Ánh sáng tự nhiên từ cửa kính cao. Ý tưởng: "một mình trong không gian lớn, chờ." Ẩn dụ cho thương hiệu Krown (cũng chờ, cũng một mình trước khi tìm được đối tác đúng).

An chỉ đạo: góc máy, ánh sáng, diễn viên đi từ đâu, dừng ở đâu, tay để thế nào. Giọng rõ, ngắn, kiểu ACD trên trường quay (khác với An trong phòng họp, mềm hơn, linh hoạt hơn). Phó Minh chụp ảnh tĩnh bên cạnh. Dũng chỉnh đèn.

Khải đứng phía sau màn hình, xem hình chiếu lại. Im. Quan sát. Không can thiệp (anh biết đây là lãnh thổ của An, anh ở đây để duyệt, không phải chỉ đạo). Nhưng mắt anh, trên màn hình, thỉnh thoảng không nhìn hình quay. Nhìn An.

An trong ánh sáng sớm, di chuyển trên trường quay, tay chỉ, miệng nói, mắt sáng. Tóc búi lỏng dần qua mỗi giờ (sợi rơi ra, cô không để ý). Và mỗi lần cô quay lại màn hình để xem lại hình, mắt cô gặp mắt anh, nhanh, rồi quay đi.

Lần đầu tiên mình thấy cô như thế này. Khải nghĩ. Ba năm yêu, mình chưa bao giờ đến trường quay. Chưa bao giờ thấy cô chỉ đạo, thấy cô di chuyển trong không gian lớn như thế này, thấy cô tỏa sáng.

Mình chỉ thấy cô về nhà. Mệt. Mắt quầng. "Em handle được." Mình thấy phần cuối. Chưa bao giờ thấy phần này.

Đây là lý do cô chọn công việc.

Và mình hiểu. Bây giờ, mình hiểu.

· · ·

Mười giờ. Nghỉ giải lao. Đoàn ăn sáng ở bàn góc (bánh mì, cà phê, nước suối). An ngồi bệ cửa sổ cao, uống nước, xem lại danh sách cảnh quay trên điện thoại. Mồ hôi nhẹ trên trán (warehouse không máy lạnh, quạt công nghiệp thổi gió nóng).

Khải đi đến. Đứng cạnh cửa sổ, cách An một mét. Nhìn ra sông. Nắng đã lên cao, mặt nước lấp lánh.

— Sáng giờ ổn không? An hỏi. Không ngẩng, vẫn nhìn điện thoại.

— Ổn. Hình đẹp. Cô chỉ đạo tốt.

Cô. Anh dùng "cô" trước đoàn. Lịch sự, xa. Đúng khoảng cách.

An gật:

— Chiều còn hai cảnh nữa. Indoor.

— Biết. Slide 8 và 12.

An nhìn lên. Khải nhớ số slide (anh đọc call sheet kỹ). Mắt gặp nhau. Nắng từ cửa sổ hắt vào, chia mặt anh thành nửa sáng nửa tối.

— Anh đọc kỹ thật.

— Thói quen.

Thói quen. An nghĩ. Anh đọc kỹ mọi thứ. Từ proposal đến call sheet đến mặt mình. Anh đọc, và nhớ, và không bao giờ nói "anh nhớ." Chỉ làm. Bỏ đào khỏi đĩa trái cây. Mang ô long thay vì hỏi. Nhớ slide 8 và 12.

Anh yêu bằng chi tiết. Và mình, ngày xưa, không thấy.

· · ·

Hai giờ chiều. Cảnh cuối.

Phòng nhỏ phía sau warehouse, tường gạch trần, cửa sổ hẹp, ánh sáng rơi xiên vào tạo vệt trên sàn. Cảnh này: diễn viên nam và nữ đứng hai đầu bàn, nhìn nhau qua mô hình kiến trúc (biểu tượng cho dự án Krown). Cận cảnh tay, mắt, chi tiết mô hình.

An duyệt phân cảnh trên bàn nhỏ. Bản in A3, đánh dấu góc máy bằng bút đỏ. Khải đứng bên kia bàn, xem bản in từ góc anh.

Bàn nhỏ. Một mét hai. Hai người cúi cùng lúc.

An chỉ vào phân cảnh 3:

— Chỗ này, góc máy nên thấp hơn. Để thấy tay chạm mô hình trước, rồi mới thấy mặt.

Khải cúi. Nhìn chỗ cô chỉ. Gật:

— Đúng. Tay trước. Mặt sau. Như concept, hành động trước, cảm xúc theo.

Cả hai cúi sâu hơn. Đầu gần nhau. An nhận ra: mùi đàn hương nhẹ (anh thay nước hoa cho ngày quay, nhẹ hơn bình thường, nhưng vẫn anh). Và hơi thở anh, ấm, gần.

Cô chỉ phân cảnh 5:

— Cảnh này cần ánh sáng tự nhiên. Mở cửa sổ, không dùng đèn.

Khải nghiêng đầu. Nhìn bản in. Mặt anh gần mặt cô, ba mươi phân. Có thể ít hơn. An thấy: lông mày anh (dày, sẫm, có sợi ngược ở đuôi trái mà anh không biết), da anh (sạch, hơi khô vì máy lạnh xe, có nếp cười mờ bên trái), và miệng anh (mím nhẹ khi tập trung, môi dưới dày hơn môi trên).

Ba mươi phân. Gần hơn khi ngồi cạnh bàn dinner. Gần hơn khi đứng trước nhà hàng. Gần bằng đêm trú mưa ở Thảo Điền (mười lăm phân), nhưng lần này không phải vì trời mưa. Vì công việc kéo hai người cúi cùng một bàn.

Khải nhìn lên.

Cùng lúc.

Mắt gặp mắt. Ba mươi phân. Không có bàn dinner giữa. Không có team xung quanh (đoàn ở phòng ngoài, dựng đèn). Chỉ hai người, bàn nhỏ, bản in, và khoảng cách mà cả hai đều biết gần quá.

An không quay đi. Lần này, cô không quay. Vì mệt giả. Vì đêm qua cô nói Trâm "đừng giống chị," và nếu cô quay đi bây giờ thì cô vẫn giống chính mình cũ: tránh, lùi, giả vờ không thấy.

Khải cũng không quay. Vì anh đã quyết: không P.S. nữa. Không email. Không gián tiếp. Mặt đối mặt.

Im. Ba giây. Bốn.

Khải thì thầm. Giọng thấp, gần, kiểu giọng chỉ nghe được ở khoảng cách này:

— Gần quá.

Hai chữ. Và An biết: anh không nói về layout. Không nói về bản in. Không nói về góc máy.

Cô đáp. Cũng thì thầm. Cũng thấp. Cũng chỉ cho anh nghe:

— Anh nói layout hay nói mình?

Im.

Không ai trả lời. Vì trả lời là vượt qua. Và cả hai, trong giây đó, đều đứng ở ranh giới. Ranh giới mà nửa bước nữa thì không còn "cùng ngành," không còn "đồng nghiệp cũ," không còn "client-agency." Nửa bước nữa thì là: mình vẫn yêu nhau.

Khải nhìn cô. Mắt anh, dưới ánh sáng tự nhiên từ cửa sổ hẹp, không tối như trong phòng edit. Sáng hơn. Nâu sẫm. Và trong mắt anh, An thấy: không phải kiểu nhìn "chị An agency partner." Là kiểu nhìn của đêm bờ hồ Xuân Hương, kiểu nhìn trước khi anh nói "có lúc." Kiểu nhìn mà anh chỉ có khi hai người ở đủ gần để không cần giấu.

An thở. Nhẹ. Và nói:

— Layout.

Khải chớp mắt. Rồi gật:

— Layout.

Cả hai đứng thẳng. Khoảng cách mở ra, năm mươi phân, bảy mươi, một mét. Như khi bước ra khỏi phòng edit đêm đó (ánh sáng hành lang, bốn mươi phân trở lại). Kiểu cũ: tối gần, sáng xa. Nhưng lần này, khác. Vì lần này, cả hai biết. Biết vừa xảy ra gì. Biết "layout" là dối. Biết câu hỏi An hỏi ("nói layout hay nói mình") đã được trả lời, dù không ai trả lời.

Nói mình.

Cả hai đều biết: nói mình.

· · ·

Năm giờ chiều. Quay xong.

Đoàn dọn. Đèn tắt. Warehouse trở lại im lặng, chỉ ánh sáng chiều rơi qua cửa kính cao, vàng, dài, trên sàn bê tông.

An đứng ở cửa, nhìn vào trong. Phó Minh gấp chân máy. Trâm xếp đạo cụ vào thùng. Dũng cuốn dây.

Khải đi đến. Đứng cạnh cô.

— Ngày quay tốt.

— Tốt. Hình đẹp.

Im. Hai người nhìn vào warehouse, cùng hướng, vai cách vai ba mươi phân (lại ba mươi, nhưng lần này vai, không phải mặt).

Rồi An nói. Không nhìn anh. Nhìn vào trong:

— Anh có thấy, khi anh đến trường quay sáng nay.

— Thấy gì?

— Thấy tại sao tôi chọn công việc.

Khải im. Hai giây. Rồi:

— Thấy.

An quay sang. Nhìn anh. Mắt hỏi: thấy gì?

Khải nhìn lại. Và nói, chậm, từng chữ:

— Em tỏa sáng. Trên trường quay, em tỏa sáng.

Em. Không phải "cô." Anh đổi, trước mặt Trâm đang xếp đạo cụ mười mét phía sau, trước mặt Phó Minh đang cuộn dây. Anh đổi vì, sau ngày hôm nay, sau ba mươi phân, sau "gần quá" và "nói mình," anh không giữ "cô" được nữa.

An nhìn anh. Mắt ướt. Nhanh. Chớp. Hết.

— Cảm ơn.

Giọng cô nhỏ. Không phải giọng ACD trên trường quay. Giọng An.

Rồi cô quay lại. Nhìn vào warehouse:

— Nhưng tỏa sáng mà về nhà một mình thì sáng cho ai?

Khải không đáp. Vì câu đó không cần đáp. Câu đó An nói cho mình. Cho hai mươi tám năm gồng. Cho ba năm yêu mà quên hiện diện. Cho cây chanh mẹ không chặt, cho nhẫn cô không tháo, cho đêm cầu hôn cô không đến.

"Tỏa sáng mà về nhà một mình thì sáng cho ai?"

Anh muốn nói: cho anh. Sáng cho anh. Anh muốn nhìn em tỏa sáng mỗi ngày và mỗi tối được đưa em về.

Nhưng chưa. Chưa phải lúc. Vì An vừa tự hỏi mình câu quan trọng nhất: sáng cho ai. Và cô cần tự trả lời, trước khi anh nói gì.

— Về cẩn thận. Khải nói. Nhẹ.

— Anh cũng.

Anh gật. Đi. Không quay lại. Nhưng An biết (vì cô nhìn theo): bước anh chậm hơn bình thường. Kiểu người muốn ở lại thêm nhưng biết lúc nào nên đi.

Biết lúc nào nên dừng lại. Câu anh nói ở dinner. Và anh đang làm: dừng. Ở đúng chỗ. Không tiến quá, không lui quá.

Ba mươi phân.

Khoảng cách gần nhất mà cả hai giữ được mà không vỡ.

Và cả hai đều biết: lần sau, sẽ gần hơn.

An đứng ở cửa warehouse. Nắng chiều trên vai. Gió sông thổi nhẹ. Mùi gạch ẩm.

Cô nhắm mắt. Thở. Và lần đầu tiên, cô không nghĩ "mình ổn." Không nghĩ "mình sẽ xử lý."

Cô nghĩ: mình muốn anh ở lại.

Bốn chữ. Đơn giản. Sáng rõ. Kiểu sáng mà cô chưa bao giờ cho phép mình nhìn thấy.

Mình muốn anh ở lại.

Và lần này, mình sẽ nói.

Không phải hôm nay. Nhưng sẽ nói.

Ch.40/120
2.032 từ